"Hôm nay, ở Ga Hải Phòng, tôi đã nhìn thấy Minh An bằng xương bằng thịt ngoài đời."
Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ đó không biết bao nhiêu lần. Đọc đến mức từng con chữ như bị khắc thẳng vào võng mạc. Đọc đến mức hơi thở trong lồng ngực tôi bị ép mỏng thành một sợi chỉ yếu ớt, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ đứt phựt. Đọc đến mức cả phố Tam Bạc ồn ào trước mắt cũng dần bị kéo lùi ra xa, biến thành một vùng âm thanh mơ hồ, đặc quánh, không còn hình thù rõ rệt.
Hôm nay, ga Hải Phòng, Minh An, bằng xương bằng thịt.
Không phải "một cậu bé giống người trong mơ", không phải "một bóng dáng quen thuộc", không phải "một người tôi ngờ ngợ đã từng gặp". Cô ấy viết thẳng tên tôi. Viết như thể cái tên ấy đã nằm sẵn trong trí nhớ của cô từ rất lâu rồi. Viết như thể trước khi nhìn thấy tôi ngoài đời, An Nhiên đã biết tôi là ai.
Tôi đứng dưới mái hiên cũ, tay cầm điện thoại, cả người lạnh toát. Nắng sau mưa đang phủ xuống mặt phố, nhưng tôi chẳng cảm nhận được chút hơi ấm nào. Đầu ngón tay tôi run lên, không biết vì gió sông, vì thiếu ngủ, hay vì một thứ xúc động nào đó đã vượt quá sức chịu đựng của cơ thể.
Tôi kéo màn hình xuống. Những dòng chữ tiếp theo chậm rãi hiện ra:
"Thì ra cậu ấy có thật. Thì ra suốt từng ấy năm, thứ xuất hiện trong giấc ngủ của mình không chỉ là một ảo giác được não bộ bịa ra để chống lại sự cô độc. Thì ra ở một thành phố rất xa, thật sự có một cậu bé tên Minh An. Cậu ấy nhỏ hơn mình nghĩ. Không, có lẽ không phải cậu ấy nhỏ hơn mình nghĩ. Chỉ là mình đã đi quá xa so với cậu ấy."
"Trong mơ, thời gian luôn rất hỗn loạn. Có khi cậu ấy ngồi cạnh mình dưới tán cây như một người bạn cùng tuổi. Có khi cậu ấy lại nhìn mình bằng đôi mắt trẻ con trong veo, hỏi những câu ngây ngô khiến mình bật cười. Mình từng cho rằng giấc mơ vốn không có quy luật, nên không cần phải bận tâm. Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy cậu ấy ngoài đời, mình mới hiểu. Không phải giấc mơ không có quy luật. Là mình đã không dám nhìn thẳng vào quy luật ấy."
Tôi nắm chặt điện thoại, cổ họng nghẹn ứ.
Tôi bỗng nhớ lại những năm tháng cũ. Những giấc mơ rời rạc, chắp vá. Có lúc Anna ngồi bên cạnh tôi như một cô bạn cùng lớp. Có lúc cô lại lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt rất xa, rất buồn, như thể đang nhìn một đứa trẻ không nên bị kéo vào cuộc đời mình. Tôi chưa từng hiểu ánh mắt đó. Bởi trong mơ, tôi luôn thấy mình và cô ở cùng một nơi. Tôi cứ tưởng cùng một nơi nghĩa là cùng một thời điểm. Hóa ra không phải. Hóa ra giữa tôi và cô, từ đầu đã có một khoảng cách âm thầm nằm đó. Một khoảng cách không thể nhìn thấy trong giấc ngủ, nhưng ngoài đời lại tàn nhẫn đến mức chỉ cần một lần gặp mặt cũng đủ khiến người ta không dám bước tới.
Tôi tiếp tục đọc:
"Hôm nay mình đã đến Ga Hải Phòng từ rất sớm. Lúc đứng dưới mái hiên cũ, mình nghe tiếng loa phát thanh vang lên trên đầu, nghe tiếng bánh xe vali nghiến qua nền đá, nghe tiếng người gọi nhau í ới. Mọi thứ đều xa lạ, nhưng kỳ quặc thay, mình lại có cảm giác như mình đã từng đứng ở đây hàng trăm lần. Mình nhận ra chiếc đồng hồ trên mặt tiền nhà ga. Nhận ra màu vàng cũ của những bức tường. Nhận ra hàng cột sắt dưới mái hiên. Nhận ra cả cảm giác buồn bã khi nhìn một đoàn tàu rời đi. Mình chưa từng đến Hải Phòng trước hôm nay. Nhưng mình nhớ nơi này, nhớ như thể có ai đó đã đặt ký ức của họ vào giấc mơ của mình, rồi lặng lẽ bỏ đi trước khi mình kịp hỏi tại sao."
Tôi nhìn những con chữ, lồng ngực đau âm ỉ. "Có ai đó đã đặt ký ức của họ vào giấc mơ của mình."
Người đó là tôi sao? Là những lần bố đưa tôi ra ga hồi nhỏ? Là những buổi sáng tôi đứng ngơ ngác giữa sân ga, tay cầm vé tàu, lòng vừa háo hức vừa sợ hãi? Là thành phố Hải Phòng của tôi, những mái hiên ẩm nước, những bức tường vàng cũ, những đoàn tàu hối hả rời đi đã bằng một cách nào đó trôi sang giấc ngủ của An Nhiên?
Nếu vậy, những nơi tôi từng thấy trong mơ thì sao? Tòa nhà màu vàng có đồng hồ lớn, khu vườn nhiều cây, những con đường mưa ở một thành phố tôi chưa từng đặt chân đến... Phải chăng đó là ký ức của cô? Ý nghĩ ấy khiến tôi rùng mình. Suốt mười mấy năm qua, tôi và An Nhiên không chỉ mơ thấy nhau. Chúng tôi đã lén lút sống trong một phần ký ức của nhau mà không hề hay biết.
Tôi kéo màn hình xuống thêm:
"Cánh Buồm đến Hải Phòng để chụp bộ ảnh 'Thành phố sau mưa'. Mình đã lấy lý do đó để đi cùng mọi người. Lâm hỏi vì sao mình bỗng dưng muốn ra Bắc, mình nói mình muốn chụp ga cũ, cảng cũ, phố cũ, những nơi có hơi thở thời gian. Đó không phải là lời nói dối, nhưng cũng không phải toàn bộ sự thật. Sự thật là mình muốn biết liệu Ga Hải Phòng có thật không. Sự thật là mình muốn biết liệu người tên Minh An có thật không. Và sự thật đáng sợ nhất là, mình vừa muốn cậu ấy tồn tại, vừa sợ cậu ấy thật sự tồn tại trên đời này."
Lâm, cái tên ấy xuất hiện lần nữa.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, trong đầu lập tức hiện lên lời ông Bình vừa nói: "Có một cậu đàn anh dẫn nhóm, hình như tên Lâm." Tôi chưa biết người đàn ông đó là ai, chưa biết anh ta có vai trò gì trong cuộc đời An Nhiên. Nhưng không hiểu sao, chỉ riêng việc cái tên ấy đứng cạnh cô trong những dòng chữ ấy đã khiến tôi thấy khó chịu. Một cảm giác rất nhỏ, rất tối, trượt qua lòng tôi như bóng của một con dao.
Tôi tự mắng mình nực cười. Tôi có tư cách gì để khó chịu? Khi ấy, cô có bạn bè, có công việc, có một nhóm nhiếp ảnh, có một người đàn anh tên Lâm. Cô có cả một đời sống thật mà tôi không hề biết. Còn tôi khi ấy chỉ là một thằng nhóc vừa thi xong chuyển cấp, vai đeo balo đen, đầu óc đầy những chuyện trẻ con và những cơn mộng mị chẳng dám kể với ai.
Tôi kéo tiếp:
"Hôm nay mình đã nhìn thấy cậu ấy lúc gần bốn giờ chiều. Trời vừa mưa xong, sân ga ướt nhẹp. Mình đang đứng dưới mái hiên, định chụp chiếc đồng hồ thì nghe thấy một người đàn ông gọi: 'Minh An, đứng gọn vào đây, ướt bây giờ.' Mình tưởng mình nghe nhầm, cả người mình cứng lại. Cái tên ấy không thể nào xuất hiện ở đây, không thể nào xuất hiện ngoài đời thật. Nhưng khi mình quay lại, cậu ấy đang đứng ở đó. Áo sơ mi trắng, balo đen, tóc cắt ngắn đến mức hơi vểnh lên phía sau gáy. Một cậu thiếu niên gầy gò, mặt vẫn còn non, vừa cúi đầu đá nhẹ vào vũng nước dưới chân vừa cãi gì đó với người đàn ông bên cạnh. Minh An, đúng là Minh An rồi. Mình đã phải bấm máy ảnh liên tục để chứng minh rằng mình không nhìn nhầm. Mình sợ chỉ cần mình chớp mắt, cậu ấy sẽ biến mất. Giống như mỗi lần tỉnh dậy khỏi giấc mơ, khuôn mặt cậu ấy lại tan đi khỏi trí nhớ của mình."
Tôi gần như không thở nổi. Hình ảnh trong tấm ảnh ông Bình đưa cho tôi chồng lên những dòng chữ trên màn hình. Một thằng nhóc mặc áo sơ mi trắng, balo đen, đứng cạnh bố. Một cô gái cầm ô vàng cách đó không xa, tay run đến mức phải bấm máy ảnh liên tục để tin rằng người trước mặt không phải ảo giác.
Bố, người đàn ông trung niên đứng cạnh tôi trong ảnh có lẽ là bố tôi. Tôi cố lục lọi trí nhớ, mùa hè năm ấy, sau kỳ thi chuyển cấp, tôi đã từng ra ga cùng bố sao? Đón ai? Tiễn ai? Tôi không nhớ. Những chuyện bình thường trong đời người thường bị thời gian nghiền nát rất nhanh. Nhưng với An Nhiên, nó lại là bằng chứng rằng cô không hề điên. Sự bất công ấy làm tôi đau. Đau theo một cách rất lạ. Tôi không làm gì sai, cô cũng không làm gì sai, nhưng giữa hai chúng tôi vẫn có thứ gì đó đã bị bỏ lỡ đến mức không thể nào bù lại.
Tôi đọc tiếp:
"Mình đã muốn bước tới, thật sự đã muốn, mình muốn gọi tên cậu ấy. Muốn hỏi cậu ấy có nhớ Anna không. Muốn hỏi suốt những năm qua, cậu ấy có từng thức dậy giữa đêm với cảm giác vừa đánh mất ai đó không. Muốn nói với cậu ấy rằng, ở một thành phố rất xa, mình cũng đã sống với cùng một nỗi sợ. Nhưng rồi cậu ấy ngẩng đầu lên, cậu ấy còn nhỏ quá. Cậu ấy chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ vừa đi qua kỳ thi chuyển cấp, chưa đủ lớn để hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, càng không có nghĩa vụ phải gánh lấy nỗi hoang đường của một người phụ nữ từ nơi khác tìm đến. Mình đã đứng yên. Đứng rất lâu. Đứng đến khi cậu ấy cùng người đàn ông kia rời khỏi sân ga. Mình không gọi cậu ấy, không phải vì mình không muốn. Mà vì mình không dám trở thành một cơn ác mộng trong cuộc đời cậu ấy."
Tôi cúi đầu, cắn chặt môi, một vị mặn tan ra rất khẽ. Tôi không rõ là máu hay nước mắt.
"Không dám trở thành một cơn ác mộng trong cuộc đời cậu ấy."
An Nhiên đã sợ mình trở thành ác mộng của tôi. Cô sợ sự tồn tại của cô sẽ làm đảo lộn cuộc đời một thằng nhóc. Cô sợ nếu bước tới, cô sẽ khiến tôi mang vác một thứ mà tôi chưa đủ tuổi để hiểu. Cô không biết rằng, ngay cả khi cô không bước tới, tôi vẫn đã bị cuộc gặp ấy bám lấy suốt những năm sau. Không phải bằng ký ức, mà bằng một khoảng trống. Bằng những giấc mơ, bằng cảm giác đến muộn không rõ nguyên nhân. Bằng một cái tên mà tôi không bao giờ quên được nhưng lại chưa từng thật sự biết.
Phố Tam Bạc vẫn ồn ào, nhưng tôi đã không còn ở trong hiện tại nữa. Tôi đang bị kéo ngược về một buổi chiều tháng 6, đứng giữa sân ga ướt nước, nhìn chính mình của năm ấy bằng đôi mắt của An Nhiên.
Tôi kéo màn hình xuống đoạn cuối bài viết:
"Sau hôm nay, mình không biết phải làm gì nữa. Nếu Minh An là thật, vậy tất cả những giấc mơ kia là gì? Nếu cậu ấy cũng mơ thấy mình, vậy vì sao thời gian của chúng mình lại lệch nhau? Nếu mình bước tới, liệu có phải mình đang kéo một đứa trẻ vào một câu chuyện mà nó không nên biết? Lâm nói mình nên dừng lại, anh ấy bảo, có những thứ càng đào sâu càng nguy hiểm. Anh ấy nói mình chỉ đang bị ám ảnh bởi những hình ảnh trùng hợp. Anh ấy nói mình cần quay về Sài Gòn, nghỉ ngơi, đi khám lại, sống một cuộc đời bình thường. Mình biết Lâm lo cho mình. Nhưng làm sao để sống bình thường sau khi đã nhìn thấy người trong mơ bằng xương bằng thịt? Làm sao để quên một người mà ngay cả khi chưa từng gặp ngoài đời, mình đã nhớ suốt nhiều năm?"
Tôi nhìn thấy cái tên Lâm lần thứ hai. Cảm giác khó chịu trong lòng tôi không còn nhỏ nữa. Lâm nói cô nên dừng lại, Lâm bảo cô đang ám ảnh, Lâm muốn cô quay về Sài Gòn, đi khám lại... Những lời đó nghe có vẻ hợp lý, nhưng không hiểu sao, khi đọc những dòng ấy, tôi lại thấy trong ngực mình dâng lên một cơn giận âm ỉ. Vì Lâm không biết, hoặc có thể anh ta không muốn biết, rằng tôi cũng đã mơ thấy cô, cũng đã sống với một người không có mặt trong đời mình suốt nhiều năm. Nếu An Nhiên bị điên, vậy tôi là gì? Một nửa cơn điên còn lại sao?
Tôi đọc đến phần cuối cùng:
"Minh An, mình không biết cậu có thật sự nhớ mình không? Mình cũng không biết trong giấc mơ của cậu, mình có cái tên nào khác không. Nếu có một ngày cậu lớn lên, nếu có một ngày cậu tốt nghiệp, nếu đến lúc đó những giấc mơ vẫn chưa buông tha chúng ta, mình mong cậu đừng sợ. Mình sẽ không tìm cậu nữa, ít nhất là không phải bây giờ. Cậu còn nhỏ quá, mình không có quyền bước vào đời cậu lúc này. Nhưng sau này, khi cậu đã lớn, nếu cậu còn nhớ, nếu cậu vẫn muốn biết sự thật, hãy đến tìm mình. Không phải trong mơ, ngoài đời, mình tên là An Nhiên. Còn Anna, có lẽ chỉ là cách mà giấc mơ gọi mình khi nó không thể đưa cho cậu một cái tên trọn vẹn."
Tôi đứng chết lặng. Gió từ sông thổi lên, luồn qua mái hiên, làm cổ áo tôi lạnh buốt.
Mình tên là An Nhiên. Còn Anna, có lẽ chỉ là cách mà giấc mơ gọi mình khi nó không thể đưa cho cậu một cái tên trọn vẹn.
Tôi đọc câu ấy rất chậm, An Nhiên, Anna. Hai cái tên vốn tưởng như không liên quan, cuối cùng lại khép vào nhau bằng một đường chỉ mảnh đến đau lòng. Tôi bỗng nhớ đến lần đầu tiên mình viết tên cô vào nhật ký khi bảy tuổi. Tôi không biết mình nghe được cái tên đó từ đâu. Tôi chỉ biết trong mơ cô được gọi như vậy, hoặc chính cô đã nói như vậy, hoặc có lẽ trí nhớ non nớt của một đứa trẻ đã tự bóp méo một cái tên quá dịu dàng thành một âm tiết dễ nhớ hơn: Anna, An Nhiên. Có lẽ từ đầu, tôi chưa từng gọi sai cô, tôi chỉ gọi cô bằng cái tên mà giấc mơ kịp để lại cho tôi trước khi tan biến.
Bài viết còn một đoạn tái bút rất ngắn: "P/S: Nếu một ngày nào đó cậu thật sự đọc được những dòng này, nghĩa là mình đã hèn nhát hơn mình tưởng. Vì đáng lẽ, mình nên tự tay đưa cho cậu câu trả lời. Nhưng nếu mình không kịp, hãy tin rằng hôm nay mình đã rất muốn gọi tên cậu, rất muốn..."
Màn hình điện thoại trước mắt tôi nhòe đi. Tôi không biết mình đang khóc từ lúc nào. Không có âm thanh nào bật ra, chỉ có nước mắt lặng lẽ trào lên, nóng rát, rồi rơi xuống màn hình, làm dòng chữ của An Nhiên vỡ ra thành những đốm sáng méo mó.
"Tôi đã rất muốn gọi tên cậu."
Tôi cũng vậy, tôi đã gọi tên cô suốt nhiều năm. Nhưng khi chúng tôi thật sự đứng trong cùng một sân ga, ở cùng một thời điểm, dưới cùng một cơn mưa, chẳng ai trong hai người gọi tên ai.
Tôi cười rất khẽ, một nụ cười méo mó, thảm hại. Hóa ra bi kịch đôi khi không cần một kẻ xấu rõ ràng, chỉ cần hai người đến sai thời điểm, chỉ cần một người quá sớm, và một người quá muộn.
Tôi đứng dưới mái hiên rất lâu mới đủ bình tĩnh để kéo màn hình trở về trang chủ blog. Bên phải giao diện có mục lưu trữ. Bài viết cuối cùng trước khi blog im lặng có tiêu đề bốn chữ: "Bảy năm sau."
Tim tôi lại hẫng xuống, tôi bấm vào, trang tải chậm hơn lần trước, vòng tròn xoay trên màn hình quay mãi, như cố tình kéo dài sự tra tấn.
"Ngày mai mình sẽ rời Hải Phòng. Mình đã viết một lá thư. Không biết có nên gửi hay không. Lâm nói mình không nên làm vậy. Nhưng nếu mình không gửi, có lẽ cậu ấy sẽ không bao giờ biết rằng mình đã từng đến đây. Bảy năm sau, nếu cậu ấy thật sự đến tìm mình, liệu có còn kịp không?"
Bên dưới là dòng ghi chú cập nhật lúc nửa đêm: "Mưa lớn quá, mẹ gọi, mình phải về."
Tôi nhìn chằm chằm vào hai dòng cuối. Một cảm giác bất an cực kỳ rõ rệt bò dọc sống lưng. "...mẹ gọi, mình phải về." Về đâu? Về Sài Gòn? Về khách sạn? Hay về một nơi nào khác?
Blog của An Nhiên dừng lại ở đó, một cách đột ngột, giống như chủ nhân của nó đã biến mất ngay sau đêm mưa ấy. Tôi cảm giác vừa tìm thấy một cánh cửa mới thì nó đã đóng sầm trước mặt.
Điện thoại trong tay tôi bỗng rung lên. Một thông báo email hiện ra ở đầu màn hình. Ứng dụng vừa đồng bộ lại hòm thư cũ của tôi. Trong hàng loạt thư quảng cáo, có một email không đọc được đẩy lên từ rất lâu trước.
Người gửi: "nhungngaymuadenmuon." Ngày gửi: 4 tháng 9. Tiêu đề: "Gửi Minh An của bảy năm sau."
Tôi đứng giữa phố Tam Bạc, toàn thân cứng đờ. Máu trong người như đông lại, tôi chưa từng thấy email này, chưa từng đọc. Tôi nhìn tiêu đề, ngón tay run lên, tôi muốn mở ra ngay.
Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay bất ngờ đặt lên vai tôi từ phía sau. Tôi giật bắn mình, quay phắt lại. Ông Bình đứng sau lưng tôi, hơi thở dốc, gương mặt già nua trông nghiêm trọng hơn hẳn lúc trong tiệm ảnh.
"Minh An," giọng ông thấp xuống, "có chuyện này chú quên nói với cậu."
Tôi siết chặt điện thoại: "Chuyện gì ạ?"
Ông nhìn quanh như sợ có ai nghe thấy, rồi chậm rãi nói: "Cậu Lâm kia từng quay lại tìm chú sau khi An Nhiên rời Hải Phòng."
Tim tôi nảy lên một nhịp dữ dội: "Anh ta tìm bác làm gì?"
Ông Bình mím môi: "Cậu ta lấy đi gần hết ảnh gốc của An Nhiên. Cả một phong bì thư nữa."
Tôi thấy cổ họng khô khốc: "Thư gì?"
Ông nhìn tôi, ánh mắt hiện lên thứ thương cảm khiến tôi khiếp sợ: "Lá thư mà con bé nói là muốn gửi cho cậu."
Gió sông Tam Bạc thổi qua, lạnh đến buốt xương, tôi cúi xuống nhìn màn hình điện thoại. Email vẫn nằm đó: "Gửi Minh An của bảy năm sau." Còn ở đâu đó ngoài kia, có một lá thư giấy từng được An Nhiên viết ra vào đêm mưa ấy, rồi biến mất trong tay một người tên Lâm.
Tôi bỗng hiểu, cuộc tìm kiếm này vừa mới bắt đầu. Và những gì tôi đã thấy từ sáng đến giờ, hóa ra vẫn chỉ là mép ngoài của một sự thật bị chôn vùi suốt nhiều năm.
Bình luận (Tôi Đã Nhìn Thấy Cậu Ấy) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận