Bảy Năm Sau, Anh Có Đến Không?

Gửi Minh An của bảy năm sau

Cập nhật: 12/06/2026 1 lượt xem

Tôi đứng chết lặng dưới mái hiên cũ trên phố Tam Bạc.

Một bên là ông Bình, người vừa nói cho tôi biết rằng lá thư giấy An Nhiên định gửi đã bị một người đàn ông tên Lâm mang đi mất. Một bên là chiếc điện thoại trong tay tôi, trên màn hình vẫn sáng lên dòng tiêu đề lạnh lẽo của một email bị lãng quên suốt bảy năm trời: "Gửi Minh An của bảy năm sau."

Có những khoảnh khắc, con người ta đột nhiên nhận ra cuộc đời này chẳng hề đi theo một đường thẳng tuyến tính. Nó chỉ đang giả vờ như thế để đánh lừa chúng ta. Ta cứ ngỡ mình đang bước tịnh tiến từ hôm qua đến hôm nay, từ thời niên thiếu sang tuổi trưởng thành, từ một giấc mơ tàn sang một buổi sáng thực tại. Thế nhưng, chỉ cần một dòng chữ, một bức ảnh cũ, hay một cái tên bị vùi lấp đủ lâu, toàn bộ trục thời gian sẽ đột ngột gãy gập, đâm thẳng vào ngực ta như một lưỡi dao hoen rỉ.

Tôi nhìn ông Bình, giọng tôi khản đặc, nghe xa lạ đến mức chính tôi cũng chẳng nhận ra: "Bác nói... anh ta đã lấy lá thư đi rồi sao?"

Ông Bình chậm rãi gật đầu, gương mặt hằn dấu vết thời gian của ông dưới vạt nắng hanh hao sau mưa càng thêm mệt mỏi và già nua: "Ừ, sau cái ngày An Nhiên rời Hải Phòng không lâu, cậu Lâm đó có quay lại tiệm của chú. Cậu ta bảo An Nhiên vội quá nên để quên ít ảnh với giấy tờ tùy thân, nhờ cậu ta thu dọn và cầm vào Nam giúp. Lúc ấy chú cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều. Dù sao cậu ta cũng là trưởng nhóm, lại là người đi cùng con bé từ đầu đến cuối chuyến đi. Chú liền giao lại một phần ảnh gốc cho cậu ta."

Ông dừng lại một nhịp, ánh mắt thoáng hiện lên vẻ tự trách và ái ngại: "Nhưng mãi về sau chú mới sực nhớ ra, lẫn trong xấp đồ đó có một phong bì thư. An Nhiên từng dặn chú rất kỹ rằng nếu con bé không quay lại đây nữa thì cứ giữ lấy, tuyệt đối đừng vứt đi. Chú chưa kịp hỏi han tường tận thì cậu Lâm đã cầm đi mất rồi."

Tiếng máu trong người tôi như sôi lên, chảy ù ù qua hai bên thái dương: "Lá thư đó... có ghi tên cháu không bác?"

Ông Bình im lặng nhìn tôi vài giây rồi đáp: "Chú không mở ra xem. Nhưng phía ngoài phong bì có đề mấy chữ: "Gửi Minh An, khi cậu ấy đủ lớn.""

Tôi nhắm nghiền mắt lại, nắng chiều vẫn đổ xuống vai tôi, nhưng sâu trong lồng ngực tôi lúc này chỉ còn là một khoảng không lạnh buốt, hun hút gió.

"Gửi Minh An, khi cậu ấy đủ lớn."

Một lá thư bằng giấy từng thực sự tồn tại trên đời. Một câu trả lời đã được An Nhiên nắn nót viết ra bằng tay, bằng mực, bằng tất cả những đắn đo và run rẩy của một người đứng chênh vênh giữa ranh giới của mộng và thực. Vậy mà lá thư ấy, thay vì được gửi đến tay tôi, lại âm thầm biến mất trong tay một người đàn ông tôi chưa từng một lần diện kiến.

"Bác còn nhớ tên đầy đủ của anh ta không?" Tôi hỏi, cố níu giữ một chút bình tĩnh cuối cùng trong giọng nói đang run rẩy.

Ông Bình nhíu mày, lục lọi lại những mảnh ký ức cũ kỹ: "Hình như tên là Khải Lâm, Trần Khải Lâm thì phải. Hồi đó cậu ta có đưa cho chú tấm danh thiếp, bảo sau này nếu có bộ ảnh nào cần in ấn hay hợp tác thì liên lạc. Nhưng chuyện lâu quá rồi, chú cũng không chắc mình còn vứt nó ở xó nào không."

"Bác tìm giúp cháu được không ạ?" Câu nói của tôi thốt ra, nghe thảm hại như một lời van nài.

Ông Bình nhìn tôi bằng ánh mắt ái ngại rồi thở dài: "Chú sẽ cố tìm thử, nhưng cháu cũng đừng hy vọng quá nhiều. Chuyện đã qua bảy năm rồi còn gì."

Bảy năm.

Từ sáng đến giờ, hai chữ ấy cứ lặp đi lặp lại bên tai tôi như một lời nguyền. Mỗi lần nó vang lên, tôi lại cảm thấy lồng ngực mình bị đè nặng thêm bởi một tảng đá vô hình. Bảy năm không phải là khoảng thời gian quá dài để thay đổi hoàn toàn diện mạo của một thành phố cổ kính. Nhưng nó lại thừa đủ để xóa sạch dấu vết của một con người khỏi cuộc đời một người khác. Thừa đủ để một lá thư tay bị cất giấu vào một góc tối tăm, khuất lấp. Thừa đủ để một bức thư điện tử nằm im lìm dưới đáy hòm thư rác, phủ đầy lớp bụi thời gian cùng những dòng quảng cáo vô tri. Và cũng thừa đủ để một thằng nhóc mười lăm tuổi năm nào trở thành một gã thanh niên hai mươi hai tuổi, kẻ tưởng như mình đã đủ trưởng thành cho đến khi bị một bóng lưng cũ trong ảnh đánh cho tan rã, yếu ớt chẳng khác gì một đứa trẻ.

Ông Bình vỗ nhẹ lên vai tôi, phá vỡ bầu không khí đặc quánh: "Cậu mở cái email đó ra đọc đi."

Tôi ngẩng đầu nhìn ông, ngơ ngác: "Bác biết ạ?"

Ông nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng trong tay tôi, nét mặt không chút ngạc nhiên: "Chú không biết bên trong viết gì, nhưng nếu An Nhiên đã cất công gửi cho cậu, thì chắc chắn nó muốn cậu đọc được. Còn về lá thư giấy kia... để chú vào trong tìm xem có chút manh mối nào của cậu Lâm không. Đừng đứng ngoài nắng nữa, vào tiệm ngồi đi rồi hãy đọc."

Tôi quay sang nhìn cánh cửa gỗ cũ kỹ của tiệm ảnh phía sau lưng ông. Chẳng hiểu sao, một nỗi sợ hãi mơ hồ khiến tôi không muốn bước chân vào đó nữa. Bên trong không gian chật hẹp kia là những bức ảnh cũ, những tập hồ sơ bám bụi, mùi hóa chất tráng phim nồng nặc, và cả tấm ảnh định mệnh nơi tôi và An Nhiên cùng đứng chung một bầu trời nhưng lại mãi mãi lạc mất nhau. Nơi đó ngột ngạt như một khoang tàu chở đầy những bóng ma của quá khứ. Tôi sợ nếu bước vào lần nữa, buồng phổi mình sẽ nghẹt thở.

Tôi lắc đầu từ chối: "Cháu muốn đứng đây đọc."

Ông Bình không ép tôi, ông chỉ lặng lẽ bước lùi sang một bên, nhường lại cho tôi một góc riêng tư giữa lòng con phố Tam Bạc bắt đầu nhộn nhịp.

Tôi cúi đầu nhìn xuống màn hình, ngón tay tôi lơ lửng trên dòng tiêu đề email suốt một lúc lâu, run rẩy mãi mới dám chạm vào. Email mở ra chậm rãi đến tàn nhẫn. Mạng yếu, các ký tự cứ thế hiện lên từng dòng một, như thể ngay cả thế giới này cũng đang cố tình trì hoãn, không muốn tôi bước sâu hơn vào vùng lõi của sự thật.

Người gửi: nhungngaymuadenmuon. Ngày gửi: Ngày 4 tháng 9 năm 2011.

Người nhận là một địa chỉ email cũ kỹ của tôi, hòm thư tôi lập từ hồi còn học cấp hai để đăng ký tài khoản diễn đàn học tập và vài trò chơi trực tuyến linh tinh. Cái tên địa chỉ ngốc nghếch, trẻ con, chứa cả ngày sinh và những ký tự vô nghĩa mà tôi đã bỏ xó từ rất nhiều năm nay, họa hoằn lắm mới đăng nhập lại một lần để lấy mã xác nhận. Tôi chưa từng nhớ mình đã kể cho "Anna" nghe về địa chỉ này.

Nhưng ngay ở những dòng đầu tiên, An Nhiên đã cho tôi câu trả lời.

"Minh An, Mình không chắc địa chỉ này có thực sự tồn tại hay không. Trong một giấc mơ từ rất lâu trước đây, cậu đã từng hào hứng khoe với mình rằng cậu vừa lập được một tài khoản email riêng. Lúc đó cậu đọc nó rất chậm, nắn nót từng chữ như sợ mình sẽ quên mất. Ngay khi tỉnh dậy, mình đã vội vàng chép lại nó vào cuốn sổ tay. Mình từng nghĩ đó chỉ là một chi tiết vụn vặt, vô nghĩa do trí não tự bịa ra trong cơn mê muội. Nhưng nếu Ga Hải Phòng là thật, nếu cậu bằng xương bằng thịt là thật, thì biết đâu cái địa chỉ email ngốc nghếch này cũng là thật. Vì vậy, mình cứ gửi thử xem sao. Nếu bức thư này mãi mãi không thể đến được với cậu, mình sẽ coi như bản thân vừa thả một chiếc chai thủy tinh xuống lòng biển sâu. Còn nếu một ngày nào đó cậu thực sự đọc được những dòng này, thì xin chào cậu, Minh An của bảy năm sau."

Hơi thở của tôi như dừng lại ở khoảnh khắc đó. Địa chỉ email này, tôi quả thực đã từng khoe với "Anna" trong giấc mơ. Ký ức ấy vốn dĩ rất nhạt nhòa, nhưng khi đọc đến đây, nó bất chợt dội về mạnh mẽ, trồi lên như một mảnh gỗ mục nổi lên từ đáy nước sau trận bão. Năm đó tôi chừng mười hai, mười ba tuổi. Vừa mới biết đến internet, lập được cái hòm thư đầu tiên liền cảm thấy mình đã thành người lớn, vô cùng đắc ý. Trong giấc mơ đêm ấy, tôi đã hăm hở kể cho "Anna" nghe. Cô ngồi trên chiếc ghế đá rêu phong dưới một tán cây rậm rạp, mỉm cười dịu dàng nhìn tôi đánh vần từng ký tự một. Tôi đã quên bẵng đi, còn cô thì vẫn nhớ.

Tôi tiếp tục kéo màn hình xuống dưới.

"Có lẽ khi đọc được những dòng này, cậu đã là một chàng trai hai mươi hai tuổi rồi. Mình không biết Minh An tuổi hai mươi hai trông sẽ như thế nào. Cậu có cao lớn hơn nhiều không? Có còn cắt kiểu tóc ngắn ngủn khiến phần gáy cứ vểnh ngược lên mỗi khi ngủ dậy không? Có còn vừa cúi đầu vừa đá nhẹ vào những vũng nước dưới chân mỗi khi thấy bối rối không? Mình cũng không biết, khi đã lớn lên rồi, cậu có còn nhớ đến cái tên Anna nữa hay không. Có thể cậu đã quên sạch rồi. Nếu là vậy thì thật tốt, nói thật lòng, mình hy vọng cậu đã quên đi tất cả. Vì việc lãng quên một giấc mơ buồn đôi khi lại là một loại phước lành. Nhưng nếu cậu vẫn còn nhớ, nếu cậu vẫn thường giật mình tỉnh giấc giữa đêm với cảm giác trống trải như vừa đánh mất một ai đó quan trọng, nếu đến ngày tốt nghiệp cậu đột nhiên không còn nhìn thấy mình trong mơ nữa... thì xin cậu đừng sợ hãi. Mình không phải là ma quỷ. Càng không phải là một ảo giác điên rồ. Mình tên là An Nhiên, sinh năm 1989. Hiện đang sống tại Sài Gòn. Và mình đã mơ thấy cậu từ khi mình còn là một cô gái rất trẻ."

Ánh mắt tôi dán chặt vào dòng chữ "sinh năm 1989", đầu ngón tay chợt cứng đờ. An Nhiên sinh năm 1989, cô ấy lớn hơn tôi tới bảy tuổi. Vào cái năm 2011 định mệnh ấy, cô đã là một người trưởng thành hai mươi hai tuổi, còn tôi khi đó chỉ là một thằng nhóc mười lăm tuổi đầu. Khoảng cách thế hệ ấy, thứ vốn dĩ luôn tồn tại một cách mơ hồ và lặng lẽ giữa những giấc chiêm bao của hai đứa, cuối cùng đã bị những con số trần trụi này kéo toạc ra trước ánh sáng. Không còn là trực giác, không còn là linh cảm, cũng không còn là nỗi chênh vênh khó tả trong ánh mắt xa xăm của cô mỗi lần nhìn tôi nữa. Nó là một sự thật hiển hiện. Một sự thật có năm sinh rõ ràng, có tuổi tác cách biệt, và là lý do tàn nhẫn nhất khiến cô chấp nhận đứng chôn chân dưới mái hiên nhà ga ngày hôm đó mà không dám tiến lại gần tôi.

Tôi nuốt khan một ngụm đắng ngắt, kéo màn hình xuống.

"Có quá nhiều điều mà chính mình cũng chưa thể thấu triệt. Mình không hiểu tại sao mình lại mơ thấy cậu. Không hiểu vì sao những mảnh ký ức về Hải Phòng của cậu lại có thể đi lạc vào giấc ngủ của mình, và ngược lại, những con đường mưa Sài Gòn của mình cũng bằng cách nào đó trôi sang những đêm dài của cậu. Mình lại càng không hiểu, vì sao trong mơ chúng ta có thể ngồi bên nhau như hai người bạn đồng trang lứa, nhưng ngoài đời thực lại bị dòng thời gian lệch pha nhau một đoạn dài đến thế. Mình từng ngây thơ nghĩ rằng, chỉ cần tìm thấy cậu, mọi nút thắt sẽ được tháo gỡ. Nhưng đến khi thực sự đứng đối diện với cậu ở Ga Hải Phòng, mình mới bàng hoàng nhận ra: có những sự thật không hề giúp con người ta thanh thản hơn. Nó chỉ đặt lên vai chúng ta một gánh nặng quá sức chịu đựng. Lúc ấy, mình đã muốn gọi tên cậu biết bao. Thực sự rất muốn, nhưng mình không thể làm vậy. Cậu còn quá nhỏ, Minh An ạ. Mình không muốn sự xuất hiện đột ngột của mình trở thành một vết nứt sâu hoắm trong tuổi thiếu niên trong trẻo của cậu. Mình không muốn một ngày nào đó khi cậu lớn lên, mỗi lần nhớ lại quá khứ, cậu lại phải hoang mang tự hỏi vì sao một người phụ nữ xa lạ hai mươi hai tuổi từ một thành phố xa xôi lại đến trước mặt mình, nói những lời điên rồ rằng cô ấy đã sống cùng cậu trong mơ suốt mười mấy năm trời. Như thế là không công bằng với cậu. Vậy nên mình chọn cách đứng yên nhìn cậu rời đi. Lần đầu tiên trong đời, mình hiểu ra một điều cay đắng: yêu thương một người đôi khi không phải là cố chấp bước tới. Mà là biết tự lùi lại khi thời điểm chưa cho phép chúng ta thuộc về nhau."

Tôi đọc từng chữ, thật chậm, thật sâu. Đọc đến đâu, lồng ngực lại như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt đến đấy. Tôi đã từng uất hận nghĩ rằng mình là kẻ bị bỏ lại phía sau. Nhưng hóa ra, An Nhiên mới chính là người tự giam cầm bản thân ở sân ga sũng nước năm ấy. Cô không bước tới, không phải vì cô nghi ngờ sự hiện diện của tôi, cũng chẳng phải vì một sự hèn nhát tầm thường, mà vì cô quá tỉnh táo để nhận ra sự bất thường tàn nhẫn của cuộc gặp gỡ này. Cô sợ mình sẽ làm tổn thương tôi. Cô sợ mình sẽ biến thành một bóng ma ám ảnh cuộc đời tôi. Cô sợ thứ tình cảm định mệnh mà cả hai chưa từng chủ động lựa chọn sẽ vô tình đè nặng lên đôi vai gầy của một đứa trẻ chưa kịp lớn.

Tự dưng, tôi thấy căm ghét hai chữ "đúng lúc" đến tận cùng. Người ta vẫn thường nói gặp đúng người nhưng sai thời điểm là một bi kịch. Nhưng cái từ bi kịch ấy nghe sao mà nhẹ nhàng quá. Sai thời điểm không đơn thuần là sự tiếc nuối muộn màng. Nó là một bức tường kiên cố, vô hình nhưng vĩnh cửu. Người đứng bên này nhìn rõ người đứng bên kia, nghe thấy từng nhịp thở của họ, biết họ đang sống sờ sờ ngay trước mắt, nhưng tuyệt đối không thể đưa tay ra chạm vào, bởi vì chỉ cần chạm nhẹ thôi, cả hai sẽ cùng bị cứa đến rướm máu.

Một giọt nước mắt nóng hổi bất chợt rơi bộp xuống màn hình điện thoại. Tôi vội vàng lấy tay lau đi. Ông Bình đứng bên cạnh vẫn tinh tế vờ như đang chăm chú nhìn dòng sông Tam Bạc phía xa, cố tình để lại cho tôi một khoảng không gian riêng để giấu đi sự thảm hại của mình.

Tôi ghìm lòng đọc tiếp.

"Mình đã viết một lá thư tay, lá thư đó dài hơn cái email ngắn ngủi này rất nhiều. Trong thư, mình đã kể cho cậu nghe toàn bộ những gì mình còn nhớ được: về giấc mơ đầu tiên của hai đứa, về những góc phố Sài Gòn thuộc về mình mà có lẽ cậu đã từng thấy qua, về những địa danh ở Hải Phòng của cậu mà mình đã cất công đi tìm, và cả lý do thực sự đưa mình đến thành phố này. Mình định sẽ gửi gắm lá thư đó cho một người giữ hộ. Không phải để đưa cho cậu ngay lúc này. Mà là để bảy năm sau, nếu cậu thực sự còn nhớ và đi tìm mình, lá thư ấy sẽ thay mình ở đó chờ cậu. Mình cũng không biết bản thân làm vậy có quá khứ ngốc nghếch hay không. Lâm bảo mình bị điên rồi, anh ấy nói chẳng có ai tỉnh táo lại đi ngồi đợi một thằng nhóc mười lăm tuổi trưởng thành chỉ vì mấy giấc mơ huyễn hoặc. Anh ấy nói nếu mình cứ tiếp tục đắm chìm trong sự hoang đường này, mình sẽ tự tay hủy hoại cuộc đời chính mình. Có thể anh ấy đúng, ít nhất là ở một khía cạnh nào đó. Nhưng Lâm không bao giờ hiểu được rằng, mình chưa từng ích kỷ đợi cậu lớn lên để yêu mình. Mình chỉ muốn kiên nhẫn đợi đến một ngày, khi dòng thời gian bôi xóa đi sự chênh lệch, để sự thật này không còn quá tàn nhẫn với cậu nữa mà thôi."

Đọc đến những dòng này, các khớp ngón tay tôi bỗng siết chặt lấy chiếc điện thoại đến mức trắng bệch. Lâm bảo cô bị điên, chẳng có ai đi đợi một thằng nhóc mười lăm tuổi lớn lên chỉ vì mấy giấc mơ. Một ngọn lửa giận dữ âm ỉ lại trồi lên trong lòng tôi. Nó không bùng phát dữ dội mà lạnh lẽo, buốt giá. Tôi không biết Trần Khải Lâm đóng vai trò gì trong cuộc đời của An Nhiên, không biết anh ta quan tâm, lo lắng cho cô đến nhường nào, lại càng không biết anh ta làm vậy là thực lòng muốn bảo vệ cô hay chỉ đang cố gắng duy trì một trật tự sống bình thường mà ở đó, sự tồn tại của tôi là một mối đe dọa cần phải loại bỏ.

Nhưng có một điều tôi biết chắc chắn: anh ta đã cướp đi lá thư ấy. Lá thư mà An Nhiên đã vắt kiệt tâm can để viết cho tôi. Lá thư đáng lý ra đã có thể trả lời cho tất cả những câu hỏi đã gặm nhấm, giày vò tâm trí tôi suốt bảy năm ròng rã qua.

Tôi dằn lòng đọc tiếp những dòng chữ cuối cùng.

"Minh An của bảy năm sau, Nếu cậu thực sự đang đọc được những lời này, nghĩa là bằng một phép màu nào đó, cậu vẫn chưa quên mình. Nếu cậu vẫn còn nhớ, mình chỉ xin cậu một điều thôi: đừng chỉ mãi đi tìm Anna. Anna chỉ là một cái bóng trong mơ. Cô ấy có thể dịu dàng hơn mình, trầm buồn hơn mình, và có lẽ cũng can đảm hơn mình ngoài đời thực rất nhiều. Nhưng Anna không phải là toàn bộ con người mình. Ở thế giới thực tại này, mình tên là An Nhiên. Mình không phải là một cô gái hoàn hảo. Mình là kẻ hay bỏ cuộc giữa chừng, mình luôn sợ mẹ phải buồn lòng, sợ người đời dị nghị rằng mình là một kẻ tâm thần không bình thường. Mình thậm chí còn sợ hãi chính bản thân mình nữa. Chính vì nỗi sợ ấy mà mình đã đứng trân trân trước mặt cậu ở sân ga ngày hôm đó mà không có nổi một chút dũng khí để cất tiếng gọi tên cậu. Vậy nên, nếu sau này cậu thực sự quyết định đi tìm mình, xin hãy tìm một An Nhiên bằng xương bằng thịt. Đừng chỉ tìm kiếm một Anna trong ảo mộng. Bởi vì mình không muốn một ngày nào đó, cậu lại đem lòng yêu một ảo ảnh trong mơ để rồi bỏ quên con người thật đã nhào nặn ra giấc mơ ấy."

Tôi đứng chết lặng giữa phố. Những lời bộc bạch ấy như một bàn tay giá buốt xuyên qua lồng ngực, chạm thẳng vào trái tim đang thắt lại của tôi.

"Đừng chỉ đi tìm Anna. Hãy tìm An Nhiên."

Tôi đã dùng cả tuổi thơ, cả thời niên thiếu, và cả những năm tháng đại học chỉ để thương nhớ một hình bóng con gái nhạt nhòa trong những cơn mộng mị. Tôi nhớ da diết giọng nói của cô, nhớ hơi ấm từ bàn tay lạnh, nhớ tiếng cười giòn tan, nhớ chiếc ô màu vàng rực rỡ, nhớ cả những câu hỏi lửng lơ về chuyện tốt nghiệp, về nỗi sợ đến muộn, và về việc liệu một ngày nào đó cô có thật thì tôi có đi tìm cô không.

Nhưng rốt cuộc, tôi biết gì về một An Nhiên ngoài đời thực? Tôi chỉ biết cô sinh năm 1989, biết cô sống ở Sài Gòn, biết cô có đam mê chụp ảnh, thích viết lách trên blog, yêu những cơn mưa và từng theo chân một nhóm nhiếp ảnh có tên Cánh Buồm ra tận Hải Phòng. Biết cô đã đứng lặng người rất lâu ở sân ga, nhìn một thằng nhóc mười lăm tuổi là tôi để rồi tự ngăn tim mình không được bước tiếp.

Chỉ có bấy nhiêu thôi, tôi hoàn toàn không biết ngoài đời cô thích ăn món gì ngoài hũ kem bạc hà trong mơ. Không biết nụ cười thực sự của cô khi vui trông ra sao. Không biết giọng cô có bị líu lại khi hồi hộp hay không. Không biết cô có thói quen đeo túi máy ảnh bên vai trái hay vai phải. Lại càng không biết những lúc mỏi mệt, cô sẽ chọn cách im lặng, cáu gắt hay là bật khóc một mình. Tôi chẳng biết gì về An Nhiên cả. Tôi chỉ biết mỗi "Anna". Và sự thật ấy đột nhiên dội lên trong tôi một cảm giác xấu hổ và tự trách ê chề.

Tôi kéo màn hình xuống đoạn cuối cùng của bức thư điện tử.

"Mình không biết tương lai phía trước rồi sẽ ra sao. Ngày mai mình phải rời Hải Phòng rồi. Có lẽ mình sẽ quay về Sài Gòn, tìm cách lãng quên tất cả chuyện này đi giống như lời khuyên của mọi người xung quanh. Nhưng cũng có thể mình sẽ không làm được. Sự tình này mình đã thú nhận với mẹ. Mẹ đã khóc rất nhiều, mẹ bảo mình đang tự hủy hoại tương lai và cuộc đời mình vì một hình bóng viển vông không có thật. Mình không trách mẹ, nếu đặt mình vào vị trí của mẹ, có lẽ mình cũng sẽ sợ hãi như vậy thôi. Đêm nay trời Hải Phòng đổ mưa lớn quá. Tiếng sấm chớp ầm ĩ, mẹ thì gọi điện liên tục. Lâm bảo mình nên nghe máy của mẹ, nên thu xếp hành lý về lại khách sạn, nên dừng mọi chuyện điên rồ này lại trước khi quá muộn. Chính mình cũng chẳng biết thế nào mới là quá muộn nữa. Là do mình đã quá muộn khi đứng nhìn cậu ở sân ga mà không chịu cất tiếng gọi? Hay là quá muộn cho bảy năm sau, nếu cậu thực sự đến tìm, thì mình đã không còn ở nơi chốn cũ nữa rồi?"

Đọc đến đây, tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp, chìm sâu xuống một hố đen hun hút. Câu từ của cô viết ra nghe có vẻ bình thản, nhưng tôi lại ngửi thấy một mùi vị bất an cực kỳ rõ rệt giữa các dòng chữ. Mưa lớn tầm tã, mẹ gọi điện dồn dập, Lâm thúc giục cô về khách sạn. Cô nhắc về cụm từ "quá muộn". Tất cả những chi tiết vụn vặt ấy bỗng chốc biến thành những mảnh thủy tinh sắc nhọn găm rải rác trên nền đất của quá khứ. Nếu chỉ nhìn lướt qua, người ta sẽ tưởng chúng vô hại. Nhưng càng cố bước tiếp để đào sâu, bàn chân ta sẽ càng rớm máu.

Tôi miết màn hình kéo xuống dòng cuối.

"Email này mình sẽ bấm gửi ngay bây giờ. Mình cũng chẳng rõ liệu cậu có bao giờ nhìn thấy nó hay không. Còn lá thư giấy kia, mình vẫn quyết định sẽ gửi gắm lại cho bảy năm sau. Nếu mọi chuyện diễn ra suôn sẻ, biết đâu một ngày nào đó mình có thể tự tay trao nó cho cậu. Còn nếu mình không kịp làm điều đó, xin cậu hãy bằng mọi giá tìm lại lá thư ấy. Bởi vì trong đó có ghi địa chỉ nhà của mình ở Sài Gòn. Có những bức ảnh quý giá mình chưa từng công bố cho một ai. Và có một điều quan trọng hơn tất thảy, điều mà mình đã không đủ can đảm để viết ra trong cái email này. Minh An, nếu cậu đọc được những dòng này, xin cậu đừng oán ghét mình vì đã đến quá sớm. Cũng đừng tự trách bản thân vì đã đến quá muộn. Có lẽ, cả hai chúng ta đều chỉ là những đứa trẻ tội nghiệp bị vòng quay thời gian đặt nhầm chỗ mà thôi. An Nhiên."

Bức thư điện tử kết thúc đột ngột ở đó. Không có một lời từ biệt dài dòng nào, không có bất kỳ một ký tự biểu cảm nào, và cũng chẳng có một dấu vết nào để lại cho biết sau khi bấm nút gửi đi, An Nhiên đã đi đâu, gặp gỡ những ai, cô có an toàn quay về khách sạn hay không, và có kịp lên chuyến tàu rời Hải Phòng vào ngày hôm sau như cô đã dự định.

Chỉ vỏn vẹn một cái tên nằm im lìm ở cuối thư: An Nhiên.

Tôi nhìn trân trân vào hai chữ ấy, cảm giác như bản thân vừa đi qua một hành lang dài dằng dặc, chật vật mãi mới mở được cánh cửa đầu tiên, nhưng ngay phía sau cánh cửa đó không phải là lối ra, mà lại là một hành lang khác tối tăm hơn, lạnh lẽo hơn và sâu hoắm hơn.

Lá thư tay, địa chỉ ở Sài Gòn, những bức ảnh chưa từng công bố, và một điều quan trọng hơn tất thảy. Tất cả những mảnh ghép sống còn ấy hiện tại đều đang nằm trong tay người đàn ông tên Lâm kia.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn ông Bình. Có lẽ sắc mặt tôi lúc này trông vô cùng tồi tệ và đáng sợ, bởi vì ông không hề gặng hỏi xem tôi vừa đọc được những gì trong điện thoại. Ông chỉ nhìn tôi bằng một ánh mắt trĩu nặng, đầy cảm thông: "Để chú vào trong tìm lại tấm danh thiếp của cậu Lâm cho cháu."

Tôi gật đầu nhẹ, cổ họng nghẹn ứ: "Cháu cảm ơn bác."

Giọng tôi khô khốc như sa mạc. Ông Bình quay người bước vào trong tiệm ảnh. Tôi một mình đứng dưới mái hiên cũ, tay vẫn ghì chặt chiếc điện thoại, ánh mắt vô định nhìn ra dòng sông Tam Bạc đang lững lờ trôi trước mặt.

Thành phố đã bắt đầu bước vào buổi trưa. Nắng gắt đổ xuống mặt nước, khiến những vệt mưa trên kính nhấp nhô lấp lánh như hàng ngàn mảnh gương vỡ vụn. Người đi đường vẫn hối hả qua lại. Tiếng còi xe máy vẫn vang lên inh ỏi. Mấy đứa trẻ học sinh tan trường vẫn ríu rít cười đùa. Người đàn bà bán hàng rong vẫn đều tay xếp lại mấy quả chín trong đôi quang gánh. Chẳng một ai biết rằng, vừa có một bức thư điện tử từ bảy năm trước vừa được đánh thức. Chẳng một ai biết rằng, ngay dưới mái hiên ẩm mốc này, có một gã trai vừa cay đắng nhận ra cả tuổi trẻ của mình không phải là một cơn bạo bệnh tâm thần, mà là một nửa câu chuyện tình dang dở bị người đời giấu nhẹm đi.

Tôi mở lại email, đọc đi đọc lại dòng cuối cùng của cô một lần nữa: "Có lẽ, cả hai chúng ta đều chỉ là những đứa trẻ tội nghiệp bị vòng quay thời gian đặt nhầm chỗ mà thôi."

Một nỗi mệt mỏi rã rời bỗng chốc ập đến, xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể tôi. Đó không phải là cái mệt mỏi thể xác sau một đêm thức trắng, mà là cái mệt rệu rã của một kẻ vừa nhận ra mình đã bị giam cầm quá lâu trong một căn phòng kín không cửa sổ, rồi đến khi cánh cửa duy nhất chịu mở ra, phía sau nó lại chẳng phải là bầu trời tự do, mà là một mê cung khác rộng lớn và rắc rối hơn gấp bội.

Tôi buông thõng người, ngồi bệt xuống bậc tam cấp loang lổ trước cửa tiệm ảnh. Chiếc vali kéo nằm im lìm bên cạnh, giống như một người bạn đồng hành câm lặng đang kiên nhẫn chứng kiến mọi sự dằn vặt của tôi. Tôi run rẩy rút tấm ảnh mà ông Bình vừa đưa lúc nãy ra khỏi túi áo, đặt nhẹ lên đầu gối.

Trong ảnh, tôi của năm mười lăm tuổi đang quay lưng đi, gương mặt phụng phịu trẻ con. Còn An Nhiên đứng ở một góc khuất phía xa, chiếc ô màu vàng che khuất đi một nửa thân hình mảnh dẻ. Hai chúng tôi đứng chung trong một khung hình, dưới cùng một bầu không khí sau mưa, nhưng tuyệt nhiên không một ai nhìn thấy sự hiện diện của đối phương.

Tôi đưa ngón tay trỏ, khẽ chạm lên cái bóng nhạt nhòa của cô trong ảnh: "Bây giờ thì tôi nhìn thấy chị rồi. Muộn mất bảy năm rồi. Nhưng cuối cùng tôi cũng thấy được chị."

Gió sông từ phía ngoài thổi thốc vào, làm mép ảnh da diết rung lên nhè nhẹ.

Một lúc sau, tiếng bước chân lẹt quẹt của ông Bình vang lên. Trên tay ông cầm một chiếc hộp đựng danh thiếp cũ kỹ bằng kim loại, mặt hộp đã bị móp méo mất một góc. Ông chậm rãi ngồi xuống bậc tam cấp ngay cạnh tôi, mở nắp hộp rồi tỉ mẩn lục tìm trong một xấp giấy nhỏ đã ngả sang màu vàng ố của thời gian: "Chú cũng không dám chắc là còn giữ hay không nữa. Mấy thứ cỏn con này chú cứ vứt linh tinh trong hộp bao nhiêu năm nay rồi."

Ngón tay thô ráp của ông lật qua từng tấm danh thiếp một: cơ sở cho thuê váy cưới,studio chụp ảnh nghệ thuật ở Lạch Tray, số điện thoại của một nhà báo địa phương, tên một người chuyên chụp ảnh sự kiện. Rồi đột nhiên, tay ông dừng phắt lại, ông cẩn thận rút ra một tấm danh thiếp màu trắng đã bị ố vàng loang lổ ở bốn góc viền, im lặng đưa sang cho tôi.

Trên mặt giấy ráp, người ta in một dòng chữ bằng mực xám nhạt: "Trần Khải Lâm — Cánh Buồm Studio." Phía dưới là một dãy số điện thoại, một địa chỉ email, và một dòng địa chỉ nhà cụ thể ở Sài Gòn.

Tôi đón lấy tấm danh thiếp, hai mắt dán chặt vào dòng địa chỉ kia. Nó nằm ở một con đường thuộc Quận 3. Trái tim trong lồng ngực tôi bắt đầu đập những nhịp nặng nề, dồn dập.

Sài Gòn. Thành phố của An Nhiên. Nơi có những tòa nhà màu vàng cổ kính với chiếc đồng hồ lớn trên đỉnh mái, có những khu vườn rợp bóng cây xanh, và có cả những con đường mưa tầm tã mà tôi đã từng nhìn thấy hàng trăm, hàng ngàn lần trong những cơn mộng mị thời thơ ấu nhưng chưa bao giờ biết gọi tên.

Ông Bình quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy dò xét: "Cháu định vào Sài Gòn à?"

Tôi không đưa ra câu trả lời ngay lập tức. Tôi nhìn đăm đăm vào tấm danh thiếp trong tay, rồi nhìn lại dòng email đang hiển thị trên màn hình điện thoại, cuối cùng là nhìn bức ảnh cũ đặt trên đầu gối. Mọi manh mối bây giờ đã rõ ràng như ban ngày. Nếu muốn đòi lại lá thư tay bị giấu kín, tôi bắt buộc phải tìm gặp bằng được Trần Khải Lâm. Nếu muốn tìm lại một An Nhiên bằng xương bằng thịt, tôi buộc phải đặt chân đến mảnh đất nơi cô từng sinh sống. Và nếu muốn biết lý do vì sao trang blog của cô lại đột ngột im bặt ngay sau đêm mưa Hải Phòng năm ấy, tôi không thể cứ tiếp tục đứng chôn chân ở đây để gặm nhấm quá khứ được nữa.

Tôi đã đến ga Hải Phòng, đã tận mắt nhìn thấy bức ảnh bằng chứng, đã đọc hết những dòng tâm sự trên blog, đã mở được hòm thư điện tử của bảy năm trước. Nhưng An Nhiên thì không còn ở nơi này nữa rồi. Có lẽ, cô ấy chưa từng thực sự thuộc về thành phố cảng này. Hải Phòng chỉ là một trạm dừng chân ngắn ngủi nơi cô tìm đến để tự chứng minh cho bản thân thấy rằng đứa trẻ tên Minh An trong mơ của cô là có thật trên đời. Còn tôi, bảy năm sau, có nhiệm vụ phải đi đến thành phố của cô, để chứng minh cho cả thế giới thấy rằng cô cũng đã từng thực sự tồn tại.

Tôi ngẩng khuôn mặt kiên định lên nhìn ông Bình: "Cháu phải đi thôi bác."

Ông Bình khẽ thở dài một tiếng, nét mặt ông phẳng lặng như thể đã đoán trước được quyết định này của tôi từ lâu: "Có đi thì cũng phải về nhà báo với bố mẹ một tiếng cho tử tế đã. Đừng có đùng đùng cái là xách vali chạy đi biệt tích như thế."

Tôi im lặng không đáp. Lời khuyên răn của ông hoàn toàn đúng đắn. Đúng đến mức khiến đầu óc tôi đau nhức như búa bổ. Tôi đã nói dối mẹ rằng mình vẫn đang ở Hà Nội để đi chơi cùng bạn bè học đại học. Tôi thậm chí còn chưa hề bước chân về nhà dù đã đáp chuyến tàu xuống Hải Phòng từ sớm. Bây giờ nếu tôi lại âm thầm lên máy bay bay vào Sài Gòn, tôi chẳng khác nào một gã điên mất trí bị những cơn mộng mị dắt mũi chạy dọc khắp chiều dài đất nước.

Thế nhưng tôi cũng thừa hiểu rõ một điều, nếu tôi chọn cách bước chân về nhà vào lúc này, chỉ cần mẹ nhìn thẳng vào khuôn mặt thất thần của tôi, bà sẽ nhận ra ngay sự bất thường. Bà sẽ gặng hỏi. Bố cũng sẽ hỏi. Và tôi sẽ phải mở lời giải thích với họ thế nào đây? Rằng con trai của bố mẹ đang chuẩn bị đi tìm một người phụ nữ sinh năm 1989, người đã mơ thấy con từ khi con còn là một đứa trẻ, người từng đứng lặng lẽ nhìn con ở ga Hải Phòng năm con mười lăm tuổi rồi biến mất không một dấu vết sau một đêm mưa lớn? Rằng con cần phải vào tận Nam để đòi lại một lá thư tay từ một gã đàn ông tên Lâm, kẻ đang nắm giữ bí mật về cuộc đời cô ấy?

Chẳng có một bậc phụ huynh tỉnh táo nào nghe xong câu chuyện hoang đường ấy mà có thể giữ được sự bình tĩnh. Đặc biệt là mẹ tôi, người luôn lo sợ tôi có vấn đề về tâm lý.

Tôi siết chặt tấm danh thiếp trong lòng bàn tay: "Cháu sẽ về nhà một lát." Tôi nói, không rõ là đang cố trấn an ông Bình hay là đang tự lừa dối chính bản thân mình. "Nhưng sau đó cháu vẫn nhất định phải đi."

Ông Bình lặng nhìn tôi một lúc lâu rồi gật đầu tán thành: "Nếu đã quyết định đi, thì hãy luôn giữ cho cái đầu mình được tỉnh táo. Đừng bao giờ tin sái cổ vào tất cả những gì người khác nói với cháu, kể cả những lời của chú."

Tôi ngơ ngác, lộ rõ vẻ ngạc nhiên nhìn ông. Ông nở một nụ cười nhạt nhẽo, đượm chút chua chát: "Chuyện của quá khứ, khi bước qua cửa miệng của những người còn sống thì lúc nào chẳng bị bóp méo, thêm bớt đi ít nhiều. Muốn thấu tỏ được sự thật tận cùng, cháu bắt buộc phải lắng nghe câu chuyện từ nhiều phía khác nhau. Bản thân An Nhiên có một phần sự thật của con bé. Cậu Lâm kia cũng có một phần lý lẽ của cậu ta. Mẹ của con bé chắc chắn cũng nắm giữ một góc nhìn của bà ấy. Và còn cháu nữa... cháu cũng có phần sự thật của riêng cháu."

Tôi cúi đầu nhìn bức ảnh cũ trên gối. Phần sự thật của riêng tôi là gì đây? Là một thằng nhóc vô tâm đã không thể nhìn thấy cô ở sân ga năm mười lăm tuổi? Là một người trưởng thành vô dụng đã đến muộn mất bảy năm trời? Là một kẻ thảm hại vừa mới đọc xong một bức thư điện tử gửi từ quá khứ và cay đắng nhận ra bản thân chẳng còn cách nào quay ngược thời gian để sửa chữa lại những sai lầm đã cũ?

Tôi cẩn thận cất tấm ảnh, tắt màn hình điện thoại rồi nhét tấm danh thiếp của Trần Khải Lâm vào sâu trong ngăn kéo balo.

Ông Bình đứng phắt dậy, đưa tay phủi nhẹ lớp bụi bặm bám trên ống quần: "Sau này nếu cháu có thực sự tìm được cô bé đó, nếu có thể, hãy nhắn giúp chú một lời."

Tôi ngẩng đầu lên hỏi: "Lời gì hả bác?"

Ông Bình không nhìn tôi mà hướng mắt về phía con sông trước mặt, ánh nhìn xa xăm, mờ mịt: "Hãy bảo với con bé rằng chú vẫn luôn giữ lại mấy tấm ảnh chụp ngày hôm đó cho nó. Nếu nó còn muốn lấy, thì cứ quay về đây bất cứ lúc nào."

Trái tim tôi lại nhói lên một cơn đau buốt nhè nhẹ. Nếu nó còn muốn lấy, thì cứ quay về đây bất cứ lúc nào. Một câu nói hết sức mộc mạc, bình thường. Nhưng vào thời điểm này, nó bỗng chốc nghe như một lời cầu nguyện yếu ớt, vô vọng gửi đến một người bặt vô âm tín từ lâu.

Tôi gật đầu chắc nịch: "Cháu nhất định sẽ nhắn lại."

Mặc dù, chính bản thân tôi lúc này cũng chẳng dám tự tin rằng mình có thể tìm ra tung tích của An Nhiên giữa Sài Gòn hoa lệ hay không. Mặc dù, sâu trong tiềm thức của tôi, một dự cảm chẳng lành đang âm thầm bén rễ và lớn dần lên từng chút một.

Tôi đứng dậy, kéo tay cầm vali rồi chậm rãi bước chân rời khỏi tiệm ảnh Bình Ảnh. Trước khi rẽ qua góc phố, tôi không kìm được lòng mà quay đầu nhìn lại một lần cuối. Tấm biển hiệu màu xanh bạc màu vẫn nằm im lìm chịu trận dưới vạt nắng trưa gay gắt. Ông Bình đã lùi sâu vào trong bóng tối phía sau lớp cửa kính mờ sương, dáng người ông nhỏ thó, còng xuống và cô độc, trông giống hệt như một nhân chứng lịch sử vừa hoàn thành sứ mệnh trao lại mảnh ký ức cuối cùng mà mình cất giữ cho thế hệ sau.

Tôi lầm lũi đi dọc theo con phố Tam Bạc để tìm một chiếc xe ôm chở mình về nhà. Gió sông vẫn thổi lên lồng lộng, mát rượi nhưng lại khiến lòng tôi lạnh ngắt. Sâu trong túi áo, cạnh sắc của tấm ảnh cũ thi thoảng lại chạm nhẹ vào ngực tôi qua lớp vải mỏng, như một lời nhắc nhở liên hồi. Trong balo, ba cuốn nhật ký thời thơ ấu nằm xếp lớp ngay ngắn bên cạnh tấm danh thiếp của Trần Khải Lâm. Trên chiếc điện thoại di động, hòm thư điện tử vẫn mở sẵn ở dòng chữ cuối cùng của An Nhiên: "Những đứa trẻ tội nghiệp bị vòng quay thời gian đặt nhầm chỗ."

Tôi bước đi giữa lòng thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên, nhưng đây là lần đầu tiên trong đời, tôi có một cảm giác lạc lõng đến rợn ngợp, như thể mình không còn thực sự thuộc về mảnh đất này nữa rồi.

Bởi vì một phần linh hồn của tôi, có lẽ đã bị bỏ quên lại ở Sài Gòn từ rất nhiều năm về trước. Và chuyến đi lần này, tôi nhất định phải tự tay đòi lại nó.

Bình luận (Gửi Minh An của bảy năm sau) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận