Người ta từng nói, ở phía Tây kinh thành có hai nơi không nên đặt chân tới vào lúc hoàng hôn.
Một là nghĩa trang cũ sau giáo đường Thánh Marius, nơi những quý tộc sa sút được chôn dưới bia đá lạnh lẽo, giữ lại chút danh dự cuối cùng cho dòng họ đã mục nát.
Hai là khu chợ Greyhall.
Nơi thứ nhất chôn người chết.
Nơi thứ hai bán người sống.
...
Chiều hôm ấy, mưa bụi phủ kín con đường lát đá dẫn vào Greyhall. Những ngọn đèn dầu treo dưới mái hiên đã được thắp lên từ sớm, ánh sáng vàng vọt lay động trong gió, chiếu lên những khuôn mặt chen chúc phía dưới như một bức tranh cũ bị ám khói.
Xe ngựa nối đuôi nhau dừng trước cổng chợ. Người bước xuống phần lớn đều mặc áo choàng dày, đội mũ cao, tay đeo găng trắng, trên mặt là vẻ lạnh nhạt quen thuộc của những kẻ đã quá quen với việc dùng tiền để định đoạt số phận người khác.
Greyhall không phải khu chợ dành cho dân nghèo.
Nó dành cho các gia tộc giàu có đang cần người hầu, các thương nhân cần lao động giá rẻ, những quý ông muốn mua vài gương mặt xinh đẹp đem về dinh thự làm món tiêu khiển, và cả những phu nhân đạo mạo muốn tìm một cô hầu gái đủ trẻ, đủ ngoan, đủ biết cúi đầu.
Ở giữa sảnh đấu giá, Ella đứng lặng dưới ánh đèn.
Chiếc váy nâu cũ trên người nàng đã bạc màu, gấu váy còn dính bùn sau quãng đường dài bị áp giải tới đây. Mái tóc nâu sẫm được buộc vội sau gáy, vài sợi tóc ẩm vì mưa rũ xuống bên má, khiến gương mặt vốn đã tái nhợt càng thêm yếu ớt.
Nhưng nàng không khóc.
Từ khi bị đẩy lên bục gỗ, Ella vẫn luôn cúi mắt, hai tay đặt trước người, ngón tay siết nhẹ vào nhau. Nàng đứng rất yên, yên đến mức giống như một bức tượng nhỏ bị bỏ quên giữa căn phòng ồn ào.
Người quản phiên đấu giá nâng chiếc búa gỗ lên, giọng nói vang khắp sảnh:
"Người tiếp theo, Ella Rose, mười chín tuổi. Biết đọc chữ, biết dọn phòng, giặt ủi, chăm sóc vườn hoa, từng phục vụ tại ba gia tộc. Tính tình ngoan ngoãn, ít nói, thích hợp làm hầu gái trong nhà lớn."
Một tiếng cười khẽ vang lên từ hàng ghế dưới.
"Biết đọc chữ ư? Một cô hầu gái biết đọc chữ thường không ngoan ngoãn đâu."
Người quản phiên vội cúi đầu cười nịnh.
"Thưa ngài, cô ta chỉ biết vài chữ đơn giản, tuyệt đối không dám làm trái ý chủ nhân."
Ella rũ mắt thấp hơn.
Nàng đã nghe kiểu lời này quá nhiều lần.
Từ gia tộc đầu tiên, đến gia tộc thứ hai, rồi gia tộc thứ ba, ai cũng muốn nàng ngoan ngoãn. Ngoan ngoãn cúi đầu, ngoan ngoãn chịu mắng, ngoan ngoãn nhận tội thay người khác, ngoan ngoãn để bản thân bị bán đi như một món đồ không còn vừa mắt chủ nhà.
Ba ngày trước, phu nhân nhà Harrington mất một chiếc trâm cài bạc.
Chiếc trâm ấy được tìm thấy dưới gối của Ella.
Nàng nói không phải mình lấy.
Không ai tin.
Một cô hầu gái nghèo không có họ, không có người bảo lãnh, không có chỗ dựa, lời nói của nàng nhẹ hơn một chiếc lông chim rơi xuống nền đá.
Vì vậy, nàng bị bán.
Lần nữa.
Người quản phiên bước tới, dùng cán bút nâng cằm Ella lên một chút, để những người dưới sảnh có thể nhìn rõ gương mặt nàng hơn.
Ella khẽ nghiêng đầu tránh đi.
Động tác rất nhỏ, nhưng vẫn khiến người quản phiên cau mày.
"Đứng yên."
Nàng mím môi, giọng rất nhẹ:
"Xin lỗi."
Giọng nói ấy mềm đến mức gần như tan vào tiếng mưa ngoài cửa. Nó không giống phản kháng, càng không giống oán giận. Chỉ là một lời xin lỗi theo thói quen của người đã bị cuộc đời dạy rằng, dù đúng hay sai, kẻ yếu vẫn nên xin lỗi trước.
Ở hàng ghế phía trước, một người đàn ông trung niên mặc áo nhung đỏ chậm rãi nâng tay.
"Mười bảng."
Người quản phiên lập tức tươi cười.
"Lord William Hart ra giá mười bảng. Còn ai cao hơn không?"
Ella nghe thấy cái tên ấy, hàng mi khẽ run.
Lord William Hart.
Nàng từng nghe những hầu gái khác nhắc đến ông ta. Một quý tộc sa sút nhưng vẫn giữ thói quen mua các cô gái trẻ về làm người hầu riêng. Những cô gái bước vào trang viên của ông ta thường rất ít khi còn xuất hiện trước mặt người ngoài.
William Hart nhìn Ella từ đầu đến chân, ánh mắt trơn trượt như bàn tay lạnh.
"Gương mặt không tệ. Gầy một chút, nhưng nuôi vài tháng chắc sẽ khá hơn."
Một vài tiếng cười rải rác vang lên.
Ella cúi đầu, sắc mặt trắng bệch.
Nàng biết mình không có quyền lựa chọn.
Từ khi bước vào Greyhall, số phận của nàng đã nằm trong những tấm vé đấu giá trên tay người khác.
Người quản phiên gõ nhẹ búa xuống bàn.
"Mười bảng lần thứ nhất."
Ella siết chặt tay.
“Mình phải chịu thôi.”
"Mười bảng lần thứ hai."
“Nếu còn sống, rồi sẽ có ngày rời khỏi nơi đó.”
Chiếc búa nâng lên lần nữa.
Đúng lúc ấy, cánh cửa lớn của sảnh đấu giá bỗng bị đẩy ra.
Gió lạnh cuốn theo mưa bụi tràn vào, khiến ngọn lửa trong những chiếc đèn dầu đồng loạt chao đảo. Tất cả mọi người vô thức quay đầu nhìn lại.
Một người đàn ông trẻ tuổi đứng ngoài cửa.
Áo choàng đen dài phủ qua vai, cổ áo dựng cao, đôi găng tay da ôm lấy những ngón tay thon dài. Nước mưa đọng trên vai áo, nhưng dáng vẻ của anh vẫn sạch sẽ, lạnh lùng, tựa như ngay cả cơn mưa ngoài kia cũng không dám làm anh chật vật.
Phía sau anh là hai tùy tùng mặc đồng phục đen, dáng đứng nghiêm cẩn, ánh mắt sắc bén.
Cả sảnh đấu giá lặng đi trong khoảnh khắc.
Có người nhận ra huy hiệu bạc trên ngực tùy tùng của anh, sắc mặt lập tức thay đổi.
Hoa diên vĩ đen quấn quanh thanh kiếm bạc.
Huy hiệu của gia tộc Blackwell.
Người quản phiên đang nâng búa cũng khựng lại, vội vàng bước xuống khỏi bục, cúi người thật thấp.
"Công tước Blackwell, không ngờ ngài lại ghé đến Greyhall. Thật là vinh hạnh cho chúng tôi."
Edward Blackwell không lập tức đáp.
Ánh mắt anh lướt qua căn phòng như thể đang nhìn một món đồ cũ kỹ không đáng bận tâm. Đôi mắt màu xám nhạt, sâu và lạnh, mang theo vẻ kiêu hãnh trời sinh của người đã quen đứng ở vị trí cao hơn kẻ khác.
Cuối cùng, ánh mắt ấy dừng trên bục gỗ.
Dừng trên Ella.
Ella cũng vô thức ngẩng đầu.
Trong khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, nàng không biết vì sao tim mình bỗng khựng lại.
Người đàn ông kia đứng rất xa, giữa ánh sáng lờ mờ và tiếng mưa ngoài cửa. Gương mặt anh tuấn đến mức gần như lạnh bạc, đường nét rõ ràng, sống mũi cao, đôi môi mỏng khẽ mím, trên người có khí thế khiến người ta không dám nhìn lâu.
Ella vội cúi mặt.
Nàng không biết anh là ai, chỉ biết một người như vậy sẽ không bao giờ thuộc về thế giới của mình.
Edward nhìn nàng lâu hơn một chút.
Rất kỳ lạ.
Giữa căn phòng đầy tiếng người, cô gái trên bục gỗ là người duy nhất không nhìn anh bằng ánh mắt cầu xin.
Nàng sợ.
Anh nhìn ra điều đó.
Nhưng trong nỗi sợ ấy vẫn có một thứ gì đó rất yên tĩnh, giống như mặt hồ bị mưa đánh lên từng vòng sóng nhỏ nhưng đáy hồ vẫn không hề đục.
Người quản phiên dè dặt hỏi:
"Công tước, ngài muốn tìm người hầu sao? Nếu ngài cần, Greyhall còn nhiều người đã được huấn luyện tốt hơn. Cô gái này chỉ là..."
Edward khẽ nâng mắt.
Chỉ một ánh nhìn, người quản phiên lập tức im bặt.
William Hart ngồi phía dưới nhíu mày. Dù trong lòng không vui, ông ta vẫn phải giữ vẻ lịch sự.
"Công tước Blackwell, cô gái này tôi đã ra giá trước."
Edward chậm rãi tháo găng tay bên phải, động tác thong thả đến mức gần như lười biếng.
"Vậy sao?"
Giọng anh trầm, lạnh, mang theo chút kiêu ngạo thản nhiên.
"Ngài đã mua được cô ấy chưa?"
William nghẹn lại.
Người quản phiên vội vàng nói:
"Vẫn chưa, thưa Công tước. Lord Hart mới ra giá mười bảng."
Edward khẽ cười.
Nụ cười ấy rất nhạt, không có chút ấm áp nào.
"Mười bảng?"
Anh nhìn William Hart, giọng bình thản như đang hỏi giá một chai rượu rẻ tiền.
"Lord Hart, nhiều năm qua ngài sa sút đến mức chỉ còn từng ấy để mua một người sống sao?"
Sắc mặt William lập tức đỏ lên.
Xung quanh có vài tiếng hít khẽ.
Ai cũng biết Công tước Blackwell nổi tiếng kiêu ngạo, nhưng không ngờ anh lại chẳng nể mặt William Hart ngay giữa sảnh Greyhall.
William cắn răng.
"Công tước nói vậy e là quá đáng. Dù Blackwell quyền thế, cũng không nên nhúng tay vào món hàng người khác đã chọn."
Ella nghe hai chữ “món hàng”, bàn tay khẽ run.
Edward nhìn thấy.
Ánh mắt anh hơi tối lại.
Anh bước từng bước vào sảnh. Đám đông vô thức tách ra nhường đường. Tiếng gót giày da của anh vang trên nền đá ẩm lạnh, từng tiếng một rõ ràng giữa không gian im phăng phắc.
Khi đi đến trước bục gỗ, Edward ngẩng đầu nhìn Ella.
Khoảng cách gần hơn, anh mới thấy rõ gương mặt nàng.
Rất gầy.
Nhưng đôi mắt đẹp.
Đôi mắt màu nâu trong, hiền lành, ẩn dưới hàng mi dài. Không phải vẻ đẹp rực rỡ như những quý cô trong vũ hội, mà là một vẻ dịu dàng yếu ớt, tựa ánh nến nhỏ trong căn phòng tối.
Không hiểu vì sao, trong đầu Edward bỗng lóe lên một hình ảnh rất cũ.
Một đêm mưa.
Bàn tay nhỏ lạnh buốt đặt lên trán anh.
Một giọng nói non nớt, nhẹ nhàng, vừa run vừa cố tỏ ra bình tĩnh.
"Đừng ngủ. Nếu ngài ngủ lúc này, có thể sẽ không tỉnh lại nữa."
Ký ức ấy vụt qua quá nhanh, như một mảnh vải bị gió cuốn khỏi tay.
Edward nhíu mày.
Ella thấy anh nhìn mình, bèn nhỏ giọng nói:
"Thưa ngài, trên mặt tôi có gì sao?"
Giọng nàng rất nhẹ.
Hiền đến mức khiến người nghe có cảm giác chỉ cần nói lớn một chút cũng sẽ làm nàng giật mình.
Edward nhìn nàng thêm một lúc.
"Không."
Anh quay sang người quản phiên.
"Giá hiện tại là mười bảng?"
Người quản phiên vội gật đầu.
"Vâng, thưa Công tước."
Edward hờ hững nói:
"Một trăm."
Cả sảnh ồ lên.
Ella ngẩng phắt đầu, không dám tin vào tai mình.
Một trăm bảng.
Số tiền ấy đủ để mua một người hầu được đào tạo tốt nhất, thậm chí đủ trả lương cho cả nhóm người làm trong một năm. Không ai hiểu tại sao Công tước Blackwell lại ném ra số tiền ấy cho một cô hầu gái gầy gò bị bán lại nhiều lần.
William Hart đập tay lên tay vịn ghế.
"Công tước, ngài cố ý làm khó tôi?"
Edward nghiêng mắt nhìn ông ta.
"Lord Hart đánh giá mình cao quá rồi."
Anh nhận lại găng tay từ tùy tùng, giọng nhàn nhạt:
"Ta chỉ mua một người. Không rảnh làm khó ngài."
Sắc mặt William càng khó coi.
Người quản phiên lau mồ hôi trên trán.
"Một trăm bảng lần thứ nhất. Còn ai ra giá cao hơn không?"
Dĩ nhiên không ai đáp.
Người muốn mua không có đủ tiền.
Người có đủ tiền thì không muốn đắc tội Blackwell.
"Một trăm bảng lần thứ hai."
Ella đứng trên bục, đầu óc trống rỗng.
Nàng không biết mình nên thấy may mắn hay sợ hãi.
Người đàn ông này đã mua nàng khỏi tay William Hart. Nhưng một Công tước bỏ ra số tiền lớn như vậy để mua một cô hầu gái xa lạ, thật sự chỉ vì cần người hầu sao?
Chiếc búa gỗ cuối cùng rơi xuống.
"Một trăm bảng lần thứ ba. Thành giao. Ella Rose thuộc về Công tước Edward Blackwell."
Thuộc về.
Hai chữ ấy như một sợi dây lạnh buốt quấn quanh cổ tay Ella.
Nàng khẽ cúi đầu, che đi vẻ ảm đạm trong mắt.
Dù người mua nàng là ai, kết quả vẫn không thay đổi.
Nàng vẫn bị mua.
Vẫn không phải một con người tự do.
Người quản phiên lập tức đưa khế ước bán thân tới. Edward không nhìn, chỉ nhận lấy bút, ký tên bằng nét chữ sắc gọn.
Edward Blackwell.
Chỉ một cái tên, đã đủ khiến số phận người khác đổi hướng.
Sau khi ký xong, anh đưa khế ước cho tùy tùng phía sau, rồi quay sang Ella.
"Xuống đây."
Giọng anh không lớn, nhưng có thứ uy quyền không cho phép người khác chậm trễ.
Ella bước xuống khỏi bục gỗ. Vì đứng quá lâu trong gió lạnh, chân nàng hơi tê, lúc đặt chân xuống bậc cuối cùng suýt loạng choạng.
Một bàn tay đưa ra trước mặt nàng.
Bàn tay ấy đeo găng đen, sạch sẽ, thon dài, trái ngược hoàn toàn với những ngón tay lạnh cóng và đầy vết xước của nàng.
Ella ngẩn ra.
Edward hơi nhướng mày.
"Cần ta bế cô xuống sao?"
Câu nói ấy lạnh nhạt, thậm chí có phần ngạo mạn.
Ella vội lắc đầu, giọng nhỏ đi:
"Không cần, thưa ngài. Tôi tự đi được."
Nàng không nắm tay anh.
Tự mình bước xuống.
Edward nhìn bàn tay bị từ chối của mình, khóe môi khẽ nhếch lên, không rõ là buồn cười hay khó chịu.
Cô gái này rõ ràng sợ đến mặt trắng bệch, vậy mà vẫn cố giữ chút tự trọng đáng thương kia.
Thú vị.
William Hart lúc này đứng dậy, ánh mắt âm trầm nhìn Ella.
"Công tước Blackwell quả nhiên hào phóng. Chỉ mong cô hầu gái này xứng với số tiền ngài bỏ ra."
Ella rũ mắt, không đáp.
Edward lại chậm rãi đeo găng tay vào.
"Có xứng hay không là chuyện của ta."
Anh nghiêng đầu, ánh mắt lạnh nhạt dừng trên người William.
"Nhưng ít nhất, cô ấy sẽ không cần phải chứng minh giá trị của mình trong trang viên của ngài."
Câu nói ấy không nặng không nhẹ, nhưng đủ khiến cả sảnh đấu giá hiểu hàm ý bên trong.
William Hart tức đến mức môi run lên, nhưng không dám phát tác.
Edward không buồn nhìn ông ta nữa.
Anh xoay người đi về phía cửa.
Ella theo sau anh vài bước. Nàng đi rất nhẹ, như sợ tiếng bước chân của mình sẽ làm phiền người phía trước.
Mưa ngoài trời vẫn chưa dứt.
Khi ra khỏi sảnh Greyhall, gió lạnh lập tức thổi tới. Ella chỉ mặc một chiếc váy mỏng cũ, bả vai khẽ run lên vì rét.
Edward bước xuống bậc thềm, đột nhiên dừng lại.
Người tùy tùng phía sau lập tức tiến lên, mở ô đen che trên đầu anh.
Edward nhìn màn mưa trước mặt, rồi nghiêng mắt về phía Ella.
Nàng đứng dưới mái hiên, hai tay ôm lấy cánh tay, cố giữ vẻ bình tĩnh. Gương mặt tái nhợt, môi cũng nhợt nhạt, nhưng khi nhận ra anh nhìn mình, nàng vẫn khẽ cúi đầu.
"Xin ngài cứ đi trước. Tôi có thể theo sau."
Edward nhìn nàng như nhìn một điều khó hiểu.
"Cô nghĩ ta bỏ một trăm bảng để mua một người hầu rồi để cô ta ngã bệnh ngay đêm đầu tiên?"
Ella mím môi.
"Tôi xin lỗi."
Lại xin lỗi.
Edward hơi cau mày.
Anh không thích nghe hai chữ ấy từ miệng nàng.
Không phải vì nó khó nghe.
Mà vì nàng nói quá quen thuộc, giống như đã từng phải xin lỗi thay cả những lỗi lầm không thuộc về mình.
Edward cởi áo choàng trên vai, ném thẳng cho nàng.
Ella luống cuống đón lấy, chiếc áo choàng nặng hơn nàng tưởng, mang theo hơi ấm rất nhạt và mùi gỗ tuyết tùng lạnh.
Nàng sững sờ ngẩng đầu.
"Thưa ngài, tôi không thể..."
"Ta không hỏi cô có thể hay không."
Edward bước xuống bậc đá, giọng vẫn kiêu ngạo như cũ:
"Mặc vào."
Ella nhìn bóng lưng anh, cuối cùng khẽ đáp:
"Vâng."
Nàng khoác áo choàng lên vai. Chiếc áo quá rộng, gần như phủ kín cả người nàng, khiến dáng vẻ vốn nhỏ bé càng thêm mong manh.
Xe ngựa của Blackwell đỗ ngay dưới chân bậc thềm. Thân xe đen bóng, viền bạc, huy hiệu diên vĩ đen nổi bật dưới ánh đèn dầu.
Người đánh xe mở cửa.
Edward bước lên trước, ngồi xuống vị trí bên trong. Ella đứng ngoài cửa xe, do dự một chút.
Từ trước đến nay, nàng chỉ từng ngồi ở ghế sau dành cho người hầu, hoặc đi bộ theo xe. Bên trong toa xe quý tộc không phải nơi người như nàng có thể bước vào.
Edward tựa lưng vào ghế, nhìn nàng qua khung cửa.
"Cô định chạy theo xe về Blackwell?"
Ella vội cúi đầu.
"Tôi không dám. Chỉ là... tôi nên ngồi ở đâu ạ?"
Edward nhìn nàng vài giây.
Ánh mắt ấy khiến Ella càng thêm bất an.
Cuối cùng, anh nói:
"Trong xe."
"Nhưng tôi là người hầu."
Edward cười khẽ.
"Ta biết."
Nụ cười của anh rất đẹp, nhưng không có chút dịu dàng nào, ngược lại mang theo vẻ kiêu hãnh bẩm sinh.
"Người hầu của Blackwell không cần đứng ngoài mưa để chứng minh mình thấp kém."
Ella khựng lại.
Rất lâu sau, nàng mới nhẹ giọng đáp:
"Cảm ơn ngài."
Nàng bước lên xe, cẩn thận ngồi xuống phía đối diện Edward, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối, không dám chạm vào bất kỳ thứ gì xung quanh.
Bên trong xe rất ấm.
Đệm ghế mềm, rèm cửa dày, mùi da thuộc và gỗ quý nhàn nhạt lan trong không khí. Tất cả đều xa lạ đến mức Ella cảm thấy mình giống như một vết bùn bị đặt nhầm lên tấm thảm sạch sẽ.
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh.
Greyhall dần bị bỏ lại phía sau.
Ella nhìn qua khe rèm, thấy cánh cổng chợ đấu giá chìm trong mưa bụi, những bóng người vẫn ra vào dưới ánh đèn vàng. Nàng từng nghĩ mình sẽ bị nuốt chửng ở nơi đó, giống như rất nhiều cô gái khác.
Nhưng hiện tại, nàng đang ngồi trong xe của Công tước Blackwell.
Điều này không khiến nàng yên tâm.
Chỉ khiến nàng càng không biết phía trước đang chờ mình là gì.
Trong toa xe yên tĩnh, Edward nhắm mắt nghỉ ngơi, tựa như đã quên mất sự tồn tại của nàng.
Ella do dự rất lâu, cuối cùng vẫn nhỏ giọng hỏi:
"Thưa ngài..."
Edward không mở mắt.
"Nói."
Ella siết nhẹ tay.
"Vì sao ngài lại mua tôi?"
Không gian trong xe bỗng trở nên tĩnh lặng.
Bên ngoài, tiếng bánh xe nghiến qua đường đá ẩm vang đều đều. Mưa rơi lên nóc xe, âm thanh nhỏ vụn như ai đó đang gõ lên một chiếc hộp kín.
Edward chậm rãi mở mắt.
Đôi mắt xám nhạt nhìn thẳng vào nàng.
"Cô muốn nghe câu trả lời nào?"
Ella bị hỏi ngược, nhất thời không biết đáp thế nào.
"Tôi chỉ muốn biết... mình cần làm gì để không khiến ngài thất vọng."
Edward nhìn nàng.
Một cô gái vừa bị bán đi lần thứ mấy không rõ, sau khi được mua bằng một số tiền lớn, câu đầu tiên hỏi không phải mình sẽ bị đưa đi đâu, cũng không phải anh có làm hại nàng không.
Mà là nàng cần làm gì để không khiến anh thất vọng.
Edward bỗng thấy khó chịu.
Không rõ khó chịu với nàng, hay với những kẻ đã biến nàng thành dáng vẻ này.
Anh lạnh nhạt nói:
"Trước hết, đừng xin lỗi quá nhiều."
Ella ngẩn ra.
"Dạ?"
"Ta không thích nghe."
Ella vội cúi mắt.
"Xin..."
Nàng vừa định nói hai chữ quen thuộc, lại lập tức im bặt.
Edward nhìn vẻ luống cuống của nàng, khóe môi hơi cong lên.
"Cũng không quá ngốc."
Ella không biết anh đang khen hay chê, chỉ có thể yên lặng.
Một lát sau, Edward mới đáp câu hỏi ban đầu của nàng.
"Ta mua cô vì ta không thích William Hart."
Ella ngẩng đầu.
Câu trả lời ấy quá bất ngờ.
Edward thản nhiên nói tiếp:
"Càng không thích ánh mắt ông ta nhìn cô."
Ella im lặng.
Trong lòng nàng khẽ động, nhưng rất nhanh lại tự ép mình bình tĩnh.
Có lẽ với anh, đây chỉ là một lần tùy hứng. Một Công tước quyền thế đi ngang qua một khu đấu giá, thấy một quý tộc mình không ưa muốn mua một cô hầu gái, bèn thuận tay cướp lấy món hàng ấy.
Chỉ vậy thôi.
Nàng không nên nghĩ nhiều.
Edward tựa lưng vào ghế, ánh mắt lướt qua gương mặt nàng.
"Tên cô là Ella Rose?"
"Vâng, thưa ngài."
"Rose?"
Anh nhắc lại cái họ ấy, giọng rất thấp.
Ella nhẹ nhàng đáp:
"Đó không hẳn là họ. Mẹ tôi từng gọi tôi như vậy. Sau khi bà mất, mọi người chỉ gọi tôi là Ella."
Edward nhìn nàng.
"Cha cô đâu?"
Ella rũ mắt.
"Ông ấy mất rồi."
Nói đến đây, nàng dừng một chút, rồi bổ sung rất khẽ:
"Từ lâu rồi."
Edward không hỏi nữa.
Anh không phải người thích an ủi.
Càng không phải người có thói quen dùng những lời dịu dàng để xoa dịu vết thương của người khác. Nhưng nhìn Ella ngồi đối diện, nhỏ bé trong chiếc áo choàng đen quá rộng của anh, bàn tay gầy gò đặt ngoan ngoãn trên đầu gối, anh bỗng cảm thấy căn xe vốn rộng rãi trở nên ngột ngạt.
Trong đầu anh lại thoáng hiện lên đêm mưa năm xưa.
Cũng là một giọng nói rất nhẹ.
Cũng là cảm giác lạnh và tối.
Edward khẽ nhíu mày.
“Chỉ là trùng hợp.”
Anh không tin vào định mệnh.
Người của Blackwell từ nhỏ đã được dạy rằng quyền lực phải nắm trong tay, vận mệnh phải đặt dưới chân. Những thứ như duyên phận, định mệnh, tình yêu đều là chuyện các tiểu thư yếu đuối đọc trong tiểu thuyết để giết thời gian.
Nhưng cô gái trước mặt lại khiến một mảnh ký ức đã phủ bụi nhiều năm trong anh khẽ động.
Xe ngựa đi qua cây cầu đá, tiến vào đại lộ dẫn về phía Bắc kinh thành.
Dinh thự Blackwell nằm ở cuối con đường ấy.
Đó là một tòa dinh thự cổ được xây bằng đá xám, cổng sắt cao lớn chạm khắc hoa diên vĩ, hai bên là hàng cây thủy tùng đen sẫm. Khi xe ngựa dừng lại trước cổng, Ella nhìn qua cửa sổ, trong mắt thoáng hiện vẻ choáng ngợp.
Nàng từng phục vụ ở vài gia tộc giàu có, nhưng chưa từng thấy nơi nào lạnh lẽo và uy nghiêm như Blackwell.
Nó không giống một ngôi nhà.
Nó giống một pháo đài.
Cửa lớn mở ra, người hầu trong dinh thự đã đứng chờ thành hai hàng. Quản gia là một người đàn ông lớn tuổi, tóc bạc chải gọn, vẻ mặt nghiêm nghị, áo đuôi tôm không có lấy một nếp nhăn.
Edward bước xuống xe trước.
Quản gia cúi người.
"Mừng ngài trở về, Công tước."
Edward tháo găng tay, ném cho tùy tùng.
"Chuẩn bị một phòng ở tầng dưới phía Đông. Gọi người mang nước nóng và quần áo sạch tới."
Quản gia hơi khựng lại khi nhìn thấy Ella bước xuống sau anh.
Ánh mắt của những người hầu xung quanh cũng lập tức đổ dồn về phía nàng.
Một cô gái xa lạ.
Mặc váy cũ.
Khoác áo choàng của Công tước.
Lại từ xe riêng của Công tước bước xuống.
Sự im lặng lan ra rất nhanh.
Ella cảm nhận được những ánh mắt ấy, bàn tay vô thức siết chặt mép áo choàng. Nàng cúi đầu, cố khiến bản thân trông nhỏ bé hơn, ít gây chú ý hơn.
Edward liếc qua đám người hầu.
Chỉ một cái liếc mắt, tất cả lập tức cúi đầu.
Anh lạnh giọng:
"Cô ấy tên Ella. Từ hôm nay ở lại Blackwell."
Quản gia cung kính đáp:
"Vâng, thưa Công tước. Xin hỏi cô Ella sẽ được sắp xếp làm việc ở đâu?"
Edward bước lên bậc thềm, giọng thản nhiên:
"Thư viện."
Lần này, ngay cả quản gia cũng không giấu được vẻ kinh ngạc.
Thư viện của Blackwell là nơi riêng tư nhất trong dinh thự, ngoài Công tước và quản gia, rất ít người được tùy tiện bước vào. Người hầu mới mua từ Greyhall đáng lẽ chỉ nên làm việc ở nhà bếp, phòng giặt hoặc khu người hầu phía sau.
Edward dừng bước, quay đầu nhìn quản gia.
"Có vấn đề gì à?"
Quản gia lập tức cúi đầu sâu hơn.
"Không, thưa Công tước."
Edward nhìn sang Ella.
"Từ ngày mai, cô sẽ dọn dẹp thư viện. Không được chạm vào tài liệu trên bàn ta nếu chưa được cho phép. Không được tự ý rời khỏi dinh thự. Không được để người khác sai khiến ngoài phạm vi công việc của cô."
Ella khẽ đáp:
"Vâng, thưa ngài."
Edward nhìn nàng một lúc.
"Không cần cúi đầu thấp như vậy."
Ella sững người.
Chậm rãi, nàng ngẩng lên.
Dưới ánh đèn trước cửa dinh thự, gương mặt nàng vẫn tái nhợt vì mệt, nhưng đôi mắt lại trong đến lạ. Có lẽ vì vừa trải qua quá nhiều chuyện, trong ánh mắt ấy còn vương chút hoang mang, chút sợ hãi, và một chút dịu dàng.
Edward bỗng thấy mình hơi thất thần.
Nhưng rất nhanh, anh thu lại ánh mắt.
"Quản gia Lane, đưa cô ấy đi."
"Vâng."
Quản gia Lane bước tới trước mặt Ella, thái độ lễ độ nhưng xa cách.
"Cô Ella, mời đi theo tôi."
Ella cúi nhẹ người với Edward.
"Cảm ơn ngài đã đưa tôi khỏi Greyhall."
Edward đứng trên bậc thềm cao, từ trên nhìn xuống nàng.
Vẻ mặt anh vẫn kiêu ngạo, lạnh lùng, giống như mọi chuyện xảy ra hôm nay chỉ là một trò tiêu khiển bất chợt.
"Đừng cảm ơn quá sớm."
Ella ngẩng đầu nhìn anh.
Edward nói:
"Blackwell không phải nơi dành cho người yếu đuối."
Một câu nói rất lạnh.
Nếu là người khác, có lẽ đã sợ hãi đến mức không dám đáp.
Nhưng Ella chỉ yên lặng một lát, rồi nhẹ nhàng nói:
"Tôi sẽ cố gắng không gây phiền phức cho ngài."
Không phải “tôi không yếu đuối”.
Cũng không phải “xin ngài yên tâm”.
Chỉ là một câu rất hiền, rất nhỏ, giống như nàng vẫn quen đặt mình ở vị trí thấp nhất.
Edward khẽ nhíu mày.
Không hiểu sao, anh không thích câu trả lời ấy.
Nhưng Ella đã theo quản gia Lane đi vào trong.
Bóng dáng nhỏ bé của nàng dần biến mất sau cánh cửa lớn, chiếc áo choàng đen của anh phủ trên vai nàng, kéo lê một chút trên nền đá bóng loáng.
Edward đứng ngoài sảnh thêm vài giây.
Tùy tùng phía sau khẽ hỏi:
"Thưa ngài, chuyện Greyhall có cần xử lý thêm không?"
Edward nhìn màn mưa ngoài cửa.
Trong đầu anh vẫn là ánh mắt của Ella trên bục đấu giá.
Rõ ràng yếu ớt đến mức chỉ cần một cơn gió cũng có thể thổi ngã.
Vậy mà lại cố đứng thẳng.
Anh khẽ cười, giọng lạnh nhạt:
"Điều tra William Hart."
Tùy tùng cúi đầu.
"Vâng."
Edward tháo chiếc nhẫn bạc trên tay xoay nhẹ một vòng, ánh mắt sâu xuống.
"Cả ba gia tộc từng mua cô ấy nữa."
Tùy tùng hơi kinh ngạc, nhưng không dám hỏi nhiều.
"Tôi sẽ làm ngay, thưa Công tước."
Edward bước vào dinh thự.
Cánh cửa lớn phía sau chậm rãi khép lại, ngăn cách tiếng mưa lạnh lẽo ngoài kia.
Đêm đầu tiên Ella đến Blackwell, cả dinh thự đều biết Công tước đã mang về một cô gái từ Greyhall.
Không ai biết anh vì sao mua nàng.
Ngay cả Edward cũng nghĩ mình chỉ thuận tay cứu một người khỏi kẻ mình chán ghét.
Nhưng nhiều năm về sau, khi tất cả bí mật bị kéo ra dưới ánh sáng, Ella mới biết, hóa ra lần đầu tiên Edward nhìn thấy nàng ở khu đấu giá không phải là khởi đầu.
Rất lâu trước đó, trong một đêm mưa khác, nàng đã từng gặp anh.
Và cũng từng cứu anh một mạng.
Bình luận (Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận