Cô Hầu Gái Của Công Tước Blackwell

Tách Trà Của Vivian

Cập nhật: 10/06/2026 0 lượt xem

Có những vị khách không mang dao đến.

Nhưng mỗi lời họ nói đều sắc hơn lưỡi dao.

Lady Vivian Ash đến Blackwell vào một buổi chiều nhiều mây.

Xe ngựa của nàng ta dừng trước cổng lớn, váy lụa màu kem, găng tay trắng, mái tóc vàng được búi gọn sau gáy. Nàng ta đẹp theo cách rất đúng mực.

Đẹp đến mức không ai có thể bắt lỗi.

Cũng lạnh đến mức khiến người ta quên mất bên ngoài trời vốn đã đủ lạnh.

...

Ella đang thay hoa trong thư viện thì quản gia Lane bước vào.

"Cô Ella."

Nàng quay đầu.

"Vâng, ngài Lane."

"Phu nhân Margaret và Lady Vivian đã đến. Công tước muốn cô mang trà đến phòng khách phía Nam."

Tay Ella khựng lại.

Một cánh hồng trắng rơi xuống mặt bàn.

"Thưa ngài, tôi sao?"

Lane nhìn nàng.

"Đây là lệnh của Công tước."

Ella im lặng một lát.

Nàng hiểu.

Edward không muốn nàng trốn.

Nhưng hiểu là một chuyện.

Không sợ lại là chuyện khác.

Nàng đặt bình hoa xuống, nhẹ nhàng đáp:

"Vâng."

...

Phòng khách phía Nam sáng hơn mọi ngày.

Rèm được kéo cao, lò sưởi cháy ấm, trên bàn đặt một bình hoa hồng trắng mới cắt. Phu nhân Margaret ngồi trên ghế chính, vẻ mặt lạnh lùng. Vivian ngồi bên cạnh, tay đặt hờ trên tách trà rỗng, dáng vẻ tao nhã như thể nơi này vốn thuộc về nàng ta.

Edward đứng gần cửa sổ.

Khi Ella bưng khay trà bước vào, mọi ánh mắt lập tức rơi xuống nàng.

Ella cúi người.

"Thưa Công tước. Thưa phu nhân. Thưa Lady Vivian."

Vivian mỉm cười.

"Cô Ella, lâu rồi không gặp."

Ella nhẹ giọng:

"Vâng."

Nàng đặt từng tách trà lên bàn.

Động tác rất cẩn thận.

Không run.

Ít nhất, nàng không để người khác nhìn thấy mình run.

Margaret nhìn nàng từ đầu đến chân.

"Nghe nói dạo này cô rất được Công tước tin dùng."

Ella cúi mắt.

"Tôi chỉ làm việc trong thư viện theo lệnh ngài ấy."

Vivian nâng tách trà lên.

"Thư viện Blackwell quả là nơi đặc biệt. Không phải ai cũng được bước vào. Cô Ella thật may mắn."

Ella đáp:

"Vâng. Tôi biết mình may mắn."

Vivian cười nhẹ.

"May mắn là thứ rất mong manh. Có hôm nay, chưa chắc có ngày mai."

Không khí trong phòng khách chậm rãi lạnh xuống.

Edward nhìn Vivian.

"Ta tưởng cô đến uống trà, không phải đến dạy người của ta cách sống."

Vivian đặt tách xuống.

"Em chỉ nhắc cô ấy thôi. Dù sao, người đứng quá gần ngài thường rất dễ hiểu lầm."

Ella siết nhẹ tay bên váy.

Margaret lạnh nhạt nói:

"Vivian nói không sai. Edward, con nên biết giới hạn. Một hầu gái được ưu ái quá mức sẽ khiến người ngoài bàn tán."

Edward quay người lại.

"Người ngoài bàn tán là vì bọn họ rảnh."

Margaret cau mày.

"Còn danh dự Blackwell thì sao?"

Edward cười lạnh.

"Danh dự Blackwell từ khi nào phải dựa vào việc hạ thấp một cô gái?"

Margaret sắc mặt cứng lại.

Vivian nhìn Edward, ánh mắt hơi tối.

"Ngài thật sự thay đổi rồi."

Edward nhàn nhạt đáp:

"Vậy cô nên làm quen."

Ella đứng yên bên cạnh bàn trà.

Nàng biết Edward đang bảo vệ mình.

Nhưng càng được bảo vệ, nàng lại càng thấy bất an.

Vì mỗi lần Edward đứng về phía nàng, ánh mắt Vivian nhìn nàng lại lạnh thêm một chút.

...

Sau khi rời phòng khách, Ella đi về phía thư viện.

Nàng vừa bước qua khúc quanh hành lang thì Vivian gọi nàng lại.

"Cô Ella."

Ella dừng bước.

Vivian đi tới rất chậm.

Không có Margaret.

Không có Edward.

Chỉ còn hai người trong hành lang dài.

Vivian nhìn nàng, nụ cười trên môi vẫn mềm mại.

"Cô thông minh hơn ta nghĩ."

Ella cúi đầu.

"Tôi không dám nhận."

"Không cần khiêm tốn. Một cô gái có thể khiến Edward nhiều lần ra mặt bảo vệ, chắc chắn không đơn giản."

Ella ngẩng lên.

"Lady Vivian hiểu lầm rồi."

Vivian khẽ cười.

"Ta từng ở bên Edward. Ta biết khi nào ngài ấy hứng thú với một người."

Câu nói ấy rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến Ella thấy tim mình hơi đau.

Vivian bước gần hơn.

"Nhưng cô có biết điều khác biệt giữa ta và cô là gì không?"

Ella im lặng.

Vivian nói:

"Ta có thể rời khỏi Edward mà vẫn là Lady Vivian Ash. Còn cô, nếu rời khỏi ngài ấy, cô còn lại gì?"

Hành lang yên tĩnh.

Ella cảm thấy tay mình lạnh đi.

Vivian không cần nói to.

Cũng không cần mắng nàng thấp kém.

Chỉ cần một câu hỏi, đã đủ đẩy nàng về vị trí cũ.

Một cô gái không có gì ngoài sự bảo hộ của Edward.

Rất lâu sau, Ella mới nhẹ giọng:

"Tôi vẫn là Ella Rose."

Vivian nhìn nàng.

Ella ngẩng đầu.

Giọng nàng vẫn mềm, nhưng không còn yếu như trước.

"Có thể tôi không có họ quý tộc. Không có tài sản. Không có gia tộc chống lưng. Nhưng tôi không muốn cả đời chỉ được định nghĩa bằng việc ai mua tôi, ai giữ tôi, hay ai bỏ tôi."

Nụ cười trên môi Vivian nhạt đi.

Ella cúi người.

"Xin phép phu nhân. Tôi còn việc ở thư viện."

Nàng đi qua Vivian.

Bước chân vẫn nhẹ.

Nhưng lần này không giống chạy trốn.

Vivian đứng yên tại chỗ, ánh mắt lạnh dần.

...

Trong thư viện, Edward đang chờ nàng.

Ella vừa bước vào đã thấy anh đứng bên bàn, tay cầm một phong thư chưa mở.

"Vivian nói gì với cô?"

Ella khựng lại.

"Không có gì quan trọng."

Edward nhíu mày.

"Ta đã nói, cô không được tự quyết định chuyện gì quan trọng."

Ella cúi đầu.

"Phu nhân chỉ hỏi, nếu một ngày tôi rời khỏi ngài, tôi còn lại gì."

Edward im lặng.

Ánh mắt anh lập tức lạnh xuống.

Ella vội nói:

"Tôi đã trả lời rồi."

Edward nhìn nàng.

"Trả lời thế nào?"

Ella ngẩng đầu.

"Tôi nói tôi vẫn là Ella Rose."

Thư viện yên tĩnh.

Edward nhìn nàng rất lâu.

Rồi khóe môi anh hơi cong.

"Không tệ."

Ella hơi ngẩn.

Edward bước đến gần nàng.

"Nhớ kỹ câu đó."

Ella khẽ đáp:

"Vâng."

"Không phải vì Vivian."

Anh dừng trước mặt nàng.

"Mà vì chính cô."

Ella nhìn anh.

Edward nói:

"Cho dù một ngày cô không còn ở Blackwell, cô cũng không được quên mình là Ella Rose."

Trái tim Ella chợt run.

Không phải vì lời chiếm hữu.

Mà vì lần này, Edward không nói nàng là người của anh.

Anh nói nàng là chính nàng.

Điều đó khiến mắt Ella hơi nóng.

Nàng vội cúi đầu.

"Tôi sẽ nhớ."

Edward nhìn nàng.

Lần đầu tiên, anh không thấy khó chịu khi nàng nói sẽ nhớ.

...

Tối hôm ấy, Noah mang tin mới đến.

Cedric và William Hart đã gặp nhau lần thứ ba.

Lần này, người của Noah nghe được vài câu rõ hơn.

William Hart nhắc đến Greyhall.

Cedric nhắc đến một cách khiến Edward mất mặt trước giới quý tộc.

Edward đứng trong thư phòng, ánh nến chiếu lên gương mặt lạnh lùng của anh.

"Hắn muốn dùng Ella."

Noah cúi đầu.

"Rất có thể. Có lẽ bọn họ muốn dựng lại chuyện cô Ella từng bị bán ở Greyhall, khiến người ngoài tin ngài bị một cô gái không trong sạch mê hoặc."

Edward cười khẽ.

Nụ cười không có chút ấm áp.

"Không trong sạch?"

Noah không dám đáp.

Edward cầm ly rượu trên bàn, nhưng không uống.

"Hart từng muốn mua cô ấy. Cedric muốn dùng chuyện đó để nhục ta."

Noah nói:

"Thuộc hạ có cần bắt William Hart trước không?"

"Không."

Edward nhìn ra ngoài cửa sổ.

Dưới kia, vườn hồng trắng chìm trong bóng đêm.

"Cứ để bọn chúng chuẩn bị."

Noah hơi ngẩng đầu.

Edward chậm rãi nói:

"Ta muốn biết sau lưng Cedric còn ai."

"Vâng."

Edward đặt ly rượu xuống.

"Nhưng tăng người quanh Ella."

Noah lập tức đáp:

"Thuộc hạ hiểu."

Edward quay đầu.

"Đừng để cô ấy biết."

Noah im lặng một thoáng.

Rồi cúi đầu.

"Vâng."

...

Đêm khuya, Ella ngồi một mình trong thư viện.

Nàng mở cuốn sách về các loài hoa, nhưng ánh mắt lại dừng mãi ở một dòng chữ cũ.

Hoa hồng trắng không yếu ớt.

Nó chỉ chọn cách nở trong im lặng.

Nàng đưa tay chạm nhẹ lên trang giấy.

Hôm nay, khi Vivian hỏi nếu rời khỏi Edward nàng còn lại gì, trong khoảnh khắc đầu tiên Ella thật sự không trả lời được.

Vì quá lâu rồi, nàng luôn thuộc về ai đó.

Nhà Moore.

Nhà Everley.

Nhà Harrington.

Greyhall.

Blackwell.

Tên nàng luôn đi kèm với nơi người khác đặt nàng vào.

Nhưng Edward đã nói, cho dù không còn ở Blackwell, nàng cũng không được quên mình là Ella Rose.

Ella khẽ nhắm mắt.

Lòng nàng vừa đau vừa ấm.

Nàng không biết Edward có hiểu câu nói ấy đối với nàng quan trọng thế nào không.

Có lẽ anh không hiểu.

Có lẽ với anh, đó chỉ là một câu nói rất bình thường.

Nhưng với Ella, nó giống như lần đầu tiên có người trả lại tên nàng cho chính nàng.

Cửa thư viện mở ra rất khẽ.

Ella quay đầu.

Edward đứng ở cửa.

"Vẫn chưa ngủ?"

Ella vội đứng dậy.

"Tôi định cất sách rồi về phòng."

Edward bước vào.

Anh nhìn cuốn sách đang mở trước mặt nàng.

"Đọc đến đâu rồi?"

"Phần hoa hồng trắng."

"Vẫn là nó?"

Ella nhẹ nhàng đáp:

"Tôi thích nó."

Edward nhìn nàng.

Một lúc sau, anh nói:

"Ngày mai không cần xuống khu người hầu."

Ella hơi ngẩn.

"Vì sao?"

"Ta có việc cần cô ở thư viện."

"Việc gì ạ?"

Edward im lặng một lát.

"Đọc sách."

Ella ngẩng đầu, không hiểu.

Edward nhìn nàng, giọng bình thản:

"Vivian nói cô không còn gì nếu rời khỏi ta. Vậy bắt đầu từ ngày mai, cô học thêm những thứ không ai lấy đi được."

Ella đứng lặng.

Ánh nến lay động trong mắt nàng.

"Thưa Công tước..."

"Đừng cảm ơn."

Edward ngắt lời.

Ella khẽ mím môi.

Rất lâu sau, nàng chỉ nói:

"Vâng."

Edward nhìn nàng.

"Và Ella."

Nàng ngẩng lên.

Anh chậm rãi nói:

"Người ta có thể cướp áo, cướp tiền, cướp chỗ đứng của cô. Nhưng kiến thức trong đầu cô là của cô."

Ella nhìn anh rất lâu.

Lần này, nàng không kìm được.

Khóe môi khẽ cong lên.

Một nụ cười rất nhẹ.

Rất thật.

Edward nhìn nụ cười ấy, ánh mắt hơi trầm xuống.

Ngoài kia, Cedric và William Hart đang chuẩn bị một cái bẫy.

Vivian vẫn chưa chịu buông tay.

Margaret và Edmund vẫn chờ cơ hội.

Nhưng trong thư viện Blackwell, Ella Rose lần đầu tiên cảm thấy, có lẽ mình không chỉ là người được Công tước bảo vệ.

Có lẽ nàng cũng có thể trở thành người tự đứng vững.

Chỉ là cả nàng và Edward đều chưa biết.

Cái bẫy đang đến gần nhanh hơn họ tưởng.

Bình luận (Tách Trà Của Vivian) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận