Cô Hầu Gái Của Công Tước Blackwell

Điệu Nhảy Của Công Tước

Cập nhật: 10/06/2026 0 lượt xem

Sau vũ hội nhà Ash, Ella Rose không còn là cái tên bị giấu trong thư viện.

Nàng đã bị kéo ra dưới ánh đèn.

Và giờ đây, mọi người đều chờ xem Công tước Blackwell sẽ giữ nàng bên cạnh được bao lâu.

...

Tối hôm ấy, Blackwell tổ chức một buổi tiệc nhỏ.

Margaret đến.

Vivian đến.

Edmund và Cedric cũng có mặt.

Đại sảnh được thắp sáng bằng hàng trăm ngọn nến, nhưng không khí lại lạnh hơn cả đêm mưa ngoài cửa sổ.

Ella đứng gần cửa thư viện, mặc bộ váy đen cổ trắng.

Nàng không phải quý cô.

Nhưng cũng không còn giống một hầu gái có thể bị tùy tiện sai khiến.

Tiếng nhạc vang lên.

Theo lễ nghi, Edward nên mời Vivian nhảy điệu đầu tiên.

Margaret nhìn Vivian, rồi nhìn Edward.

"Edward, Lady Vivian là khách quý."

Vivian mỉm cười, chờ anh đưa tay.

Cả đại sảnh lặng đi.

Edward bước xuống cầu thang.

Nhưng anh không đi về phía Vivian.

Anh đi thẳng đến trước mặt Ella.

Ella ngẩng đầu, sững sờ.

Edward đưa tay.

"Nhảy với ta."

Nàng gần như quên thở.

"Thưa Công tước, tôi không biết nhảy."

"Ta biết."

"Vậy vì sao..."

"Vì ta muốn."

Tất cả ánh mắt đều đổ lên nàng.

Ella biết, nếu nàng đặt tay vào tay anh, mọi lời đồn sẽ không còn là lời đồn nữa.

Nhưng nếu rút lui, nàng sẽ lại tự đẩy mình về bóng tối.

Rất lâu sau, nàng chậm rãi đặt tay mình vào tay Edward.

Anh nắm lấy tay nàng, dẫn nàng vào giữa sảnh.

...

Bước đầu tiên, Ella sai nhịp.

Bước thứ hai, nàng suýt giẫm lên chân anh.

Edward giữ eo nàng rất chắc.

"Nhìn ta."

Ella ngẩng lên.

"Tôi sợ."

"Ta biết."

Giọng anh trầm xuống.

"Cho nên ta ở đây."

Ella nhìn anh.

Dưới ánh đèn, đôi mắt xám nhạt của Edward không còn lạnh hoàn toàn.

Anh dẫn nàng từng bước.

Không ép.

Không vội.

Chỉ giữ nàng đủ chắc để nàng không ngã.

Ella khẽ hỏi:

"Ngài làm vậy để từ chối Lady Vivian sao?"

Edward nhìn nàng.

"Không."

"Vậy vì sao?"

"Vì ta muốn cô đứng ở đây."

Tim Ella run lên.

"Nhưng tôi không thuộc về nơi này."

"Vậy học cách thuộc về nó."

Anh cúi gần hơn.

"Đứng giữa ánh đèn một lần. Để bọn họ nhìn rõ cô không còn sợ như trước."

Ella không nói được gì nữa.

Nàng chỉ biết mình đang khiêu vũ với Công tước Blackwell trước mặt tất cả mọi người.

Và bàn tay anh vẫn chưa từng buông nàng.

...

Điệu nhảy kết thúc.

Cả sảnh im lặng một lúc lâu, rồi mới vang lên vài tiếng vỗ tay gượng gạo.

Margaret lạnh mặt.

Vivian siết chặt quạt trong tay.

Cedric nhìn họ bằng ánh mắt tối đi.

Ella cúi người hành lễ với Edward.

Lần này, nàng không cúi quá thấp.

Edward nhìn thấy, khóe môi hơi cong.

"Rất tốt."

Vivian bước tới.

"Edward, điệu nhảy vừa rồi thật bất ngờ."

Edward nhàn nhạt đáp:

"Ta vốn không thích làm điều người khác chờ sẵn."

Vivian mỉm cười.

"Vậy em có còn vinh hạnh được nhảy điệu tiếp theo với ngài không?"

Ella lập tức muốn lùi lại.

Nhưng Edward chỉ nhìn nàng, nói với Mary đứng gần đó:

"Đưa cô ấy về thư viện nghỉ."

Vivian cứng mặt.

Margaret lạnh giọng:

"Edward."

Edward không để ý.

Anh nhìn Ella.

"Không cần đứng đây nghe thêm những lời vô nghĩa."

Ella cúi đầu, theo Mary rời khỏi đại sảnh.

Nàng không biết sau đó Edward có nhảy với Vivian không.

Và điều đáng sợ là, nàng để tâm.

...

Trong thư viện, Ella ngồi bên bàn nhỏ, hai tay đặt trên đầu gối.

Mary nhìn nàng.

"Cô ổn chứ?"

Ella khẽ gật đầu.

"Tôi không biết mình nên vui hay nên sợ."

Mary nhẹ giọng:

"Vì Công tước mời cô nhảy?"

Ella im lặng.

Nàng từng chỉ muốn yên ổn.

Nhưng bây giờ, nàng bắt đầu muốn nhiều hơn.

Muốn được nhìn thấy.

Muốn được tin.

Muốn được đứng bên cạnh Edward, dù chỉ trong một điệu nhảy ngắn ngủi.

Điều đó quá nguy hiểm.

Cửa thư viện mở ra.

Edward bước vào.

Mary lập tức cúi đầu rời đi.

Ella đứng dậy.

"Ngài không ở đại sảnh sao?"

"Không."

"Lady Vivian..."

"Ta không nhảy với nàng ta."

Ella khựng lại.

Edward nhìn nàng.

"Vui?"

Ella cúi đầu rất nhanh.

"Không phải."

"Vậy vì sao tai đỏ?"

Ella đưa tay che tai.

Edward khẽ cười.

Anh bước đến gần nàng.

"Ta chỉ muốn biết cô có để tâm không."

Ella siết tay.

"Tôi không có tư cách để tâm."

Ánh mắt Edward tối xuống.

"Ella Rose, ta không thích nghe câu đó."

"Nhưng đó là sự thật."

"Vậy để ta đổi sự thật ấy."

Tim Ella đập mạnh.

"Ngài định đổi thế nào?"

Edward nhìn nàng rất lâu.

"Ta chưa biết."

Anh đưa tay, chạm nhẹ lên lọn tóc bên má nàng.

"Nhưng ta đang nghĩ."

Ella quên cả thở.

Người như Edward Blackwell lại nói mình chưa biết.

Điều đó còn khiến nàng dao động hơn mọi lời hứa kiêu ngạo.

Edward cúi xuống gần nàng.

Khoảng cách giữa hai người rất gần.

Nhưng cuối cùng, anh không hôn.

Chỉ đặt trán mình khẽ chạm lên trán nàng.

Ella nhắm mắt.

Tim đập rất nhanh.

Edward thấp giọng:

"Gọi ta là Edward."

Ella sững lại.

"Chỉ một lần."

Rất lâu sau, nàng nhỏ giọng:

"Edward."

Tên anh rơi khỏi môi nàng rất nhẹ.

Nhưng Edward lập tức nhắm mắt, bàn tay siết lại bên mép bàn.

"Đủ rồi."

Ella ngơ ngác.

Anh mở mắt, giọng khàn hơn:

"Đừng gọi nữa."

Nếu nàng gọi thêm lần nữa, anh sợ mình sẽ thật sự mất kiểm soát.

...

Đúng lúc ấy, Noah gõ cửa.

"Thưa Công tước, Cedric đã rời khỏi Blackwell. Hắn mang theo một bản sao hồ sơ Greyhall."

Ánh mắt Edward lập tức lạnh xuống.

"Đi đâu?"

"Đến chỗ phu nhân Margaret."

Ella siết tay.

"Ngài Cedric vẫn muốn dùng tôi sao?"

Edward nhìn nàng.

"Đúng."

Ella im lặng một lát.

Rồi ngẩng đầu.

"Vậy lần này, tôi không trốn."

Edward nhìn nàng.

Khóe môi anh hơi cong.

"Rất tốt."

Anh cầm áo khoác.

"Vậy cùng ta đi gặp Margaret."

Ella sững lại.

"Bây giờ?"

"Ừ."

Edward đưa tay về phía nàng.

"Lần này, để bà ấy tự nhìn rõ cô có còn là người dễ bị kéo xuống hay không."

Ngoài đại sảnh, tiếng nhạc vẫn còn vang.

Nhưng Ella biết, một cơn bão khác đã bắt đầu.

Và lần này, nàng không còn đứng sau lưng Edward nữa.

Nàng đi bên cạnh anh.

Bình luận (Điệu Nhảy Của Công Tước) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận