Đêm ở Blackwell rất lạnh.
Nhưng hành lang dẫn đến phòng khách phía Tây còn lạnh hơn.
Ella đi bên cạnh Edward, bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết lại. Vừa rồi, nàng còn đứng trong thư viện, nghe anh bảo nàng gọi tên anh.
Edward.
Chỉ một lần thôi.
Vậy mà tim nàng vẫn chưa bình tĩnh lại.
Nhưng giờ đây, thứ đang chờ nàng phía trước không phải một điệu nhảy, cũng không phải khoảnh khắc dịu dàng trong thư viện.
Mà là Margaret Blackwell.
Và Cedric.
Cùng một bản sao hồ sơ Greyhall.
...
Phòng khách phía Tây sáng đèn.
Margaret ngồi trên ghế chính, gương mặt lạnh lùng.
Cedric đứng bên lò sưởi, trên tay cầm một tập giấy cũ.
Vừa thấy Edward bước vào cùng Ella, khóe môi hắn cong lên.
"Edward, em đến nhanh thật."
Edward không nhìn hắn.
Ánh mắt anh dừng trên Margaret.
"Cô ruột của ta muốn gặp ta bằng cách nhận giấy từ Cedric?"
Margaret đặt tách trà xuống.
"Ta chỉ muốn biết con định để cô gái này làm loạn Blackwell đến bao giờ."
Ella đứng sau Edward nửa bước.
Nàng nghe rõ chữ "cô gái này".
Không tên.
Không thân phận.
Chỉ là một rắc rối.
Cedric nâng tập giấy trong tay lên.
"Chúng ta đều biết cô ta từng bị bán ở Greyhall. Dù em có che giấu thế nào, hồ sơ vẫn còn đó."
Edward lạnh nhạt:
"Ta chưa từng che giấu."
Cedric khựng lại.
Edward quay đầu nhìn Ella.
"Ngẩng đầu."
Ella chậm rãi ngẩng lên.
Anh nói tiếp:
"Người nên xấu hổ không phải cô."
Margaret cười lạnh.
"Edward, con thật sự bị mê hoặc rồi. Một cô hầu gái từ Greyhall không thể đứng bên cạnh Công tước Blackwell."
Edward nhìn bà.
"Vậy ai có thể?"
Margaret đáp ngay:
"Vivian Ash."
Không khí yên lặng.
Ella cúi mắt rất khẽ.
Edward thấy.
Ánh mắt anh lạnh thêm.
"Ta đã nói, Vivian không phải hôn thê của ta."
"Gia tộc cần cuộc hôn nhân đó."
"Gia tộc cần biết im miệng đúng lúc hơn."
Margaret đứng bật dậy.
"Edward!"
Edward bước tới một bước.
"Ta kính bà vì bà là cô ruột ta. Nhưng điều đó không có nghĩa bà được phép quyết định người đứng bên cạnh ta."
Cedric bật cười.
"Người đứng bên cạnh em? Một món hàng từng được Greyhall định giá?"
Câu nói vừa dứt, cả phòng khách như đông cứng.
Ella thấy ngực mình đau nhói.
Nhưng lần này, nàng không lùi.
Edward chậm rãi quay sang Cedric.
"Cedric."
Giọng anh rất nhẹ.
Nhưng Cedric lập tức tái mặt.
Edward nói từng chữ:
"Đừng dùng Greyhall để dọa nàng."
Cedric siết tập giấy.
"Ta chỉ nói sự thật."
"Vậy nói cho hết."
Edward nhận hồ sơ từ Noah phía sau, ném lên bàn.
"Greyhall bán một người vô tội. Harrington đã thừa nhận vu oan. Hart có liên quan đến nhiều vụ mua người đáng ngờ. Còn anh, Cedric, đang dùng nỗi nhục của một cô gái để đổi lấy quyền lực trong Blackwell."
Anh nhìn Cedric.
"Giữa nàng và anh, ai mới bẩn hơn?"
Cedric cứng họng.
Margaret lạnh mặt:
"Con định vì cô ta mà xé nát gia tộc?"
Edward cười khẽ.
"Không."
Anh nhìn Margaret.
"Ta định xé nát những thứ mục ruỗng trong gia tộc."
Margaret im lặng.
Lần đầu tiên, bà nhìn Edward bằng ánh mắt thật sự kiêng dè.
...
Cedric vẫn không chịu lùi.
Hắn nhìn Ella, giọng hạ thấp:
"Cô Ella, cô nghe thấy rồi đấy. Vì cô, Edward đang chống lại cả gia tộc. Cô thật sự không thấy mình là gánh nặng sao?"
Ella siết tay.
Câu ấy đâm trúng nơi nàng sợ nhất.
Nàng là gánh nặng.
Là điểm yếu.
Là lý do Edward bị công kích.
Nhưng khi nàng vừa muốn cúi đầu, Edward đã nói:
"Đừng trả lời hắn."
Ella nhìn anh.
Edward không quay lại.
"Hắn không hỏi để nghe câu trả lời. Hắn hỏi để kéo cô xuống."
Cổ họng Ella nghẹn lại.
Rất lâu sau, nàng vẫn bước lên một bước.
"Không."
Edward hơi nghiêng đầu.
Ella nhìn Cedric.
Giọng nàng rất nhẹ, nhưng rõ ràng:
"Tôi từng nghĩ mình là gánh nặng. Nhưng bây giờ tôi hiểu, người sai không phải người bị tổn thương. Người sai là kẻ dùng vết thương đó để làm nhục người khác."
Cedric sững lại.
Margaret cũng nhìn nàng.
Ella tiếp tục:
"Tôi từng bị bán ở Greyhall. Đúng. Nhưng tôi không tự bán mình. Tôi bị vu oan, bị ép đi, bị định giá. Nếu các vị muốn dùng chuyện đó để nói tôi thấp kém, vậy tôi không có gì để đáp."
Nàng dừng lại.
Sau đó ngẩng đầu hơn một chút.
"Nhưng tôi sẽ không cúi đầu nhận lỗi cho tội ác của người khác nữa."
Phòng khách im lặng.
Edward nhìn nàng.
Trong mắt anh có thứ gì đó rất sâu.
Không phải ngạc nhiên.
Mà là tự hào.
Rất khẽ.
Nhưng rõ ràng.
Cedric cười gượng.
"Cô học được cách nói chuyện nhanh thật."
Ella đáp:
"Vì tôi đã im lặng quá lâu."
...
Margaret nhìn Edward.
"Con thấy chưa? Cô ta càng lúc càng không biết vị trí của mình."
Edward nhàn nhạt nói:
"Ta lại thấy nàng biết rất rõ."
"Edward."
Margaret hạ giọng.
"Nếu con vẫn cố chấp, hội đồng gia tộc sẽ không đứng về phía con."
Edward cầm tập hồ sơ sổ sách bến cảng trên bàn.
"Vậy bảo họ chọn kỹ."
Anh đặt hồ sơ trước mặt Margaret.
"Đứng về phía ta, hoặc đứng về phía những kẻ đã rút tiền của Blackwell suốt ba năm qua."
Sắc mặt Cedric thay đổi.
Margaret khựng lại.
Edward nhìn Cedric.
"Anh nghĩ chỉ có anh biết tìm giấy cũ sao?"
Cedric im lặng.
Edward lạnh giọng:
"Đây mới chỉ là bản sao. Bản gốc đang trên đường đến hội đồng."
Margaret nhìn tập hồ sơ, cuối cùng không nói được gì.
Edward quay sang Ella.
"Đi."
Ella khẽ gật đầu.
Nàng đi theo anh ra khỏi phòng khách.
Lần này, không ai ngăn lại.
...
Hành lang bên ngoài yên tĩnh.
Đi được một đoạn, Ella mới nhẹ giọng:
"Thưa Công tước."
Edward dừng bước.
"Gì?"
"Tôi vừa rồi... có nói quá không?"
Edward nhìn nàng.
"Không."
Ella thở ra rất nhẹ.
"Tôi sợ mình làm ngài khó xử."
Edward bước đến gần.
"Ta đã bảo, đừng xin lỗi vì lỗi của người khác."
Ella cúi đầu.
"Vâng."
Edward nhìn nàng một lúc.
"Vừa rồi cô làm rất tốt."
Ella ngẩng lên.
"Thật sao?"
"Ừ."
Chỉ một tiếng ngắn ngủi.
Nhưng lại khiến mắt Ella hơi nóng.
Nàng vội quay đi.
Edward nhìn thấy, nhưng không vạch trần.
Anh chỉ nói:
"Từ hôm nay, nếu ai dùng Greyhall để dọa cô, hãy nhớ câu cô vừa nói."
Ella khẽ đáp:
"Người sai không phải người bị tổn thương."
"Đúng."
Edward nhìn nàng.
"Nhớ kỹ."
Ella gật đầu.
"Tôi sẽ nhớ."
Edward im lặng một thoáng.
Rồi bỗng hỏi:
"Cô còn sợ ta không?"
Ella khựng lại.
Câu hỏi quá bất ngờ.
Nàng nhìn anh.
Một lát sau, nàng nhẹ giọng:
"Có."
Edward nhướng mày.
Ella nói tiếp:
"Nhưng không giống trước."
"Khác thế nào?"
Ella cúi mắt.
"Trước đây tôi sợ ngài sẽ làm tôi đau."
Nàng dừng lại.
"Bây giờ tôi sợ mình sẽ thích ngài quá nhiều."
Không khí trong hành lang như ngừng lại.
Edward nhìn nàng.
Ánh mắt xám nhạt lập tức tối xuống.
Ella vừa nói xong đã hối hận.
Nàng lùi lại một bước.
"Tôi..."
Edward nắm lấy cổ tay nàng.
Không mạnh.
Nhưng đủ khiến nàng không thể trốn.
"Ella."
Nàng không dám ngẩng đầu.
Edward cúi xuống gần nàng hơn.
Giọng anh thấp và khàn:
"Nhìn ta."
Ella chậm rãi ngẩng lên.
Edward nhìn nàng rất lâu.
Rồi nói:
"Vậy đừng chỉ có cô sợ."
Ella không hiểu.
"Thưa ngài?"
Edward nhìn đôi mắt nâu đang run rẩy của nàng.
"Ta cũng đang sợ."
Tim Ella như ngừng đập.
Một người như Edward Blackwell cũng biết sợ sao?
Nàng chưa kịp hỏi, Edward đã buông tay ra.
"Về phòng nghỉ."
Ella đứng yên.
Edward khẽ nhíu mày.
"Hay cô muốn ta đổi ý?"
Ella lập tức cúi đầu.
"Không. Tôi về ngay."
Nàng xoay người rời đi.
Bước chân hơi loạn.
Edward đứng lại trong hành lang, nhìn bóng nàng biến mất sau khúc quanh.
Rất lâu sau, anh khẽ cười.
Một tiếng cười thấp, bất lực, không giống anh chút nào.
"Thật sự điên rồi."
...
Trong phòng khách phía Tây, Margaret nhìn tập hồ sơ trên bàn, sắc mặt lạnh như băng.
Cedric nghiến răng.
"Edward đang đe dọa chúng ta."
Margaret nhìn hắn.
"Không. Nó đang tuyên chiến."
Cedric cười lạnh.
"Vậy càng phải xử lý cô gái kia."
Margaret im lặng.
Một lát sau, bà chậm rãi nói:
"Không. Từ giờ không được động vào Ella Rose một cách tùy tiện."
Cedric cau mày.
"Cô ruột?"
Margaret nhìn về phía cửa.
"Nó đã đặt cô ta trước mặt tất cả mọi người. Nếu chúng ta ra tay quá rõ, Edward sẽ dùng đó làm cớ đánh ngược lại."
"Vậy làm sao?"
Margaret siết chặt quạt trong tay.
"Đánh vào nơi cô ta tự muốn rời đi."
Cedric khựng lại.
Margaret lạnh nhạt nói:
"Một cô gái như Ella Rose không sợ bị mắng. Nhưng cô ta sợ mình trở thành gánh nặng của Edward."
Cedric dần hiểu ra.
Khóe môi hắn cong lên.
"Vậy chỉ cần khiến cô ta tin rằng ở lại Blackwell sẽ hủy hoại Edward."
Margaret không đáp.
Nhưng sự im lặng ấy đã đủ.
Ngoài kia, đêm Blackwell vẫn tối sâu.
Ella vừa học được cách không cúi đầu trước Greyhall.
Nhưng một cái bẫy khác đã bắt đầu.
Lần này, không nhắm vào danh dự của nàng.
Mà nhắm vào lòng tự trọng và tình yêu vừa chớm nở trong nàng.
Bình luận (Cái Bẫy Của Margaret) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận