Có những vết thương không cần chạm vào cũng có thể đau.
Chỉ cần một câu nói đúng chỗ.
Một ánh mắt đúng lúc.
Một sự im lặng vừa đủ dài.
Margaret Blackwell hiểu rõ điều đó.
Muốn đẩy Ella Rose rời khỏi Edward, không cần kéo nàng ra khỏi Blackwell.
Chỉ cần khiến nàng tự nguyện bước đi.
...
Sáng hôm sau, Blackwell yên tĩnh lạ thường.
Không ai nhắc đến chuyện xảy ra tối qua trong phòng khách phía Tây.
Không ai nhắc đến Cedric.
Cũng không ai nhắc đến Greyhall.
Nhưng Ella cảm nhận được, có thứ gì đó đang âm thầm thay đổi.
Những người hầu cúi đầu khi nàng đi ngang.
Không còn cười cợt.
Không còn thì thầm quá rõ.
Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến nàng bất an hơn.
Khi Ella bước vào thư viện, Edward đã ở đó.
Anh ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là một chồng hồ sơ. Ánh mắt anh hơi lạnh, rõ ràng cả đêm không ngủ.
Ella cúi đầu.
"Thưa Công tước."
Edward ngẩng lên nhìn nàng.
"Đêm qua ngủ được không?"
Ella khẽ đáp:
"Vâng."
Edward nhìn nàng một lúc.
"Lại nói dối."
Ella im lặng.
Edward đặt bút xuống.
"Đến đây."
Ella bước tới.
Anh nhìn sắc mặt nàng, hơi cau mày.
"Ta đã bảo cô không cần nghĩ chuyện Margaret."
Ella nhẹ giọng:
"Tôi không nghĩ."
Edward nhướng mắt.
Ella cúi đầu thấp hơn.
"Tôi chỉ... không biết nên nghĩ thế nào."
Edward im lặng.
Ella nói tiếp:
"Ngài vì tôi mà đối đầu với phu nhân Margaret, với ngài Cedric, với cả gia tộc. Tôi biết mình không có lỗi, nhưng tôi cũng không thể giả vờ như mọi chuyện không liên quan đến tôi."
Edward đứng dậy.
"Ella."
Nàng ngẩng lên.
Anh bước đến trước mặt nàng.
"Người muốn kéo ta xuống là bọn họ. Không phải cô."
"Nhưng họ dùng tôi để kéo ngài xuống."
"Vậy ta sẽ chặt tay họ."
Giọng anh rất bình thản.
Nhưng chính sự bình thản ấy khiến Ella thấy tim mình lạnh đi.
Nàng biết Edward làm được.
Và càng biết, nàng càng sợ.
Không phải sợ anh tàn nhẫn với người khác.
Mà sợ một ngày nào đó, khi mọi chuyện không thể cứu vãn, người ta sẽ nói Edward Blackwell mất tất cả vì một cô hầu gái.
Edward nhìn ra nỗi sợ trong mắt nàng.
Anh đưa tay, định chạm vào tóc nàng.
Nhưng cuối cùng lại dừng lại.
"Ta sẽ không để cô thành gánh nặng của ta."
Ella khẽ hỏi:
"Nhưng nếu tôi đã là rồi thì sao?"
Edward nhìn nàng.
"Cô không phải."
Ella không đáp.
Bởi có những lời, dù anh phủ nhận bao nhiêu lần, lòng nàng vẫn không thể yên.
...
Chiều hôm ấy, một lá thư được gửi đến phòng phía Đông.
Không có tên người gửi.
Chỉ có vài dòng chữ thanh nhã.
Cô Ella Rose,
Cô không có lỗi khi được Edward bảo vệ.
Nhưng cô có từng nghĩ, mỗi lần ngài ấy bảo vệ cô, ngài ấy phải mất thêm bao nhiêu thứ không?
Danh dự.
Hôn ước.
Sự ủng hộ của gia tộc.
Quyền lực trong hội đồng.
Một người thật lòng yêu Edward Blackwell sẽ không biến mình thành lý do khiến ngài ấy bị cả Blackwell chống lại.
Ella đọc xong, đầu ngón tay lạnh buốt.
Không cần ký tên.
Nàng cũng biết thư này đến từ ai.
Margaret.
Hoặc Vivian.
Hoặc một người nào đó được họ sai đến.
Nhưng điều đáng sợ không phải người gửi.
Mà là từng câu trong thư đều đánh trúng điều nàng sợ nhất.
Mary bước vào, thấy sắc mặt nàng thì hoảng hốt.
"Ella, cô sao vậy?"
Ella vội gấp lá thư lại.
"Không có gì."
Mary nhìn nàng.
"Lại là không có gì?"
Ella siết lá thư trong tay.
"Mary, nếu một người ở lại bên cạnh ai đó nhưng chỉ khiến người đó gặp rắc rối, vậy người đó có nên rời đi không?"
Mary lập tức biến sắc.
"Ai nói gì với cô?"
Ella không đáp.
Mary bước tới, nắm lấy tay nàng.
"Ella, nghe tôi. Công tước không phải người dễ bị ép. Nếu ngài ấy giữ cô lại, đó là lựa chọn của ngài ấy."
Ella khẽ cười.
"Nhưng lựa chọn của ngài ấy có thể sai."
Mary nghẹn lời.
Ella nhìn ra cửa sổ.
Vườn hồng trắng vẫn yên tĩnh như mọi ngày.
Nhưng trong lòng nàng, một cơn bão đã bắt đầu.
...
Tối đó, Edward không thấy Ella trong thư viện.
Anh hỏi Lane.
Lane đáp:
"Cô Ella nói hơi mệt, xin nghỉ sớm."
Edward cau mày.
"Mệt?"
"Vâng."
Edward đặt bút xuống.
Anh lập tức rời thư phòng.
Khi đến phòng phía Đông, cửa phòng Ella vẫn sáng đèn.
Anh gõ cửa.
Một lát sau, Ella mở cửa.
Nàng mặc áo choàng mỏng, tóc buộc thấp, sắc mặt nhợt nhạt hơn ban sáng.
"Thưa Công tước."
Edward nhìn nàng.
"Cô bệnh?"
Ella lắc đầu.
"Chỉ hơi mệt."
Edward bước vào.
Ella hơi lùi lại.
Động tác rất nhỏ.
Nhưng Edward nhìn thấy.
Ánh mắt anh tối xuống.
"Cô đang tránh ta."
Ella cúi mắt.
"Không có."
"Ella."
Giọng anh trầm xuống.
"Đừng nói dối ta."
Căn phòng yên tĩnh.
Rất lâu sau, Ella mới nhẹ giọng:
"Thưa Công tước, có phải từ khi tôi đến Blackwell, ngài gặp nhiều rắc rối hơn không?"
Edward im lặng.
Không phải vì anh không có câu trả lời.
Mà vì anh đã hiểu.
Có người đã nói gì đó với nàng.
"Cô nghe ai nói?"
Ella lắc đầu.
"Không quan trọng."
Edward lạnh giọng:
"Lại là câu đó."
Ella ngẩng lên.
Đôi mắt nàng hơi đỏ.
"Với ngài có thể không quan trọng. Nhưng với tôi thì có."
Edward nhìn nàng.
Ella nói rất khẽ:
"Tôi không muốn mình trở thành lý do khiến ngài bị tổn hại."
"Ta không yếu đến mức bị cô tổn hại."
"Nhưng ngài đang bị kéo vào quá nhiều chuyện vì tôi."
Edward bước tới.
"Không phải vì cô."
"Vậy vì sao?"
Edward nhìn nàng.
Câu trả lời ở ngay trước mắt.
Vì ta muốn cô ở lại.
Vì ta không chịu được việc cô bị bọn họ làm đau.
Vì ta nghĩ đến cô nhiều hơn mọi việc trong Blackwell.
Nhưng những lời đó quá gần với tình yêu.
Mà Edward Blackwell chưa từng học cách nói yêu.
Anh chỉ thấp giọng:
"Vì ta muốn."
Ella nhắm mắt.
Lại là câu đó.
Vì ta muốn.
Một câu kiêu ngạo.
Một câu khiến người nghe không biết nên vui hay nên sợ.
Ella khẽ nói:
"Nhưng nếu một ngày ngài không muốn nữa thì sao?"
Edward cau mày.
"Ta đã nói..."
"Ngài từng nói sẽ chứng minh ngài không giống bọn họ."
Ella ngắt lời rất nhẹ.
"Nhưng thưa Công tước, tôi bắt đầu sợ mình sẽ tin điều đó."
Edward im lặng.
Câu ấy khiến anh không thể bước tiếp.
Ella nhìn anh.
"Tôi không sợ ngài lừa tôi. Tôi sợ chính mình tự nguyện tin ngài."
Không khí trong phòng như ngưng lại.
Edward nhìn nàng rất lâu.
Rồi anh hỏi:
"Cô muốn rời khỏi Blackwell?"
Ella lập tức im lặng.
Sự im lặng ấy khiến ánh mắt Edward lạnh đi.
Anh đã từng thấy nhiều người sợ mình.
Nhưng chưa từng có ai khiến anh cảm thấy sợ ngược lại như thế này.
Sợ nàng thật sự rời đi.
Ella cúi đầu.
"Tôi không biết."
Edward bước đến gần.
"Vậy nghĩ cho kỹ trước khi nói."
Giọng anh rất thấp.
"Nếu cô rời đi vì muốn tự do, ta sẽ để cô đi."
Ella ngẩng phắt đầu.
Edward nhìn nàng, ánh mắt xám lạnh sâu đến đáng sợ.
"Nhưng nếu cô rời đi vì lời của Margaret, Vivian hay bất kỳ kẻ nào khiến cô nghĩ mình là gánh nặng..."
Anh dừng lại.
"Ta sẽ không cho phép."
Tim Ella run lên.
"Ngài không thể giữ tôi mãi."
Edward nhìn nàng.
"Ta biết."
Lần này, anh không phủ nhận.
Cũng không nói nàng thuộc về anh.
Anh chỉ nói:
"Cho nên ta muốn cô tự chọn ở lại."
Ella nhìn anh.
Mắt nàng đỏ hơn.
Một người như Edward Blackwell lại nói muốn nàng tự chọn.
Điều đó khiến nàng đau hơn cả ép buộc.
Bởi nếu là ép buộc, nàng có thể trách anh.
Còn nếu là lựa chọn, nàng chỉ có thể trách chính trái tim mình.
...
Sau khi Edward rời đi, Ella ngồi bên giường rất lâu.
Lá thư không tên vẫn nằm trong ngăn kéo.
Nàng lấy ra, nhìn lại từng dòng.
Một người thật lòng yêu Edward Blackwell sẽ không biến mình thành lý do khiến ngài ấy bị cả Blackwell chống lại.
Yêu.
Chữ đó khiến Ella thấy khó thở.
Nàng chưa từng dám gọi cảm xúc của mình bằng chữ ấy.
Nhưng càng phủ nhận, nó càng rõ.
Nàng thích Edward.
Không.
Có lẽ đã nhiều hơn thích.
Nàng thích cách anh nói "ta tin".
Thích cách anh kéo ghế cho nàng.
Thích cách anh giữ nàng giữa sảnh khiêu vũ.
Thích cả sự vụng về của anh khi cố học cách không làm nàng sợ.
Và chính vì vậy, nàng càng không thể để mình trở thành vết thương của anh.
Ella gấp lá thư lại.
Lần này, nàng không khóc.
Chỉ thấy trong lòng trống rỗng.
...
Ở thư phòng tầng hai, Noah cúi đầu báo cáo:
"Thưa Công tước, người gửi thư cho cô Ella là hầu gái bên cạnh phu nhân Margaret. Nhưng nội dung có thể do Lady Vivian chuyển lời."
Edward đứng trước cửa sổ.
Ánh mắt lạnh như sương đêm.
"Ta biết."
Noah hỏi:
"Cần xử lý không?"
Edward im lặng một lát.
"Không."
Noah ngạc nhiên.
Edward nói:
"Nếu ta ra tay ngay, Ella sẽ càng nghĩ nàng là lý do khiến mọi chuyện tệ hơn."
"Vậy ngài định làm gì?"
Edward nhìn xuống vườn hồng trắng.
"Để nàng tự thấy ai đang thao túng nàng."
Noah cúi đầu.
"Vâng."
Edward xoay chiếc nhẫn bạc trên tay.
"Còn Cedric?"
"Hắn đang gặp Edmund. Có vẻ muốn triệu tập hội đồng gia tộc sớm."
Edward cười lạnh.
"Vậy để bọn họ triệu tập."
Noah ngẩng đầu.
Edward quay lại.
Ánh mắt anh lạnh lùng, nhưng trong đáy mắt có thứ gì đó rất sâu.
"Ta cũng muốn biết, trước cả gia tộc Blackwell, Ella sẽ chọn đứng ở đâu."
...
Đêm xuống rất sâu.
Trong phòng phía Đông, Ella mở cuốn sách về hoa hồng trắng ra.
Tờ giấy của Henry vẫn nằm trong đó.
Hoa hồng trắng không yếu ớt.
Nó chỉ chọn cách nở trong im lặng.
Ella nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi nàng lấy bút, viết thêm một dòng nhỏ bên dưới.
Nhưng có những đóa hoa, nếu nở bên cạnh lưỡi dao, sẽ khiến người cầm dao đổ máu.
Nàng dừng bút.
Ngoài cửa sổ, Blackwell chìm trong bóng tối.
Ella biết mình nên ngủ.
Ngày mai có lẽ sẽ còn nhiều chuyện hơn.
Nhưng nàng không thể nhắm mắt.
Vì lần đầu tiên, nàng bắt đầu nghiêm túc nghĩ đến việc rời khỏi nơi duy nhất từng khiến mình muốn ở lại.
Và cũng là nơi duy nhất có người đang chờ nàng tự chọn ở lại.
Bình luận (Gánh Nặng Của Công Tước) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận