Cô Hầu Gái Của Công Tước Blackwell

Hôn Ước Được Nhắc Lại

Cập nhật: 15/06/2026 0 lượt xem

Sáng hôm sau, hội đồng gia tộc Blackwell được triệu tập.

Không phải trong đại sảnh.

Không phải trong phòng khách.

Mà trong phòng họp phía Bắc, nơi chỉ những người mang họ Blackwell mới được phép bước vào.

Ella không có mặt.

Nhưng nàng vẫn nghe thấy tiếng xe ngựa lần lượt dừng trước cổng, nghe thấy tiếng người hầu đi lại gấp gáp, nghe thấy cái tên Margaret, Edmund, Cedric vang lên trong những lời thì thầm rất khẽ.

Blackwell lại có chuyện.

Và nàng biết, phần lớn chuyện đó vẫn liên quan đến mình.

...

Trong thư viện, Ella đứng trước kệ sách, tay cầm khăn lau nhưng rất lâu không động.

Nàng đã cố đọc sách.

Cố ghi chép.

Cố không nghĩ đến lá thư hôm qua.

Nhưng từng câu trong thư vẫn lặp lại trong đầu nàng.

Một người thật lòng yêu Edward Blackwell sẽ không biến mình thành lý do khiến ngài ấy bị cả Blackwell chống lại.

Ella nhắm mắt.

Yêu.

Chữ ấy đáng sợ hơn tất cả những lời mỉa mai.

Bởi nàng không còn đủ sức phủ nhận nó.

Nàng thích Edward.

Thích đến mức chỉ cần nghĩ đến việc mình có thể làm anh tổn hại, lòng nàng đã đau hơn cả khi bị người khác xúc phạm.

Cửa thư viện mở ra.

Mary bước vào, sắc mặt không tốt.

Ella quay lại.

"Có chuyện gì sao?"

Mary do dự.

"Ella..."

"Nói đi."

Mary siết tay.

"Tôi nghe người hầu bên phòng họp nói, phu nhân Margaret đang ép Công tước công bố hôn ước với Lady Vivian."

Chiếc khăn trong tay Ella rơi xuống mặt bàn.

"Vậy sao?"

Giọng nàng nhẹ đến mức gần như không nghe rõ.

Mary vội nói:

"Nhưng Công tước chắc chắn sẽ không đồng ý."

Ella cúi mắt.

"Ta biết."

Nhưng biết là một chuyện.

Đau lại là chuyện khác.

Một hôn ước với Vivian sẽ giải quyết rất nhiều thứ.

Xoa dịu Margaret.

Ổn định gia tộc.

Chặn lời đồn.

Khiến các gia tộc khác ngừng bàn tán.

Còn Ella?

Ella chỉ là rắc rối.

Một rắc rối được Edward bảo vệ quá mức.

...

Trong phòng họp phía Bắc, không khí lạnh đến nghẹt thở.

Margaret đặt một tờ thỏa thuận lên bàn.

"Edward, con phải công bố hôn ước với Vivian Ash trong tháng này."

Edward ngồi ở đầu bàn, ánh mắt lạnh nhạt.

"Ta đã nói, không."

Edmund khẽ thở dài.

"Đây không còn là chuyện con thích hay không. Lời đồn về Ella Rose đã ảnh hưởng đến Blackwell. Một cuộc hôn nhân với nhà Ash sẽ ổn định mọi thứ."

Cedric ngồi bên cạnh, cười nhạt.

"Chỉ cần em công bố đính hôn với Vivian, cô hầu gái kia có thể tiếp tục ở thư viện. Không ai còn quan tâm cô ta nữa."

Edward nhìn hắn.

"Anh rất thích nhắc đến cô ấy."

Cedric lập tức im lặng.

Margaret lạnh giọng:

"Vì cô ta là vấn đề."

Edward đứng dậy.

"Không. Vấn đề của Blackwell chưa bao giờ là Ella."

Anh đặt một tập hồ sơ khác lên bàn.

"Sổ sách bến cảng phía Nam. Tiền thất thoát. Người ký duyệt. Công ty vận tải đứng tên người ngoài."

Sắc mặt Edmund thay đổi rất nhẹ.

Edward nhìn ông ta.

"Chúng ta nói chuyện này trước, hay tiếp tục giả vờ rằng một cô gái trong thư viện là mối nguy lớn nhất của Blackwell?"

Phòng họp lập tức im lặng.

Margaret siết chặt quạt trong tay.

"Con đang dùng chuyện này để tránh hôn ước?"

Edward cười lạnh.

"Ta không cần tránh thứ chưa từng tồn tại."

Anh nhìn thẳng vào Margaret.

"Vivian Ash không phải hôn thê của ta. Và ta sẽ không lấy cô ấy."

Câu nói ấy rơi xuống rất rõ.

Không chừa đường lui.

Cedric nhíu mày.

"Vậy em định lấy ai? Ella Rose sao?"

Không khí đông cứng.

Edward nhìn Cedric.

"Câu hỏi này không đến lượt anh hỏi."

Cedric cười khẽ.

"Nhưng cả kinh thành sẽ hỏi."

Edward nhàn nhạt đáp:

"Vậy để họ hỏi."

...

Đến trưa, hội đồng tan.

Margaret rời khỏi phòng họp với sắc mặt lạnh băng.

Edmund vẫn giữ nụ cười, nhưng đáy mắt đã không còn bình tĩnh.

Cedric đi sau cùng, ánh mắt tối tăm.

Edward trở về thư viện.

Vừa bước vào, anh đã thấy Ella đang đứng bên cửa sổ.

Nàng không quay lại ngay.

"Nghe thấy rồi?"

Edward hỏi.

Ella khẽ đáp:

"Một chút."

"Vậy cô nên biết ta đã từ chối."

"Tôi biết."

Edward nhìn bóng lưng nàng.

"Vậy vì sao giọng cô nghe như thể ta đã đồng ý?"

Ella im lặng.

Edward bước tới.

"Ella."

Nàng quay lại.

Sắc mặt nàng rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức khiến Edward không thích.

"Thưa Công tước, nếu ngài cưới Lady Vivian, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều."

Ánh mắt Edward lạnh xuống.

"Cô muốn ta cưới nàng ta?"

Ella nhìn anh.

"Không."

Một chữ rất nhẹ.

Nhưng rất thật.

Edward khựng lại.

Ella cúi mắt.

"Tôi không muốn."

Nàng nói tiếp, giọng nhỏ hơn:

"Nhưng tôi cũng không muốn ngài vì tôi mà mất đi những thứ vốn thuộc về ngài."

Edward bước đến gần nàng.

"Những thứ vốn thuộc về ta, không ai lấy được chỉ vì ta từ chối một cuộc hôn nhân."

"Nhưng họ sẽ không dừng lại."

"Ta cũng vậy."

Ella nhìn anh.

Edward nói:

"Đừng để họ dùng hôn ước của ta để đẩy cô đi."

Ella khẽ cười buồn.

"Nhưng thưa Công tước, ngài chưa từng nói tôi nên ở lại với thân phận gì."

Câu hỏi ấy lại đến.

Và lần này, nó khiến Edward im lặng.

Ella không ép anh trả lời.

Nàng chỉ nhẹ nhàng cúi đầu.

"Tôi xin lỗi. Tôi không nên hỏi."

Edward nhìn nàng.

"Không."

Ella ngẩng lên.

Edward thấp giọng:

"Là ta nên trả lời."

Trái tim Ella khẽ run.

"Nhưng chưa phải bây giờ."

Câu nói ấy khiến ánh mắt nàng dịu xuống, rồi lại ảm đạm.

"Vâng."

Edward nhìn thấy.

Anh biết mình lại khiến nàng đau.

Nhưng nếu bây giờ anh nói ra một danh phận mà bản thân chưa chuẩn bị đủ để bảo vệ, đó sẽ không phải tình yêu.

Mà là một cái lồng khác.

Anh không muốn Ella bước ra khỏi Greyhall chỉ để đi vào một cái lồng mang tên Blackwell.

...

Chiều hôm đó, Vivian đến Blackwell.

Không báo trước.

Nàng ta mặc váy xanh nhạt, vẻ mặt vẫn dịu dàng như mọi khi.

Ella gặp nàng ở hành lang phía Đông.

Hai người đứng đối diện nhau.

Vivian mỉm cười.

"Cô Ella, nghe nói hôm nay hội đồng gia tộc họp vì cô."

Ella khẽ đáp:

"Tôi không rõ."

"Không rõ cũng tốt."

Vivian bước đến gần hơn.

"Nhưng có một chuyện cô nên rõ. Edward càng bảo vệ cô, gia tộc càng chống lại ngài ấy. Nếu cô thật sự quan tâm đến ngài ấy, cô nên biết mình nên làm gì."

Ella nhìn nàng.

"Rời đi?"

Vivian không phủ nhận.

"Cô thông minh hơn ta tưởng."

Ella nhẹ giọng:

"Và nếu tôi rời đi, ngài ấy sẽ cưới cô sao?"

Nụ cười Vivian hơi cứng lại.

Ella nhìn nàng, ánh mắt rất yên tĩnh.

"Tôi không chắc mình rời đi sẽ khiến Công tước hạnh phúc hơn. Nhưng tôi chắc, nếu cô thật sự yêu ngài ấy, cô sẽ không dùng tôi để ép ngài ấy."

Vivian nhìn nàng rất lâu.

Sau đó cười lạnh.

"Cô nghĩ mình hiểu Edward?"

Ella đáp:

"Không. Tôi chỉ bắt đầu hiểu chính mình."

Nói xong, nàng cúi người rất nhẹ rồi đi qua Vivian.

Vivian đứng yên tại chỗ.

Lần đầu tiên, nàng ta cảm thấy cô hầu gái này không còn dễ đẩy ngã như trước.

...

Đêm xuống.

Ella ngồi một mình trong thư viện.

Trước mặt nàng là cuốn sách về các gia tộc phía Bắc.

Trang viết về Rosewood vẫn được đánh dấu bằng một dải ruy băng nhỏ.

Nàng nhìn cái tên ấy rất lâu.

Rosewood.

Nếu nàng thật sự có một nơi thuộc về mình thì sao?

Nếu nàng không phải chỉ là Ella Rose được bán qua tay nhiều người thì sao?

Cửa thư viện mở ra.

Edward bước vào.

"Vẫn chưa ngủ?"

Ella khẽ đáp:

"Tôi đọc thêm một chút."

Edward nhìn trang sách.

"Rosewood?"

"Vâng."

Edward không nói ngay.

Một lát sau, anh đặt một tờ giấy lên bàn.

"Ta đã sai người điều tra."

Ella ngẩng lên.

"Về Rosewood?"

"Ừ."

Tim nàng khẽ đập nhanh.

Edward nhìn nàng.

"Chưa có kết quả rõ ràng. Nhưng có một chuyện."

Ella nín thở.

Edward nói:

"Người thừa kế cuối cùng của Rosewood là một bé gái."

Căn phòng yên tĩnh.

Ella cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh đi.

"Mất tích sau vụ cháy?"

"Ừ."

Edward nhìn nàng rất sâu.

"Tuổi của cô bé đó, nếu còn sống, gần bằng cô bây giờ."

Ella không nói gì.

Nàng nhìn cái tên Rosewood trên trang sách.

Đột nhiên, những câu chuyện rời rạc mẹ từng kể như những mảnh vỡ nhỏ bắt đầu chuyển động trong trí nhớ.

Vườn hồng trắng.

Phía Bắc.

Một cái tên không được nhắc lại.

Một đêm lửa cháy trong giấc mơ mơ hồ thời thơ ấu.

Ella khẽ lắc đầu.

"Không thể nào."

Edward không nói cô sai.

Anh chỉ đứng bên cạnh nàng.

"Chưa cần kết luận."

Ella nhìn anh.

"Vậy ngài điều tra chuyện này vì sao?"

Edward im lặng một lát.

"Bởi vì nếu cô có một cái tên bị lấy mất, ta muốn trả nó lại cho cô."

Mắt Ella nóng lên.

Nàng cúi đầu rất nhanh.

"Thưa Công tước..."

"Đừng cảm ơn."

Edward ngắt lời.

"Chưa có gì chắc chắn."

Nhưng với Ella, chỉ riêng việc anh muốn tìm lại cái tên bị mất cho nàng đã đủ khiến lòng nàng không thể bình tĩnh.

Ngoài cửa sổ, mưa lại rơi xuống vườn hồng trắng.

Trong thư viện, hôn ước Vivian vẫn treo lơ lửng như một lưỡi dao.

Gia tộc Blackwell vẫn đang chờ cơ hội kéo Ella xuống.

Nhưng sâu dưới tất cả, một bí mật cũ vừa thức dậy.

Và cái tên Rosewood bắt đầu gọi nàng trở về từ nơi rất xa.

Bình luận (Hôn Ước Được Nhắc Lại) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận