Cô Hầu Gái Của Công Tước Blackwell

Chiếc Váy Trắng Của Vivian

Cập nhật: 15/06/2026 0 lượt xem

Sáng hôm sau, một hộp váy được đưa đến phòng phía Đông.

Hộp màu trắng, buộc ruy băng bạc.

Trên nắp hộp có một tấm thiệp nhỏ.

Ella mở ra.

Chữ viết trên thiệp rất đẹp.

Cô Ella Rose,

Một cô gái đứng cạnh Công tước Blackwell nên học cách mặc thứ phù hợp với ánh đèn.

Vivian Ash.

Ella nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Mary đứng bên cạnh, sắc mặt khó coi.

"Đừng mở."

Nhưng Ella vẫn mở hộp.

Bên trong là một bộ váy trắng.

Rất đẹp.

Lụa mềm như nước, cổ áo viền ren mảnh, tay áo đính ngọc trai nhỏ. Đẹp đến mức không giống món quà dành cho hầu gái.

Mà giống một lời chế giễu.

Mary tức giận nói:

"Cô ta cố ý."

Ella nhẹ nhàng chạm lên lớp vải trắng.

"Ừ."

Màu trắng của Vivian là sự cao quý.

Còn màu trắng trên người Ella, trong mắt người khác, chỉ là thứ không phù hợp.

Mary nhìn nàng.

"Cô đừng mặc."

Ella gấp nắp hộp lại.

"Tôi biết."

Nhưng dù không mặc, chiếc váy ấy vẫn như một cái gai cắm vào lòng nàng.

Vivian không cần nói thẳng.

Nàng ta chỉ cần nhắc Ella nhớ rằng có những thứ dù đặt trước mặt nàng, nàng cũng không thuộc về.

...

Trong thư viện, Edward đang đọc hồ sơ Rosewood.

Ella đứng trước bàn, nhìn mấy tờ giấy cũ được đặt ngay ngắn.

"Đã có tin gì sao?"

Edward nhìn nàng.

"Một phần."

Anh đẩy tờ giấy về phía nàng.

"Gia tộc Rosewood từng có một bé gái mất tích sau vụ cháy. Tên trong hồ sơ bị cháy mất một nửa, chỉ còn chữ đầu là E."

Ella khựng lại.

"E?"

"Ừ."

Edward nhìn nàng rất sâu.

"Và mẹ của đứa bé tên là Helena Rosewood."

Ella siết tay.

Mẹ nàng cũng tên Helena.

Helena Rose.

Trước đây, nàng chưa từng nghĩ cái tên ấy có thể thiếu mất một phần.

Rose.

Rosewood.

Mọi thứ bỗng trở nên quá gần.

Gần đến mức khiến nàng sợ.

"Không thể nào."

Edward không ép nàng tin ngay.

Anh chỉ nói:

"Ta sẽ tiếp tục điều tra."

Ella cúi đầu.

"Vì sao ngài làm đến mức này?"

Edward nhìn nàng.

"Vì cái tên của cô không nên bị người khác cắt mất."

Câu nói ấy rất nhẹ.

Nhưng khiến mắt Ella nóng lên.

Từ nhỏ đến lớn, nàng luôn nghĩ mình không có gì.

Không gia tộc.

Không nơi thuộc về.

Không ai chống lưng.

Nhưng bây giờ, Edward lại nói có thể nàng từng có một cái tên đầy đủ.

Một cái tên bị lấy mất.

Ella khẽ nói:

"Nếu điều này là thật, tôi nên vui sao?"

Edward hỏi:

"Vì sao không?"

"Bởi vì nếu tôi thật sự là người của Rosewood, vậy nghĩa là mẹ tôi đã mất tất cả. Và tôi cũng đã mất tất cả mà không hề biết."

Edward im lặng.

Ella nhìn tờ giấy.

"Đôi khi không biết còn dễ sống hơn."

Edward bước đến gần.

"Nhưng biết rồi, cô có thể lấy lại."

Ella ngẩng lên.

Anh nói:

"Không phải vì ta. Vì chính cô."

Trái tim Ella khẽ run.

Nàng chưa kịp đáp, cửa thư viện vang lên tiếng gõ.

Lane bước vào.

"Thưa Công tước, phu nhân Margaret mời ngài đến phòng khách. Bá tước Edmund cũng đã tới."

Edward cau mày.

"Bây giờ?"

"Vâng."

Edward nhìn Ella.

"Ở lại thư viện. Đừng gặp Vivian nếu nàng ta đến."

Ella hơi ngẩn.

"Lady Vivian cũng đến sao?"

Lane im lặng.

Edward đã hiểu.

Anh lạnh giọng:

"Ta đi một lát."

Trước khi rời khỏi, anh nhìn Ella.

"Đừng tự mình quyết định điều gì khi ta chưa quay lại."

Ella khẽ đáp:

"Vâng."

...

Edward vừa rời đi không lâu, Vivian thật sự xuất hiện.

Nàng ta bước vào thư viện như thể nơi này không xa lạ.

Ánh mắt lướt qua mấy tờ giấy Rosewood trên bàn, rồi dừng trên Ella.

"Cô đã nhận được váy rồi chứ?"

Ella cúi người.

"Vâng."

"Không thích sao?"

"Rất đẹp."

"Vậy vì sao không mặc?"

Ella nhìn nàng ta.

"Vì nó không dành cho tôi."

Vivian mỉm cười.

"Ít nhất cô còn hiểu."

Nàng ta bước tới bên bàn, tay chạm nhẹ lên gáy sách.

"Edward đang điều tra Rosewood cho cô?"

Ella im lặng.

Vivian cười khẽ.

"Ngài ấy thật sự phí tâm vì cô quá nhiều."

Ella siết tay.

Vivian quay lại.

"Cô có biết hôm nay Margaret và Edmund đến vì chuyện gì không?"

Ella không đáp.

Vivian nói tiếp:

"Hội đồng gia tộc muốn Edward giao lại một phần quyền quản lý bến cảng phía Nam. Đổi lại, họ sẽ tạm thời không gây sức ép chuyện cô."

Mặt Ella trắng đi.

Vivian nhìn nàng, giọng rất dịu:

"Thấy chưa? Cô không cần làm gì cả, vẫn có thể khiến Edward mất đi thứ thuộc về ngài ấy."

Ella khẽ nói:

"Ngài ấy sẽ không đồng ý."

"Đương nhiên. Edward sẽ không đồng ý."

Vivian bước gần hơn.

"Và vì không đồng ý, xung đột sẽ càng lớn. Cô nghĩ cuối cùng ai sẽ chịu tổn thương?"

Ella im lặng.

Vivian nhìn thẳng vào nàng.

"Cô nói mình là Ella Rose. Vậy hãy thử làm một lựa chọn thuộc về chính cô đi."

Nàng ta đặt một phong thư lên bàn.

"Nếu cô muốn rời khỏi Blackwell, trong thư có địa chỉ một tu viện ở ngoại ô. Ở đó, không ai biết cô là ai. Cũng không ai dùng cô để làm hại Edward."

Ella nhìn phong thư.

Không chạm vào.

"Vì sao cô muốn tôi rời đi đến vậy?"

Nụ cười Vivian nhạt xuống.

"Vì cô đang lấy mất thứ đáng lẽ thuộc về ta."

"Edward không phải món đồ."

Ánh mắt Vivian lạnh đi.

Ella ngẩng đầu, giọng vẫn nhẹ nhưng rõ:

"Nếu cô thật sự hiểu ngài ấy, cô nên biết không ai có thể lấy Edward Blackwell khỏi tay cô. Trừ khi ngài ấy chưa từng thuộc về cô."

Cả thư viện im lặng.

Vivian nhìn nàng rất lâu.

Rồi cười.

"Đúng là càng ngày càng biết nói."

Nàng ta xoay người rời đi.

Trước khi bước ra khỏi cửa, Vivian nói khẽ:

"Nhưng nói hay không giúp cô thay đổi sự thật. Ở lại bên Edward, cô sẽ hủy hoại ngài ấy."

Cánh cửa đóng lại.

Ella đứng yên.

Phong thư trắng nằm trên bàn.

Như một con đường rời khỏi Blackwell.

Cũng như một lời kết án.

...

Khi Edward quay lại thư viện, phong thư vẫn nằm đó.

Nhưng Ella không còn ở trong phòng.

Ánh mắt anh lập tức lạnh xuống.

"Lane."

Quản gia xuất hiện rất nhanh.

"Thưa Công tước?"

"Ella đâu?"

Lane hơi khựng.

"Cô ấy vừa trở về phòng phía Đông."

Edward cầm phong thư trên bàn lên.

Nhìn thấy địa chỉ tu viện, sắc mặt anh trầm hẳn.

"Vivian đã đến?"

Lane cúi đầu.

"Vâng."

Edward bóp chặt phong thư.

Giấy nhăn lại trong lòng bàn tay anh.

"Ta đã bảo không để nàng ta gặp Ella."

Lane cúi đầu sâu hơn.

"Là lỗi của tôi."

Edward không nói nữa.

Anh lập tức đi về phía phòng phía Đông.

...

Ella đang ngồi bên cửa sổ.

Hộp váy trắng đặt trên bàn.

Phong thư Vivian để lại không còn ở thư viện, vì Edward đã cầm đi, nhưng những lời trong đó vẫn còn nằm nguyên trong lòng nàng.

Khi cửa phòng vang lên tiếng gõ, nàng không bất ngờ.

"Vào đi."

Edward bước vào.

Sắc mặt anh lạnh đến đáng sợ.

"Nàng ta nói gì với cô?"

Ella quay lại.

"Những điều tôi vốn đã biết."

Edward bước tới.

"Cô lại muốn rời đi?"

Ella không đáp.

Sự im lặng ấy khiến mắt Edward tối xuống.

"Ella."

Nàng nhìn anh.

"Thưa Công tước, nếu tôi thật sự là Rosewood, nếu tôi có một cái tên của riêng mình, vậy có lẽ tôi càng không nên ở lại Blackwell như một cái cớ để người khác công kích ngài."

Edward nhìn nàng rất lâu.

"Đó là lý do cô nghĩ ra, hay Vivian đưa cho cô?"

Ella im lặng.

Edward bước đến gần.

"Nhìn ta."

Nàng ngẩng lên.

Anh thấp giọng:

"Ta không cần cô rời đi để bảo vệ ta."

"Nhưng tôi cần biết mình không đang hủy hoại ngài."

"Vậy cô ở lại mà nhìn."

Ella khựng lại.

Edward nói tiếp:

"Ở lại nhìn xem ta có bị hủy hoại hay không."

Giọng anh lạnh, nhưng có gì đó rất sâu.

"Đừng nghe người khác nói ta sẽ mất gì vì cô. Hãy tự nhìn bằng mắt mình."

Mắt Ella hơi đỏ.

"Ngài không sợ sao?"

Edward nhìn nàng.

"Sợ."

Ella sững lại.

Edward chậm rãi nói:

"Ta sợ một ngày cô tin lời họ hơn tin ta."

Nàng không nói được gì nữa.

Edward đặt chiếc hộp váy trắng sang một bên.

"Đừng mặc thứ nàng ta gửi."

Ella khẽ gật đầu.

"Vâng."

"Ngày mai, bà Martha sẽ chuẩn bị cho cô một bộ váy khác."

Ella ngẩng lên.

"Để làm gì?"

Edward nhìn nàng.

"Ta đưa cô đến khu đất cũ của Rosewood."

Trái tim Ella đập mạnh.

"Rosewood?"

"Ừ."

Anh nhìn nàng.

"Nếu cô đang nghĩ đến chuyện rời đi vì không biết mình thuộc về đâu, vậy chúng ta đi tìm câu trả lời."

Ella nhìn Edward rất lâu.

Ngoài cửa sổ, mưa rơi trên vườn hồng trắng.

Lần đầu tiên, cái tên Rosewood không còn chỉ là một dòng chữ trong sách.

Nó trở thành một con đường.

Một con đường mà Edward không kéo nàng đi.

Anh chỉ đứng đó, chờ nàng tự bước tới.

Rất lâu sau, Ella nhẹ giọng:

"Tôi đi."

Edward nhìn nàng.

Ánh mắt xám lạnh dịu xuống rất khẽ.

"Được."

Đêm đó, hộp váy trắng của Vivian vẫn nằm im trên bàn.

Không ai chạm vào nó nữa.

Và dưới màn mưa ngoài kia, một phần quá khứ đã mất của Ella Rose bắt đầu chờ nàng trở về.

Bình luận (Chiếc Váy Trắng Của Vivian) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận