Cô Hầu Gái Của Công Tước Blackwell

Cánh Cửa Dinh Thự Blackwell

Cập nhật: 05/06/2026 0 lượt xem

Có những cánh cửa một khi đã bước qua, người ta sẽ không còn là chính mình của ngày hôm qua nữa.

Với Ella, cánh cửa lớn của dinh thự Blackwell chính là một nơi như vậy.

Nó không chỉ ngăn cách nàng với cơn mưa lạnh lẽo bên ngoài.

Nó còn ngăn cách nàng với Greyhall, với chiếc bục đấu giá, với ánh mắt ghê tởm của William Hart, với tiếng búa gỗ rơi xuống như đóng đinh số phận nàng vào tay một người đàn ông xa lạ.

Nhưng điều đáng sợ là, phía sau cánh cửa ấy cũng không hề giống sự cứu rỗi.

Nó quá rộng.

Quá lạnh.

Và quá im lặng.

...

Quản gia Lane dẫn Ella đi dọc hành lang phía Đông của dinh thự.

Ánh nến được đặt cách nhau đều đặn trên những giá đồng gắn tường, ngọn lửa nhỏ khẽ lay động theo từng bước chân. Hai bên hành lang treo đầy tranh chân dung các đời chủ nhân Blackwell. Những gương mặt trong tranh đều có cùng một vẻ nghiêm nghị, đôi mắt sâu lạnh, môi mím chặt, tựa như ngay cả sau khi đã chết, họ vẫn đang dùng ánh nhìn kiêu hãnh ấy để phán xét người sống.

Ella bước rất nhẹ.

Chiếc áo choàng đen của Edward phủ trên vai nàng, gấu áo kéo lê trên nền đá cẩm thạch, để lại một vệt nước mưa nhàn nhạt. Nàng nhiều lần muốn vén áo lên để khỏi làm bẩn sàn, nhưng lại sợ hành động vụng về của mình khiến quản gia khó chịu.

Quản gia Lane đi trước nàng nửa bước. Ông không nói nhiều, nhưng dáng vẻ thẳng tắp và khuôn mặt lạnh lùng đủ khiến Ella hiểu rằng người hầu trong dinh thự Blackwell không được phép tùy tiện phạm lỗi.

Đi qua một khúc quanh, họ gặp hai cô hầu gái đang ôm khăn trải giường sạch.

Vừa nhìn thấy Ella, hai người lập tức dừng lại.

Ánh mắt họ rơi xuống chiếc váy cũ của nàng, rồi lại nhìn lên chiếc áo choàng đen trên vai nàng.

Một trong hai người khẽ mở to mắt.

Người còn lại nhanh hơn, lập tức cúi đầu với quản gia Lane.

"Ngài Lane."

Quản gia Lane chỉ gật đầu nhàn nhạt.

"Chuẩn bị nước nóng cho phòng phía Đông. Mang thêm một bộ váy hầu gái sạch, áo ngủ, khăn tắm và thuốc bôi vết thương."

Hai cô hầu gái liếc nhìn Ella lần nữa, rồi đồng thanh đáp:

"Vâng."

Sau khi họ rời đi, Ella vẫn cúi đầu.

Nàng biết ánh mắt ấy có nghĩa gì.

Tò mò.

Khinh thường.

Nghi ngờ.

Một cô gái được Công tước đưa về từ bên ngoài vào đêm mưa, lại khoác áo choàng của ngài ấy. Dù có muốn trong sạch đến đâu, nàng cũng khó tránh khỏi trở thành câu chuyện thì thầm mới trong khu người hầu.

Quản gia Lane bỗng dừng bước.

Ella không kịp phản ứng, suýt va vào lưng ông.

Nàng vội lùi lại.

"Xin lỗi."

Nói xong, nàng lập tức nhớ đến lời Edward vừa dặn.

Đừng xin lỗi quá nhiều.

Ella mím môi, bàn tay giấu dưới áo choàng khẽ siết lại.

Quản gia Lane quay đầu nhìn nàng.

Ánh mắt của ông không sắc bén như Edward, nhưng cũng đủ bình tĩnh để khiến người đối diện thấy mình không thể che giấu điều gì.

"Cô Ella."

"Vâng."

"Ngài Công tước đã dặn cô làm việc trong thư viện. Điều đó nghĩa là từ ngày mai, cô phải học quy tắc của thư viện Blackwell trước tiên."

Ella khẽ gật đầu.

"Vâng, tôi sẽ ghi nhớ."

"Thư viện không phải nơi người hầu bình thường được ra vào. Trong đó có tài liệu gia tộc, thư từ chính trị, bản đồ lãnh địa và nhiều sổ sách quan trọng. Cô không được đọc, không được chạm, không được hỏi, không được nói với bất kỳ ai những gì cô nhìn thấy."

Ella ngẩng lên rất nhẹ.

"Tôi hiểu."

Quản gia Lane nhìn nàng một lúc.

"Cô biết đọc chữ?"

Ella im lặng trong thoáng chốc.

Sau đó, nàng đáp bằng giọng rất nhỏ:

"Biết một chút."

"Biết đến mức nào?"

Ella rũ mắt.

"Có thể đọc thư, đọc sách đơn giản, ghi chép lại danh sách đồ dùng. Nếu là tiếng Pháp hoặc tiếng Latin thì tôi không biết."

Quản gia Lane không nói gì ngay.

Trong dinh thự quý tộc, một hầu gái biết đọc chữ không hẳn là chuyện đáng mừng. Người hầu quá ngu dốt sẽ làm hỏng việc. Nhưng người hầu quá hiểu chuyện lại dễ nghe thấy những điều không nên nghe, nhìn thấy những điều không nên nhìn.

Sau cùng, ông chỉ nói:

"Vậy càng phải nhớ kỹ lời tôi vừa dặn."

Ella nhẹ nhàng đáp:

"Tôi sẽ không gây phiền phức cho ngài Công tước."

Lại là câu đó.

Quản gia Lane nhìn nàng, đáy mắt thoáng qua một tia khó đoán.

"Ở Blackwell, không gây phiền phức chưa đủ. Cô còn phải biết mình nên đứng ở đâu."

Ella khẽ cúi đầu.

"Tôi biết."

Nàng biết quá rõ.

Người như nàng, dù được đưa đến dinh thự nào, cũng luôn phải tìm đúng góc khuất dành cho mình.

Không được quá gần ánh sáng.

Không được quá gần chủ nhân.

Không được quá nổi bật.

Càng không được khiến người khác nhớ đến mình.

...

Căn phòng được sắp xếp cho Ella nằm ở cuối hành lang tầng một phía Đông.

So với phòng của người hầu ở các gia tộc cũ, nơi này đã tốt hơn rất nhiều. Có một chiếc giường nhỏ trải ga trắng, một chiếc tủ gỗ, một bàn trang điểm cũ, bên cạnh cửa sổ còn đặt một chậu hoa hồng trắng chưa nở.

Nhưng căn phòng quá sạch sẽ.

Sạch đến mức Ella đứng ở cửa một lúc lâu vẫn không dám bước vào.

Quản gia Lane nhìn thấy vẻ do dự của nàng.

"Đây là phòng của cô."

Ella khẽ đáp:

"Cảm ơn ngài."

"Không cần cảm ơn tôi. Đây là lệnh của Công tước."

Nói xong, quản gia Lane đặt một chiếc chuông nhỏ lên bàn.

"Nếu cần gì, hãy gọi hầu gái trực đêm. Nhưng trừ khi thật sự cần thiết, đừng kéo chuông quá nhiều. Người hầu trong Blackwell không thích bị làm phiền vì những chuyện nhỏ."

"Vâng."

Quản gia Lane xoay người rời đi, nhưng đi được hai bước lại dừng lại.

"Cô Ella."

Ella ngẩng đầu.

Ông nhìn chiếc áo choàng đen trên vai nàng.

"Áo choàng của Công tước, lát nữa sẽ có người đến lấy."

Ella lập tức đưa tay cởi áo.

"Vâng, tôi trả ngay..."

"Không phải bây giờ."

Quản gia Lane ngắt lời nàng.

"Ngài ấy đã cho cô khoác đến khi thay đồ xong. Trước lúc đó, cứ giữ lấy."

Ella khựng lại.

Rất lâu sau, nàng mới nhẹ giọng:

"Tôi hiểu rồi."

Quản gia Lane rời đi.

Cánh cửa khép lại.

Căn phòng yên tĩnh đến mức Ella có thể nghe thấy tiếng mưa ngoài cửa sổ. Nàng đứng tại chỗ hồi lâu, rồi mới chậm rãi đưa tay chạm lên lớp vải đen đang phủ trên vai mình.

Áo choàng của Edward rất nặng.

Nặng như một thân phận mà nàng không nên chạm vào.

Trên áo còn lưu lại mùi gỗ tuyết tùng lạnh và chút hương rượu nhạt. Đó không phải mùi của những căn phòng người hầu ẩm thấp, không phải mùi xà phòng rẻ tiền, càng không phải mùi khói bếp hay mồ hôi.

Đó là mùi của một thế giới khác.

Một thế giới nàng chỉ có thể cúi đầu đứng ngoài cửa.

Ella vội cởi áo choàng xuống, cẩn thận gấp lại, đặt lên ghế.

Sau đó nàng nhìn đôi tay mình.

Trên mu bàn tay có vài vết xước cũ. Ở cổ tay còn có vệt bầm do người của Greyhall nắm quá mạnh khi áp giải nàng lên xe. Những dấu vết ấy không sâu, nhưng khi đặt cạnh chiếc áo choàng đen thêu chỉ bạc kia, bỗng trở nên xấu xí lạ thường.

Ella rũ mắt.

"Mình không nên làm bẩn đồ của ngài ấy."

Nàng vừa nghĩ vậy, ngoài cửa đã vang lên tiếng gõ nhẹ.

"Cô Ella, chúng tôi mang nước nóng đến."

Ella vội mở cửa.

Hai hầu gái khi nãy bước vào. Một người tên Mary, gương mặt tròn, dáng vẻ có phần hiền lành. Người còn lại tên Clara, cao hơn một chút, đôi mắt sắc, khóe môi luôn hơi nhếch lên như đang cười mà không cười.

Mary đặt khăn tắm xuống ghế.

"Cô có thể tắm trước. Quản gia dặn chúng tôi chuẩn bị đồ cho cô."

Clara nhìn quanh phòng một vòng, sau đó ánh mắt rơi xuống áo choàng của Edward.

"Đây là áo của Công tước sao?"

Ella khẽ gật đầu.

"Ngài ấy cho tôi mượn vì bên ngoài mưa lạnh."

Clara bật cười rất nhẹ.

"Cho mượn? Công tước Blackwell chưa từng cho ai mượn áo choàng."

Mary vội kéo tay Clara.

"Đừng nói nữa."

Clara nhún vai, nhưng ánh mắt nhìn Ella đã khác đi.

"Xem ra cô may mắn thật. Vừa đến ngày đầu đã được đưa vào phòng phía Đông, lại được làm việc trong thư viện. Người hầu trong Blackwell có người phục vụ mười năm cũng chưa chắc được bước vào đó."

Ella không biết nên đáp thế nào, chỉ có thể nhỏ giọng nói:

"Tôi cũng không hiểu vì sao."

Clara nhìn gương mặt nàng, tựa như muốn tìm xem câu nói ấy thật hay giả.

Cuối cùng, cô ta chỉ cười.

"Không hiểu cũng tốt. Ở Blackwell, người hiểu quá nhiều thường không sống dễ chịu."

Mary lại kéo Clara một cái.

"Clara."

"Được rồi, tôi không nói nữa."

Hai người rời khỏi phòng.

Ella đứng bên bồn nước nóng, hơi nước bốc lên khiến mắt nàng cay cay.

Đã rất lâu rồi nàng chưa được tắm bằng nước nóng tử tế.

Ở nhà Harrington, hầu gái cấp thấp như nàng thường chỉ được dùng nước lạnh sau khi người khác đã tắm xong. Nếu mùa đông quá lạnh, có khi chỉ được lau người bằng khăn ẩm rồi mặc lại quần áo cũ.

Ella chậm rãi cởi chiếc váy nâu đã bẩn.

Khi lớp vải cũ rơi xuống, những vết bầm trên vai, cánh tay và lưng nàng hiện rõ dưới ánh nến.

Có vết đã nhạt màu.

Có vết còn tím xanh.

Có vết do bê thùng nước quá nặng.

Có vết do bị quản sự dùng thước đánh khi làm đổ bình hoa.

Có vết do những lần nàng bị kéo, bị đẩy, bị lôi đi như một món đồ không biết đau.

Ella nhìn hình ảnh mình phản chiếu mờ nhạt trong mặt nước.

Một cô gái gầy yếu, tái nhợt, đôi mắt quá yên tĩnh so với tuổi mười chín.

Nàng nhẹ nhàng bước vào bồn.

Nước nóng bao lấy cơ thể, khiến những vết thương cũ vừa đau vừa dễ chịu. Ella nhắm mắt, bàn tay vô thức nắm lấy mép bồn.

Rất lâu sau, nàng mới thở ra một hơi.

Có lẽ đêm nay nàng sẽ được ngủ trên giường sạch.

Có lẽ ngày mai sẽ có bánh mì nóng.

Có lẽ Công tước Blackwell sẽ không đánh người hầu.

Chỉ là có lẽ.

Nhưng đối với Ella, từng ấy đã đủ xa xỉ.

...

Trong khi Ella đang tắm ở phòng phía Đông, Edward Blackwell đứng trong thư phòng ở tầng hai.

Trên người anh đã thay một bộ áo khác, nhưng mái tóc đen vẫn còn hơi ẩm vì mưa. Ánh nến chiếu lên gương mặt góc cạnh của anh, khiến vẻ lạnh lùng vốn có càng thêm sâu.

Tùy tùng thân cận của anh, Noah, đứng trước bàn làm việc, đang báo cáo nhanh những gì tìm được về William Hart.

"Lord Hart mấy năm nay nợ khá nhiều. Trang viên phía Nam đã cầm cố một nửa. Ông ta thường mua hầu gái trẻ từ Greyhall, nhưng sau khi vào trang viên, những cô gái ấy rất ít khi được chuyển bán tiếp hoặc xuất hiện trở lại."

Edward cầm ly rượu, không uống.

"Rất ít?"

Noah cúi đầu.

"Vâng. Chưa có bằng chứng rõ ràng, nhưng lời đồn không tốt."

Edward khẽ cười lạnh.

"Greyhall vẫn bán người cho ông ta?"

"Chỉ cần có tiền, Greyhall không hỏi nhiều."

Edward đặt ly rượu xuống bàn.

Âm thanh thủy tinh chạm gỗ vang lên rất khẽ, nhưng Noah lập tức im lặng.

Edward nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mưa rơi trên kính, kéo thành những vệt dài mờ đục.

"Vậy thì khiến bọn họ học cách hỏi."

Noah hiểu ý, cúi đầu.

"Thuộc hạ sẽ xử lý."

Edward không đáp.

Noah do dự một chút, rồi nói tiếp:

"Còn về cô Ella Rose, thuộc hạ đã sai người đi hỏi sơ qua. Cô ấy từng phục vụ ở nhà Harrington. Trước đó là nhà Moore và nhà Everley. Hồ sơ bán thân đã qua tay ba lần. Lý do bị bán lần này là trộm chiếc trâm cài bạc của phu nhân Harrington."

Edward nhàn nhạt hỏi:

"Cô ấy trộm?"

Noah ngừng một lát.

"Chưa chắc. Theo người ở Greyhall nói, cô ấy liên tục phủ nhận, nhưng không ai làm chứng cho cô ấy."

Edward khẽ nghiêng đầu.

"Không ai làm chứng, nên cô ấy có tội?"

Noah cúi thấp hơn.

"Ý thuộc hạ không phải vậy."

Edward cười nhạt.

"Ta biết. Ý của ngươi là với một hầu gái, sự thật không quan trọng bằng việc chủ nhân muốn tin điều gì."

Noah không dám đáp.

Edward dựa người vào ghế, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

Trong đầu anh hiện lên dáng vẻ Ella đứng trên bục đấu giá.

Rất gầy.

Rất ngoan.

Rất dễ bị người ta làm tổn thương.

Nhưng khi anh đưa tay muốn đỡ nàng xuống, nàng lại không nắm lấy.

Sợ hãi thì có.

Nhưng không cầu xin.

"Thú vị thật."

Edward khẽ nói.

Noah không rõ câu này đang nói về điều gì, nên chỉ im lặng.

Một lát sau, Edward hỏi:

"Chiếc trâm cài của Harrington tìm lại chưa?"

"Theo lời bọn họ, đã tìm thấy dưới gối của cô Ella."

"Ta hỏi là chiếc trâm hiện ở đâu."

Noah lập tức hiểu.

"Thuộc hạ sẽ điều tra."

Edward nâng mắt.

"Không cần quá lâu."

"Vâng."

Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Quản gia Lane bước vào, cúi người.

"Thưa Công tước, cô Ella đã được sắp xếp ổn thỏa. Nước nóng và quần áo sạch cũng đã đưa tới."

Edward không ngẩng đầu.

"Ừ."

Lane im lặng một lát, rồi nói:

"Ngài thật sự muốn để cô ấy làm việc trong thư viện sao?"

Edward liếc ông.

"Ngươi có ý kiến?"

Lane cúi đầu.

"Tôi chỉ lo cô ấy chưa quen quy tắc của Blackwell."

"Vậy dạy cô ấy."

"Vâng."

Lane dừng lại một chút.

"Còn áo choàng của ngài..."

Edward cầm bút lên, thản nhiên nói:

"Ngày mai hãy lấy."

Lane hơi ngẩng đầu.

Edward lạnh nhạt bổ sung:

"Đêm nay lạnh."

Chỉ ba chữ.

Nhưng đủ khiến quản gia Lane im lặng.

Ông phục vụ gia tộc Blackwell đã hơn ba mươi năm. Từ khi Edward còn là một cậu bé, ông đã biết vị thiếu gia này không phải người dịu dàng. Edward có thể hào phóng, có thể lịch thiệp, có thể bảo vệ danh dự của một người trước mặt đám đông, nhưng những điều đó thường xuất phát từ kiêu hãnh và nguyên tắc, không phải lòng trắc ẩn.

Vậy mà đêm nay, anh lại để ý một cô hầu gái có lạnh hay không.

Lane cúi người.

"Tôi hiểu rồi."

Sau khi quản gia rời đi, Noah nhìn Edward, muốn nói lại thôi.

Edward nhạt giọng:

"Có chuyện thì nói."

Noah cúi đầu.

"Ngài đưa cô ấy về như vậy, e là trong dinh thự sẽ có lời bàn tán."

Edward khẽ nhếch môi.

"Blackwell từ khi nào sợ lời bàn tán?"

"Ý thuộc hạ là phu nhân Margaret có thể sẽ biết chuyện."

Nhắc đến cái tên ấy, nhiệt độ trong thư phòng tựa như lạnh đi vài phần.

Edward tựa người ra sau ghế, đôi mắt xám nhạt không có chút cảm xúc.

"Vậy thì để bà ấy biết."

Noah lập tức im lặng.

Edward nhìn ngọn nến trên bàn.

Ánh lửa phản chiếu trong mắt anh, lạnh lẽo mà kiêu ngạo.

"Ta là Công tước Blackwell. Ta muốn giữ một người hầu trong thư viện của mình, chẳng lẽ còn phải hỏi ý kiến cô ruột?"

Noah cúi đầu thấp hơn.

"Thuộc hạ đã hiểu."

Edward cầm lại ly rượu, nhưng vẫn không uống.

Không hiểu vì sao, anh bỗng nhớ đến câu hỏi của Ella trong xe.

"Vì sao ngài lại mua tôi?"

Vì sao?

Vì anh ghét William Hart.

Vì anh không thích Greyhall.

Vì anh thấy cô gái ấy đáng thương.

Vì đôi mắt nàng khiến anh nhớ đến một cơn mưa cũ.

Tất cả lý do ấy đều có vẻ hợp lý.

Nhưng cũng đều không đủ.

Edward nhắm mắt, đáy lòng thoáng dâng lên một cảm giác khó chịu không tên.

Anh ghét những thứ không nằm trong kiểm soát của mình.

Mà cô gái tên Ella Rose kia, rõ ràng chỉ mới xuất hiện một buổi chiều, lại đã khiến một góc ký ức anh chôn rất sâu bị gõ nhẹ.

Điều này khiến anh không vui.

...

Đêm khuya, Ella tỉnh giấc vì tiếng sấm xa.

Nàng mở mắt, mất một lúc mới nhớ ra mình đang ở đâu.

Không phải phòng người hầu ẩm thấp nhà Harrington.

Không phải xe áp giải của Greyhall.

Cũng không phải bục đấu giá dưới ánh đèn vàng vọt.

Nàng đang ở Blackwell.

Căn phòng yên tĩnh. Ngọn nến nhỏ trên bàn chưa tắt hẳn, ánh sáng yếu ớt phủ lên tấm rèm dày và chiếc tủ gỗ bên cạnh giường.

Ella ngồi dậy, chăn trượt xuống khỏi vai.

Trên người nàng là bộ áo ngủ sạch, mềm đến mức xa lạ. Những vết thương trên tay đã được bôi thuốc. Hầu gái Mary ban nãy còn để lại một đĩa bánh mì nhỏ và một ly sữa nóng bên bàn, nói rằng đây là lệnh của quản gia Lane.

Nhưng Ella biết.

Quản gia sẽ không tự ý làm những chuyện vượt ngoài quy tắc.

Nếu có bánh mì và sữa, chắc chắn là vì Công tước đã cho phép.

Nàng nhìn đĩa bánh mì đã ăn hết một nửa, trong lòng bỗng có chút chua xót.

Một người chỉ cần cho nàng chút nước nóng, một chiếc giường sạch và một bữa ăn tử tế, nàng đã không nhịn được mà cảm thấy biết ơn.

Điều đó thật đáng buồn.

Ella xuống giường, khoác chiếc áo choàng mỏng, bước tới bên cửa sổ.

Bên ngoài mưa vẫn rơi.

Từ cửa sổ phòng nàng có thể nhìn thấy một góc vườn hồng phía Đông. Những bụi hồng trong mưa đêm chỉ còn lại bóng đen mờ nhạt, trên hàng rào sắt xa xa có treo vài ngọn đèn vàng.

Blackwell đẹp.

Nhưng là vẻ đẹp lạnh.

Giống như chủ nhân của nó.

Ella đưa tay chạm lên mặt kính lạnh.

"Ngài ấy mua mình để làm gì?"

Câu hỏi ấy vẫn quanh quẩn trong đầu nàng.

Một trăm bảng.

Một cô hầu gái như nàng không đáng giá từng ấy.

Trừ khi Edward Blackwell muốn thứ gì đó khác.

Nhưng nàng có gì để một Công tước muốn?

Gương mặt?

Sự ngoan ngoãn?

Hay chỉ là một lần hứng thú nhất thời của quý tộc?

Ella khẽ rũ mắt.

Nàng từng thấy nhiều người đàn ông quý tộc. Họ có thể mỉm cười rất dịu dàng khi muốn một thứ gì đó, cũng có thể trở nên tàn nhẫn ngay khi mất hứng. Những lời bảo vệ trước đám đông chưa chắc đã là lòng tốt. Đôi khi nó chỉ là cách họ chứng minh quyền sở hữu.

Edward Blackwell đã mua nàng.

Theo khế ước, nàng là người của anh.

Nhưng anh lại cho nàng ngồi trong xe, cho nàng khoác áo, cho nàng ở phòng sạch, còn để nàng làm việc trong thư viện.

Chính vì vậy Ella càng sợ.

Nàng không hiểu ý định của anh.

Mà thứ không hiểu được luôn khiến người ta bất an.

Đang lúc Ella thất thần, ngoài hành lang bỗng truyền đến tiếng bước chân.

Rất nhẹ.

Nhưng trong đêm khuya yên tĩnh, vẫn đủ rõ ràng.

Nàng lập tức lùi khỏi cửa sổ, quay đầu nhìn về phía cửa.

Tiếng bước chân dừng lại trước phòng nàng.

Ella nín thở.

Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên.

Không nhanh không chậm.

Ba tiếng.

Ella siết chặt tay áo, đi tới mở cửa.

Ngoài cửa không phải Mary.

Cũng không phải Clara.

Là Edward.

Anh đứng dưới ánh nến hành lang, trên người mặc áo sơ mi trắng và áo khoác đen khoác hờ, mái tóc còn hơi rối, tựa như vừa từ thư phòng trở về. Dáng vẻ vẫn cao quý như cũ, nhưng vì thiếu đi bộ lễ phục chỉnh tề ban ngày, khí thế lạnh lùng kia lại thêm vài phần nguy hiểm khó gọi tên.

Ella ngẩn ra.

Sau đó nàng vội cúi đầu.

"Thưa Công tước."

Edward nhìn nàng.

Áo ngủ trắng, tóc nâu buông xuống vai, gương mặt nhỏ còn tái vì mệt. So với cô gái đứng trên bục đấu giá ban chiều, lúc này nàng trông càng mong manh hơn, như một cánh hoa bị mưa vùi dập vừa được nhặt về đặt bên bệ cửa.

Nhưng đôi mắt nàng vẫn tỉnh táo.

Thậm chí còn có phòng bị.

Edward nhận ra điều đó, khóe môi khẽ cong.

"Ta đáng sợ đến vậy?"

Ella vội đáp:

"Không phải."

"Vậy vì sao trông cô như thể ta đến đòi mạng?"

Ella mím môi.

Giọng nàng nhỏ đi:

"Đêm đã khuya, tôi không biết ngài đến có việc gì."

Edward nhìn nàng vài giây.

Rồi anh đưa tay ra.

Trên tay anh là một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Ella không hiểu.

"Đây là..."

"Thuốc."

Edward nói rất ngắn gọn.

Ella ngẩng đầu nhìn anh.

Edward nhàn nhạt nói:

"Mary nói trên người cô có nhiều vết bầm. Thuốc trong phòng người hầu không đủ tốt."

Ella sững sờ.

Nàng không biết nên nhận hay không.

Edward nhướng mày.

"Hay cô định để ta cầm cả đêm?"

Ella vội nhận lấy.

"Cảm ơn ngài."

Edward vừa định cau mày, Ella đã kịp dừng lại. Nàng cắn nhẹ môi, nhỏ giọng sửa:

"Tôi sẽ dùng cẩn thận."

Edward nhìn dáng vẻ cố gắng nuốt lại hai chữ xin lỗi của nàng, vẻ lạnh nhạt trong mắt thoáng dịu đi một chút.

"Ngày mai đến thư viện sau bữa sáng."

"Vâng."

"Quản gia Lane sẽ dạy cô quy tắc cơ bản. Nếu có ai ngoài Lane sai cô làm việc khác, cứ nói là lệnh của ta."

Ella khẽ gật đầu.

"Vâng."

Edward nhìn nàng cúi đầu ngoan ngoãn, bỗng thấy không vừa mắt.

"Cô chỉ biết nói vâng?"

Ella ngẩng lên, hơi bối rối.

"Tôi..."

Edward bước gần hơn nửa bước.

Ella vô thức lùi lại.

Động tác ấy rất nhỏ, nhưng vẫn bị Edward nhìn thấy.

Anh dừng lại.

Ánh mắt hơi tối.

"Ta không đánh phụ nữ."

Ella lập tức hiểu anh hiểu lầm, vội nói:

"Tôi không nghĩ ngài sẽ đánh tôi."

"Nhưng cô sợ ta."

Ella im lặng.

Nàng không muốn nói dối.

Vì nàng đúng là sợ.

Không chỉ sợ Edward.

Nàng sợ quyền lực trong tay anh.

Sợ lòng tốt bất ngờ của anh.

Sợ mình vì một chút ấm áp mà quên mất vị trí của bản thân.

Rất lâu sau, Ella mới nhẹ giọng nói:

"Tôi chỉ chưa quen."

Edward nhìn nàng.

"Chưa quen điều gì?"

Ella siết chiếc hộp thuốc trong tay.

"Chưa quen với việc chủ nhân hỏi tôi có lạnh không, cho tôi ngồi trong xe, lại tự mình mang thuốc đến."

Nói xong, nàng như nhận ra mình đã nói quá nhiều, lập tức cúi mắt.

"Xin..."

Nàng lại dừng.

Căn hành lang yên lặng.

Một lúc sau, Edward bỗng cười khẽ.

Tiếng cười rất thấp, không rõ vui hay châm biếm.

"Xem ra trước đây cô gặp toàn những chủ nhân tệ hại."

Ella không đáp.

Edward nhìn nàng, giọng chậm lại.

"Blackwell không phải thiên đường. Ta cũng không phải người tốt."

Ella ngẩng đầu.

Anh đứng rất gần, ánh nến rơi trên hàng mi và sống mũi cao, khiến gương mặt anh tuấn kia vừa đẹp vừa lạnh, giống một bức tượng quý tộc được tạc từ đá cẩm thạch.

Edward nói:

"Nhưng chỉ cần cô còn ở trong dinh thự này, sẽ không ai được tùy tiện chạm vào cô."

Tim Ella khẽ run.

Nàng không biết nên tin bao nhiêu phần trong câu nói ấy.

Nhưng vào khoảnh khắc ấy, giữa hành lang lạnh lẽo của dinh thự Blackwell, giọng nói kiêu ngạo của Edward lại giống như một tấm áo choàng khác, phủ lên những vết thương nàng không muốn ai nhìn thấy.

Ella cúi đầu rất nhẹ.

"Tôi sẽ ghi nhớ."

Edward nhìn nàng hồi lâu.

Cuối cùng, anh xoay người rời đi.

Đi được vài bước, anh bỗng dừng lại.

"Ella."

Đây là lần đầu tiên anh gọi tên nàng.

Không phải "cô gái kia".

Không phải "người hầu".

Mà là Ella.

Nàng ngẩng đầu.

"Vâng, thưa ngài."

Edward không quay lại, chỉ nói:

"Ngày mai, đừng mặc bộ váy cũ đó nữa."

Ella hơi ngẩn ra.

Edward nói tiếp, giọng lạnh nhạt như đang ra lệnh:

"Người của Blackwell không cần trông đáng thương."

Nói xong, anh đi thẳng.

Bóng lưng cao lớn khuất dần sau khúc quanh hành lang.

Ella đứng ở cửa rất lâu.

Chiếc hộp thuốc trong tay vẫn còn hơi ấm.

Nàng nhìn theo nơi Edward biến mất, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.

Không phải vui.

Cũng không hẳn là yên tâm.

Giống như một người đã quen đi trong bóng tối quá lâu, đột nhiên nhìn thấy một ngọn đèn phía xa. Nàng biết ánh sáng ấy có thể không thuộc về mình, thậm chí có thể thiêu cháy mình nếu đến quá gần.

Nhưng nàng vẫn không nhịn được mà nhìn thêm một lần.

...

Sáng hôm sau, tin đồn về cô gái Greyhall đã lan khắp khu người hầu.

Khi Ella mặc bộ váy hầu gái màu đen sạch sẽ, cổ áo trắng viền ren giản dị, bước vào phòng ăn nhỏ dành cho người hầu, gần như tất cả tiếng nói chuyện đều ngừng lại.

Mary ngồi ở cuối bàn, vội vẫy tay với nàng.

"Cô Ella, bên này."

Ella đi tới, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Mary.

Trên bàn có bánh mì, cháo yến mạch và trà nóng. Ella nhìn phần ăn trước mặt, trong lòng hơi chùng xuống.

Ở đây, ngay cả bữa sáng của người hầu cũng tử tế hơn những gì nàng từng có.

Mary đẩy đĩa bơ về phía nàng.

"Cô ăn đi. Lát nữa còn phải đến thư viện. Công việc ở đó không nặng, nhưng quy tắc rất nhiều."

Ella khẽ gật đầu.

"Cảm ơn cô."

Clara ngồi đối diện, chống cằm nhìn nàng.

"Tối qua Công tước có đến phòng cô không?"

Cả bàn ăn lập tức im lặng.

Mary biến sắc.

"Clara!"

Ella cầm muỗng khựng lại.

Nàng ngẩng đầu nhìn Clara.

Ánh mắt Clara không giấu nổi tò mò và chút ác ý mơ hồ.

Ella đặt muỗng xuống rất nhẹ.

"Công tước mang thuốc đến."

Clara nhướng mày.

"Tự mình mang?"

Ella im lặng một lát.

Sau đó nàng nhẹ nhàng đáp:

"Vâng."

Lời vừa dứt, ánh mắt xung quanh lập tức thay đổi.

Có người kinh ngạc.

Có người hâm mộ.

Có người khinh miệt.

Trong thế giới của người hầu, được chủ nhân chú ý đôi khi không phải may mắn.

Nó cũng có thể là tai họa.

Clara cười khẽ.

"Cô thật lợi hại. Mới đến một đêm đã khiến Công tước tự mình đưa thuốc."

Ella rũ mắt.

"Tôi không làm gì cả."

"Không làm gì mà được đưa vào thư viện, được ở phòng phía Đông, được khoác áo của Công tước, lại được ngài ấy đưa thuốc?"

Clara cười càng rõ.

"Vậy nếu cô làm gì đó, chẳng phải chúng tôi đều phải gọi cô là phu nhân sao?"

Một vài hầu gái bật cười nhỏ.

Mary vội nắm tay Ella dưới bàn.

Ella vẫn ngồi yên.

Gương mặt nàng hơi trắng, nhưng giọng vẫn mềm:

"Tôi không dám nghĩ đến chuyện đó."

Clara còn định nói tiếp, nhưng cửa phòng ăn bỗng mở ra.

Quản gia Lane đứng ở cửa.

Tất cả lập tức đứng dậy.

Lane nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng trên Clara lâu hơn một chút.

"Cô Clarke."

Clara cúi đầu.

"Vâng, ngài Lane."

"Phòng hoa phía Tây thiếu người lau kính. Sau bữa sáng, cô đến đó."

Sắc mặt Clara hơi đổi.

Phòng hoa phía Tây có mấy chục ô cửa kính lớn, lau xong chắc chắn mỏi nhừ cả tay.

Nhưng cô ta không dám phản bác.

"Vâng."

Lane lại nhìn sang Ella.

"Cô Ella, dùng bữa xong theo tôi đến thư viện."

Ella đứng dậy.

"Vâng."

...

Thư viện Blackwell nằm ở tầng hai phía Bắc.

Khi cánh cửa gỗ nặng nề được đẩy ra, Ella gần như quên mất phải thở.

Đó là căn phòng lớn nhất mà nàng từng thấy.

Những giá sách cao chạm trần xếp thành từng dãy dài, gỗ óc chó sẫm màu tỏa ra mùi trầm cũ. Thang gỗ nhỏ đặt sát các kệ sách, trên tường treo bản đồ lãnh địa Blackwell và vài bức tranh sơn dầu cổ. Ở cuối phòng là cửa sổ vòm lớn nhìn xuống vườn hồng sau dinh thự.

Giữa thư viện có một chiếc bàn làm việc rộng.

Trên bàn xếp vài chồng thư từ, một lọ mực đen, một con dao rọc giấy bằng bạc và một chiếc hộp gỗ chạm hoa diên vĩ.

Ella đứng ngoài cửa, không dám bước vào ngay.

Quản gia Lane nói:

"Cô có thể vào."

Ella chậm rãi bước qua ngưỡng cửa.

Không hiểu vì sao, nàng cảm thấy nơi này khác hẳn phần còn lại của Blackwell.

Dinh thự bên ngoài lạnh lẽo và uy nghiêm.

Nhưng thư viện lại yên tĩnh, sâu lắng, giống như có vô số bí mật đang ngủ sau những gáy sách cũ.

Lane bắt đầu giới thiệu quy tắc.

Kệ sách phía Đông không được chạm.

Tài liệu trên bàn không được di chuyển.

Sổ bìa đen thuộc về Công tước, tuyệt đối không được mở.

Mực và thư từ phải đặt đúng vị trí ban đầu.

Mỗi sáng lau bụi một lần, mỗi ba ngày thay hoa trong bình một lần. Lò sưởi chỉ được nhóm khi Công tước ở đây quá một giờ.

Ella ghi nhớ từng điều.

Nàng nghe rất chăm chú, không ngắt lời, không hỏi thừa.

Lane nói xong, ánh mắt thoáng hài lòng.

"Cô có trí nhớ tốt."

Ella nhẹ giọng:

"Trước đây nếu nhớ sai sẽ bị phạt, nên tôi quen rồi."

Nàng nói rất bình thường.

Như thể đó không phải một chuyện đau lòng.

Lane im lặng một chút.

Sau đó ông đặt khăn lau và chổi lông nhỏ lên bàn phụ.

"Vậy bắt đầu từ kệ bên trái. Cẩn thận những cuốn sách da đỏ, gáy sách đã cũ."

"Vâng."

Lane rời khỏi thư viện.

Cánh cửa khép lại.

Ella đứng giữa căn phòng đầy sách, bỗng có cảm giác mình đang ở một nơi không thuộc về mình nhưng lại khiến nàng muốn ở lại lâu hơn một chút.

Nàng đi đến kệ sách bên trái, bắt đầu lau bụi.

Từng cuốn sách được nàng nâng lên rất nhẹ, lau qua gáy, rồi đặt về đúng vị trí. Động tác của nàng chậm nhưng cẩn thận, như đang chạm vào thứ gì đó rất quý giá.

Khi lau đến tầng kệ thấp, Ella nhìn thấy một cuốn sách rơi hơi lệch ra ngoài.

Nàng định đẩy vào, nhưng ánh mắt vô tình lướt qua dòng chữ trên gáy.

"Những loài hoa của vùng Bắc quốc."

Bàn tay nàng dừng lại.

Mẹ nàng từng thích hoa.

Khi Ella còn nhỏ, mẹ thường chỉ cho nàng cách phân biệt hoa hồng dại, hoa chuông xanh, hoa thạch thảo và hoa diên vĩ. Bà nói mỗi loài hoa đều có một ngôn ngữ riêng, chỉ là con người quá bận rộn nên không nghe thấy.

Ella chạm nhẹ lên gáy sách.

Chỉ một chút thôi.

Rồi nàng lập tức rụt tay lại.

Không được đọc.

Không được tò mò.

Không được quên mình là ai.

Nàng tiếp tục lau bụi.

Không biết qua bao lâu, cửa thư viện bỗng mở ra.

Ella quay đầu.

Edward bước vào.

Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng, áo ghi lê đen và áo khoác dài thêu hoa văn bạc ở cổ tay. So với dáng vẻ ướt mưa tối qua, anh lúc này càng giống một quý tộc bước ra từ tranh chân dung, lạnh lùng, chỉnh tề.

Ella lập tức đứng thẳng.

"Thưa Công tước."

Edward nhìn chiếc khăn lau trong tay nàng.

"Quản gia Lane dạy cô rồi?"

"Vâng."

"Có nhớ hết không?"

"Tôi sẽ cố gắng không phạm lỗi."

Edward đi đến bàn làm việc, kéo ghế ngồi xuống.

"Cố gắng thôi chưa đủ."

Ella cúi đầu.

"Vâng. Tôi sẽ nhớ hết."

Edward nhìn nàng.

Rõ ràng vẫn là dáng vẻ hiền ngoan ấy.

Nhưng hôm nay nàng mặc váy hầu gái sạch sẽ, tóc buộc gọn bằng dải ruy băng đen, cổ áo ren trắng ôm lấy chiếc cổ mảnh. Không còn chật vật như ở Greyhall, nàng trông càng giống một bông hoa nhỏ bị đặt nhầm trong căn phòng u tối.

Edward thu hồi ánh mắt, mở một phong thư.

"Tiếp tục làm việc."

"Vâng."

Ella quay lại kệ sách.

Thư viện yên tĩnh trở lại.

Chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa sổ, tiếng giấy được lật rất khẽ và tiếng khăn lau chạm lên gáy sách.

Ella cố không nhìn về phía Edward.

Nhưng sự hiện diện của anh quá mạnh.

Dù anh chỉ ngồi đó đọc thư, nàng vẫn cảm thấy từng hơi thở của mình đều phải cẩn thận hơn bình thường.

Một lát sau, Edward đột nhiên nói:

"Cô đang nhìn cuốn sách đó lần thứ ba."

Ella giật mình.

Cuốn sách về các loài hoa vẫn nằm trên kệ, vừa rồi nàng vô thức nhìn thêm một lần.

Nàng vội cúi đầu.

"Tôi không có ý định đọc."

Edward không ngẩng đầu.

"Ta chưa nói cô đọc."

Ella im lặng.

Edward đặt thư xuống.

"Muốn đọc?"

Ella lắc đầu.

"Không dám."

"Ta hỏi cô muốn hay không."

Ella ngẩn ra.

Rất lâu sau, nàng mới đáp khẽ:

"Muốn."

Giọng nàng nhỏ đến mức gần như không nghe rõ.

Nhưng Edward nghe thấy.

Anh nhìn nàng.

"Vì sao?"

Ella chậm rãi nói:

"Mẹ tôi từng thích hoa. Tôi chỉ... nhớ bà ấy."

Nói xong, nàng cúi đầu thấp hơn, như thể việc nhớ mẹ cũng là một lỗi không nên để chủ nhân biết.

Edward không nói gì.

Một lát sau, anh đứng dậy, đi đến kệ sách, rút cuốn sách kia ra.

Ella vội nói:

"Thưa ngài, tôi không cần..."

Edward đặt cuốn sách lên bàn phụ trước mặt nàng.

"Mỗi ngày sau khi dọn xong thư viện, cô có thể đọc nửa giờ."

Ella sững sờ nhìn anh.

"Thật sao?"

Edward nhướng mày.

"Ta giống người rảnh rỗi đến mức nói đùa với hầu gái?"

Ella vội lắc đầu.

"Không. Tôi chỉ..."

Nàng siết nhẹ khăn lau trong tay.

"Cảm ơn ngài."

Edward nhìn nàng.

Lần này anh không sửa nàng nữa.

Vì trong đôi mắt Ella, lòng biết ơn ấy quá sạch sẽ.

Sạch đến mức khiến người ta khó lòng lạnh mặt.

Nhưng ngay lúc ấy, ngoài cửa thư viện bỗng vang lên tiếng gõ.

Quản gia Lane mở cửa bước vào.

Phía sau ông là một người phụ nữ trẻ.

Nàng mặc váy lụa màu đỏ rượu, mái tóc vàng óng được búi cao, cổ đeo chuỗi ngọc trai nhỏ. Gương mặt xinh đẹp, nụ cười mềm mại, nhưng ánh mắt lại sắc như mũi kim giấu dưới lớp nhung.

Ella vừa nhìn thấy nàng ta đã biết.

Đây không phải người hầu.

Càng không phải khách bình thường.

Người phụ nữ ấy bước vào thư viện như thể nơi này rất quen thuộc với nàng ta. Ánh mắt lướt qua Ella chỉ trong một thoáng, rồi dừng trên Edward.

"Edward."

Nàng ta gọi tên anh rất tự nhiên.

"Em nghe nói đêm qua ngài mang về một món quà rất thú vị từ Greyhall."

Không gian trong thư viện lập tức lạnh xuống.

Edward nhìn nàng ta, vẻ mặt không chút dao động.

"Vivian."

Ella cúi đầu.

Thì ra đây là Lady Vivian Ash.

Người phụ nữ từng được nhắc đến trong lời bàn tán của người hầu.

Người từng xuất hiện bên cạnh Công tước Blackwell trong rất nhiều buổi tiệc.

Cũng là người có thể gọi thẳng tên anh mà không cần xin phép.

Vivian đi đến bên bàn, ánh mắt rơi xuống cuốn sách Edward vừa đặt trước mặt Ella.

Nụ cười trên môi nàng ta càng sâu.

"Một cô hầu gái biết đọc sách? Edward, khẩu vị của ngài càng ngày càng đặc biệt."

Ella đứng yên tại chỗ.

Bàn tay cầm khăn lau khẽ siết lại.

Edward không nhìn Ella.

Anh chỉ chậm rãi ngồi xuống, giọng lạnh nhạt:

"Khẩu vị của ta không cần cô đánh giá."

Vivian bật cười, tựa như đã quen với sự lạnh nhạt ấy.

"Em chỉ tò mò thôi. Dù sao, rất lâu rồi ngài không đưa ai về Blackwell."

Nàng ta cố ý dừng lại.

"Sau lần của em."

Ella rũ mắt.

Tim nàng bỗng nặng xuống rất khẽ.

Rõ ràng chuyện ấy không liên quan đến nàng.

Nàng cũng không có tư cách để quan tâm.

Nhưng không hiểu vì sao, khi nghe Vivian nói câu ấy, nàng lại cảm thấy mình như người lỡ bước vào một căn phòng vốn thuộc về người khác.

Edward nâng mắt.

"Lane, đưa Lady Vivian đến phòng khách."

Vivian nhướng mày.

"Ngài không định tiếp em ở thư viện sao?"

"Không."

Chỉ một chữ.

Lạnh lùng đến mức không để lại đường lui.

Nụ cười của Vivian hơi cứng lại, nhưng rất nhanh nàng ta lại nhìn sang Ella.

"Vậy để cô hầu gái nhỏ này pha trà cho chúng ta đi. Em muốn xem người được Công tước Blackwell mua với giá cao có gì đặc biệt."

Ella cúi đầu.

Nếu là trước đây, nàng sẽ lập tức đáp vâng.

Nhưng Edward đã nói, nàng không được để người khác sai khiến ngoài phạm vi công việc của mình.

Ella do dự.

Edward đặt phong thư xuống bàn.

"Vivian."

Giọng anh không lớn.

Nhưng Vivian lập tức nhìn lại.

Edward chậm rãi nói:

"Cô ấy là người của thư viện. Không phải người hầu trà của cô."

Cả thư viện im lặng.

Ella không ngẩng đầu, nhưng trái tim lại khẽ run lên.

Vivian nhìn Edward rất lâu.

Sau đó nàng ta cười.

"Người của thư viện?"

Nàng ta nhắc lại bốn chữ ấy, ánh mắt nhìn Ella như đang nhìn một món đồ thú vị hơn.

"Được thôi. Vậy em sẽ chờ ở phòng khách."

Trước khi rời đi, Vivian bước ngang qua Ella.

Mùi nước hoa hoa hồng nồng nàn lướt qua.

Vivian nghiêng đầu, dùng giọng rất nhỏ chỉ đủ để Ella nghe thấy:

"Đừng tưởng được đưa vào thư viện là có thể bước vào thế giới của ngài ấy."

Ella đứng yên.

Không đáp.

Vivian khẽ cười rồi rời khỏi thư viện.

Cánh cửa đóng lại.

Thư viện lại trở về yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh lần này đã khác.

Ella cúi đầu nhìn cuốn sách trên bàn phụ.

Bỗng nhiên, nàng không còn tâm trạng đọc nữa.

Edward nhìn nàng.

"Cô nghe thấy gì?"

Ella khựng lại.

Nàng biết anh đang hỏi câu Vivian vừa nói.

Ella nhẹ giọng:

"Không có gì quan trọng."

Edward dựa vào ghế.

"Ở Blackwell, những lời không quan trọng thường khiến người ta chết nhanh nhất."

Ella ngẩng đầu nhìn anh.

Edward nói:

"Vivian Ash không phải người cô cần lấy lòng."

Ella khẽ đáp:

"Tôi không dám lấy lòng phu nhân."

"Cũng không cần sợ cô ta."

Ella im lặng một lát, rồi nói rất nhỏ:

"Tôi không sợ phu nhân Vivian."

Edward hơi nhướng mày.

"Vậy cô sợ gì?"

Ella nhìn cuốn sách trên bàn.

Giọng nàng vẫn hiền, nhưng thấp hơn:

"Tôi sợ quên mất mình là ai."

Edward nhìn nàng.

Ella nói tiếp:

"Ở Greyhall, họ nói tôi thuộc về ngài. Ở đây, mọi người nhìn tôi vì tôi khoác áo của ngài, ở phòng ngài cho phép, làm việc tại nơi người khác không được vào. Nhưng thưa Công tước..."

Nàng ngẩng đầu.

Đôi mắt nâu trong trẻo, dịu dàng, nhưng lần đầu tiên có một chút cố chấp rất nhẹ.

"Tôi vẫn chỉ là một hầu gái."

Edward nhìn nàng rất lâu.

Trong thư viện, mưa ngoài cửa sổ rơi mãi không ngừng.

Sau cùng, anh bỗng cười.

Nụ cười vẫn nhạt như cũ, nhưng ánh mắt sâu hơn.

"Ella Rose."

Nàng khẽ giật mình.

"Vâng."

Edward chậm rãi nói:

"Ta chưa bao giờ cần người khác nhắc mình đã mua thứ gì."

Mặt Ella trắng đi.

Nhưng ngay sau đó, anh nói tiếp:

"Nhưng cô cũng không cần liên tục nhắc mình thấp kém."

Ella sững sờ.

Edward cầm lại phong thư, giọng bình thản như vừa nói một chuyện rất tầm thường:

"Người của Blackwell có thể nghèo, có thể yếu, có thể không biết mình nên đi đâu. Nhưng không được tự hạ mình trước mặt người khác."

Ella nhìn anh.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, nàng gần như không biết nên phản ứng thế nào.

Edward lại nói:

"Tiếp tục lau sách. Sau đó đọc nửa giờ."

Ella cúi đầu.

"Vâng."

Nàng quay lại kệ sách, cố gắng để động tác của mình không run.

Nhưng trong lồng ngực, trái tim nàng vẫn đập rất nhẹ, rất chậm, như vừa bị ai đó dùng đầu ngón tay chạm vào nơi mềm yếu nhất.

Ngoài phòng khách, Lady Vivian Ash đang chờ Edward.

Trong khu người hầu, lời đồn về cô gái Greyhall vẫn tiếp tục lan rộng.

Ở một nơi khác trong kinh thành, người của Edward đã bắt đầu điều tra William Hart và ba gia tộc từng mua Ella.

Còn trong thư viện Blackwell, Ella Rose lần đầu tiên được phép chạm vào một cuốn sách không phải vì lau bụi.

Mà vì nàng muốn đọc nó.

Nàng không biết rằng, kể từ giây phút ấy, số phận mình đã không còn chỉ là một tờ khế ước bán thân nằm trong ngăn kéo của Công tước Blackwell.

Nàng cũng không biết rằng, người phụ nữ vừa bước ra khỏi thư viện kia sẽ là người đầu tiên khiến nàng hiểu: ở Blackwell, thứ nguy hiểm nhất không phải những bức tường lạnh lẽo, cũng không phải ánh mắt của người hầu.

Mà là những người phụ nữ từng được phép gọi Công tước bằng tên.

Và những bí mật mà chính Edward Blackwell cũng chưa kịp nhớ lại.

Bình luận (Cánh Cửa Dinh Thự Blackwell) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận