Có những người sinh ra đã thuộc về ánh đèn.
Chỉ cần họ bước vào một căn phòng, mọi tấm rèm đều như tự biết cách buông xuống cho đúng độ, mọi ngọn nến đều như tự biết cháy sáng hơn, mọi ánh mắt đều như bị buộc phải nhìn về phía họ.
Lady Vivian Ash chính là kiểu phụ nữ như vậy.
Nàng ta không cần cao giọng.
Không cần tức giận.
Không cần tỏ ra nguy hiểm.
Chỉ một nụ cười mỏng trên môi, một ánh nhìn lướt qua người khác từ trên xuống dưới, cũng đủ khiến người đối diện hiểu rằng giữa nàng ta và họ tồn tại một khoảng cách không thể vượt qua.
Ella đã từng gặp nhiều quý phu nhân.
Nhưng chưa từng gặp ai giống Vivian.
Đẹp đẽ.
Cao quý.
Và sắc bén đến mức ngay cả hương nước hoa trên người cũng giống một lời cảnh cáo.
...
Sau khi Vivian rời khỏi thư viện, Ella đứng yên bên kệ sách rất lâu.
Cuốn sách về những loài hoa vẫn nằm trên bàn phụ, bìa da màu xanh sẫm hơi cũ, các góc sách đã mòn đi vì năm tháng. Nếu là vài phút trước, Ella có lẽ đã vì được phép đọc sách mà vui đến mức không biết nên đặt tay ở đâu.
Nhưng hiện tại, nàng chỉ cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh.
Trong căn phòng này, Edward vừa nói nàng có thể đọc sách.
Cũng trong căn phòng này, Vivian gọi tên anh bằng giọng thân mật đến mức giống như đã gọi như vậy rất nhiều lần.
Edward.
Không phải Công tước.
Không phải ngài Blackwell.
Mà là Edward.
Một cái tên riêng tư.
Một cái tên không thuộc về người hầu.
Ella cúi đầu, tiếp tục lau sách.
Động tác của nàng vẫn nhẹ nhàng, cẩn thận, không sai một chút nào. Nhưng nàng biết tâm trí mình đã không còn đặt trọn trên những gáy sách trước mặt nữa.
Nàng đang nghĩ đến câu Vivian nói.
"Đừng tưởng được đưa vào thư viện là có thể bước vào thế giới của ngài ấy."
Ella biết điều đó.
Nàng biết hơn bất kỳ ai.
Một người như Edward Blackwell, cho dù có mua nàng với một trăm bảng, cho dù có cho nàng ngồi trong xe, cho dù có tự mình mang thuốc đến phòng nàng vào đêm khuya, anh vẫn là Công tước Blackwell.
Còn nàng vẫn chỉ là Ella.
Một cô hầu gái từng bị bán ba lần.
Một người ngay cả họ thật của mình cũng không có.
Nghĩ đến đây, Ella bỗng thấy buồn cười.
Nàng đang buồn vì điều gì?
Vì Edward có một người phụ nữ từng gọi tên anh rất thân mật sao?
Vì Vivian từng được vào Blackwell trước nàng sao?
Hay vì khi nghe Vivian nói "sau lần của em", tim nàng đã đau nhẹ như bị kim châm?
Ella rũ mắt.
"Không được nghĩ nữa."
Nàng tự nhắc mình.
"Không được quên vị trí của mình."
Ở phía bàn làm việc, Edward vẫn ngồi yên đọc thư. Ánh mắt anh lướt trên từng dòng chữ, nhưng rất lâu cũng không lật sang trang khác.
Sự yên tĩnh trong thư viện kéo dài một cách kỳ lạ.
Cuối cùng, Edward đặt phong thư xuống.
"Cô đang lau cùng một cuốn sách quá lâu."
Ella khựng lại.
Nàng vội đặt cuốn sách về chỗ cũ.
"Xin..."
Lời xin lỗi quen thuộc suýt bật ra khỏi môi, nhưng nàng kịp dừng lại.
Edward nâng mắt nhìn nàng.
Ella mím môi, đổi lời:
"Tôi sẽ chú ý hơn."
Edward nhìn nàng thêm vài giây.
"Nàng nói gì với cô?"
Ella biết "nàng" trong miệng anh là Vivian.
Nàng khẽ đáp:
"Không có gì đáng để ngài bận tâm."
Edward cười nhạt.
"Đáng để ta bận tâm hay không, không phải do cô quyết định."
Ella cúi đầu.
"Phu nhân chỉ nhắc tôi nhớ vị trí của mình."
Edward ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.
"Vị trí của cô?"
"Vâng."
"Vậy cô cho rằng vị trí của mình là gì?"
Ella im lặng.
Nàng biết câu trả lời đúng.
Một hầu gái.
Một người được mua về.
Một người nên biết ơn, biết im lặng, biết làm việc, biết tránh xa những điều không thuộc về mình.
Nhưng không hiểu vì sao, trước mặt Edward, nàng bỗng không muốn nói ra ba chữ "một món hàng".
Dù đó có thể là sự thật.
Rất lâu sau, Ella mới nhẹ giọng:
"Là người hầu của thư viện."
Edward nhìn nàng.
Câu trả lời này rõ ràng đã được nàng lựa chọn rất cẩn thận.
Không quá thấp.
Cũng không vượt quá giới hạn.
Nhưng Edward vẫn nghe ra chút run rẩy bị giấu trong đó.
Anh bỗng thấy không vui.
Không vui với Vivian.
Cũng không vui với chính mình.
Nếu không phải vì anh đưa Ella vào thư viện, Vivian sẽ không có lý do đến đây. Nếu không phải vì anh từng cho Vivian bước vào Blackwell quá dễ dàng, hôm nay nàng ta cũng sẽ không thể nói những lời khiến Ella cúi đầu như vậy.
Edward đứng dậy.
Ella lập tức lui sang một bên.
Anh đi ngang qua nàng, dừng lại ở cửa thư viện.
Trước khi mở cửa, anh bỗng nói:
"Cuốn sách đó, hôm nay đọc một giờ."
Ella ngẩng đầu, hơi ngạc nhiên.
Edward không quay lại.
"Xem như bồi thường vì có người làm phiền cô."
Nói xong, anh đẩy cửa rời đi.
Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng anh.
Ella đứng trong thư viện trống trải, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
Bồi thường?
Một Công tước lại nói muốn bồi thường cho một hầu gái chỉ vì khách của anh khiến nàng khó chịu?
Ella nhìn cánh cửa đã đóng.
Trong lòng nàng có thứ gì đó khẽ động.
Nhưng nàng rất nhanh cúi đầu, tự ép mình tiếp tục lau bụi.
Dù Edward Blackwell đối xử với nàng khác người khác một chút, điều đó cũng không có nghĩa là nàng được phép mơ tưởng.
Càng dịu dàng bất ngờ, càng dễ khiến người ta đánh mất lý trí.
Mà Ella không có tư cách đánh mất thứ gì nữa.
...
Phòng khách phía Nam của dinh thự Blackwell rực sáng ánh nến.
Đây là căn phòng thường dùng để tiếp các vị khách quý. Thảm Ba Tư trải dài từ cửa đến lò sưởi, rèm nhung đỏ buông xuống hai bên cửa sổ cao, trên bàn trà đặt bình hoa hồng đỏ vừa được cắt từ vườn phía Tây.
Vivian ngồi trên ghế bọc nhung, tư thế tao nhã, tay cầm tách trà bạc.
Nàng ta không uống.
Chỉ dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào miệng tách, giống như đang đợi một người đã để nàng chờ quá lâu.
Khi Edward bước vào, Vivian khẽ cong môi.
"Ngài để em chờ lâu hơn trước đây."
Edward đi đến chiếc ghế đối diện, ngồi xuống.
"Ta không nhớ trước đây mình có thói quen để cô chờ."
Vivian bật cười.
"Đúng vậy. Trước đây ngài thường trực tiếp không đến."
Edward nhìn nàng ta.
"Biết vậy mà vẫn đến Blackwell?"
Vivian đặt tách trà xuống bàn.
"Vì lần này em nghe được chuyện rất thú vị."
Edward không đáp.
Vivian nghiêng đầu, ánh nến lướt qua đôi mắt xanh biếc của nàng ta.
"Một cô gái từ Greyhall. Một trăm bảng. Phòng phía Đông. Thư viện. Áo choàng của ngài. Thuốc do chính tay ngài mang đến."
Nàng ta đếm từng chuyện một, giọng nhẹ nhàng như đang đọc danh sách đồ trang sức.
"Edward, ngài không cảm thấy mình hơi khác thường sao?"
Edward dựa lưng vào ghế.
"Ta làm gì, từ khi nào cần giải thích với cô?"
"Nếu chỉ là một cô hầu gái, đương nhiên không cần."
Vivian nhìn anh, nụ cười nhạt đi một chút.
"Nhưng nếu cô ta khiến ngài trở nên khác thường, em nghĩ mình có quyền quan tâm."
Edward khẽ cười.
"Cô lấy quyền đó từ đâu?"
Vivian im lặng trong chốc lát.
Rồi nàng ta chậm rãi nói:
"Từ những đêm em từng ở lại Blackwell."
Câu nói ấy rơi xuống rất nhẹ.
Nhưng nếu Ella có mặt ở đây, hẳn nàng sẽ lập tức hiểu vì sao Vivian có thể bước vào thư viện, có thể gọi thẳng tên Edward, có thể dùng giọng điệu như thể mình là người biết rõ anh hơn bất kỳ ai.
Edward không có biểu cảm gì.
Anh chỉ nhìn Vivian bằng đôi mắt xám nhạt lạnh lùng.
"Vivian, cô là người thông minh. Đừng nhầm lẫn giữa một cuộc vui và quyền sở hữu."
Nụ cười trên môi Vivian cứng lại.
Một lát sau, nàng ta bật cười.
"Ngài vẫn tàn nhẫn như vậy."
"Ta tưởng cô đã biết từ lâu."
"Em biết."
Vivian nhìn anh, ánh mắt sâu hơn.
"Nhưng trước đây, ngài tàn nhẫn với tất cả phụ nữ như nhau. Điều đó khiến em thấy công bằng."
Edward không đáp.
Vivian khẽ nghiêng người về phía trước.
"Còn bây giờ thì khác. Ngài bảo vệ cô ta trước mặt em."
Edward nhàn nhạt nói:
"Ta bảo vệ quy tắc của mình."
"Quy tắc?"
Vivian cười khẽ.
"Quy tắc nào khiến một Công tước mua cô hầu gái ở Greyhall với giá gấp mười lần giá trị của cô ta? Quy tắc nào khiến ngài để cô ta ngồi xe riêng? Quy tắc nào khiến ngài cho phép cô ta đọc sách trong thư viện?"
Edward rót trà, động tác thong thả.
"Ta không biết cô đã rảnh đến mức quan tâm hầu gái của ta."
Vivian nhìn anh.
"Hầu gái của ngài?"
Nàng ta nhấn mạnh chữ "của".
Edward đặt ấm trà xuống, ánh mắt lạnh đi.
"Cô ấy là người của Blackwell. Không phải chủ đề để cô đùa cợt."
Vivian nhìn anh hồi lâu.
Nụ cười trên môi cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng ta không còn giống quý cô vui vẻ đến thăm người tình cũ. Nàng ta giống một người phụ nữ thông minh vừa nhận ra một sự thật khiến mình không thể chịu nổi.
Edward Blackwell không phủ nhận cô gái kia đặc biệt.
Anh chỉ không thừa nhận trước mặt nàng ta.
Vivian bỗng đứng dậy, đi đến trước lò sưởi.
Ánh lửa hắt lên váy đỏ rượu của nàng ta, khiến cả người nàng như một bông hồng đang cháy.
"Phu nhân Margaret đã nghe tin."
Edward nâng mắt.
Vivian không quay lại.
"Không chỉ phu nhân Margaret. Bá tước Edmund cũng biết. Một cô gái từ Greyhall được đưa vào thư viện Blackwell, chuyện này không nhỏ như ngài nghĩ đâu."
Edward cười lạnh.
"Chỉ một hầu gái đã khiến cả gia tộc Blackwell bất an đến vậy. Xem ra bọn họ càng lúc càng rảnh."
"Edward."
Vivian quay lại nhìn anh.
"Ngài biết rõ bọn họ đang chờ ngài phạm sai lầm."
Không khí trong phòng bỗng lạnh đi.
Vivian bước chậm về phía anh.
"Ngài còn trẻ, lại nắm trong tay tước vị, lãnh địa, bến cảng, mỏ than và quyền bỏ phiếu trong nghị viện. Những người trong gia tộc Blackwell ngoài mặt kính trọng ngài, nhưng trong lòng có mấy ai thật sự cam tâm?"
Edward im lặng.
Vivian nói tiếp:
"Chú ngài muốn quyền quản lý tài sản. Anh họ ngài muốn tước vị. Cô ruột ngài muốn ngài kết hôn với một người có thể củng cố địa vị của Blackwell. Trong mắt bọn họ, ngài không được phép có điểm yếu."
Nàng ta dừng lại.
"Còn cô hầu gái kia, Edward, chính là một điểm yếu quá dễ nhìn thấy."
Edward chậm rãi ngẩng mắt.
"Cô đang cảnh cáo ta?"
"Em đang nhắc ngài."
Vivian nhìn thẳng vào anh.
"Một cô gái thấp kém có thể khiến ngài vui vài ngày. Nhưng nếu vì cô ta mà ngài khiến gia tộc có cớ chống lại mình, vậy thì không đáng."
Edward khẽ nhếch môi.
"Không đáng?"
Giọng anh rất thấp.
"Vivian, từ khi nào cô có tư cách quyết định thứ gì đáng với ta?"
Vivian sững lại.
Edward đứng dậy.
Anh cao hơn nàng rất nhiều. Khi đứng trước mặt Vivian, khí thế của anh gần như ép toàn bộ ánh lửa phía sau nàng lùi xuống.
"Cô có thể nói với Margaret, cũng có thể nói với Edmund."
Anh chậm rãi nói:
"Nếu bọn họ muốn dùng một hầu gái để chất vấn ta, cứ đến."
Vivian nhìn anh, môi hơi mím lại.
"Ngài thật sự muốn vì cô ta mà đối đầu với người nhà?"
Edward cúi mắt nhìn nàng.
"Cô sai rồi."
Vivian khẽ cau mày.
Edward nói:
"Ta không vì cô ấy mà đối đầu với Blackwell."
Anh dừng một chút.
"Ta chỉ chưa từng cho phép Blackwell đứng trên đầu ta."
Một câu nói rất nhẹ.
Nhưng ngạo mạn đến cực điểm.
Vivian nhìn anh rất lâu, bỗng cười.
"Đúng là Edward Blackwell."
Nàng ta cầm găng tay trên bàn, thong thả đeo vào.
"Em từng rất thích dáng vẻ này của ngài. Kiêu ngạo, lạnh lùng, không xem ai ra gì."
Nói đến đây, nàng ta nhìn về phía cửa, ánh mắt thoáng sâu.
"Chỉ hy vọng cô hầu gái nhỏ kia cũng thích được như em."
Edward không đáp.
Vivian đi đến cửa phòng khách.
Trước khi rời đi, nàng ta bỗng quay đầu.
"À, còn một chuyện nữa."
Edward nhìn nàng.
Vivian mỉm cười.
"Tối mai, bá tước Henry Grey sẽ đến Blackwell. Ngài ấy vừa từ phía Nam trở về, nghe nói rất quan tâm đến các bản thảo cổ trong thư viện của ngài."
Edward hơi nheo mắt.
Vivian nói tiếp, giọng nhẹ như vô tình:
"Nghe nói ngài Grey là một quý ông rất dịu dàng. Lại đặc biệt yêu thích những cô gái biết đọc sách."
Nói xong, nàng ta rời khỏi phòng.
Cánh cửa khép lại.
Edward đứng trong phòng khách, ánh mắt tối xuống.
Henry Grey.
Một cái tên anh không xa lạ.
Một quý ông nổi tiếng lễ độ, nhân từ, có học thức, chưa từng vướng tin đồn tình ái, được các phu nhân quý tộc ca ngợi là mẫu đàn ông thích hợp để kết hôn.
So với Edward Blackwell, Henry Grey giống một ánh sáng dịu dàng và vô hại.
Nhưng không hiểu vì sao, khi nghĩ đến ánh sáng ấy có thể chiếu lên Ella, Edward lại thấy khó chịu.
Rất khó chịu.
...
Chiều hôm đó, Ella đọc sách đúng một giờ.
Nàng ngồi ở chiếc bàn phụ cạnh cửa sổ, hai tay đặt trên bìa sách, ban đầu gần như không dám lật trang.
Dù Edward đã cho phép, nàng vẫn cảm thấy mỗi tiếng giấy động đều giống như một lỗi sai.
Nhưng cuốn sách thật sự rất đẹp.
Bên trong vẽ rất nhiều loài hoa vùng Bắc quốc. Những đường nét mảnh và tinh tế, bên cạnh còn có ghi chú về màu sắc, mùa nở hoa và ý nghĩa trong những câu chuyện dân gian.
Ella đọc rất chậm.
Nàng dừng lại ở trang viết về hoa diên vĩ đen.
Hoa của gia tộc Blackwell.
Trong sách ghi rằng, diên vĩ đen tượng trưng cho quyền lực, bí mật và lời thề không thể phá vỡ.
Ella nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Nàng bỗng nhớ đến huy hiệu trên xe ngựa của Edward.
Hoa diên vĩ đen quấn quanh thanh kiếm bạc.
Một gia tộc sinh ra để khiến người khác cúi đầu.
"Mình không nên đến quá gần."
Ella khẽ nghĩ.
"Một loài hoa như vậy không dành cho người như mình."
Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng, nhưng bầu trời vẫn xám nặng. Vườn hồng sau dinh thự ướt đẫm, những cánh hoa đỏ rơi trên lối đá như những vệt son bị mưa làm nhòe.
Ella đóng sách lại, cẩn thận đặt về vị trí cũ.
Nàng vừa đứng dậy thì cửa thư viện mở ra.
Lần này người bước vào là Mary.
"Cô Ella, quản gia Lane bảo tôi đưa cô đi lấy đồng phục mới."
Ella khẽ gật đầu.
"Được."
Mary đi đến bên nàng, hạ giọng:
"Vừa rồi Lady Vivian rời đi rồi."
Ella không biết vì sao Mary lại nói với mình chuyện đó.
Nàng chỉ nhẹ nhàng đáp:
"Ừ."
Mary nhìn nàng một chút.
"Cô ấy rất đẹp, đúng không?"
Ella im lặng, rồi gật đầu.
"Rất đẹp."
"Lại còn là con gái nhà Ash. Phu nhân Margaret rất thích cô ấy. Nhiều người đều nói sau này cô ấy sẽ trở thành Nữ Công tước Blackwell."
Ella cúi mắt.
"Vậy sao?"
Mary nhận ra mình nói sai, vội xua tay.
"Tôi không có ý gì đâu. Tôi chỉ muốn nhắc cô cẩn thận một chút. Lady Vivian không dễ chọc."
Ella mỉm cười rất nhẹ.
"Cảm ơn cô, Mary. Tôi biết mình nên làm gì."
Mary nhìn nụ cười ấy, bỗng thấy lòng hơi khó chịu.
Ella cười rất hiền.
Nhưng chính vì quá hiền, mới khiến người ta cảm thấy nàng đã quen chịu đựng đến mức không biết phải than đau.
Hai người cùng rời thư viện.
Trên đường đi qua hành lang, Ella vô tình nhìn thấy Edward đứng bên cửa sổ cuối dãy, đang nói chuyện với quản gia Lane. Dáng người anh cao thẳng, áo đen sạch sẽ, gương mặt nghiêng lạnh lùng dưới ánh chiều xám.
Anh dường như cảm nhận được ánh mắt của nàng, bỗng quay đầu nhìn sang.
Ella lập tức cúi đầu.
Không biết vì sao, nàng không dám nhìn anh lâu.
Edward nhìn dáng vẻ ấy, hàng mày hơi nhíu lại.
Mary vội kéo Ella đi nhanh hơn.
Khi hai cô gái khuất sau khúc quanh, Lane mới thấp giọng nói:
"Thưa Công tước, Lady Vivian đã rời đi. Nhưng trước khi đi, cô ấy có gặp người đưa thư của phu nhân Margaret."
Edward không bất ngờ.
"Bà ấy sẽ đến?"
"Có lẽ rất nhanh."
Edward cười lạnh.
"Vậy chuẩn bị trà ngon một chút."
Lane ngẩng đầu.
Edward thản nhiên nói:
"Dù sao cô ruột ta luôn thích dùng danh dự gia tộc để ép người khác nuốt xuống những thứ khó uống."
Lane cúi đầu.
"Tôi hiểu."
Edward nhìn về hướng Ella vừa rời đi.
Trong đầu anh bỗng hiện lên dáng vẻ nàng cúi đầu khi nghe Vivian gọi tên anh.
Rõ ràng nàng chẳng nói gì.
Nhưng Edward lại cảm thấy như mình vừa bị trách móc.
Điều đó thật vô lý.
Một hầu gái mới đến Blackwell chưa đầy một ngày, sao có thể khiến anh phải để tâm đến cảm xúc của nàng?
Edward thu lại ánh mắt.
Nhưng trong lòng vẫn không vui.
...
Phòng may của Blackwell nằm ở tầng trệt, gần khu giặt là.
Người phụ trách đồng phục là bà Martha, một phụ nữ ngoài năm mươi tuổi, khuôn mặt nghiêm khắc nhưng tay nghề rất khéo. Bà đo lại vai, eo, chiều dài tay áo và váy cho Ella, vừa đo vừa cau mày.
"Gầy quá."
Ella không biết nên đáp gì.
Bà Martha kéo thước dây qua cổ tay nàng, nhìn thấy vệt bầm chưa tan, động tác hơi dừng lại.
"Nhà Harrington đúng là chẳng ra gì."
Ella ngẩng đầu.
Bà Martha hừ khẽ.
"Đừng ngạc nhiên. Người hầu trong kinh thành này chuyển qua chuyển lại, ai chẳng nghe chút chuyện. Phu nhân Harrington nổi tiếng keo kiệt, quản sự nhà đó cũng chẳng tốt lành gì."
Ella cúi mắt.
"Mọi thứ đều qua rồi ạ."
"Qua rồi không có nghĩa là không đau."
Bà Martha nói rất thẳng.
Ella im lặng.
Mary đứng bên cạnh, vội cười hòa giải:
"Bà Martha ngoài miệng khó nghe, nhưng rất thương người."
Bà Martha liếc Mary.
"Ta thương người lúc nào?"
Mary lập tức ngậm miệng.
Ella nhìn hai người, khóe môi khẽ cong lên một chút.
Đó là nụ cười thật đầu tiên của nàng từ khi đến Blackwell.
Rất nhẹ.
Nhưng lại khiến cả gương mặt nàng mềm đi.
Bà Martha nhìn thấy, động tác trên tay cũng chậm lại.
"Được rồi. Đồng phục cũ chưa vừa lắm, mặc tạm hôm nay. Ba ngày sau ta sửa xong hai bộ mới cho cô."
Ella cúi đầu.
"Cảm ơn bà."
Bà Martha xua tay.
"Muốn cảm ơn thì ăn nhiều vào. Hầu gái trong thư viện mà gầy như nhánh cây khô, nhìn chẳng ra thể thống gì."
Mary bật cười nhỏ.
Ella cũng hơi mím môi cười.
Nhưng tiếng cười ấy chưa kịp tan, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Clara xuất hiện ở cửa phòng may, sắc mặt vừa kinh ngạc vừa kích động.
"Mary, Ella, hai người còn ở đây à? Nhanh ra xem đi."
Mary hỏi:
"Chuyện gì vậy?"
Clara nhìn Ella, ánh mắt phức tạp.
"Phu nhân Margaret đến rồi."
Không khí trong phòng lập tức thay đổi.
Bà Martha nhíu mày.
"Nửa ngày cũng không để người ta yên."
Ella nghe cái tên ấy, trong lòng hơi trầm xuống.
Phu nhân Margaret Blackwell.
Cô ruột của Edward.
Người mà ngay cả Noah cũng từng lo ngại sẽ biết chuyện nàng.
Mary nắm lấy tay Ella.
"Cô đừng sợ. Chắc phu nhân chỉ đến gặp Công tước thôi."
Clara khẽ cười.
"Chỉ mong là vậy."
Ella nhẹ nhàng rút tay khỏi tay Mary.
"Tôi còn việc ở thư viện. Tôi về trước."
Mary lo lắng:
"Hay cô ở đây thêm một lát?"
Ella lắc đầu.
"Nếu tôi trốn, chẳng phải càng giống mình làm sai sao?"
Giọng nàng vẫn hiền.
Nhưng lần này, trong sự hiền lành ấy có một chút bình tĩnh không dễ lay chuyển.
Bà Martha nhìn nàng thêm một cái.
"Đi đi. Nhớ đứng thẳng lưng."
Ella ngẩn ra.
Bà Martha nói:
"Người hầu Blackwell có thể cúi đầu hành lễ, nhưng không cần cong lưng như kẻ có tội."
Ella nhìn bà.
Một lát sau, nàng khẽ gật đầu.
"Vâng."
...
Ella trở lại hành lang chính vừa đúng lúc nhìn thấy một chiếc xe ngựa màu xám bạc dừng trước cổng.
Cửa xe mở ra.
Một quý phu nhân mặc váy đen bước xuống.
Bà khoảng ngoài bốn mươi, gương mặt còn giữ nét đẹp sắc sảo thời trẻ, mái tóc nâu sẫm búi cao, trên cổ đeo chuỗi ngọc trai trắng. Từng động tác của bà đều chuẩn mực đến mức gần như lạnh lẽo.
Không cần ai giới thiệu, Ella cũng biết đó là Margaret Blackwell.
Bởi ánh mắt của bà rất giống Edward.
Cùng một màu xám lạnh.
Nhưng ánh mắt Edward là sự kiêu ngạo của người đứng trên cao.
Còn ánh mắt Margaret là sự khinh miệt của người dùng gia tộc làm thước đo tất cả.
Quản gia Lane đã ra đón.
"Phu nhân Margaret."
Margaret tháo găng tay, đưa cho hầu gái phía sau.
"Edward đâu?"
"Công tước đang ở phòng làm việc."
"Ta muốn gặp nó."
Lane cúi đầu.
"Tôi sẽ thông báo."
Margaret bước vào đại sảnh.
Đúng lúc ấy, ánh mắt bà dừng trên người Ella.
Một cô hầu gái xa lạ, trẻ tuổi, gương mặt quá xinh đẹp so với tiêu chuẩn nên có của một người hầu, lại đứng ở hành lang chính thay vì khu làm việc phía sau.
Margaret khẽ nheo mắt.
"Ngươi là cô gái Greyhall?"
Cả đại sảnh im lặng.
Ella cúi người hành lễ.
"Vâng, thưa phu nhân."
Margaret đi đến trước mặt nàng.
Khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước.
Ánh mắt bà lướt qua gương mặt Ella, cổ áo ren trắng, đôi tay còn hơi gầy, rồi dừng ở mái tóc nâu mềm buộc bằng ruy băng đen.
Rất lâu sau, bà nói:
"Quả nhiên có một gương mặt khiến người khác dễ mềm lòng."
Ella rũ mắt.
"Phu nhân quá lời."
Margaret cười lạnh.
"Ta không khen ngươi."
Ella im lặng.
Mary đứng cách đó không xa, lo đến mức mặt trắng bệch.
Lane hơi tiến lên nửa bước.
"Phu nhân, Công tước đang chờ..."
Margaret giơ tay, ngắt lời ông.
Bà nhìn Ella.
"Ngẩng đầu lên."
Ella chậm rãi ngẩng đầu.
Margaret nhìn thẳng vào mắt nàng.
"Ngươi biết mình đang ở đâu không?"
"Thưa phu nhân, đây là dinh thự Blackwell."
"Sai."
Margaret lạnh lùng nói.
"Đây là nơi mà từng viên đá, từng khung cửa, từng huy hiệu đều thuộc về danh dự Blackwell. Người như ngươi có thể bước vào đây là nhờ lòng thương hại nhất thời của Edward, nhưng lòng thương hại ấy không biến ngươi thành người xứng đáng."
Mặt Ella hơi trắng đi.
Nhưng nàng vẫn đứng yên.
Margaret nói tiếp:
"Ta nghe nói nó đưa ngươi vào thư viện."
"Vâng."
"Vậy nghe cho rõ. Đừng chạm vào những thứ không thuộc về mình. Sách không thuộc về ngươi. Thư viện không thuộc về ngươi. Áo choàng của Edward không thuộc về ngươi."
Bà dừng lại, giọng càng lạnh hơn.
"Và Edward càng không thuộc về ngươi."
Câu cuối cùng giống như một cái tát vô hình.
Ella siết nhẹ tay.
Nàng muốn nói mình chưa từng nghĩ như vậy.
Nàng muốn nói nàng biết rõ vị trí của mình.
Nàng muốn nói người như nàng sẽ không dám mơ tưởng đến Công tước Blackwell.
Nhưng lời đến bên môi, cuối cùng chỉ hóa thành một câu rất nhẹ:
"Tôi hiểu, thưa phu nhân."
Margaret nhìn nàng.
"Cầu mong ngươi thật sự hiểu."
Đúng lúc ấy, từ cầu thang phía trên vang lên một giọng nói lạnh nhạt:
"Cô ruột của ta từ xa đến đây, chỉ để dạy người hầu của ta hiểu chuyện sao?"
Ella ngẩng đầu.
Edward đứng ở đầu cầu thang.
Anh mặc áo đen, tay đặt hờ trên lan can, đôi mắt xám nhạt nhìn xuống đại sảnh. Ánh sáng từ cửa sổ cao phía sau phủ lên bóng dáng anh, khiến cả người anh giống như một lưỡi kiếm vừa được rút ra khỏi vỏ.
Margaret ngẩng lên.
"Edward."
Edward bước xuống từng bậc thang.
Tất cả người hầu trong đại sảnh đều cúi đầu.
Anh đi đến bên dưới, ánh mắt lướt qua Ella trước.
Nàng cúi đầu rất thấp, gương mặt trắng bệch, nhưng lưng vẫn thẳng.
Không hiểu sao, điều đó khiến ánh mắt Edward lạnh thêm vài phần.
Anh nhìn sang Margaret.
"Nếu bà muốn nói chuyện với ta, phòng làm việc ở trên tầng."
Margaret nói:
"Ta chỉ thuận miệng nhắc nhở cô gái này vài câu."
Edward khẽ cười.
"Nhắc nhở?"
"Edward, con biết rõ nó không nên ở thư viện."
"Vì sao?"
Margaret nhíu mày.
"Vì nó là người được mua từ Greyhall."
Edward thản nhiên đáp:
"Ta trả tiền rất cao. Theo lý mà nói, càng nên để cô ấy làm việc ở nơi ta thấy xứng với số tiền ấy."
Câu nói ấy nghe rất lạnh.
Ella cúi đầu, đầu ngón tay khẽ run.
Dù biết Edward đang đối đầu với Margaret, nhưng khi nghe anh nhắc đến chuyện "trả tiền", nàng vẫn thấy ngực đau âm ỉ.
Nàng không trách anh.
Bởi đó là sự thật.
Anh đã mua nàng.
Margaret nhìn Edward.
"Con đang cố tình chọc tức ta?"
Edward không phủ nhận.
"Hiếm khi bà nhận ra nhanh như vậy."
Sắc mặt Margaret trầm xuống.
"Edward Blackwell."
Edward đứng trước mặt bà, cao lớn, kiêu hãnh, không hề có dáng vẻ của một người cháu đang nghe trưởng bối răn dạy.
"Ta nhớ mình đã nói từ lâu. Người trong dinh thự này do ta sắp xếp. Nếu bà không hài lòng, có thể ít đến hơn."
Margaret tức đến mức siết chặt găng tay.
"Con vì một hầu gái mà nói chuyện với ta như vậy?"
Edward nghiêng mắt nhìn Ella.
Nàng vẫn cúi đầu.
Im lặng đến mức giống như muốn biến mất khỏi đại sảnh này.
Anh thu hồi ánh mắt.
"Không."
Edward nói.
"Ta vì bà dám vượt quá giới hạn của mình."
Margaret nhìn anh rất lâu.
Rồi bà bỗng cười lạnh.
"Được. Nếu con đã nói vậy, ta cũng không cần vòng vo."
Bà tiến lên một bước.
"Ta đến để nhắc con chuyện hôn ước với Vivian Ash."
Không khí trong đại sảnh lập tức đông cứng.
Ella cảm thấy đầu ngón tay mình lạnh đi.
Hôn ước.
Dù đã nghe người hầu bàn tán, nhưng khi chính miệng Margaret nói ra, hai chữ ấy vẫn giống như tiếng chuông rất xa vọng lại, đánh vào nơi nàng không nên có cảm giác.
Edward không nhìn Ella.
Anh chỉ lạnh lùng nói:
"Ta chưa từng đồng ý."
"Gia tộc cần cuộc hôn nhân này."
"Gia tộc cần nhiều thứ. Không có nghĩa là ta phải cho."
Margaret hạ giọng:
"Edward, con đang nắm quá nhiều quyền lực. Chính vì vậy con càng cần một cuộc hôn nhân ổn định để khiến các nhánh phụ im miệng. Vivian xứng đáng với vị trí Nữ Công tước Blackwell. Còn cô gái này..."
Ánh mắt bà lướt qua Ella.
"Chỉ là một vết bẩn nhỏ nếu xử lý sớm."
Ella cúi đầu, môi mím chặt đến trắng bệch.
Edward bỗng cười.
Tiếng cười rất khẽ.
Nhưng tất cả người trong đại sảnh đều cảm thấy lạnh sống lưng.
"Vết bẩn?"
Anh chậm rãi nhắc lại.
Margaret nhìn anh.
Edward bước tới, đứng chắn trước Ella nửa bước.
Động tác ấy không lớn.
Thậm chí nếu không để ý, người ta có thể nghĩ anh chỉ tùy ý đổi vị trí.
Nhưng Ella nhìn thấy.
Mary nhìn thấy.
Lane cũng nhìn thấy.
Margaret càng nhìn thấy.
Edward nhìn thẳng vào cô ruột mình, giọng nói trầm xuống:
"Blackwell có nhiều thứ bẩn hơn một cô gái bị bán ở Greyhall."
Sắc mặt Margaret thay đổi.
"Con đang nói gì?"
Edward lạnh nhạt đáp:
"Bà nghe hiểu không?"
Margaret im lặng vài giây.
Sau đó bà cười lạnh.
"Xem ra Vivian nói không sai. Con thật sự trở nên khác thường vì cô ta."
Edward không đáp.
Margaret nhìn Ella lần cuối.
"Cô Ella Rose, đúng không?"
Ella khẽ đáp:
"Vâng."
"Ta hy vọng cô thông minh hơn vẻ ngoài của mình."
Margaret chậm rãi nói:
"Đừng để một chút lòng tốt của đàn ông khiến cô quên mất lòng tốt đó có thể biến mất nhanh đến mức nào."
Nói xong, bà quay người rời đi.
Bước chân của Margaret vang trên nền đá, lạnh và dứt khoát.
Người hầu vội mở cửa lớn.
Xe ngựa xám bạc nhanh chóng biến mất sau màn mưa mỏng vừa trở lại.
Đại sảnh yên tĩnh hồi lâu.
Không ai dám nói trước.
Cuối cùng, Edward xoay người nhìn Ella.
Nàng vẫn đứng đó, hai tay đặt trước người, dáng vẻ cung kính, ngoan ngoãn, không có một lời oán trách.
Chính sự ngoan ngoãn ấy lại khiến Edward bực bội.
"Ngẩng đầu."
Ella chậm rãi ngẩng lên.
Mặt nàng trắng đến gần như trong suốt.
Edward nhìn nàng.
"Những lời bà ấy nói, quên đi."
Ella im lặng một chút.
Rồi nàng nhẹ nhàng đáp:
"Phu nhân nói không sai."
Edward cau mày.
Ella nhìn anh, giọng vẫn hiền đến mức gần như không có lực công kích.
"Thư viện không thuộc về tôi. Áo choàng của ngài cũng không thuộc về tôi. Còn ngài..."
Nàng dừng lại.
Không nói tiếp.
Edward nhìn nàng, ánh mắt tối đi.
"Còn ta thì sao?"
Ella rũ mắt.
"Ngài là Công tước Blackwell."
Chỉ vậy thôi.
Nhưng Edward hiểu.
Anh là Công tước Blackwell.
Là người đứng trên nàng quá xa.
Là người có hôn ước được cả gia tộc kỳ vọng.
Là người mà Vivian có thể gọi tên.
Là người mà Margaret có thể dùng danh dự Blackwell để trói buộc.
Còn Ella thì không có gì.
Edward bỗng thấy câu trả lời ấy khó nghe hơn bất kỳ lời chống đối nào.
Anh bước đến gần nàng.
Khoảng cách giữa hai người rút ngắn.
Ella vô thức nín thở, nhưng lần này nàng không lùi.
Edward nhìn đôi mắt nâu dịu dàng kia, giọng thấp xuống:
"Ella Rose, nhớ cho rõ."
Nàng ngẩng lên.
Edward nói từng chữ:
"Ở Blackwell, ta cho phép ai ở lại, người đó sẽ ở lại."
Ella nhìn anh.
Trái tim khẽ run.
Edward tiếp tục:
"Ta cho phép cô bước vào thư viện, cô cứ bước vào. Ta cho cô đọc sách, cô cứ đọc. Ta không cho ai động vào cô, thì không ai được động vào cô."
Anh dừng lại.
Ánh mắt xám nhạt sâu như màn mưa ngoài cửa.
"Bao gồm cả người nhà ta."
Ella không biết nên đáp gì.
Nàng chỉ cảm thấy tim mình đập rất chậm.
Rất nặng.
Mỗi một nhịp đều như rơi xuống nơi không nhìn thấy đáy.
Rất lâu sau, nàng mới nhẹ giọng nói:
"Nhưng thưa Công tước, nếu một ngày ngài không cho phép nữa thì sao?"
Edward im lặng.
Ella nói tiếp, giọng vẫn mềm, nhưng trong mắt có chút buồn rất nhạt:
"Tôi đã từng thuộc về nhiều chủ nhân. Mỗi người khi mua tôi về đều từng nói tôi chỉ cần nghe lời là được. Nhưng khi họ không cần nữa, tôi vẫn sẽ bị bán đi."
Đại sảnh lặng ngắt.
Edward nhìn nàng.
Lần đầu tiên, anh không lập tức trả lời được.
Bởi Ella nói đúng.
Trong thế giới của nàng, mọi lời hứa của chủ nhân đều chỉ có hiệu lực cho đến khi chủ nhân đổi ý.
Mà anh, dù có quyền lực đến đâu, hiện tại vẫn là người đã mua nàng bằng một trăm bảng.
Sự bảo vệ của anh đối với nàng, trong mắt nàng, cũng chỉ là một dạng quyền sở hữu tử tế hơn mà thôi.
Edward khẽ siết tay.
Một lát sau, anh nói:
"Ta không giống bọn họ."
Ella nhìn anh.
Edward cũng nhìn nàng.
Dưới ánh nến đại sảnh, giọng anh vẫn kiêu hãnh, nhưng không còn lạnh như trước:
"Và ta sẽ chứng minh điều đó."
Ella không đáp.
Nhưng ánh mắt nàng khẽ dao động.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức nếu không phải Edward vẫn luôn nhìn nàng, có lẽ anh đã bỏ lỡ.
...
Đêm đó, mưa lại rơi lớn.
Trong thư phòng tầng hai, Edward đứng trước cửa sổ, trên tay cầm ly rượu chưa uống.
Noah đứng phía sau, báo cáo:
"Thưa Công tước, người của phu nhân Margaret đã rời khỏi kinh thành. Có lẽ bà ấy sẽ trực tiếp đến gặp bá tước Edmund."
Edward không quay đầu.
"Để họ gặp."
"Vâng."
Noah dừng lại một chút.
"Còn về Henry Grey, thiệp thăm hỏi đã được gửi đến. Ngài ấy sẽ đến vào chiều mai."
Edward khẽ nhếch môi.
"Nhanh thật."
Noah nói:
"Ngài Grey vốn có quan hệ tốt với nhiều gia tộc trong kinh thành. Nếu ngài ấy biết thư viện Blackwell có bản thảo cổ, nhất định sẽ đến."
Edward nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính.
"Vivian cố ý."
Noah cúi đầu.
"Lady Vivian có lẽ muốn thử phản ứng của ngài."
Edward cười lạnh.
"Nàng ta luôn thích tự cho mình thông minh."
Noah không dám tiếp lời.
Một lát sau, Edward bỗng hỏi:
"Cô ấy đâu?"
Noah hơi khựng lại.
"Ý ngài là cô Ella?"
Edward không đáp.
Nhưng im lặng đã là câu trả lời.
Noah nói:
"Cô Ella đã trở về phòng sau khi sắp xếp lại thư viện. Mary nói cô ấy đọc sách hết đúng một giờ rồi tự đặt về chỗ cũ, không chạm vào thứ gì khác."
Edward khẽ cười.
"Đúng một giờ?"
"Vâng."
"Cứng nhắc."
Giọng anh như chê bai.
Nhưng khóe môi lại hơi cong.
Noah nhìn thấy, lập tức cúi đầu thấp hơn, giả như mình không thấy gì.
Edward đặt ly rượu xuống.
"Ngày mai khi Henry Grey đến, để cô ấy ở thư viện."
Noah hơi bất ngờ.
"Thưa ngài?"
Edward quay đầu.
Ánh mắt anh sâu và lạnh.
"Ta muốn xem Vivian rốt cuộc muốn làm gì."
Noah hiểu ra, nhưng vẫn có chút do dự.
"Nếu ngài Grey chú ý đến cô Ella thì sao?"
Edward im lặng.
Ngoài cửa sổ, mưa đập mạnh vào kính.
Rất lâu sau, anh mới lạnh nhạt nói:
"Vậy thì để hắn chú ý."
Noah không dám hỏi thêm.
Nhưng khi rời khỏi thư phòng, anh vẫn không nhịn được mà nghĩ: nếu bá tước Henry Grey thật sự chú ý đến cô Ella, người đầu tiên không vui có lẽ không phải Lady Vivian.
Mà là chính Công tước.
...
Ở phòng phía Đông, Ella ngồi bên cửa sổ, ngọn nến nhỏ chiếu lên cuốn sách đặt trên đầu gối nàng.
Nàng đã đọc xong phần về hoa diên vĩ đen.
Hiện tại, nàng đang nhìn trang viết về hoa hồng trắng.
Trong sách ghi rằng, hoa hồng trắng tượng trưng cho sự trong sạch, im lặng và những lời yêu chưa từng được nói ra.
Ella đọc dòng ấy rất lâu.
Rồi nàng nhẹ nhàng khép sách lại.
Ngoài cửa sổ, vườn hồng chìm trong mưa.
Cả dinh thự Blackwell tựa như một con thú khổng lồ đang ngủ say trong bóng tối, còn nàng chỉ là một người lạ vừa được nhặt về từ khu chợ bán người, chưa biết ngày mai mình sẽ bị đặt ở đâu.
Nhưng không hiểu vì sao, khi nhớ đến câu Edward nói trong đại sảnh, lòng nàng lại không thể hoàn toàn bình tĩnh.
"Ta không giống bọn họ."
"Và ta sẽ chứng minh điều đó."
Ella đưa tay chạm lên bìa sách.
Nàng không biết mình có nên tin hay không.
Những người như Edward Blackwell quá nguy hiểm.
Nguy hiểm không chỉ vì quyền lực.
Mà vì chỉ cần anh dịu dàng một chút, người khác đã có thể quên mất anh vốn đứng ở nơi cao đến mức nào.
Ella nhắm mắt.
Trong bóng tối, nàng khẽ nói với chính mình:
"Đừng tin quá nhanh."
Nhưng trái tim nàng lại phản bội nàng bằng một nhịp đập rất khẽ.
Rất xa, trong thư phòng tầng hai, Edward Blackwell cũng chưa ngủ.
Mưa rơi giữa hai căn phòng.
Một người tự nhắc mình không được tin.
Một người tự cho rằng mình chỉ đang bảo vệ món đồ đã mua về.
Không ai biết rằng, ngay từ giây phút họ bắt đầu để tâm đến nhau, sợi dây vô hình của số phận đã lặng lẽ siết chặt hơn một chút.
Và ngày hôm sau, khi bá tước Henry Grey bước vào thư viện Blackwell, sợi dây ấy sẽ lần đầu tiên khiến Công tước kiêu ngạo kia nếm được cảm giác khó chịu mà anh chưa từng chịu thừa nhận.
Bình luận (Người phụ nữ trong phòng khách) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận