Cô Hầu Gái Của Công Tước Blackwell

Quý ông dịu dàng

Cập nhật: 05/06/2026 1 lượt xem

Có những sự dịu dàng không giống ánh lửa.

Nó không cháy rực, không khiến người ta bỏng tay, cũng không ép người ta phải ngẩng đầu nhìn.

Nó giống ánh sáng mỏng rơi qua rèm cửa vào một buổi sáng sau mưa, lặng lẽ phủ lên những vết thương cũ, khiến người ta trong một khoảnh khắc quên mất mình từng đau.

Henry Grey chính là kiểu người như vậy.

Ít nhất, đó là ấn tượng đầu tiên của Ella khi nhìn thấy ông ta bước vào thư viện Blackwell.

...

Chiều hôm sau, bầu trời phía Bắc kinh thành cuối cùng cũng ngừng mưa.

Nhưng hơi nước vẫn phủ trên từng phiến đá, từng khung cửa, từng bụi hồng trong vườn phía Đông. Dinh thự Blackwell sau một đêm mưa lớn càng giống một tòa thành cổ bị thời gian bỏ quên, lạnh lẽo mà trang nghiêm.

Ella đến thư viện sớm hơn thường lệ.

Nàng lau bụi trên kệ sách, thay nước trong bình hoa nhỏ cạnh cửa sổ, rồi cẩn thận đặt ba cành hồng trắng vào trong bình. Hoa là do Mary đưa tới, nói rằng vườn phía Đông vừa cắt sáng nay.

Ella không hỏi vì sao thư viện hôm nay cần thay hoa sớm hơn mọi ngày.

Ở Blackwell, tốt nhất không nên hỏi quá nhiều.

Nhưng nàng vẫn cảm nhận được bầu không khí khác thường.

Quản gia Lane đến kiểm tra thư viện hai lần.

Mary cũng lén nhắc nàng rằng chiều nay có khách quý.

Còn Clara thì nhìn nàng bằng ánh mắt nửa tò mò, nửa thích thú, như thể sắp có trò hay để xem.

Khách quý.

Ella nghĩ đến cái tên đã được nhắc ở cuối đêm qua.

Bá tước Henry Grey.

Một quý ông dịu dàng.

Một người yêu thích sách cổ.

Và theo lời Vivian, là người đặc biệt yêu thích những cô gái biết đọc sách.

Ella không hiểu vì sao câu nói ấy khiến nàng thấy bất an.

Nàng chỉ là người lau dọn thư viện. Dù khách quý có đến, nàng cũng chỉ cần cúi đầu, đứng sang một bên, đừng gây chú ý.

Đó là điều nàng giỏi nhất.

Biến mình thành một cái bóng.

Cánh cửa thư viện được mở ra khi đồng hồ trong sảnh lớn vừa điểm ba tiếng.

Người bước vào đầu tiên là quản gia Lane.

Sau đó là Edward.

Hôm nay anh mặc bộ lễ phục màu đen thẫm, cổ áo cao, cổ tay thêu chỉ bạc, trên ngực là chiếc ghim hoa diên vĩ đen. Dáng vẻ anh vẫn lạnh lùng như mọi ngày, nhưng so với lúc ở trong thư phòng, lúc này trên người anh có thêm vẻ xa cách của một Công tước tiếp khách.

Kiêu hãnh.

Chuẩn mực.

Và không thể chạm tới.

Ella lập tức cúi người.

"Thưa Công tước."

Edward nhìn nàng một cái.

Ánh mắt dừng trên bình hồng trắng cạnh cửa sổ.

"Đổi hoa rồi?"

Ella nhẹ giọng:

"Vâng. Mary nói hôm nay thư viện có khách, nên tôi thay bình hoa mới."

Edward không nói gì.

Chỉ là ánh mắt nhìn những cành hồng trắng kia hơi sâu hơn một chút.

Một lát sau, anh nhàn nhạt hỏi:

"Cô thích hoa hồng trắng?"

Ella hơi ngẩn ra.

Nàng không ngờ anh sẽ hỏi điều này.

"Không hẳn là thích. Chỉ là trong sách nói hoa hồng trắng tượng trưng cho sự im lặng."

Edward nhướng mày.

"Im lặng cũng có thể tượng trưng?"

Ella cúi mắt, giọng rất nhẹ:

"Trong sách viết vậy."

"Cô tin sách?"

Ella im lặng một lát, rồi đáp:

"Tôi không biết. Nhưng nếu im lặng cũng có ý nghĩa, vậy những người không thể nói ra điều mình nghĩ, có lẽ cũng không hoàn toàn bị lãng quên."

Edward nhìn nàng.

Trong khoảnh khắc ấy, thư viện bỗng yên tĩnh hơn bình thường.

Ella nhận ra mình đã nói quá nhiều, vội cúi đầu.

"Tôi sẽ tiếp tục làm việc."

Edward không ngăn nàng.

Nhưng khi Ella quay người đi đến kệ sách bên trái, ánh mắt anh vẫn dừng trên bóng lưng nàng một lúc lâu.

Quản gia Lane đứng bên cạnh, khẽ ho một tiếng.

"Thưa Công tước, bá tước Grey đã đến cổng."

Edward thu hồi ánh mắt.

"Mời vào."

"Vâng."

...

Henry Grey bước vào thư viện dưới ánh sáng nhạt cuối chiều.

Ông ta không giống Edward.

Nếu Edward là một lưỡi kiếm giấu trong vỏ nhung đen, thì Henry giống một trang sách cũ đặt dưới nắng chiều, không sắc bén, nhưng khiến người ta muốn mở ra đọc thử.

Henry Grey khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, mái tóc nâu sáng được chải gọn, đôi mắt xanh xám dịu dàng. Gương mặt ông ta không đẹp lạnh lùng đến mức khiến người ta nín thở như Edward, nhưng lại có vẻ ôn hòa dễ gần. Khi cười, khóe mắt hơi cong, khiến cả người trông như không có chút nguy hiểm nào.

Ông ta mặc áo khoác màu xanh đậm, cổ áo trắng sạch sẽ, trong tay cầm găng và một chiếc mũ cao màu đen.

Vừa bước vào, Henry đã cúi người hành lễ với Edward.

"Công tước Blackwell, đã lâu không gặp."

Edward đứng cạnh bàn làm việc, vẻ mặt nhàn nhạt.

"Bá tước Grey."

Hai người bắt tay.

Rất lịch sự.

Cũng rất xa cách.

Henry nhìn quanh thư viện, ánh mắt sáng lên rất thật.

"Thư viện của Blackwell vẫn khiến người ta kinh ngạc như ngày nào. Lần trước được đến đây là ba năm trước, khi cố Công tước còn sống. Khi ấy ta đã nghĩ, nếu có thể ở lại đây một tháng, hẳn ta sẽ quên cả việc phải trở về nhà."

Edward thản nhiên đáp:

"Nhà Grey hẳn không đến mức thiếu sách."

"Không thiếu."

Henry cười.

"Nhưng thiếu những bản thảo khiến người ta sẵn sàng quên ăn quên ngủ."

Edward nhìn ông ta, giọng không mặn không nhạt:

"Vậy hôm nay ta hy vọng bá tước vẫn nhớ giờ ăn tối."

Henry bật cười.

"Ta sẽ cố."

Ella đứng bên kệ sách, cúi đầu thật thấp.

Nàng cố khiến mình không thu hút sự chú ý.

Nhưng Henry vẫn nhìn thấy nàng.

Ánh mắt ông ta dừng lại trên người Ella chỉ một thoáng, không soi mói, không đánh giá như những quý tộc khác. Ông ta chỉ hơi ngạc nhiên, sau đó lịch sự gật đầu với nàng.

Ella khựng lại.

Rất ít quý tộc gật đầu với hầu gái.

Thông thường, họ sẽ nhìn xuyên qua nàng như nhìn qua một chiếc ghế, một bình hoa, một thứ vốn thuộc về căn phòng. Nếu cần sai bảo, họ gọi. Nếu không cần, họ không nhìn.

Nhưng Henry Grey vừa chào nàng.

Như chào một con người.

Ella vội cúi đầu đáp lễ.

Edward nhìn thấy.

Ánh mắt anh hơi lạnh xuống.

Henry không nhận ra, hoặc có nhận ra cũng không biểu hiện. Ông ta quay sang Edward.

"Ta nghe nói ngài có bản sao đầu tiên của Tập du ký vùng Bắc quốc. Không biết hôm nay có vinh dự được xem qua không?"

Edward nhìn Lane.

"Quản gia Lane, lấy bản thảo."

Lane cúi người.

"Vâng."

Khi quản gia đi tới kệ sách phía Đông, Ella lập tức lùi sang một bên, tránh đường.

Nhưng vì nàng vừa ôm chồng sách nhỏ được sắp lại từ bàn phụ, động tác vội vàng khiến một cuốn rơi khỏi tay.

Cuốn sách rơi xuống thảm, phát ra âm thanh rất khẽ.

Ella lập tức tái mặt.

Nàng cúi xuống nhặt.

"Xin..."

Lời xin lỗi chưa kịp thốt ra, một bàn tay đã nhanh hơn nàng một bước, nhặt cuốn sách lên.

Là Henry Grey.

Ông ta không đưa sách ngay, mà nhìn bìa sách một chút, rồi mỉm cười.

"Những loài hoa của vùng Bắc quốc."

Ella ngẩng lên, hơi bối rối.

Henry đưa sách cho nàng bằng cả hai tay, thái độ ôn hòa.

"Cô cũng thích cuốn này sao?"

Ella nhận sách, đầu ngón tay siết nhẹ.

"Tôi chỉ đọc một chút sau khi làm xong việc."

Nói xong, nàng mới nhận ra mình vừa nói với khách quý nhiều hơn mức một hầu gái nên nói.

Nhưng Henry không tỏ vẻ khó chịu.

Trái lại, ông ta còn cười dịu hơn.

"Đó là một cuốn sách đẹp. Tác giả của nó có hiểu biết rất sâu về ngôn ngữ loài hoa. Đáng tiếc bản in đầu tiên đã không còn nhiều."

Ella nhìn cuốn sách trong tay.

"Vâng. Tôi cũng thấy... rất đẹp."

Giọng nàng nhỏ, nhưng rõ ràng hơn bình thường một chút.

Henry nhìn nàng.

"Vậy cô thích loài hoa nào nhất?"

Ella khựng lại.

Không ai từng hỏi nàng thích gì.

Thích món ăn nào.

Thích màu sắc nào.

Thích loài hoa nào.

Những câu hỏi ấy dường như chỉ dành cho tiểu thư quý tộc, không dành cho một hầu gái phải tính xem ngày mai mình còn được ở lại hay không.

Nàng suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng, nàng nhẹ giọng:

"Hồng trắng."

Henry mỉm cười.

"Vì sự im lặng?"

Ella ngẩng đầu.

"Ngài cũng biết ý nghĩa đó sao?"

"Biết một chút."

Henry nhìn bình hoa bên cửa sổ.

"Hồng trắng tượng trưng cho sự thuần khiết, im lặng, đôi khi cũng là lời yêu chưa kịp nói ra. Nhưng ta lại thích một cách giải thích khác hơn."

Ella vô thức hỏi:

"Là gì ạ?"

Henry nhìn nàng, giọng rất nhẹ:

"Là một trái tim vẫn giữ được sự mềm mại dù đã đi qua mùa đông."

Ella sững người.

Nàng không biết vì sao, khi nghe câu ấy, lồng ngực bỗng nghẹn lại.

Không phải vì Henry Grey.

Mà vì câu nói ấy giống như vô tình chạm vào nơi nàng luôn cố giấu đi.

Edward đứng cách đó không xa.

Từ đầu đến cuối, anh không nói gì.

Nhưng ánh mắt đã lạnh đến mức quản gia Lane phải im lặng cúi đầu.

Noah đứng gần cửa càng không dám thở mạnh.

Trong thư viện Blackwell, lần đầu tiên có một người đàn ông khác nói với Ella bằng giọng dịu dàng như vậy.

Và Ella đã trả lời.

Không phải chỉ là "vâng".

Cũng không phải "tôi hiểu".

Nàng còn ngẩng đầu nhìn Henry.

Đôi mắt nâu trong trẻo kia, dù chỉ trong thoáng chốc, đã sáng hơn khi nàng nói về hoa.

Edward chợt nhận ra.

Thì ra Ella không phải lúc nào cũng chỉ biết cúi đầu.

Nàng cũng có lúc ngẩng mặt lên.

Chỉ là người khiến nàng ngẩng lên vừa rồi không phải anh.

Cảm giác này rất khó chịu.

Khó chịu đến mức Edward muốn lập tức bảo Henry Grey ngậm miệng.

Nhưng anh không làm.

Một Công tước Blackwell không nên thất thố vì một cuộc trò chuyện vô hại giữa khách quý và hầu gái.

Dù cuộc trò chuyện ấy khiến anh thấy chướng mắt vô cùng.

Edward bước tới.

Giọng anh lạnh nhạt vang lên:

"Bá tước Grey, xem ra ngài đến Blackwell không phải vì bản thảo."

Henry quay lại nhìn anh.

Nụ cười vẫn ôn hòa.

"Thứ lỗi, Công tước. Chỉ là hiếm khi gặp một người cũng thích cuốn sách ấy, nên ta nói hơi nhiều."

Edward nhìn Ella.

"Công việc của cô xong rồi?"

Ella lập tức cúi đầu.

"Chưa, thưa ngài."

"Vậy tiếp tục."

"Vâng."

Ella ôm sách lùi về phía kệ bên trái.

Henry nhìn bóng dáng nàng, ánh mắt có chút tiếc nuối vì cuộc trò chuyện bị cắt ngang, nhưng vẫn giữ lễ độ.

Edward nhận ra ánh mắt ấy.

Đột nhiên, anh cảm thấy Vivian nói đúng một nửa.

Henry Grey quả nhiên rất dịu dàng.

Dịu dàng đến mức khiến người ta chướng mắt.

...

Bản thảo cổ được đặt lên bàn lớn giữa thư viện.

Henry ngồi xuống một bên, Edward ngồi đối diện. Quản gia Lane đứng bên cạnh hỗ trợ mở từng lớp giấy bọc bảo quản. Ella ở phía xa lau kệ sách, cố gắng không nghe những gì họ nói.

Nhưng giọng Henry rất êm.

Không lớn, nhưng rõ ràng.

Ông ta nói về những chuyến đi vùng Bắc quốc, về những ngôi làng nằm bên rìa rừng thông, về các học giả từng ghi chép ngôn ngữ hoa vào những cuốn sổ tay nhỏ. Edward thỉnh thoảng đáp một hai câu, đa phần đều ngắn gọn.

Ella không cố nghe.

Nhưng vài câu vẫn lọt vào tai nàng.

Nàng biết như vậy không đúng.

Người hầu không nên tò mò.

Nhưng thế giới trong lời Henry kể quá xa lạ, quá rộng lớn. Nó không giống những căn bếp nóng nực, phòng giặt ẩm thấp, hành lang tối nơi nàng từng sống. Nó giống một cánh cửa mở ra ngoài vườn vào ngày trời trong.

Ella vô thức dừng tay.

Chỉ một chút.

Nhưng Edward lại nhìn thấy.

Anh đang nói chuyện với Henry, nhưng ánh mắt lại lướt qua phía nàng.

Ella lập tức cúi đầu lau tiếp.

Edward thu mắt về, cảm giác khó chịu trong lòng càng rõ.

Henry lúc này đang cúi xem một dòng ghi chú bên lề bản thảo.

"Công tước, dòng này hình như là chữ viết tay của bá tước Alden Grey, tổ tiên của ta."

Edward nhìn xuống.

"Vậy sao?"

"Ừm. Nếu không phiền, ta có thể chép lại đoạn này không?"

Edward nhàn nhạt đáp:

"Lane sẽ chuẩn bị giấy."

Henry cười.

"Cảm ơn."

Quản gia Lane lập tức lấy giấy và mực.

Henry cầm bút, viết vài dòng. Chữ của ông ta rất đẹp, mềm mại nhưng không yếu, khác với nét chữ sắc gọn như dao cắt của Edward.

Ella vô tình nhìn thấy khi đi ngang qua bàn để lấy khăn sạch.

Henry nhận ra nàng nhìn nét chữ, bèn mỉm cười.

"Cô biết viết chứ?"

Ella khựng lại.

Edward đặt ngón tay lên mặt bàn.

Lane cảm nhận được không khí hơi đổi, lập tức nhìn xuống sàn.

Ella không biết nên đáp thế nào.

Nàng không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn bị cho là khoe khoang.

Cuối cùng, nàng nhỏ giọng:

"Biết một chút."

Henry nói:

"Vậy rất tốt."

Ella ngẩng lên.

Henry nhìn nàng bằng ánh mắt thật lòng tán thưởng.

"Biết đọc và biết viết là điều rất quý. Dù ở thân phận nào, một người có thể đọc chữ thì ít nhất trong lòng vẫn có một căn phòng chỉ thuộc về mình."

Ella im lặng.

Căn phòng chỉ thuộc về mình.

Nàng chưa từng nghĩ như vậy.

Trước đây, nàng đọc chữ vì muốn hiểu những lá thư cũ mẹ để lại. Sau đó, nàng học viết vì muốn ghi nhớ các khoản chi trong nhà chủ để không bị mắng. Chữ nghĩa đối với nàng luôn là thứ phải giấu đi, vì một cô hầu gái biết quá nhiều thường không được yêu thích.

Nhưng Henry lại nói đó là điều quý.

Lần đầu tiên, có người nói thứ nàng cố giấu không phải lỗi.

Ella cúi đầu, giọng rất nhẹ:

"Cảm ơn ngài."

Edward đột nhiên đóng tập bản thảo trước mặt lại.

Âm thanh không lớn.

Nhưng đủ khiến tất cả dừng lại.

Henry quay sang anh.

"Công tước?"

Edward dựa vào ghế, vẻ mặt lạnh nhạt.

"Bản thảo xem đến đây thôi. Ta còn việc."

Henry hơi ngạc nhiên.

"Nhanh vậy sao?"

Edward nhìn ông ta.

"Bá tước Grey có vẻ bận trò chuyện hơn là xem bản thảo."

Không khí im xuống.

Câu nói ấy không nặng, nhưng quá sắc.

Henry nhìn Edward vài giây, sau đó mỉm cười.

"Xin lỗi. Là ta thất lễ."

Ông ta đứng dậy.

"Vậy hôm nay ta không làm phiền nữa. Khi nào Công tước thuận tiện, ta hy vọng có thể quay lại xem tiếp phần còn lại."

Edward đáp rất nhanh:

"Không chắc."

Henry vẫn không giận.

"Ta hiểu."

Ông ta quay sang Ella, lịch sự gật đầu.

"Cô Ella, cảm ơn vì đã nói chuyện với ta về hoa hồng trắng."

Ella hơi sững lại vì ông ta nhớ tên nàng.

Nàng vội cúi đầu.

"Ngài quá lời."

Edward nhìn nàng cúi đầu với Henry.

Không hiểu sao, càng nhìn càng thấy chói mắt.

Henry rời khỏi thư viện cùng quản gia Lane.

Cánh cửa đóng lại.

Thư viện chỉ còn Edward và Ella.

Không gian lập tức trở nên yên tĩnh đến khó thở.

Ella đứng bên bàn phụ, tay còn cầm khăn lau. Nàng biết Edward không vui.

Dù nàng không hiểu vì sao.

Một lát sau, Edward nói:

"Cô có vẻ rất thích nói chuyện với bá tước Grey."

Ella ngẩng đầu.

Giọng anh không lớn.

Nhưng lạnh hơn mọi ngày.

Nàng khẽ đáp:

"Ngài Grey hỏi, tôi không tiện không trả lời."

"Ta chưa hỏi cô có tiện hay không."

Ella siết nhẹ khăn trong tay.

"Vậy ý ngài là gì?"

Edward nhìn nàng.

Đây là lần đầu tiên Ella hỏi lại anh như vậy.

Không gay gắt.

Không chống đối.

Nhưng rõ ràng không phải chỉ một tiếng "vâng" ngoan ngoãn.

Edward nên thấy hài lòng.

Dù sao chính anh ghét dáng vẻ nàng chỉ biết cúi đầu.

Nhưng giờ phút này, khi sự thay đổi ấy xuất hiện vì Henry Grey, anh chỉ thấy bực.

"Cô biết thân phận của hắn không?"

Ella nhẹ giọng:

"Bá tước Grey."

"Còn biết gì nữa?"

Ella im lặng.

Edward đứng dậy, đi về phía nàng.

"Các quý ông như Henry Grey rất giỏi khiến người khác cảm thấy được tôn trọng. Một câu nói dịu dàng, một nụ cười đúng lúc, một lời khen sạch sẽ. Đủ để những cô gái chưa từng được đối xử tử tế nghĩ rằng mình đặc biệt."

Ella nhìn anh.

Sắc mặt nàng dần trắng đi.

Nàng hiểu rồi.

Edward cho rằng nàng vì vài câu nói của Henry mà quên mất mình là ai.

Nàng cúi đầu.

"Thưa Công tước, tôi chưa từng nghĩ mình đặc biệt."

Câu nói ấy rất nhẹ.

Nhưng trong thư viện yên tĩnh, nó lại khiến Edward khựng lại.

Ella tiếp tục:

"Tôi chỉ thấy ngài Grey là một vị khách lịch sự. Nếu việc tôi trả lời khiến ngài không vui, lần sau tôi sẽ tránh xa hơn."

Edward cau mày.

Anh muốn nói không phải vậy.

Nhưng lại không biết nên nói thế nào.

Chẳng lẽ nói rằng anh không thích Henry nhìn nàng?

Không thích Henry hỏi nàng thích hoa gì?

Không thích nàng ngẩng đầu nhìn người đàn ông khác bằng ánh mắt sáng hơn bình thường?

Nực cười.

Một Công tước Blackwell sao có thể để tâm đến chuyện một hầu gái nói chuyện với một vị khách?

Edward lạnh giọng:

"Không cần tự diễn giải quá nhiều. Ta chỉ nhắc cô, đừng tin người khác quá dễ dàng."

Ella khẽ đáp:

"Vâng."

Lại là vâng.

Edward nhìn nàng, cơn khó chịu trong lòng chẳng những không giảm mà còn tăng thêm.

"Vừa rồi cô không ngoan ngoãn như vậy trước mặt hắn."

Ella ngẩng đầu.

Đôi mắt nâu của nàng thoáng hiện vẻ ngạc nhiên.

Sau đó, nàng dường như hiểu ra điều gì, nhưng lại không dám tin.

Edward cũng nhận ra lời mình vừa nói quá lộ liễu.

Không khí giữa hai người đột nhiên trở nên kỳ lạ.

Ella cúi mắt trước.

"Thưa ngài, tôi không hiểu."

Edward nhìn nàng.

"Không hiểu thì thôi."

Nói xong, anh xoay người đi về bàn làm việc.

Nhưng đi được hai bước, phía sau bỗng vang lên giọng Ella rất nhẹ:

"Nếu ngài không muốn tôi nói chuyện với bá tước Grey, tôi sẽ không nói nữa."

Edward dừng lại.

Ella đứng ở chỗ cũ.

Giọng nàng vẫn mềm, nhưng lần này không còn chỉ là ngoan ngoãn. Trong đó có một chút buồn rất nhạt, giống như lớp sương mỏng phủ lên mặt hồ.

"Nhưng tôi hy vọng ngài đừng hiểu lầm. Tôi biết mình không đặc biệt. Cũng biết những lời dịu dàng của quý tộc thường không dành cho người như tôi."

Edward quay lại nhìn nàng.

Ella cúi đầu.

"Chỉ là có đôi khi, được nghe một câu nói không mang ác ý, tôi cũng sẽ thấy biết ơn."

Cổ họng Edward bỗng nghẹn lại.

Anh nhìn người con gái trước mặt.

Nàng nói rất bình tĩnh.

Không trách móc.

Không oán giận.

Chỉ như đang kể lại một sự thật hiển nhiên.

Chính điều đó khiến Edward cảm thấy mình vừa làm một chuyện tệ hại.

Henry Grey chỉ nói vài câu dịu dàng, nàng đã biết ơn.

Vậy những năm qua, nàng đã sống trong thế giới khắc nghiệt đến mức nào?

Edward im lặng rất lâu.

Cuối cùng, anh nói:

"Ta không có ý đó."

Ella ngẩng lên.

Edward nhìn sang chỗ khác, giọng hơi cứng:

"Ta chỉ không thích Henry Grey."

Ella nhẹ giọng:

"Vâng."

Edward cau mày.

"Đừng vâng nhanh như vậy."

Ella khựng lại.

Edward nhìn nàng, đáy mắt hơi tối.

"Và cũng đừng nhìn hắn như thể hắn là người đầu tiên đối xử tốt với cô."

Ella ngơ ngẩn nhìn anh.

Lần này, dù nàng có chậm hiểu đến đâu, cũng nhận ra trong câu nói ấy có thứ gì đó không giống lời cảnh cáo thông thường.

Nhưng nàng không dám nghĩ sâu.

Nàng không thể nghĩ sâu.

Nàng chỉ là một hầu gái.

Còn Edward là Công tước Blackwell.

Ella cúi đầu, giọng rất khẽ:

"Vậy tôi nên nhìn ai như vậy?"

Câu hỏi ấy vừa thốt ra, chính nàng cũng sững lại.

Nàng không biết vì sao mình lại hỏi như thế.

Có lẽ vì hôm nay Henry Grey quá dịu dàng.

Có lẽ vì Edward quá khó hiểu.

Cũng có lẽ vì trong lòng nàng có một góc nhỏ rất đau, đau đến mức muốn biết rốt cuộc mình có quyền nhìn ai bằng ánh mắt biết ơn mà không bị hiểu lầm hay không.

Edward nhìn nàng.

Ánh nắng xám cuối chiều rơi qua cửa sổ, phủ lên gương mặt Ella một lớp sáng rất mỏng. Nàng đứng ở đó, tay cầm khăn lau, váy hầu gái màu đen, cổ áo trắng giản dị, đôi mắt trong nhưng buồn.

Một cô gái được anh mua về từ Greyhall.

Một người đáng lẽ chỉ nên là một cái tên trong hồ sơ bán thân.

Nhưng lúc này, Edward lại nghe thấy trái tim mình đập sai một nhịp.

Rất khẽ.

Nhưng không thể phủ nhận.

Anh bước tới gần nàng.

Ella vô thức lùi lại nửa bước, lưng chạm vào mép bàn phụ.

Cuốn sách về những loài hoa nằm ngay cạnh tay nàng.

Edward dừng trước mặt nàng.

Khoảng cách giữa hai người gần đến mức Ella có thể ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng lạnh trên người anh.

Nàng khẽ nín thở.

Edward cúi mắt nhìn nàng.

Giọng anh thấp xuống:

"Đừng hỏi những câu mà cô chưa sẵn sàng nghe câu trả lời."

Ella ngẩng đầu.

Tim nàng đập rất nhanh.

Nàng không hiểu vì sao căn phòng bỗng trở nên nóng hơn, dù lò sưởi hôm nay chưa được nhóm.

Edward nhìn ánh mắt hoang mang của nàng.

Chỉ cần anh cúi xuống thêm một chút, khoảng cách giữa họ sẽ trở nên nguy hiểm.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn lùi lại.

Rất chậm.

Như thể chính anh cũng phải dùng lý trí để kéo mình ra khỏi khoảnh khắc ấy.

Edward quay người, cầm lấy áo khoác đặt trên ghế.

"Hôm nay cô có thể về phòng sớm."

Ella vẫn đứng yên, hơi thở còn chưa đều.

"Vâng."

Edward đi đến cửa.

Trước khi rời khỏi thư viện, anh bỗng dừng lại.

"Ngày mai nếu Henry Grey quay lại, không cần tránh hắn."

Ella nhìn bóng lưng anh.

Edward nói:

"Ta không thích hắn là chuyện của ta. Cô không cần vì cảm xúc của ta mà cúi đầu trước bất kỳ ai."

Ella ngẩn ra.

"Thưa Công tước..."

Edward không quay lại.

"Nhưng cũng đừng cười với hắn quá nhiều."

Nói xong, anh mở cửa rời đi.

Cánh cửa đóng lại.

Ella đứng giữa thư viện, rất lâu vẫn không động đậy.

Sau đó, nàng chậm rãi đưa tay lên chạm vào ngực mình.

Tim vẫn còn đập nhanh.

Như thể vừa rồi không phải Edward rời đi.

Mà là cả cơn mưa lạnh ngoài kia đột nhiên ùa vào, rồi lại để lại trong nàng một vệt ấm không rõ lý do.

...

Tối hôm đó, lời đồn mới lại lan trong khu người hầu.

Bá tước Henry Grey đã nói chuyện với cô hầu gái Greyhall trong thư viện.

Công tước Blackwell đã đóng bản thảo cổ sớm hơn dự định.

Khi rời thư viện, sắc mặt Công tước không tốt.

Không ai dám nói thẳng.

Nhưng ai cũng hiểu, ở Blackwell, một cô hầu gái khiến hai quý ông chú ý chưa bao giờ là chuyện tốt.

Mary lo lắng đến phòng Ella, mang cho nàng một tách sữa nóng.

"Cô ổn chứ?"

Ella đang ngồi bên bàn, trước mặt là cuốn sách về hoa.

Nàng ngẩng lên.

"Tôi ổn."

Mary nhìn nàng.

"Clara nói hôm nay Công tước ghen."

Ella suýt làm rơi thìa bạc nhỏ.

Nàng vội nói:

"Không thể nào."

Mary ngồi xuống bên cạnh nàng.

"Tôi cũng nghĩ không thể. Nhưng Clara nói lúc bá tước Grey rời đi, mặt Công tước lạnh đến mức hầu gái đứng ngoài cửa đều không dám thở."

Ella cúi mắt.

"Ngài ấy chỉ không thích tôi nói chuyện khi đang làm việc."

"Nhưng cô đâu có làm gì sai."

Ella nhẹ giọng:

"Không làm gì sai không có nghĩa là sẽ không gây phiền phức."

Mary im lặng.

Một lúc sau, nàng nhỏ giọng hỏi:

"Ella, cô có thích Công tước không?"

Ella sững người.

Tách sữa nóng đặt trên bàn bốc hơi nhè nhẹ.

Ngoài cửa sổ, vườn hồng chìm trong bóng tối.

Rất lâu sau, Ella mới lắc đầu.

"Không."

Mary nhìn nàng.

"Thật sao?"

Ella cúi xuống, ngón tay chạm lên bìa sách.

"Người như tôi không nên thích một người như ngài ấy."

Mary khẽ thở dài.

"Không nên không có nghĩa là không có."

Ella im lặng.

Trong lòng nàng vang lên một câu trả lời rất nhỏ.

Nhỏ đến mức nàng gần như không nghe thấy.

Nhưng cũng không thể giả vờ rằng nó chưa từng tồn tại.

Nàng không biết mình có thích Edward hay không.

Nàng chỉ biết, khi Vivian gọi tên anh, nàng thấy buồn.

Khi Margaret nói anh không thuộc về nàng, nàng thấy đau.

Khi Henry đối xử dịu dàng với nàng, nàng thấy biết ơn.

Nhưng khi Edward nói "đừng cười với hắn quá nhiều", trái tim nàng lại đập loạn đến mức đáng sợ.

Điều đó không nên xảy ra.

Tuyệt đối không nên.

Ella khép sách lại.

"Mary, từ ngày mai, nếu bá tước Grey đến thư viện, cô có thể thay tôi mang trà vào không?"

Mary ngạc nhiên.

"Vì Công tước sao?"

Ella lắc đầu.

"Vì tôi."

Mary nhìn nàng.

Ella khẽ nói:

"Tôi không muốn trở thành lý do khiến bất kỳ ai khó xử."

Nhất là Edward Blackwell.

Nàng không nói câu cuối.

Nhưng trong lòng lại tự hiểu rất rõ.

...

Cùng lúc đó, trong thư phòng tầng hai, Edward đang đứng trước bàn làm việc.

Trên bàn là một phong thư vừa được đưa đến từ nhà Ash.

Noah đứng một bên, vẻ mặt nghiêm túc.

"Thưa Công tước, đây là thư mời dự tiệc tối của Lady Vivian. Khách mời có bá tước Henry Grey, phu nhân Margaret và một số người của nhánh phụ Blackwell."

Edward cầm thư lên, đọc qua vài dòng.

Khóe môi chậm rãi cong lên.

"Nhanh hơn ta nghĩ."

Noah hỏi:

"Ngài có đi không?"

Edward ném lá thư xuống bàn.

"Đi."

Noah hơi do dự.

"Lady Vivian có lẽ muốn công khai nhắc đến hôn ước trước mặt mọi người."

Edward cười lạnh.

"Vậy để nàng ta nhắc."

"Thưa ngài, còn cô Ella..."

Edward nâng mắt.

Noah lập tức im lặng.

Một lát sau, Edward nói:

"Ngày mai chuẩn bị xe."

Noah cúi đầu.

"Vâng."

Edward nhìn phong thư trên bàn, ánh mắt sâu xuống.

Vivian muốn dùng Henry Grey để thử anh.

Margaret muốn dùng hôn ước để ép anh.

Gia tộc Blackwell muốn dùng danh dự để trói anh.

Tất cả bọn họ đều cho rằng anh sẽ để mặc người khác sắp xếp bàn cờ.

Thật đáng tiếc.

Edward Blackwell từ nhỏ đã không thích ngồi vào bàn cờ của người khác.

Anh chỉ thích lật cả bàn.

Nhưng khi nghĩ đến Ella, vẻ lạnh lùng trong mắt anh hơi khựng lại.

Cô gái ấy vẫn đang cố nhắc mình đừng tin anh quá nhanh.

Cố nhắc mình chỉ là người hầu.

Cố tránh xa những thứ nàng cho rằng không thuộc về mình.

Càng nghĩ, Edward càng thấy khó chịu.

Anh chưa từng gặp một người nào vừa ngoan ngoãn vừa cố chấp như Ella.

Rõ ràng sợ hãi.

Nhưng vẫn giữ chút tự trọng cuối cùng.

Rõ ràng được anh bảo vệ.

Nhưng lại không chịu hoàn toàn dựa vào anh.

Rõ ràng chỉ cần anh ra lệnh, nàng sẽ vâng lời.

Nhưng anh lại không muốn nàng chỉ vâng lời.

Edward đưa tay xoa nhẹ mi tâm.

Noah nhìn thấy, thấp giọng hỏi:

"Thưa Công tước, ngài không khỏe sao?"

Edward lạnh nhạt đáp:

"Không."

Noah cúi đầu.

"Vâng."

Edward nhìn ra ngoài cửa sổ.

Đêm đã sâu.

Dưới kia, phòng phía Đông vẫn còn một ngọn nến nhỏ chưa tắt.

Anh nhìn ánh nến ấy rất lâu.

Rồi bỗng lạnh lùng nói:

"Noah."

"Vâng."

"Điều tra Henry Grey."

Noah khựng lại.

"Ngài Grey?"

"Ừ."

"Ngài muốn điều tra phương diện nào?"

Edward im lặng một lát.

Sau đó nói bằng giọng rất bình thản:

"Tất cả."

Noah cúi đầu.

"Thuộc hạ hiểu rồi."

Nhưng trong lòng Noah lại càng chắc chắn hơn.

Công tước thật sự ghen rồi.

Chỉ là chính ngài ấy vẫn chưa chịu nhận.

...

Đêm ấy, Ella mơ thấy Greyhall.

Trong mơ, nàng lại đứng trên bục gỗ, xung quanh là những ánh mắt xa lạ, tiếng người quản phiên vang lên đều đều, chiếc búa gỗ treo trên cao mãi không rơi xuống.

William Hart nhìn nàng cười.

Vivian đứng dưới ánh đèn, tay cầm quạt lụa, gọi Edward bằng giọng rất dịu.

Margaret nói rằng nàng không xứng.

Henry Grey đưa cho nàng một cành hoa hồng trắng.

Còn Edward đứng rất xa sau cánh cửa sắt Blackwell, nhìn nàng bằng đôi mắt xám sâu không thấy đáy.

Nàng muốn bước về phía anh.

Nhưng dưới chân lại bị một sợi dây vô hình trói chặt.

Nàng cúi xuống nhìn.

Không phải dây thừng.

Là một tờ khế ước bán thân.

Trên đó viết tên nàng.

Ella Rose.

Thuộc về Edward Blackwell.

Ella giật mình tỉnh dậy.

Nến đã tắt.

Trong phòng tối đen.

Nàng ngồi trên giường, thở nhẹ mà gấp, trán phủ một lớp mồ hôi mỏng.

Rất lâu sau, nàng mới ôm lấy đầu gối, vùi mặt vào cánh tay.

"Không được."

Nàng khẽ nói trong bóng tối.

"Không được thích ngài ấy."

Ngoài kia, gió đêm lướt qua vườn hồng, làm cánh cửa sổ khẽ rung.

Không ai nghe thấy lời nàng.

Cũng không ai biết rằng, ở tầng hai dinh thự Blackwell, Edward vẫn chưa ngủ.

Giữa hai người cách nhau một tầng lầu, một đại sảnh, vô số quy tắc và một bản khế ước bán thân.

Nhưng có một thứ đang âm thầm lớn lên.

Không dịu dàng như Henry Grey.

Không rực rỡ như Vivian Ash.

Không lạnh lẽo như danh dự Blackwell.

Nó nguy hiểm hơn tất cả.

Là thứ cảm xúc mà một cô hầu gái không dám gọi tên.

Và một Công tước kiêu ngạo không chịu thừa nhận.

Bình luận (Quý ông dịu dàng) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận