Cô Hầu Gái Của Công Tước Blackwell

Trái Tim Không Nên Rung Động

Cập nhật: 05/06/2026 1 lượt xem

Có những lời mời không phải để mời người ta đến.

Mà để đặt người ta vào đúng vị trí mà kẻ gửi lời mời mong muốn.

Lady Vivian Ash rất giỏi chuyện đó.

Một tấm thiệp màu ngà, một dòng chữ nghiêng mềm mại, một mùi hương hoa hồng phảng phất trên giấy viết thư, tất cả trông đều tao nhã đến mức không ai có thể chỉ ra sự ác ý bên trong.

Nhưng ở thế giới quý tộc, thứ càng đẹp thường càng sắc.

Và thứ càng lịch sự, đôi khi lại càng tàn nhẫn.

...

Sáng hôm sau, dinh thự Blackwell thức dậy trong một lớp sương mỏng.

Mưa đã ngừng hẳn, nhưng những giọt nước vẫn còn đọng trên hàng rào sắt ngoài vườn, trên những cánh hồng đỏ ủ rũ, trên các phiến đá lạnh dẫn ra nhà kính phía Tây.

Ella tỉnh dậy sớm hơn mọi ngày.

Nàng không ngủ được nhiều.

Giấc mơ đêm qua vẫn còn đọng lại trong đầu nàng như một vệt mực chưa khô. Greyhall, William Hart, Vivian, Margaret, Henry, Edward, và tờ khế ước bán thân quấn quanh cổ tay nàng.

Ella ngồi bên mép giường rất lâu.

Bên ngoài cửa sổ, ánh sáng đầu ngày còn nhợt nhạt. Trong phòng, cuốn sách về những loài hoa vẫn đặt ngay ngắn trên bàn. Nàng nhìn nó, rồi lại nhìn đôi tay mình.

Không có dây trói.

Nhưng cảm giác bị ràng buộc vẫn chưa biến mất.

Ella khẽ thở ra.

"Chỉ là một giấc mơ thôi."

Nàng tự nói với mình như vậy.

Nhưng nàng biết không hoàn toàn là mơ.

Tờ khế ước thật sự tồn tại.

Tên nàng thật sự nằm trong tay Edward Blackwell.

Và trái tim nàng, điều đáng sợ hơn cả, dường như cũng đang bắt đầu đi về phía anh.

Điều đó mới là thứ khiến Ella sợ.

Nàng có thể chịu đói.

Có thể chịu lạnh.

Có thể chịu những lời khinh miệt.

Nhưng nàng không biết mình có thể chịu nổi cảm giác yêu một người mà mình không nên yêu hay không.

...

Khi Ella đến thư viện, Edward đã ở đó.

Anh đứng trước cửa sổ vòm lớn, một tay cầm phong thư màu ngà, tay còn lại đặt hờ sau lưng. Ánh sáng nhạt rơi lên áo khoác đen và mái tóc sẫm màu của anh, khiến bóng dáng ấy vừa gần vừa xa, giống như một bức tranh mà người ta chỉ có thể đứng ngoài nhìn.

Ella khẽ cúi đầu.

"Thưa Công tước."

Edward không quay lại ngay.

"Đến sớm."

"Vâng."

"Ngủ không ngon?"

Ella hơi khựng lại.

Nàng không ngờ anh sẽ nhận ra.

"Không có gì đáng ngại."

Edward quay đầu nhìn nàng.

Đôi mắt xám nhạt lướt qua gương mặt hơi tái của nàng, rồi dừng lại ở quầng mắt nhàn nhạt dưới hàng mi.

"Cô luôn trả lời như thể chỉ cần không chết thì đều không đáng ngại."

Ella im lặng.

Một câu nói rất lạnh.

Nhưng kỳ lạ là, nàng lại nghe ra trong đó không phải chế giễu.

Edward đặt phong thư xuống bàn.

"Đêm qua mơ thấy gì?"

Ella ngẩng đầu.

"Thưa ngài?"

"Ta hỏi cô mơ thấy gì."

Ella siết nhẹ tay.

Nàng không muốn nói.

Không muốn nói mình mơ thấy khế ước bán thân.

Không muốn nói trong giấc mơ, tên nàng nằm cạnh tên anh như một vật sở hữu.

Càng không muốn nói mình đã muốn bước về phía anh nhưng không thể.

Nàng nhẹ giọng:

"Tôi không nhớ rõ."

Edward nhìn nàng.

Rõ ràng là lời nói dối.

Nhưng anh không vạch trần.

Anh không phải người kiên nhẫn với sự che giấu của người khác, nhưng với Ella, không hiểu vì sao, anh lại thường dừng lại ngay trước lúc có thể ép nàng nói thật.

Có lẽ vì mỗi lần nàng cúi đầu, anh đều nhớ đến Greyhall.

Nhớ đến một cô gái đứng trên bục đấu giá, sợ đến trắng mặt nhưng vẫn không chịu khóc.

Edward thu mắt về.

"Tối nay ta ra ngoài."

Ella cúi đầu.

"Vâng."

"Đến nhà Ash."

Bàn tay Ella khẽ dừng lại trên khăn lau.

Nhà Ash.

Lady Vivian Ash.

Nàng biết điều này chẳng liên quan gì đến mình.

Công tước Blackwell dự tiệc ở nhà một quý cô từng qua lại với anh, thậm chí có thể là hôn thê tương lai của anh, đó là chuyện bình thường trong thế giới của họ.

Nhưng không hiểu vì sao, lòng nàng vẫn trầm xuống.

Rất nhẹ.

Như một hòn đá nhỏ rơi vào mặt hồ.

Edward nhìn thấy bàn tay nàng dừng lại.

"Cô biết nhà Ash?"

Ella tiếp tục lau bụi, giọng vẫn mềm:

"Mary từng nhắc đến."

"Nói gì?"

Ella không muốn đáp.

Nhưng trước ánh mắt của Edward, nàng vẫn thành thật:

"Nói Lady Vivian rất đẹp. Phu nhân Margaret cũng rất thích nàng ấy."

Edward cười nhạt.

"Mary rảnh quá rồi."

Ella vội nói:

"Cô ấy không có ý xấu."

"Ta chưa nói cô ấy có."

Edward nhìn nàng, giọng nhàn nhạt:

"Còn cô thì sao?"

Ella ngẩng lên.

"Tôi?"

"Cô nghĩ Vivian đẹp không?"

Ella im lặng một chút, rồi đáp:

"Rất đẹp."

"Chỉ vậy?"

Ella không hiểu anh muốn nghe gì.

Nàng nghĩ rất lâu.

Sau đó nhẹ giọng nói:

"Phu nhân Vivian giống một người sinh ra để đứng dưới ánh đèn."

Edward nhìn nàng.

"Còn cô?"

Ella hơi sững.

Nàng chưa từng đặt mình vào cùng một câu so sánh với Vivian.

Điều đó gần như buồn cười.

Ella cúi mắt.

"Tôi chỉ là người thắp đèn."

Thư viện yên lặng.

Edward nhìn nàng thật lâu.

Một cô gái có thể nói câu ấy bằng giọng bình thản đến vậy, rốt cuộc đã quen đặt bản thân ở nơi tối tăm đến mức nào?

Anh bỗng thấy phong thư màu ngà trên bàn trở nên chướng mắt.

"Ta không thích câu trả lời này."

Ella khẽ ngẩng đầu.

Edward cầm phong thư lên, giọng lạnh nhạt:

"Người của Blackwell không cần tự ví mình với người thắp đèn."

Ella không nói gì.

Một lát sau, nàng chỉ nhẹ nhàng đáp:

"Vâng."

Edward nhìn nàng.

Lại là vâng.

Anh sắp bị một tiếng vâng của nàng chọc cho tức cười.

Nhưng trước khi anh nói thêm, cửa thư viện đã vang lên tiếng gõ.

Quản gia Lane bước vào.

"Thưa Công tước, người của nhà Ash vừa gửi thêm danh sách khách tối nay."

Edward nhận lấy.

Anh mở ra xem.

Ánh mắt lướt qua vài cái tên, rồi dừng lại ở một dòng.

Henry Grey.

Khóe môi Edward khẽ cong.

"Quả nhiên."

Lane cúi đầu.

"Phu nhân Margaret cũng có mặt."

Ella đang đứng bên kệ sách.

Nàng nghe thấy cái tên ấy, ngón tay vô thức siết lấy khăn lau.

Edward gấp danh sách lại.

"Chuẩn bị xe lúc bảy giờ."

"Vâng."

Lane rời đi.

Ella tiếp tục làm việc, cố không để mình nghĩ đến bữa tiệc tối nay.

Edward sẽ đến đó.

Vivian sẽ ở đó.

Henry cũng ở đó.

Margaret cũng ở đó.

Tất cả đều thuộc về một thế giới nàng không thể bước vào.

Còn nàng sẽ ở lại thư viện, lau bụi trên những cuốn sách, đọc nửa giờ về hoa, rồi trở về căn phòng nhỏ phía Đông.

Đó mới là vị trí đúng của nàng.

Nàng phải thấy nhẹ nhõm mới phải.

Nhưng lòng nàng lại không nhẹ.

...

Chiều muộn, khi Ella đang sắp xếp lại bàn phụ trong thư viện, Mary vội vàng chạy vào.

"Ella."

Ella ngẩng đầu.

"Chuyện gì vậy?"

Mary nhìn quanh, chắc chắn không có ai mới hạ giọng:

"Cô nghe nói chưa? Tối nay Công tước đến nhà Ash."

Ella nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống.

"Tôi biết."

Mary cắn môi.

"Có người nói buổi tiệc này không đơn giản. Phu nhân Margaret muốn Công tước công khai khiêu vũ với Lady Vivian trước mặt mọi người. Nếu vậy, gần như là ngầm xác nhận hôn ước."

Ella khựng lại.

Dù đã tự nhắc mình không nên quan tâm, hai chữ hôn ước vẫn khiến ngực nàng đau như bị ai đó ấn xuống.

Nàng cúi đầu chỉnh lại mép khăn trải bàn.

"Đó là chuyện của ngài Công tước."

Mary nhìn nàng.

"Ella, cô thật sự không buồn sao?"

Ella mỉm cười rất nhẹ.

"Tôi lấy tư cách gì để buồn?"

Mary im lặng.

Câu hỏi ấy nhẹ nhàng đến mức không thể phản bác.

Ella nhìn cuốn sách trên bàn.

Nàng từng nghĩ thân phận thấp kém đáng sợ nhất là không có quyền lựa chọn.

Nhưng hiện tại nàng mới hiểu, còn có một điều đáng sợ hơn.

Đó là ngay cả đau lòng cũng không có tư cách.

Mary khẽ nắm tay nàng.

"Cô đừng nghe Clara nói lung tung. Cô ấy bảo tối nay chắc chắn Công tước sẽ ở lại nhà Ash, giống như trước đây..."

Mary bỗng ngừng lại.

Nhưng đã muộn.

Ella nghe thấy.

Giống như trước đây.

Nàng không hỏi "trước đây là khi nào".

Cũng không hỏi "ở lại nghĩa là gì".

Một số câu hỏi, chỉ cần hỏi ra đã khiến bản thân trở nên đáng thương.

Ella nhẹ nhàng rút tay khỏi tay Mary.

"Tôi còn việc chưa làm xong."

Mary hối hận đến mức muốn tự cắn lưỡi.

"Ella, tôi không cố ý..."

Ella lắc đầu.

"Không sao."

Nàng nói rất khẽ.

"Thật sự không sao."

Nhưng Mary nhìn thấy, đầu ngón tay Ella đã lạnh đi.

...

Bảy giờ tối, xe ngựa của Blackwell dừng trước cổng chính.

Edward bước xuống cầu thang trong bộ lễ phục đen thêu chỉ vàng. Áo khoác ôm lấy vai rộng, cổ áo cao khiến đường nét gương mặt anh càng thêm lạnh lùng. Trên ngực là huy hiệu diên vĩ đen, dưới ánh đèn dầu, sắc bạc lóe lên như lưỡi kiếm.

Người hầu đứng thành hàng cúi đầu tiễn anh.

Ella cũng đứng trong số đó.

Nàng đứng ở gần cuối hàng, lẫn giữa những chiếc váy hầu gái màu đen giống nhau. Nàng nghĩ Edward sẽ không nhìn thấy mình.

Nhưng anh nhìn thấy.

Ngay khi bước xuống bậc cuối cùng, Edward dừng lại một thoáng.

Ánh mắt anh lướt qua hàng người hầu, cuối cùng dừng trên Ella.

Nàng cúi đầu rất thấp.

Từ góc độ của anh, chỉ thấy mái tóc nâu được buộc gọn bằng ruy băng đen, cổ áo trắng mảnh, và đôi tay đặt trước người.

Ngoan ngoãn.

Yên lặng.

Xa cách.

Edward bỗng nhớ đến lời Mary vô tình nói trong thư viện mà Noah vừa báo lại.

"Tối nay Công tước sẽ ở lại nhà Ash, giống như trước đây."

Anh không biết Ella có nghe câu ấy hay không.

Nhưng nhìn dáng vẻ nàng cúi đầu lúc này, anh đoán nàng đã nghe.

Edward khẽ cau mày.

Noah đứng bên cạnh thấp giọng:

"Thưa ngài, đã đến giờ."

Edward không đáp.

Anh bỗng đi về phía Ella.

Cả hàng người hầu lập tức căng thẳng.

Ella nghe tiếng bước chân dừng trước mặt mình, tim khẽ thắt lại.

Nàng ngẩng đầu.

Edward đứng rất gần.

Ánh đèn trước sảnh phủ lên gương mặt anh, khiến đôi mắt xám nhạt sâu hơn thường ngày.

"Đêm nay cô ở thư viện?"

Ella khẽ đáp:

"Vâng, thưa ngài."

"Đọc sách?"

"Chỉ sau khi làm xong việc."

Edward nhìn nàng.

"Được."

Ella không hiểu vì sao anh hỏi chuyện này trước mặt nhiều người.

Nàng chỉ cảm thấy những ánh mắt xung quanh đang âm thầm đổ về phía mình.

Edward lại nói:

"Nếu mệt thì về phòng sớm."

Ella ngẩn ra.

"Vâng."

Anh nhìn nàng thêm một chút.

Rồi xoay người bước ra ngoài.

Áo choàng đen phất qua ánh đèn.

Xe ngựa lăn bánh rời khỏi dinh thự.

Ella đứng tại chỗ, rất lâu vẫn chưa thu lại ánh mắt.

Clara đứng cách đó vài người, khẽ cười.

"Công tước dặn dò cô trước mặt mọi người. Cô Ella, xem ra cô thật sự không đơn giản."

Mary trừng Clara.

Ella rũ mắt.

"Tôi cũng không hiểu vì sao ngài ấy nói vậy."

Clara cười nhẹ.

"Không hiểu cũng tốt. Người được đàn ông quý tộc để mắt tới, nếu hiểu quá rõ, thường sẽ không còn sống dễ chịu đâu."

Nói xong, Clara rời đi.

Ella đứng trong sảnh lạnh.

Lời Clara giống như một sợi chỉ mảnh, nhẹ nhàng quấn quanh cổ tay nàng.

Nàng nhìn về phía cổng sắt đã đóng.

Đêm nay Edward đến nhà Vivian.

Còn nàng ở lại Blackwell.

Không có gì sai cả.

Mọi thứ đều đúng vị trí.

Nhưng vì sao lòng nàng lại thấy trống đến vậy?

...

Nhà Ash nằm ở phía Nam kinh thành.

Khác với vẻ lạnh lẽo cổ kính của Blackwell, dinh thự Ash rực rỡ và xa hoa hơn nhiều. Đèn pha lê được thắp sáng trong đại sảnh, hoa hồng đỏ cắm đầy trên các bàn dài, tiếng đàn dây vang lên dưới mái vòm dát vàng.

Khi Edward bước vào, gần như mọi ánh mắt đều quay về phía anh.

Công tước Blackwell.

Trẻ tuổi.

Quyền lực.

Độc thân.

Và nguy hiểm.

Không ít quý cô khẽ cúi đầu, giấu nụ cười sau quạt lụa.

Edward đã quen với những ánh mắt như vậy.

Trước đây, anh có thể thản nhiên bước qua, tùy ý chọn một người để khiêu vũ, tùy ý nhận một ly rượu từ bàn tay mềm mại nào đó, tùy ý để những tin đồn lãng mạn lan rộng thêm vài ngày.

Đối với anh, những cuộc vui ấy không đáng bận tâm.

Tình yêu trong giới quý tộc vốn chỉ là trò tiêu khiển được bọc trong lễ nghi.

Nhưng hôm nay, khi một quý cô mặc váy xanh bước đến chào anh bằng ánh mắt đầy ẩn ý, Edward bỗng thấy chán.

Rất chán.

Đến mức anh nhớ đến thư viện Blackwell.

Nhớ một cô hầu gái đứng bên kệ sách, cúi đầu nói:

"Tôi chỉ là người thắp đèn."

Edward cầm ly rượu từ người phục vụ, nhưng không uống.

Vivian xuất hiện giữa ánh sáng.

Nàng mặc váy lụa màu đỏ thẫm, vai áo trễ vừa đủ để lộ cần cổ trắng, tóc vàng búi cao, cài một chiếc trâm hồng ngọc nhỏ. Nàng đẹp đến mức cả căn phòng như trở thành phông nền cho nàng.

Vivian đi đến trước mặt Edward.

"Ngài đến thật."

Edward nhìn nàng.

"Không phải cô mời sao?"

"Em chỉ không chắc ngài còn kiên nhẫn tham dự những bữa tiệc thế này."

Vivian cười, ánh mắt lướt qua anh.

"Nhưng xem ra tối nay tâm trạng ngài không tệ."

Edward lạnh nhạt đáp:

"Cô nhìn nhầm rồi."

Vivian bật cười.

"Vẫn khó chịu như vậy."

Nàng bước gần hơn một chút, hạ giọng:

"Vì cô hầu gái kia không đi cùng ngài sao?"

Edward nhìn nàng.

Ánh mắt anh khiến nụ cười của Vivian thoáng cứng lại.

Nhưng nàng vẫn giữ vẻ thản nhiên.

"Em đùa thôi."

"Đừng đùa về cô ấy."

Vivian im lặng một giây.

Sau đó mỉm cười.

"Edward, ngài càng như vậy càng khiến người ta tò mò."

Edward uống một ngụm rượu.

"Người tò mò quá mức thường không sống lâu."

Vivian nhìn anh, rồi bỗng khẽ cười.

"Vậy tối nay em sẽ cố sống lâu thêm một chút."

Đúng lúc ấy, phu nhân Margaret bước đến.

Bà mặc váy đen, cổ đeo ngọc trai, vẻ mặt lạnh lùng như thường lệ.

"Edward."

Edward hơi nghiêng đầu.

"Cô ruột."

Margaret nhìn anh, rồi nhìn Vivian.

"Đêm nay con nên mời Vivian điệu đầu tiên."

Vivian cụp mắt, nụ cười vừa đủ thẹn thùng.

Edward không đáp.

Margaret hạ giọng:

"Đừng khiến ta khó xử trước mặt nhà Ash."

Edward nhìn bà.

"Bà khó xử từ khi nào là chuyện của ta?"

Sắc mặt Margaret lạnh đi.

Vivian vội lên tiếng:

"Phu nhân, không sao. Nếu Công tước không muốn, con không ép."

Lời nói nghe dịu dàng.

Nhưng âm lượng vừa đủ để vài người xung quanh nghe thấy.

Không ít ánh mắt lập tức nhìn sang.

Một quý cô bị Công tước từ chối điệu nhảy trước mặt mọi người.

Nếu chuyện lan ra, người mất mặt không chỉ là Vivian, mà còn là Margaret.

Edward nhìn Vivian.

Anh biết nàng ta cố ý.

Vivian cũng biết anh biết.

Nàng ta chỉ mỉm cười, đôi mắt xanh biếc như đang nói: ngài có thể từ chối, nhưng hãy từ chối trước mặt tất cả.

Edward bỗng thấy buồn cười.

Những trò chơi này trước đây anh thấy vô vị, nhưng ít nhất còn có thể tiêu khiển.

Bây giờ thì chỉ khiến anh khó chịu.

Âm nhạc vang lên.

Điệu nhảy đầu tiên bắt đầu.

Tất cả chờ đợi.

Edward đặt ly rượu xuống, đưa tay về phía Vivian.

"Cô muốn điệu nhảy này, ta cho cô."

Vivian mỉm cười, đặt tay lên tay anh.

"Em biết ngài sẽ không để em thất vọng."

Edward cúi xuống, giọng chỉ đủ cho nàng nghe:

"Cô nhầm rồi. Ta chỉ không muốn để người khác có cớ làm phiền ta thêm."

Nụ cười Vivian cứng lại trong khoảnh khắc.

Nhưng khi Edward đưa nàng vào giữa sảnh, nàng vẫn là đóa hồng rực rỡ nhất dưới ánh đèn.

Xung quanh vang lên tiếng xì xào.

Margaret hài lòng hơn một chút.

Henry Grey đứng ở rìa đại sảnh, tay cầm ly rượu, lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy.

Edward Blackwell và Vivian Ash.

Một cặp đôi quá xứng đôi trong mắt giới quý tộc.

Cả hai đều đẹp.

Đều cao quý.

Đều thuộc về ánh sáng.

Nhưng không hiểu vì sao, Henry lại nhớ đến cô hầu gái trong thư viện Blackwell.

Cô gái nói thích hồng trắng vì sự im lặng.

Nếu nàng nhìn thấy cảnh này, không biết sẽ nghĩ gì.

...

Ở Blackwell, thư viện đêm nay yên tĩnh lạ thường.

Ella đã lau xong bàn phụ, sắp lại mấy cuốn sách trên kệ thấp, thay bình hoa cạnh cửa sổ. Nàng làm mọi việc chậm hơn thường ngày, như thể chỉ cần còn việc để làm, nàng sẽ không phải nghĩ đến những chuyện không thuộc về mình.

Nhưng khi đồng hồ điểm tám giờ, nàng vẫn vô thức nhìn ra ngoài.

Giờ này, buổi tiệc hẳn đã bắt đầu.

Có lẽ Vivian đang đứng cạnh Edward.

Có lẽ anh đang khiêu vũ với nàng ta.

Có lẽ mọi người đều nói họ rất xứng đôi.

Ella khẽ nhắm mắt.

"Mình đang nghĩ gì vậy?"

Nàng đặt khăn lau xuống.

Không nên.

Không được.

Nàng đi đến bàn phụ, mở cuốn sách về những loài hoa, cố ép mình đọc tiếp.

Nhưng những dòng chữ trước mắt cứ nhòe đi.

Hồng đỏ tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt.

Hoa diên vĩ đen tượng trưng cho quyền lực và lời thề.

Hồng trắng tượng trưng cho sự im lặng.

Ella nhìn dòng cuối cùng rất lâu.

Sau đó nàng khẽ cười.

Hợp với nàng thật.

Một thứ tình cảm không có quyền nói ra, tốt nhất nên mãi mãi im lặng.

Ngoài cửa bỗng có tiếng bước chân.

Ella vội khép sách lại.

Mary đẩy cửa bước vào, trong tay bưng một khay trà nhỏ.

"Tôi biết cô còn ở đây."

Ella hơi ngạc nhiên.

"Mary?"

Mary đặt khay trà xuống.

"Tôi mang trà nóng cho cô. Tối nay lạnh."

Ella nhìn tách trà, trong lòng ấm lên.

"Cảm ơn cô."

Mary nhìn nàng.

"Cô đừng nghĩ đến buổi tiệc nữa."

Ella im lặng.

Mary ngồi xuống ghế bên cạnh.

"Thật ra, tôi không nên nói. Nhưng cô càng im lặng, tôi càng thấy lo."

Ella cúi mắt.

"Tôi chỉ hơi mệt."

"Không phải."

Mary nhìn nàng.

"Cô buồn vì Công tước đến nhà Vivian."

Ella không đáp.

Mary thở dài.

"Vậy là đúng rồi."

Ella ngẩng lên.

Mary khẽ nói:

"Người ta chỉ buồn vì người mình không để tâm khi mình thật sự để tâm."

Ella hơi trắng mặt.

"Tôi không thể."

"Vì cô là hầu gái?"

Ella lặng lẽ gật đầu.

"Vì ngài ấy đã mua tôi. Vì ngài ấy có hôn ước. Vì ngài ấy từng có rất nhiều phụ nữ. Vì người như tôi nếu thích ngài ấy, chỉ khiến bản thân đáng thương hơn."

Mary không biết phải nói gì.

Ella nhìn tách trà bốc hơi.

Giọng nàng rất nhẹ:

"Tôi đã từng bị bán đi vì một chiếc trâm mà tôi không lấy. Nếu một ngày có người nói tôi quyến rũ Công tước để leo lên địa vị, cô nghĩ sẽ có ai tin tôi không?"

Mary im lặng.

Sự thật rất tàn nhẫn.

Sẽ không ai tin.

Người ta sẽ tin quý tộc.

Tin phu nhân.

Tin những người có họ, có danh dự, có gia tộc đứng sau.

Không ai tin một cô hầu gái từ Greyhall.

Ella mỉm cười.

"Vì vậy tôi không được thích ngài ấy."

Mary nhẹ giọng:

"Nhưng nếu Công tước thích cô thì sao?"

Ella sửng sốt.

Sau đó nàng lắc đầu.

"Không."

"Vì sao không?"

Ella nhìn cánh cửa thư viện.

"Ngài ấy có thể thấy tôi đáng thương. Có thể thấy tôi thú vị. Có thể không thích người khác chạm vào thứ ngài ấy mua về."

Nàng dừng lại.

"Nhưng thích một người là chuyện khác."

Mary thấy lòng hơi đau.

"Ella..."

Ella cầm tách trà lên, hơi nóng lan vào lòng bàn tay lạnh buốt.

"Mary, tôi không muốn trở thành một trong những người phụ nữ từng đi ngang qua đời ngài ấy."

Câu ấy vừa dứt, thư viện yên tĩnh hẳn.

Mary không trả lời.

Vì nàng biết, đó là nỗi sợ lớn nhất của Ella.

Không phải không được yêu.

Mà là được yêu một lúc, rồi bị lãng quên.

...

Ở nhà Ash, điệu nhảy đầu tiên kết thúc trong tiếng vỗ tay lịch sự.

Vivian đặt tay trên cánh tay Edward, nụ cười dịu dàng như một vị hôn thê hoàn hảo.

"Ngài nhảy vẫn tốt như trước."

Edward rút tay về.

"Cô cũng vậy."

"Chỉ vậy thôi sao?"

"Vivian, cô muốn nghe gì?"

Vivian nhìn anh.

"Nếu là trước đây, ngài sẽ nói em đẹp."

Edward lạnh nhạt đáp:

"Trước đây ta rảnh hơn."

Vivian cười khẽ, nhưng nụ cười đã nhạt đi.

"Ngài thay đổi thật rồi."

Edward không đáp.

Henry Grey bước tới đúng lúc.

"Công tước, Lady Vivian."

Vivian lập tức lấy lại vẻ tao nhã.

"Bá tước Grey, ngài đến rồi."

Henry cúi đầu chào.

"Buổi tiệc rất đẹp."

Vivian mỉm cười.

"Vậy sao? Ta còn lo không đủ thú vị với ngài."

Henry đáp:

"Một bữa tiệc không cần quá nhiều chuyện thú vị mới đáng nhớ."

Vivian nhìn ông ta.

"Ngài vẫn biết cách nói chuyện dễ nghe như vậy."

Henry chỉ cười.

Edward nhìn hai người đối đáp, vẻ mặt không chút hứng thú.

Vivian bỗng nói:

"À, bá tước Grey, hôm qua ngài đến thư viện Blackwell, chắc hẳn đã gặp cô hầu gái mới của Công tước rồi nhỉ?"

Không khí xung quanh hơi đổi.

Một vài người gần đó lập tức chú ý.

Henry nhìn Vivian.

Nụ cười vẫn dịu dàng nhưng ánh mắt hơi trầm xuống.

"Ý cô là cô Ella?"

Vivian cười.

"Ngài nhớ tên cô ấy nhanh thật."

Edward nâng mắt.

Henry thản nhiên đáp:

"Cô ấy là một người yêu sách. Ta thường nhớ tên những người như vậy."

Vivian che môi cười.

"Một hầu gái yêu sách. Nghe lạ thật."

Henry nói:

"Lạ không có nghĩa là không đáng quý."

Lời vừa ra, Vivian hơi khựng lại.

Edward nhìn Henry.

Lần này, ánh mắt anh thật sự lạnh.

Henry không né tránh.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, hai người đàn ông nhìn nhau, một người lạnh lùng kiêu ngạo, một người ôn hòa nhưng không lùi bước.

Vivian thấy vậy, đáy mắt lóe lên chút hài lòng.

Nàng ta muốn như thế.

Một cô hầu gái Greyhall khiến Công tước Blackwell khó chịu.

Một quý ông dịu dàng khiến cô hầu gái ấy dao động.

Một chút ghen tuông.

Một chút hiểu lầm.

Một chút áp lực từ gia tộc.

Chỉ cần đủ nhiều, mọi thứ sẽ tự rối lên.

Vivian nghiêng đầu, giọng mềm mại:

"Nghe bá tước nói vậy, ta cũng muốn gặp lại cô ấy. Lần tới nếu có tiệc ở Blackwell, Công tước có thể để cô ấy hầu trà không?"

Edward lạnh lùng nói:

"Không."

Vivian ngẩng lên.

"Vì sao?"

"Vì cô ấy không phải người hầu trà."

Vài người xung quanh nghe thấy, bắt đầu trao đổi ánh mắt.

Một hầu gái được Công tước bảo vệ đến mức này, rõ ràng không còn là chuyện bình thường.

Margaret đứng cách đó không xa, sắc mặt âm trầm.

Henry nhìn Edward, rồi chậm rãi nói:

"Cô Ella ở thư viện rất hợp."

Edward nhìn ông ta.

"Ta không cần bá tước xác nhận người của ta hợp ở đâu."

Henry mỉm cười.

"Ta chỉ đang khen sự sắp xếp của ngài."

Edward cười nhạt.

"Vậy cảm ơn."

Không khí giữa hai người lạnh xuống.

Vivian nhìn cảnh ấy, nụ cười càng sâu.

Nhưng trước khi nàng ta kịp nói thêm, Margaret đã bước tới.

"Edward, theo ta ra ngoài một lát."

Edward không động.

"Nếu là chuyện hôn ước, không cần nói."

Margaret hạ giọng:

"Con đang khiến mọi người chú ý."

"Không phải điều bà mong muốn sao?"

"Ta mong con chú ý đúng cách, không phải vì một hầu gái."

Edward đặt ly rượu xuống.

"Cô ruột, nếu bà tiếp tục gọi cô ấy bằng giọng đó, ta sẽ khiến cả buổi tiệc này thật sự chú ý."

Margaret nhìn anh, sắc mặt khó coi.

Vivian vội nói:

"Edward, phu nhân chỉ lo cho ngài."

Edward nhìn nàng ta.

"Vivian, cô cũng vậy. Đừng dùng Ella để thử giới hạn của ta."

Vivian im lặng.

Đây là lần đầu tiên Edward gọi thẳng tên cô hầu gái ấy trước mặt nhiều quý tộc như vậy.

Ella.

Không phải "cô hầu gái".

Không phải "người của thư viện".

Mà là Ella.

Henry nghe thấy, ánh mắt hơi động.

Margaret thì lập tức lạnh mặt.

"Con điên rồi."

Edward khẽ cười.

"Có lẽ vậy."

Nói xong, anh xoay người rời khỏi đại sảnh.

Buổi tiệc vẫn tiếp tục.

Nhưng từ khoảnh khắc ấy, mọi lời thì thầm đã đổi hướng.

Công tước Blackwell từ chối nói về hôn ước.

Công tước Blackwell vì một cô hầu gái mà chống lại phu nhân Margaret.

Công tước Blackwell gọi tên cô gái đó trước mặt Lady Vivian.

Tin đồn luôn mọc cánh nhanh hơn xe ngựa.

Và đêm ấy, đôi cánh của nó bay thẳng về dinh thự Blackwell.

...

Khi Edward trở về, đã gần nửa đêm.

Dinh thự Blackwell chìm trong yên tĩnh. Người hầu trực đêm cúi đầu nhận áo choàng của anh, không dám hỏi vì sao Công tước về sớm hơn dự kiến.

Edward đi qua đại sảnh, bước chân bỗng dừng lại.

Ánh sáng trong thư viện vẫn còn.

Anh đứng dưới cầu thang, nhìn về phía hành lang dẫn đến thư viện.

Một lát sau, anh đi tới.

Cửa thư viện khép hờ.

Bên trong, Ella đang ngủ gục trên bàn phụ.

Cuốn sách về hoa mở trước mặt nàng. Tách trà đã nguội đặt bên cạnh. Ánh nến nhỏ phủ lên gương mặt nàng một lớp sáng ấm. Mái tóc nâu rũ xuống bên má, hàng mi khép lại, bàn tay vẫn đặt trên trang sách như thể nàng vừa đọc vừa cố chống lại cơn buồn ngủ.

Edward đứng ở cửa.

Cơn giận, sự khó chịu, những lời nói của Vivian và Margaret trong buổi tiệc, tất cả bỗng yên xuống.

Anh đi vào rất nhẹ.

Dừng bên cạnh Ella.

Nàng ngủ không sâu. Lông mày vẫn hơi nhíu lại, như ngay cả trong mơ cũng không thể hoàn toàn thả lỏng.

Edward cúi mắt nhìn trang sách.

Hồng trắng.

Sự im lặng.

Những lời yêu chưa từng được nói ra.

Anh khẽ cười.

"Cứng nhắc đến mức đọc sách cũng chọn đúng thứ hợp với mình."

Ella khẽ động.

Edward im lặng.

Nàng không tỉnh.

Anh nhìn nàng hồi lâu, rồi cởi áo khoác ngoài, nhẹ nhàng phủ lên vai nàng.

Động tác vừa làm xong, Edward khựng lại.

Lại nữa.

Anh lại làm chuyện không cần thiết.

Một hầu gái ngủ quên trong thư viện, đáng lẽ chỉ cần gọi Mary đưa về phòng.

Nhưng anh lại đứng đây, phủ áo cho nàng, giống như sợ chỉ cần chậm một chút nàng sẽ lạnh.

Edward nhíu mày.

Anh không thích điều này.

Không thích cảm giác có thứ gì đó trong mình đang âm thầm vượt khỏi kiểm soát.

Đúng lúc ấy, Ella mở mắt.

Có lẽ vì hơi ấm trên vai khiến nàng tỉnh lại.

Nàng mơ màng ngẩng đầu, trong mắt còn vương hơi nước của giấc ngủ. Khi nhìn thấy Edward, nàng lập tức tỉnh hẳn, vội đứng dậy.

"Thưa Công tước."

Chiếc áo khoác trên vai trượt xuống.

Edward đưa tay giữ lại.

Động tác ấy khiến khoảng cách giữa hai người bỗng trở nên rất gần.

Ella khựng lại.

Bàn tay Edward đặt trên mép áo khoác, ngay sát vai nàng. Mùi rượu nhạt và gỗ tuyết tùng lạnh trên người anh len vào hơi thở của nàng.

Nàng không dám động.

Edward nhìn nàng.

"Ta đã nói cô mệt thì về phòng sớm."

Ella nhỏ giọng:

"Tôi định đọc thêm một chút rồi về, nhưng không cẩn thận nên ngủ quên."

"Không cẩn thận?"

Giọng Edward lạnh nhạt.

"Ở Blackwell, cô lúc nào cũng không cẩn thận như vậy sao?"

Ella cúi mắt.

"Không có lần sau ạ."

Edward nhìn nàng cúi đầu.

Bỗng dưng, anh nhớ đến cảnh Vivian đặt tay lên tay mình trong điệu nhảy đầu tiên.

Nhớ đến Henry Grey nói "cô Ella là người yêu sách".

Nhớ đến Margaret gọi Ella là vết bẩn.

Còn cô gái trước mặt anh, người bị tất cả kéo vào cuộc cờ ấy, lại ngủ quên bên một cuốn sách về hoa hồng trắng.

Trong lòng Edward bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.

Không phải giận.

Không phải thương hại.

Càng không phải hứng thú nhất thời.

Nó sâu hơn.

Tối hơn.

Và nguy hiểm hơn.

Ella thấy anh im lặng quá lâu, khẽ ngẩng đầu.

"Buổi tiệc... đã kết thúc rồi sao?"

Hỏi xong, nàng lập tức hối hận.

Nàng không nên hỏi.

Không nên để lộ rằng mình có để tâm.

Edward nhìn nàng.

"Cô muốn hỏi gì?"

Ella mím môi.

"Không có gì ạ."

"Không có gì mà hỏi về buổi tiệc?"

Ella cúi đầu thấp hơn.

"Tôi chỉ nghĩ ngài sẽ về muộn."

Edward nhướng mày.

"Vậy ta nên ở lại nhà Ash?"

Ella im lặng.

Edward nhìn nàng, giọng thấp xuống:

"Ai nói với cô?"

"Không ai cả."

"Ella."

Chỉ một tiếng gọi tên.

Nhưng đủ khiến nàng không thể tiếp tục nói dối.

Ella siết nhẹ mép áo khoác trên vai.

"Người hầu nói trước đây ngài từng ở lại đó."

Không khí trong thư viện lập tức yên tĩnh.

Edward nhìn nàng.

Trong ánh nến, gương mặt Ella vẫn dịu dàng như cũ, nhưng ánh mắt lại có chút né tránh rất rõ.

Nàng đang buồn.

Nhận thức này khiến Edward khẽ động.

Anh bỗng hỏi:

"Cô để ý?"

Ella lập tức ngẩng đầu.

"Không."

Trả lời quá nhanh.

Nhanh đến mức chính nàng cũng biết mình thất bại.

Edward nhìn nàng.

Khóe môi anh chậm rãi cong lên, nhưng ánh mắt không hề có ý cười trêu đùa. Nó sâu, tối, mang theo sự nguy hiểm khiến Ella vô thức muốn lùi lại.

Nhưng sau lưng nàng là bàn phụ.

Không còn đường lùi.

Edward tiến gần hơn nửa bước.

"Không để ý?"

Ella nắm chặt áo khoác.

"Thưa Công tước, tôi không có tư cách để ý."

Nụ cười trên môi Edward nhạt đi.

Lại là tư cách.

Anh bắt đầu ghét từ này.

"Ta hỏi cô có để ý hay không. Không hỏi cô có tư cách hay không."

Ella nhìn anh.

Tim nàng đập rất nhanh.

Nàng không thể trả lời.

Nếu nói không, chính nàng cũng thấy giả dối.

Nếu nói có, vậy nàng là gì?

Một cô hầu gái chất vấn chủ nhân vì chủ nhân đến nhà người phụ nữ khác?

Thật nực cười.

Ella rũ mắt, giọng nhẹ như gió:

"Ngài và Lady Vivian vốn là người của cùng một thế giới."

Edward nhìn nàng.

"Còn cô thì sao?"

"Tôi không thuộc về thế giới nào cả."

Câu trả lời ấy khiến Edward khựng lại.

Ella mỉm cười rất khẽ.

"Trước đây tôi thuộc về nhà Moore, rồi nhà Everley, rồi nhà Harrington. Bây giờ tôi thuộc về Blackwell. Nhưng thật ra, tôi chưa từng thật sự thuộc về nơi nào."

Edward im lặng.

Ella nói tiếp:

"Vì vậy, nếu một ngày ngài đưa tôi đi nơi khác, hoặc bán tôi cho người khác, tôi cũng..."

"Im miệng."

Giọng Edward đột nhiên lạnh xuống.

Ella giật mình.

Edward nhìn nàng, ánh mắt tối đến đáng sợ.

"Đừng nói chuyện đó lần nữa."

Ella không hiểu vì sao anh tức giận.

Nàng chỉ đang nói sự thật.

"Thưa ngài..."

Edward cúi xuống, hai tay chống lên mép bàn hai bên nàng, gần như giam nàng giữa bàn phụ và lồng ngực mình.

Ella nín thở.

Khoảng cách quá gần.

Gần đến mức nàng có thể nhìn thấy bóng mình trong đôi mắt xám của anh.

Edward nói từng chữ:

"Ta đã mua cô khỏi Greyhall, không phải để bán cô đi lần nữa."

Ella nhìn anh.

Lòng nàng run lên.

"Nhưng khế ước..."

"Khế ước nằm trong tay ta."

"Vâng."

"Nên từ giờ trở đi, không ai được dùng nó để đe dọa cô."

Edward dừng lại.

Khi nói câu tiếp theo, giọng anh thấp hơn:

"Kể cả chính cô."

Ella không nói được gì.

Ánh nến khẽ lay động.

Bóng hai người in lên giá sách phía sau, gần đến mức như sắp chạm vào nhau.

Edward nhìn đôi môi hơi tái của nàng.

Chỉ cần cúi xuống thêm một chút.

Chỉ một chút.

Anh có thể biết hồng trắng có mùi vị thế nào khi run rẩy dưới hơi thở của mình.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, Edward lập tức siết tay.

Mặt bàn gỗ dưới ngón tay anh phát ra tiếng khẽ.

Ella nghe thấy.

Nàng cũng nhận ra khoảng cách giữa hai người đang nguy hiểm đến mức nào.

Nàng muốn lùi.

Nhưng không thể.

Nàng muốn cúi đầu.

Nhưng ánh mắt Edward giữ nàng lại.

Một lúc rất lâu sau, Edward cuối cùng cũng lùi ra.

Anh đứng thẳng dậy, vẻ mặt đã trở lại lạnh lùng.

"Về phòng đi."

Ella cúi đầu, giọng hơi run:

"Vâng."

Nàng cẩn thận cởi áo khoác khỏi vai, muốn trả lại anh.

Edward nhìn nàng.

"Mặc về."

Ella khựng lại.

"Nhưng..."

"Đừng để ta nói lần thứ hai."

Ella im lặng.

Cuối cùng, nàng khoác áo của anh, ôm sách vào lòng, cúi đầu rời khỏi thư viện.

Khi đi đến cửa, nàng nghe Edward nói phía sau:

"Ta không ở lại nhà Ash."

Ella dừng bước.

Edward không nhìn nàng.

Giọng anh lạnh nhạt như thể chỉ thuận miệng nói một chuyện không quan trọng:

"Trước đây có thể từng ở. Nhưng hôm nay thì không."

Ella đứng yên.

Tim nàng bỗng đập mạnh đến mức gần như đau.

Rất lâu sau, nàng mới khẽ đáp:

"Vâng."

Nàng mở cửa rời đi.

Hành lang bên ngoài lạnh hơn thư viện.

Nhưng áo khoác của Edward rất ấm.

Ella bước đi rất chậm.

Mỗi bước đều như giẫm lên điều gì đó mềm mại mà nguy hiểm.

Trong thư viện, Edward đứng một mình dưới ánh nến.

Anh nhìn cánh cửa đã đóng, rồi nhìn xuống bàn phụ nơi Ella vừa ngủ quên.

Trên trang sách còn có một sợi tóc nâu rất mảnh.

Edward đưa tay nhặt lên.

Đến khi nhận ra mình đang làm gì, anh bỗng khựng lại.

Một lát sau, anh bật cười rất khẽ.

Tiếng cười trầm, lạnh, mang theo chút tự giễu.

"Điên thật rồi."

Ngoài cửa sổ, mưa lại bắt đầu rơi.

Nhưng lần này, Edward không thấy phiền.

...

Ngày hôm sau, cả dinh thự Blackwell đều biết một chuyện.

Công tước về sớm từ tiệc nhà Ash.

Không ở lại.

Không khiêu vũ thêm với Lady Vivian sau điệu đầu tiên.

Cũng không bàn chuyện hôn ước.

Nhưng đêm ấy, có người thấy cô hầu gái Ella Rose rời khỏi thư viện trong áo khoác của Công tước.

Tin đồn giống như ngọn lửa gặp gió.

Chỉ trong một buổi sáng, nó đã cháy âm ỉ khắp khu người hầu.

Mary vừa nghe xong đã tái mặt.

Clara thì cười như thể đã chờ ngày này từ lâu.

"Xem ra cô Ella của chúng ta thật sự không đơn giản."

Ella đứng trong phòng giặt, tay cầm áo khoác đã được gấp cẩn thận.

Nàng biết từ hôm nay, mọi ánh mắt nhìn nàng sẽ càng khác.

Nhưng điều khiến nàng bất an hơn không phải lời đồn.

Mà là chính trái tim mình.

Bởi khi nghe người ta nói Edward không ở lại nhà Ash, phản ứng đầu tiên của nàng không phải nhẹ nhõm.

Mà là vui.

Rất nhỏ.

Rất sai.

Nhưng không thể phủ nhận.

Ella ôm chiếc áo khoác đen trong tay, nhẹ nhàng nhắm mắt.

"Không được."

Nàng tự nhắc mình lần nữa.

"Không được thích ngài ấy."

Nhưng lần này, câu nói ấy không còn chắc chắn như trước.

Ở cuối hành lang, Edward vừa bước qua đã nhìn thấy Ella đứng trong phòng giặt.

Nàng ôm áo khoác của anh, cúi đầu rất thấp, như đang giấu một bí mật không muốn ai biết.

Edward dừng lại.

Noah đi sau cũng dừng theo.

"Thưa Công tước?"

Edward không đáp.

Anh nhìn Ella một lúc, rồi bỗng nói:

"Chuẩn bị xe chiều nay."

Noah ngạc nhiên.

"Ngài định ra ngoài sao?"

"Đến Greyhall."

Noah lập tức hiểu.

"Công tước muốn xử lý chuyện khu đấu giá?"

Edward thu mắt khỏi Ella.

Ánh mắt anh lạnh xuống.

"Không."

Anh bước tiếp về phía thư phòng.

"Ta muốn xem còn bao nhiêu người từng nghĩ mình có quyền định giá cô ấy."

Noah cúi đầu.

"Vâng."

Trong phòng giặt, Ella không biết gì cả.

Nàng vẫn đang cố gắng thuyết phục bản thân rằng đêm qua chẳng có gì xảy ra.

Edward chỉ phủ áo cho nàng vì nàng ngủ quên.

Chỉ giải thích chuyện nhà Ash vì không muốn bị hiểu lầm.

Chỉ đến gần nàng vì tức giận khi nàng nhắc đến chuyện bị bán.

Tất cả đều có thể giải thích bằng lòng kiêu hãnh của một Công tước.

Không liên quan đến tình yêu.

Không thể liên quan.

Nhưng khi nàng đưa tay chạm lên lớp vải áo khoác còn vương mùi gỗ tuyết tùng lạnh, trái tim vẫn khẽ run.

Nàng biết, mình đang từng chút một bước tới gần mép vực.

Mà dưới vực sâu ấy không phải Greyhall.

Không phải nhà Harrington.

Không phải những trận đòn hay những lời sỉ nhục.

Mà là Edward Blackwell.

Người đàn ông nguy hiểm hơn tất cả những nơi nàng từng bị bán qua.

Vì anh không chỉ có thể làm nàng đau.

Anh còn có thể khiến nàng tự nguyện bước về phía nỗi đau ấy.

Bình luận (Trái Tim Không Nên Rung Động) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận