Có những nơi con người không bao giờ nên quay lại.
Không phải vì nơi đó đã thay đổi.
Mà vì nơi đó không hề thay đổi.
Nó vẫn tối tăm như cũ, vẫn lạnh lẽo như cũ, vẫn dùng ánh đèn vàng mờ nhạt để che đi những vết bẩn không ai muốn nhìn kỹ. Chỉ khác là, người từng đứng trong bóng tối ấy nay đã có kẻ đứng phía sau.
Greyhall là một nơi như vậy.
Và Edward Blackwell chưa bao giờ thích những nơi khiến anh cảm thấy quyền lực của mình đến muộn.
...
Buổi chiều, xe ngựa của Blackwell rời dinh thự trong im lặng.
Không có đoàn tùy tùng quá đông.
Không có nghi thức phô trương.
Chỉ có một chiếc xe đen viền bạc, hai kỵ sĩ đi trước, Noah ngồi đối diện Edward trong khoang xe, tay giữ một tập hồ sơ vừa được niêm phong bằng sáp đỏ.
Edward tựa lưng vào ghế, ánh mắt nhìn qua khung cửa.
Ngoài đường, thành Bắc kinh đô vừa qua mưa, những vũng nước đọng trên nền đá phản chiếu bầu trời xám bạc. Người đi đường vừa nhìn thấy huy hiệu hoa diên vĩ đen trên xe đã lập tức tránh sang một bên.
Blackwell đi đến đâu, đường tự mở đến đó.
Noah cúi đầu, thấp giọng báo cáo:
"Thưa Công tước, người của chúng ta đã hỏi được vài chuyện. Trước khi cô Ella bị bán đến Greyhall, nhà Harrington đã xử lý vụ chiếc trâm rất vội. Quản sự nói tìm được trâm dưới gối cô ấy, nhưng không cho người ngoài kiểm tra."
Edward không đáp.
Noah tiếp tục:
"Phu nhân Harrington khăng khăng cô Ella ăn cắp. Nhưng có một hầu gái cũ nói, đêm trước đó, cô ta từng thấy tiểu thư nhà Harrington vào phòng người hầu."
Edward nâng mắt.
"Tiểu thư Harrington?"
"Vâng. Con gái út của phu nhân Harrington, tên là Amelia Harrington."
Edward khẽ cười.
"Quý tiểu thư đặt trâm dưới gối hầu gái. Câu chuyện không mới, nhưng vẫn luôn hiệu quả."
Noah cúi đầu.
"Vì cô Ella không có ai làm chứng."
Edward nhìn màn mưa mỏng ngoài cửa.
"Không có ai làm chứng, không có nghĩa đó là sự thật."
Noah im lặng.
Một lát sau, anh lại nói:
"Greyhall đã chuẩn bị sẵn người tiếp đón. Quản phiên hôm đó cũng có mặt."
Edward xoay nhẹ chiếc nhẫn bạc trên tay.
"Còn William Hart?"
"Lord Hart đang ở câu lạc bộ phía Tây. Nhưng khi nghe nói ngài đến Greyhall, ông ta chắc chắn sẽ biết."
Edward nói:
"Biết thì tốt."
Noah khựng lại.
Edward hơi nghiêng mắt.
"Ta vốn không thích tìm người trong bóng tối. Để ông ta tự bước ra sẽ đỡ mất thời gian hơn."
Noah cúi đầu.
"Thuộc hạ hiểu."
Trong khoang xe lại yên tĩnh.
Nhưng yên tĩnh ấy không bình lặng.
Nó giống khoảng lặng trước khi lưỡi dao rơi xuống.
...
Cùng lúc đó, trong dinh thự Blackwell, Ella đang đứng trước bàn giặt.
Chiếc áo khoác của Edward đã được giặt khô, là phẳng, gấp lại ngay ngắn trên khay bạc. Bề mặt vải đen mềm mịn, hoa văn thêu chìm nơi cổ tay vẫn còn ánh lên dưới ánh sáng từ cửa sổ nhỏ.
Ella đặt tay lên mép áo.
Rất nhẹ.
Chỉ chạm một cái rồi lập tức rụt về.
Nàng đã tự dặn mình không nên nghĩ đến đêm qua.
Không nên nghĩ đến thư viện, đến hơi thở rất gần của Edward, đến câu anh nói trước khi nàng rời đi.
"Ta không ở lại nhà Ash."
Chỉ một câu thôi.
Vậy mà nó khiến trái tim nàng phản bội nàng suốt cả đêm.
Nàng ghét điều đó.
Ghét sự vui mừng nhỏ bé không được phép có.
Ghét việc chỉ vì một lời giải thích của anh, nàng đã có thể quên mất tất cả ranh giới giữa hai người.
Ella bưng khay áo lên, chuẩn bị mang đến phòng quản gia.
Vừa ra khỏi phòng giặt, nàng đã nghe thấy tiếng cười của Clara ở cuối hành lang.
"Ta chỉ nói sự thật thôi. Người hầu mới đến chưa đầy ba ngày đã được Công tước khoác áo hai lần. Các cô nói xem, nếu thêm vài ngày nữa, liệu cô ta có được chuyển lên tầng hai không?"
Một hầu gái khác bật cười nhỏ.
"Clara, nói khẽ thôi. Nếu ngài Lane nghe thấy, cô lại phải đi lau kính."
Clara không hề sợ.
"Lau kính thì lau kính. Nhưng chuyện này đâu phải do ta bịa ra. Đêm qua ai chẳng thấy cô Ella ôm áo khoác của Công tước rời thư viện?"
Ella dừng bước.
Khay bạc trong tay hơi lạnh.
Nàng biết mình nên quay đi.
Nhưng hành lang này là đường duy nhất dẫn đến phòng quản gia.
Nàng không thể mãi trốn tránh lời người khác.
Ella tiếp tục bước tới.
Tiếng bước chân rất nhẹ, nhưng đủ để mấy hầu gái kia quay đầu.
Clara nhìn thấy nàng, nụ cười trên môi càng rõ.
"Ồ, cô Ella."
Ella cúi đầu vừa đủ.
"Clara."
Clara nhìn khay áo trong tay nàng.
"Lại là áo của Công tước sao?"
Ella khẽ đáp:
"Tôi mang đến cho quản gia Lane."
"Vội vậy à? Ta còn tưởng cô nên đích thân mang đến phòng Công tước. Biết đâu ngài ấy lại muốn nhìn thấy cô."
Mấy hầu gái bên cạnh im lặng, nhưng ánh mắt lộ rõ tò mò.
Ella đứng yên.
Mặt nàng không đỏ.
Cũng không trắng hơn.
Chỉ có ngón tay đặt dưới khay bạc hơi siết lại.
"Đó không phải việc tôi nên làm."
Clara khẽ cười.
"Vậy cô cũng biết có những việc không nên làm sao?"
Mary vừa từ cuối hành lang đi tới, nghe thấy câu này lập tức cau mày.
"Clara, đủ rồi."
Clara nhún vai.
"Ta chỉ nhắc cô ấy thôi. Dù sao ở Blackwell, người biết mình ở đâu sẽ sống lâu hơn."
Ella nhìn Clara.
Giọng nàng vẫn mềm:
"Cảm ơn cô đã nhắc."
Clara sững lại.
Có lẽ nàng ta chờ Ella khóc, hoặc phản bác, hoặc ít nhất tỏ ra xấu hổ.
Nhưng Ella chỉ bình tĩnh như vậy.
Sự bình tĩnh ấy khiến Clara khó chịu hơn.
"Ta không có ý tốt đâu."
Ella nhẹ nhàng đáp:
"Tôi biết."
Nói xong, nàng ôm khay áo đi ngang qua.
Mary vội đi theo.
"Ella, cô đừng để tâm tới lời cô ta nói."
Ella lắc đầu.
"Tôi không sao."
"Không sao cái gì? Mặt cô trắng bệch ra rồi."
Ella cúi mắt nhìn chiếc áo trên khay.
"Mọi người nói cũng không sai. Tôi quả thật khiến Công tước bị bàn tán."
Mary thở dài.
"Đó không phải lỗi của cô."
"Nhưng kết quả vẫn như vậy."
Ella dừng lại trước khúc quanh.
"Mary, người như tôi không thể chỉ sống bằng đúng sai. Đôi khi dù mình không làm sai, vẫn sẽ phải chịu hậu quả."
Mary nhìn nàng, nhất thời không biết nên nói gì.
Ella mỉm cười rất nhẹ.
"Tôi thật sự không sao. Tôi chỉ muốn trả áo rồi quay lại thư viện."
Mary nhìn nàng đi về phía phòng quản gia.
Trong lòng bỗng thấy khó chịu.
Ella giống một người đã quen bị dao cứa đến mức khi máu chảy, phản ứng đầu tiên không phải kêu đau, mà là lau sạch vết máu để khỏi làm bẩn sàn.
...
Greyhall ban ngày còn xấu xí hơn ban đêm.
Không có màn mưa và ánh đèn dầu che đậy, những bức tường loang lổ, nền đá ẩm mốc, những lồng gỗ cũ xếp sau sân, các vệt bùn đen bên rìa bục đấu giá đều hiện ra rõ ràng.
Khi xe của Blackwell dừng trước cổng, những người trong Greyhall đã chờ sẵn.
Người quản phiên từng bán Ella hôm đó, ông Barker, chạy ra đầu tiên. Trên mặt ông ta vẫn là nụ cười nịnh nọt quen thuộc, nhưng trán lại lấm tấm mồ hôi dù trời không nóng.
"Công tước Blackwell, không ngờ ngài lại ghé đến lần nữa. Nếu ngài cần người hầu mới, Greyhall nhất định sẽ chuẩn bị người tốt nhất cho ngài."
Edward bước xuống xe.
Áo khoác đen rơi thẳng, giày da đặt lên nền đá ẩm, khí thế của anh khiến cả khu chợ vốn ồn ào lập tức yên xuống.
Anh nhìn Barker.
"Ngươi nghĩ ta thiếu người hầu?"
Barker khựng lại.
"Không, không phải ý tôi..."
Edward bước qua ông ta, đi thẳng vào sảnh đấu giá.
Noah đi sau, ra hiệu cho hai tùy tùng chặn cửa.
Những người trong Greyhall nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Edward đứng trước bục gỗ nơi Ella từng bị bán.
Chiếc bục đã được lau sạch, nhưng trong mắt anh, dáng vẻ cô gái mặc váy nâu cũ đứng trên đó vẫn hiện lên rất rõ.
Cúi đầu.
Sợ hãi.
Nhưng không cầu xin.
Edward chậm rãi bước lên bục.
Từ góc độ này nhìn xuống, anh có thể nhìn thấy toàn bộ hàng ghế phía dưới.
Hôm đó, William Hart ngồi ở ghế thứ hai bên trái.
Ánh mắt của ông ta nhìn Ella khiến Edward đến giờ nhớ lại vẫn thấy ghê tởm.
Barker đứng dưới bục, run giọng hỏi:
"Thưa Công tước, có phải cô hầu gái hôm trước không vừa ý ngài sao? Nếu vậy, Greyhall có thể..."
Edward cúi mắt nhìn ông ta.
Chỉ một ánh mắt, Barker lập tức ngậm miệng.
Edward nói:
"Đưa sổ giao dịch của Ella Rose cho ta."
Barker sắc mặt hơi đổi.
"Sổ giao dịch?"
"Ta không thích lặp lại."
Barker vội cúi đầu.
"Vâng, vâng. Tôi lập tức đi lấy."
Ông ta gần như chạy vào phòng trong.
Noah bước lên bên cạnh Edward.
"Thưa ngài, cần lục soát luôn không?"
Edward nhìn xuống hàng ghế trống.
"Chưa cần."
Noah hiểu.
Công tước muốn xem Greyhall tự đưa ra thứ gì trước.
Một lát sau, Barker mang sổ giao dịch ra.
Hai tay ông ta run nhẹ khi đặt cuốn sổ lên bàn.
Edward không tự mở.
Noah thay anh lật đến trang ghi tên Ella.
Ella Rose.
Tuổi mười chín.
Tình trạng: bán lại do phạm lỗi trộm cắp.
Xuất xứ trước đó: Harrington.
Trước Harrington: Everley.
Trước Everley: Moore.
Giá dự kiến: mười hai bảng.
Giá cuối: một trăm bảng.
Người mua: Công tước Edward Blackwell.
Edward nhìn dòng chữ "trộm cắp" rất lâu.
Sau đó anh hỏi:
"Ai ghi lý do này?"
Barker lau mồ hôi.
"Thưa ngài, là theo hồ sơ nhà Harrington gửi đến. Greyhall chỉ ghi lại đúng thông tin chủ trước cung cấp."
"Không kiểm tra?"
"Thưa ngài, người hầu bị bán lại vì phạm lỗi là chuyện thường thấy. Chúng tôi..."
Edward nâng mắt.
"Chuyện thường thấy?"
Barker lập tức cứng họng.
Edward đặt tay lên trang sổ.
Ngón tay đeo nhẫn bạc đè lên tên Ella.
"Ngươi biết cô ấy phủ nhận."
Barker nuốt nước bọt.
"Thưa Công tước, những người bị bán đến đây ai cũng phủ nhận lỗi của mình. Chúng tôi không thể..."
"Không thể, hay không muốn?"
Barker không dám đáp.
Edward cười khẽ.
Tiếng cười rất thấp, nhưng khiến Barker lạnh cả sống lưng.
"Người ở Greyhall luôn rất giỏi cân đo giá trị thân thể người khác, lại chẳng buồn cân đo sự thật."
Barker quỳ xuống ngay lập tức.
"Xin Công tước tha tội! Greyhall chỉ làm theo quy củ. Chúng tôi tuyệt đối không có ý xúc phạm người của ngài!"
Người của ngài.
Edward nghe bốn chữ này, ánh mắt hơi tối lại.
Nếu là trước đây, anh có lẽ sẽ cảm thấy câu ấy rất thuận tai.
Một người anh mua về, dĩ nhiên là người của anh.
Nhưng sau khi nghe Ella nói "nếu một ngày ngài bán tôi đi", bốn chữ ấy bỗng trở nên gai tai lạ thường.
Edward lạnh nhạt nói:
"Đứng dậy. Ta không đến đây để xem ngươi quỳ."
Barker run rẩy đứng lên.
Edward nhìn Noah.
"Đưa sổ đi."
Barker hoảng hốt.
"Thưa Công tước, đó là sổ của Greyhall..."
Edward nhìn ông ta.
"Sổ của Greyhall ghi sai tên người của ta là kẻ trộm. Ngươi muốn giữ lại để tiếp tục bôi nhọ cô ấy?"
Barker lập tức không dám nói nữa.
Noah đóng sổ lại.
Edward bước xuống khỏi bục.
"Trong vòng ba ngày, ta muốn toàn bộ hồ sơ liên quan đến những lần mua bán Ella Rose. Nhà Moore, Everley, Harrington, Greyhall. Thiếu một tờ, Greyhall tự chuẩn bị đóng cửa."
Barker mặt trắng bệch.
"Công tước..."
Edward dừng trước mặt ông ta.
"Ngươi nên mừng vì hôm nay ta không đưa cô ấy trở lại đây."
Barker không hiểu.
Edward cúi mắt, giọng lạnh đến mức gần như không có nhiệt độ:
"Nếu cô ấy nhìn thấy nơi này lần nữa, tâm trạng ta sẽ tệ hơn bây giờ rất nhiều."
Nói xong, anh rời khỏi Greyhall.
Noah đi theo phía sau, tay cầm cuốn sổ giao dịch, trong lòng lần đầu tiên cảm thấy có lẽ Greyhall nên cảm ơn vì cô Ella không có mặt.
Bởi nếu nàng đứng trên bục gỗ ấy lần nữa, e rằng Công tước thật sự sẽ phá nát nơi này ngay trong hôm nay.
...
Đến khi Edward trở về Blackwell, trời đã tối.
Ella đang ở thư viện.
Nàng đã trả áo khoác cho quản gia Lane từ buổi sáng, sau đó cố gắng để mọi thứ trở lại bình thường. Lau sách, thay hoa, nhóm lò sưởi, ghi lại danh sách nến và giấy viết đã dùng.
Nhưng bình thường là thứ rất khó giữ.
Nhất là khi cả dinh thự đều đang thì thầm về nàng.
Ella nghe thấy vài câu.
"Ngài ấy đến Greyhall."
"Hình như vì cô Ella."
"Không lẽ thật sự coi trọng cô ta?"
"Coi trọng thì sao? Một hầu gái Greyhall, chẳng lẽ còn muốn thành phu nhân?"
Mỗi câu đều rất nhỏ.
Nhỏ đến mức không thể bắt lỗi.
Nhưng đủ để người nghe đau.
Ella không phản ứng.
Nàng chỉ đứng trong thư viện, cắt ngắn thân hoa hồng trắng rồi đặt vào bình.
Hoa hồng trắng hôm nay nở rất đẹp.
Mềm mại.
Im lặng.
Và quá sạch sẽ.
Ella nhìn những cánh hoa ấy, bỗng nghĩ, nếu đặt hoa hồng trắng vào Greyhall, chắc nó sẽ héo rất nhanh.
Giống như người tốt nếu bị đặt nhầm nơi, cuối cùng cũng sẽ bị bóng tối làm bẩn.
Cửa thư viện mở ra.
Edward bước vào.
Trên người anh còn mang hơi lạnh bên ngoài. Áo khoác đen vương một chút nước mưa, tóc hơi rối vì gió, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng như thường.
Ella lập tức cúi đầu.
"Thưa Công tước."
Edward nhìn nàng.
Ánh mắt anh lướt qua bình hồng trắng, rồi dừng trên tay nàng.
Đầu ngón tay Ella bị gai hoa cào một vết nhỏ.
Máu đỏ nhạt thấm ra.
Ella nhận ra anh đang nhìn tay mình, vội giấu ra sau.
"Chỉ là vết xước nhỏ."
Edward không nói gì.
Anh bước tới.
Ella vô thức lùi nửa bước.
Edward dừng lại, ánh mắt hơi tối.
"Ta đáng sợ như vậy?"
Ella nhớ đến câu anh từng hỏi đêm đầu tiên.
Nàng khẽ đáp:
"Không phải."
"Vậy đưa tay đây."
Ella do dự.
Edward nhìn nàng.
"Cần ta tự lấy?"
Ella đành đưa tay ra.
Bàn tay nàng rất nhỏ trong tay anh.
Edward cầm lấy cổ tay nàng, lực không mạnh, nhưng không cho phép nàng rụt lại. Anh nhìn vết xước trên đầu ngón tay, rồi kéo ngăn bàn phụ lấy khăn sạch.
Ella muốn nói không cần.
Nhưng nhớ đến tính khí của anh, cuối cùng im lặng.
Edward lau vết máu cho nàng.
Động tác của anh không dịu dàng lắm.
Nhưng rất cẩn thận.
Cẩn thận đến mức Ella không dám thở mạnh.
Trong thư viện chỉ còn tiếng mưa ngoài cửa sổ và tiếng vải chạm nhẹ lên da.
Ella cúi đầu nhìn bàn tay anh.
Tay Edward rất đẹp.
Thon dài, sạch sẽ, mạnh mẽ, thuộc về một người sinh ra để ký tên lên các khế ước, cầm ly rượu trong vũ hội, hoặc chỉ cần nâng tay cũng khiến người khác cúi đầu.
Bàn tay ấy từng ký tên lên khế ước mua nàng.
Hiện tại lại đang lau một vết thương nhỏ do gai hồng để lại.
Sự đối lập ấy khiến Ella thấy lòng mình rối loạn.
Edward băng tạm ngón tay nàng bằng một dải vải nhỏ.
"Đau không?"
Ella khẽ lắc đầu.
"Không đau."
Edward nhướng mắt.
"Vết gì với cô cũng không đau à?"
Ella im lặng.
Nàng không biết nên trả lời thế nào.
Edward buông tay nàng ra, rồi đặt một cuốn sổ dày lên bàn.
Ella nhìn thấy dòng chữ trên bìa.
Sổ giao dịch Greyhall.
Sắc mặt nàng lập tức trắng đi.
Edward nhìn phản ứng ấy.
"Cô nhận ra?"
Ella nhìn cuốn sổ.
Tay nàng vô thức siết lại.
"Là sổ của Greyhall sao?"
"Ừ."
"Ngài... đến đó?"
"Ừ."
Ella chậm rãi lùi lại một bước.
Trong mắt nàng thoáng qua một thứ cảm xúc mà Edward rất ít thấy.
Không phải sợ anh.
Mà là sợ ký ức.
Greyhall đối với nàng không chỉ là một địa điểm. Nó là bục gỗ, tiếng búa, ánh mắt của William Hart, và cảm giác bản thân bị người ta lột bỏ toàn bộ nhân phẩm chỉ còn lại một con số.
Edward nhìn nàng.
Đột nhiên anh thấy mình không nên mang cuốn sổ này đến trước mặt nàng.
Nhưng đã muộn.
Ella nhìn dòng chữ trên bìa, giọng rất nhẹ:
"Trong đó có tên tôi sao?"
Edward im lặng một lát.
"Có."
"Có ghi tôi là kẻ trộm không?"
Câu hỏi ấy quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức Edward thấy lòng mình trầm xuống.
Anh nói:
"Có."
Ella khẽ gật đầu.
"Vâng."
Chỉ một tiếng vâng.
Không biện minh.
Không oán giận.
Không khóc.
Edward nhìn nàng.
"Không muốn nói gì?"
Ella nhẹ nhàng đáp:
"Tôi từng nói rồi. Không ai tin."
Edward nhìn nàng thật lâu.
Sau đó anh nói:
"Ta tin."
Ella ngẩng đầu.
Ánh mắt nàng khẽ run.
Edward đứng trước bàn, dáng vẻ vẫn kiêu hãnh, vẫn lạnh lùng, vẫn giống một người ở nơi cao đến mức không ai có thể chạm tới.
Nhưng câu nói ấy lại rơi xuống rất thấp.
Thấp đến mức chạm vào nơi Ella đã chôn sâu trong lòng.
Ta tin.
Hai chữ đơn giản.
Nhưng nàng đã chờ nó quá lâu.
Từ ngày bị người ta tìm thấy chiếc trâm dưới gối, từ lúc bị phu nhân Harrington mắng trước toàn bộ người hầu, từ lúc bị kéo lên xe đến Greyhall, từ lúc đứng trên bục đấu giá dưới ánh đèn vàng.
Nàng luôn nói mình không lấy.
Không ai tin.
Không một ai.
Ella cúi mắt rất nhanh.
Nhưng Edward vẫn nhìn thấy, hàng mi nàng đã ướt.
Anh khẽ nhíu mày.
"Cô khóc à?"
Ella lắc đầu.
"Không."
Giọng nàng run nhẹ.
"Chỉ là... lâu rồi không có ai nói câu đó."
Edward nhìn nàng.
Cảm giác khó chịu quen thuộc lại dâng lên.
Không phải vì Ella khóc.
Mà vì anh không biết trước khi gặp mình, nàng đã phải sống bao lâu trong một thế giới không ai chịu tin nàng.
Edward bước tới.
Ella không lùi.
Có lẽ vì nàng chưa kịp.
Cũng có lẽ vì hai chữ "ta tin" vừa rồi đã khiến nàng quên mất phải phòng bị.
Edward dừng trước mặt nàng, đưa tay nâng cằm nàng lên.
Động tác không thô bạo.
Nhưng mang theo thứ quyền lực không thể khước từ.
Ella buộc phải nhìn anh.
Đôi mắt nâu của nàng ửng nước, trong veo đến mức gần như làm lộ hết những tổn thương mà nàng luôn cố giấu.
Edward nhìn một lúc.
Rồi nói:
"Nghe cho kỹ."
Ella khẽ thở.
Edward chậm rãi nói:
"Từ hôm nay, nếu cô nói mình không làm, ta sẽ điều tra trước khi kết luận."
Ella nhìn anh.
Lòng nàng run đến mức gần như đau.
"Vì sao?"
Edward nhíu mày.
"Cô lại hỏi vì sao?"
Ella nhẹ giọng:
"Vì không ai làm vậy với một hầu gái."
Edward nhìn nàng.
"Có lẽ vì ta rảnh."
Ella ngẩn ra.
Câu trả lời quá kiêu ngạo, cũng không hợp với khoảnh khắc này.
Nhưng không hiểu vì sao, nàng lại muốn cười.
Rất nhẹ.
Khóe môi nàng cong lên một chút.
Edward nhìn thấy.
Đó không phải nụ cười ngoan ngoãn thường ngày.
Cũng không phải nụ cười lễ phép dùng để che giấu tổn thương.
Nó thật hơn.
Mềm hơn.
Như cánh hồng trắng vừa hé sau mưa.
Edward bỗng im lặng.
Ngón tay anh vẫn đặt dưới cằm nàng.
Khoảng cách giữa họ gần hơn anh tưởng.
Hơi thở của Ella rất nhẹ.
Mùi hoa hồng trắng trên tay nàng phảng phất trong không khí.
Trong một khoảnh khắc, Edward gần như quên mất mình định nói gì.
Ella cũng nhận ra sự im lặng ấy.
Nàng vội lui lại.
"Thưa Công tước, tôi..."
Edward buông tay trước khi nàng kịp nói hết.
Ánh mắt anh khôi phục vẻ lạnh nhạt.
"Đừng hiểu lầm. Ta chỉ không thích người khác làm bẩn thứ thuộc về Blackwell."
Trái tim Ella vừa được nâng lên một chút lập tức rơi xuống.
Thứ thuộc về Blackwell.
Phải rồi.
Nàng rũ mắt.
"Vâng."
Edward nhìn thấy vẻ mặt nàng thay đổi.
Ngay khi lời nói ra, anh đã biết mình nói sai.
Nhưng người kiêu hãnh như Edward Blackwell chưa từng giỏi thu hồi lời đã nói. Anh càng không biết phải giải thích rằng thứ anh vừa muốn nói không phải như vậy.
Không phải "thứ".
Không phải "thuộc về".
Nhưng nếu không phải vậy, thì là gì?
Anh không biết.
Sự không biết ấy khiến anh khó chịu.
Edward quay sang cuốn sổ trên bàn.
"Ta sẽ điều tra vụ chiếc trâm. Khi tìm được chứng cứ, tên cô sẽ được xóa khỏi hồ sơ Greyhall."
Ella ngẩng đầu.
"Có thể xóa sao?"
"Ta nói có thể thì có thể."
Giọng anh rất bình thản.
Như thể sửa lại một dòng chữ trong sổ giao dịch của Greyhall là chuyện dễ như trở tay.
Có lẽ với anh thật sự là vậy.
Đó chính là sự khác biệt giữa họ.
Nỗi oan từng khiến Ella bị bán đi, với Edward, chỉ là một việc có thể xử lý.
Nàng nên thấy buồn.
Nhưng lúc này, nàng lại chỉ thấy biết ơn.
"Thưa ngài..."
Edward nhìn nàng.
Ella dừng lại.
Không nói cảm ơn.
Nàng nhớ anh không thích nghe những lời ấy quá nhiều.
Rất lâu sau, nàng chỉ nhẹ nhàng nói:
"Tôi sẽ không quên."
Edward nhìn nàng.
Câu này còn khiến anh thấy không thoải mái hơn cả lời cảm ơn.
Như thể chỉ cần anh làm một chút chuyện, nàng đã lập tức muốn ghi nợ.
Anh không muốn nàng mắc nợ mình.
Ít nhất, hiện tại không muốn.
Edward lạnh giọng:
"Không cần nhớ. Chỉ cần đừng lại để người khác tùy tiện vu oan."
Ella khẽ đáp:
"Chuyện đó không phải lúc nào tôi cũng quyết định được."
Edward nhìn nàng.
Nàng nói đúng.
Một người không có quyền lực rất khó quyết định bản thân có bị hãm hại hay không.
Edward bỗng nghĩ đến điều gì đó.
Anh hỏi:
"Nếu cho cô cơ hội, cô muốn làm gì với người đã vu oan cô?"
Ella sững lại.
"Ngài nói tiểu thư Harrington?"
"Ừ."
Ella im lặng rất lâu.
Nếu là người khác, có lẽ sẽ nói muốn trả thù.
Muốn nàng ta chịu nhục.
Muốn nàng ta cũng bị kéo lên bục đấu giá để nếm cảm giác bị người khác định giá.
Nhưng Ella không nói vậy.
Nàng chỉ khẽ đáp:
"Tôi muốn nàng ấy thừa nhận trước mặt mọi người rằng tôi không lấy chiếc trâm."
Edward nhíu mày.
"Chỉ vậy?"
Ella nhìn cuốn sổ Greyhall.
"Với tôi, như vậy đã rất nhiều rồi."
Edward nhìn nàng.
Đúng lúc ấy, anh lại nhớ đến đêm mưa rất xa trong ký ức.
Một giọng nói nhỏ nói bên tai anh:
"Nếu sau này ngài trở thành người có quyền lực, xin đừng dùng nó để làm người yếu thế phải sợ hãi."
Ký ức vụt qua.
Edward khựng lại.
Lần này, nó rõ hơn trước.
Rõ đến mức anh gần như nghe thấy tiếng mưa rơi trên lá cây, cảm nhận được cơn sốt nóng hầm hập trong cơ thể thiếu niên năm ấy, và một bàn tay nhỏ lạnh buốt đặt lên trán mình.
Anh nhìn Ella.
Đôi mắt nâu.
Giọng nói hiền.
Hoa hồng trắng.
Mưa.
Sự trùng hợp khiến anh khó chịu.
Bởi nó giống như một cánh cửa cũ trong lòng anh đang bị ai đó chậm rãi đẩy ra.
Ella nhận ra anh nhìn mình hơi lâu.
"Thưa Công tước?"
Edward thu lại ánh mắt.
"Không có gì."
Anh cầm cuốn sổ Greyhall lên.
"Ngày mai cô không cần đến thư viện vào buổi sáng."
Ella ngẩn ra.
"Vì sao?"
"Ta đưa cô ra ngoài."
Mặt Ella hơi trắng.
"Ra ngoài?"
"Đến nhà Harrington."
Trái tim Ella như bị ai bóp mạnh.
Nhà Harrington.
Nơi nàng bị vu oan.
Nơi nàng từng quỳ trên sàn lạnh giải thích đến khản giọng mà không ai tin.
Nơi nàng bị lôi đi dưới ánh mắt hả hê của những người từng cùng làm việc.
Nàng vô thức lắc đầu.
"Thưa ngài, tôi..."
Edward nhìn nàng.
"Sợ?"
Ella im lặng.
Lần này nàng không thể phủ nhận.
Nàng sợ.
Sợ bước vào nơi đó.
Sợ nhìn thấy phu nhân Harrington.
Sợ nhìn thấy tiểu thư Amelia.
Sợ chính mình lại trở thành cô hầu gái bị ép cúi đầu nhận tội như ngày hôm đó.
Edward đặt cuốn sổ xuống.
"Vậy không đi."
Ella ngẩng đầu.
Edward nói rất bình thản:
"Ta có thể tự xử lý."
Nàng nhìn anh.
Nếu anh tự xử lý, có lẽ mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn. Một Công tước Blackwell ra mặt, nhà Harrington không dám chống đối. Sự thật có thể được lôi ra mà nàng không cần đối diện với quá khứ.
Nhưng như vậy, nàng vẫn sẽ mãi là người được cứu khỏi phía sau.
Ella cúi mắt nhìn ngón tay vừa được băng lại.
Rất lâu sau, nàng nhẹ giọng:
"Tôi đi."
Edward nhìn nàng.
"Không cần miễn cưỡng."
Ella lắc đầu.
"Tôi muốn nghe nàng ấy chính miệng nói ra."
Giọng nàng vẫn hiền.
Nhưng lần này, trong sự hiền lành ấy có một sợi dây mảnh nhưng bền.
Không sắc bén.
Không ồn ào.
Nhưng không dễ cắt đứt.
Edward nhìn nàng thật lâu.
Sau đó, khóe môi anh hơi cong.
"Được."
Ella ngẩng lên.
Edward nói:
"Ngày mai, ta đưa cô đi đòi lại sự trong sạch."
Câu ấy rất nhẹ.
Nhưng với Ella, lại giống như một lời hứa nặng hơn bất kỳ khế ước nào.
...
Đêm đó, Ella không đọc sách.
Nàng ngồi bên cửa sổ rất lâu, nhìn vườn hồng trắng chìm trong mưa.
Ngày mai nàng phải trở lại nhà Harrington.
Trở lại nơi mình từng bị đuổi đi như một kẻ trộm.
Chỉ nghĩ thôi, lòng bàn tay nàng đã lạnh.
Nhưng kỳ lạ là, bên dưới nỗi sợ ấy còn có một thứ khác.
Một chút mong chờ rất nhỏ.
Nàng không biết ngày mai Edward sẽ làm gì.
Cũng không biết phu nhân Harrington sẽ phản ứng ra sao.
Nhưng nàng biết một điều.
Lần này nàng không đi một mình.
Nghĩ đến đây, Ella bỗng đưa tay chạm lên ngón tay được băng lại.
Dải vải trắng do Edward quấn không đẹp lắm.
Thậm chí hơi vụng.
Nhưng nó vẫn nằm đó.
Giống một bằng chứng rằng hôm nay thật sự có người đã tin nàng.
Ella khẽ nhắm mắt.
Trong đầu vang lên giọng nói của Edward.
"Ta tin."
Nàng biết mình không nên để hai chữ ấy trở thành thứ quá quan trọng.
Nhưng đã muộn rồi.
Có những lời một khi đã rơi vào nơi từng quá khô cằn, dù chỉ là một giọt nước, cũng đủ khiến thứ gì đó âm thầm nảy mầm.
Ở tầng hai, Edward cũng chưa ngủ.
Trên bàn anh đặt sổ giao dịch Greyhall, hồ sơ của nhà Harrington, và một mảnh giấy ghi tên Amelia Harrington.
Noah đứng bên cạnh.
"Thưa Công tước, ngày mai có cần báo trước cho nhà Harrington không?"
Edward cười lạnh.
"Báo trước để bọn họ chuẩn bị nói dối?"
Noah cúi đầu.
"Thuộc hạ hiểu."
Edward cầm mảnh giấy có tên Amelia lên.
"Chuẩn bị xe lúc chín giờ."
"Vâng."
Noah định rời đi, nhưng Edward bỗng gọi lại.
"Noah."
"Thưa ngài?"
Edward nhìn mưa ngoài cửa sổ.
"Chuẩn bị thêm một áo choàng dày."
Noah khựng một chút.
"Sợ cô Ella lạnh sao?"
Edward quay đầu nhìn anh.
Noah lập tức cúi đầu.
"Thuộc hạ sẽ chuẩn bị."
Edward thu mắt về.
Một lát sau, anh lạnh nhạt nói:
"Đừng để cô ấy biết là ta dặn."
Noah im lặng cúi đầu.
Nhưng trong lòng lại nghĩ, nếu một ngày Công tước thật sự yêu ai đó, có lẽ cả dinh thự Blackwell sẽ biết trước chính ngài ấy.
Ngoài trời, mưa rơi không ngừng.
Nhưng trong căn phòng phía Đông, Ella lần đầu tiên ngủ mà không mơ thấy Greyhall.
Nàng mơ thấy một vườn hồng trắng.
Và một người đàn ông đứng dưới cơn mưa, đôi mắt xám lạnh nhìn nàng, giọng kiêu hãnh mà chắc chắn:
"Ta tin."
Bình luận (Trở Lại Greyhall) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận