Cô Hầu Gái Của Công Tước Blackwell

Lời Thú Nhận Của Amelia

Cập nhật: 07/06/2026 1 lượt xem

Có những nơi không cần giam giữ ai, nhưng chỉ cần nhớ đến thôi cũng đủ khiến người ta thấy mình không thở nổi.

Đối với Ella, nhà Harrington chính là một nơi như vậy.

Nơi đó không có lồng sắt.

Không có xiềng xích.

Không có bục gỗ đấu giá như Greyhall.

Nhưng ở nơi ấy, nàng đã từng quỳ trên nền đá lạnh, lặp đi lặp lại một câu rằng mình không lấy chiếc trâm, cho đến khi giọng khản đi, đầu gối tê dại, mà xung quanh vẫn chỉ có những ánh mắt lạnh lùng và khinh miệt.

Khi ấy, không ai tin nàng.

Không một ai.

...

Sáng hôm sau, trời vẫn âm u.

Mây xám phủ thấp trên mái vòm của dinh thự Blackwell, từng cơn gió lạnh thổi qua vườn hồng phía Đông khiến những cánh hoa trắng rung nhẹ trên cành. Mưa đêm qua đã tạnh, nhưng mùi ẩm vẫn còn đọng trong không khí.

Ella thức dậy từ rất sớm.

Nàng mặc bộ váy hầu gái mới được bà Martha sửa lại, cổ áo trắng viền ren, tay áo vừa khít, váy đen rủ xuống đến mắt cá chân. So với bộ váy cũ nàng từng mặc khi đến Blackwell, bộ này sạch sẽ và vừa vặn hơn nhiều.

Nhưng dù quần áo có khác, khi đứng trước gương, Ella vẫn thấy mình là cô gái từng bị lôi khỏi nhà Harrington hôm ấy.

Nàng đưa tay chỉnh lại cổ áo.

Động tác rất chậm.

Ngón tay được Edward băng hôm qua vẫn còn quấn dải vải trắng. Vết xước do gai hồng không còn đau, nhưng mỗi lần nhìn thấy nó, nàng lại nhớ đến bàn tay anh.

Nhớ đến giọng nói lạnh lùng nhưng chắc chắn của anh.

"Ta tin."

Ella khẽ nhắm mắt.

Chỉ hai chữ ấy, nàng đã phải dùng cả đêm để ép mình không được nghĩ quá nhiều.

Cửa phòng vang lên tiếng gõ.

Mary bước vào, trong tay ôm một chiếc áo choàng màu xám nhạt.

"Ella, quản gia Lane bảo tôi đưa cái này cho cô."

Ella quay lại.

"Áo choàng?"

"Ừ. Bên ngoài lạnh."

Mary đặt áo lên giường, rồi thấp giọng nói:

"Tôi nghe nói hôm nay Công tước đưa cô đến nhà Harrington."

Ella khẽ gật đầu.

Mary nhìn nàng, vẻ mặt lo lắng.

"Cô thật sự muốn đi sao?"

Ella im lặng một lát.

"Muốn."

Mary hơi bất ngờ.

Ella cúi mắt nhìn áo choàng.

"Tôi sợ, nhưng tôi vẫn muốn đi."

Mary không nói nữa.

Một lúc sau, nàng đi đến trước mặt Ella, giúp nàng buộc lại dải ruy băng phía sau cổ áo.

"Cô đừng cúi đầu quá thấp."

Ella ngẩng lên nhìn nàng.

Mary mỉm cười rất nhẹ.

"Bà Martha nói đúng. Người hầu Blackwell có thể hành lễ, nhưng không cần cong lưng như kẻ có tội."

Ella nhìn Mary.

Trong lòng bỗng ấm lên.

"Mary."

"Hửm?"

"Cảm ơn cô."

Mary thở dài.

"Lần này cô cứ cảm ơn đi, tôi không phải Công tước, không ghét nghe câu đó."

Ella bật cười rất khẽ.

Nụ cười ấy rất nhạt.

Nhưng ít nhất, trong buổi sáng đầy bất an này, nàng vẫn còn có thể cười.

...

Xe ngựa đã chờ ở cổng chính lúc chín giờ.

Edward đứng bên cạnh xe, trên người mặc áo khoác đen thêu chỉ vàng chìm, cổ áo cao, găng tay da đen ôm lấy những ngón tay thon dài. Dưới bầu trời xám, gương mặt anh càng có vẻ lạnh lùng hơn thường ngày.

Noah đứng phía sau anh, tay cầm hồ sơ nhà Harrington và cuốn sổ Greyhall.

Khi Ella bước ra, Edward quay đầu nhìn nàng.

Ánh mắt anh lướt qua chiếc áo choàng xám trên vai nàng.

"Áo vừa không?"

Ella hơi ngẩn ra.

"Vâng."

Nói xong, nàng mới nhận ra điều gì đó.

Chiếc áo này không phải do quản gia Lane tùy ý chuẩn bị.

Có lẽ là Edward dặn.

Nhưng nếu nàng hỏi, chắc chắn anh sẽ không thừa nhận.

Vì vậy Ella chỉ cúi đầu nhẹ.

"Tôi đã chuẩn bị xong, thưa Công tước."

Edward nhìn nàng.

Sắc mặt nàng vẫn hơi nhợt, nhưng lưng thẳng hơn hôm qua.

Anh khẽ nhướng mày.

"Không đổi ý?"

Ella siết nhẹ tay.

"Không."

"Đến đó rồi, nếu sợ thì đứng sau ta."

Ella im lặng một chút.

Sau đó nàng nhẹ giọng:

"Tôi không muốn đứng sau ngài cả buổi."

Edward nhìn nàng.

Đây không phải câu trả lời anh dự đoán.

Ella ngẩng lên, đôi mắt nâu dịu dàng nhưng nghiêm túc.

"Tôi muốn nghe nàng ấy thừa nhận. Nếu có thể, tôi cũng muốn chính mình hỏi nàng ấy một câu."

Edward nhìn nàng rất lâu.

Sau đó, khóe môi anh hơi cong lên.

"Xem ra cô hầu gái của ta không yếu đuối như người khác tưởng."

Ella rũ mắt.

"Tôi vẫn sợ."

"Sợ mà vẫn đi, không gọi là yếu."

Edward đưa tay mở cửa xe.

"Đi thôi."

Ella đứng trước cửa xe, do dự trong một thoáng.

Edward nhìn nàng.

"Lần này cũng định hỏi nên ngồi ở đâu?"

Ella nhớ đến lần đầu đến Blackwell, mặt hơi nóng lên.

"Không."

Nàng bước lên xe.

Edward theo sau, ngồi đối diện nàng.

Khi cửa xe đóng lại, bánh xe bắt đầu lăn qua con đường lát đá trước dinh thự.

Blackwell dần lùi lại phía sau.

Ella nhìn qua cửa sổ, bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết.

Edward không bỏ qua động tác ấy.

"Căng thẳng?"

Ella thành thật gật đầu.

"Vâng."

Edward tựa lưng vào ghế.

"Nhà Harrington không dám làm gì cô trước mặt ta."

Ella rũ mắt.

"Tôi biết."

"Vậy còn sợ gì?"

Ella nhìn bàn tay mình.

"Sợ nhìn thấy những người từng không tin tôi."

Edward im lặng.

Ella nói tiếp, giọng rất nhẹ:

"Khi một người xa lạ không tin mình, có thể tự nhủ họ vốn không biết mình. Nhưng khi những người từng cùng sống dưới một mái nhà, từng ăn chung trong phòng người hầu, từng gọi tên mình mỗi ngày cũng đứng nhìn mình bị kéo đi... cảm giác ấy rất khó quên."

Edward nhìn nàng.

Bên ngoài, thành phố trôi qua sau khung cửa kính.

Có những người bán báo bên lề đường, xe ngựa của quý tộc đi qua quảng trường, vài đứa trẻ chạy trên nền đá ẩm. Tất cả đều bình thường đến mức vô tình.

Nhưng trong khoang xe này, một câu nói của Ella lại khiến mọi thứ như chậm lại.

Edward hỏi:

"Cô muốn bọn họ xin lỗi?"

Ella suy nghĩ một lát.

"Không biết."

"Không biết?"

Ella nhẹ nhàng đáp:

"Tôi từng rất muốn. Muốn tất cả bọn họ biết mình sai, muốn họ xấu hổ, muốn họ nhìn tôi như một người vô tội."

Nàng dừng lại.

"Nhưng hiện tại tôi chỉ muốn lấy lại sự trong sạch. Còn xin lỗi hay không, có lẽ không quan trọng nữa."

Edward nhìn nàng.

"Cô dễ tha thứ quá."

Ella lắc đầu.

"Không phải tha thứ."

Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Chỉ là có những thứ, nếu cứ ôm mãi trong lòng, người đau nhất vẫn là mình."

Edward không nói gì.

Anh chưa từng là người như vậy.

Nếu ai làm anh đau, anh sẽ khiến kẻ đó trả giá. Nếu ai phản bội Blackwell, anh sẽ cắt bỏ trước khi vết thương lan rộng. Tha thứ, buông xuống, không truy cứu, những thứ ấy đối với anh đều quá xa lạ.

Nhưng Ella nói ra bằng giọng rất bình tĩnh.

Như thể nàng đã học được cách sống sót bằng việc không để thù hận đốt cháy mình.

Edward bỗng cảm thấy, sự dịu dàng của nàng không phải yếu đuối.

Nó là thứ còn sót lại sau rất nhiều lần bị tổn thương mà vẫn không biến thành cay độc.

Điều đó hiếm hơn bất kỳ viên ngọc nào trong kho Blackwell.

...

Nhà Harrington nằm ở khu phía Đông kinh thành.

So với Blackwell, dinh thự Harrington nhỏ hơn nhiều, nhưng vẫn đủ để một gia đình quý tộc trung lưu tự hào. Tường ngoài màu kem, cửa sổ vòm, vườn trước trồng hoa oải hương và nguyệt quế. Nhìn từ xa, nơi này có vẻ thanh lịch và yên bình.

Ella nhìn cánh cổng sắt quen thuộc, ngực bỗng thắt lại.

Nàng từng đứng ở cổng này trong một buổi sáng mưa, tay bị quản sự nắm chặt, phía sau là tiếng người hầu thì thầm, phía trước là xe của Greyhall.

Khi ấy, nàng quay đầu nhìn lại một lần.

Không ai tiễn nàng.

Không ai nói gì.

Ngay cả Mary khi đó cũng chưa xuất hiện trong đời nàng.

Xe ngựa dừng lại.

Edward nhìn nàng.

"Còn muốn đi vào không?"

Ella nhắm mắt rất nhẹ.

Rồi mở ra.

"Muốn."

Edward xuống xe trước.

Người gác cổng Harrington vừa nhìn thấy huy hiệu Blackwell đã hoảng hốt mở cổng, chạy vào trong báo tin. Chưa đầy vài phút, quản gia nhà Harrington đã vội vàng ra đón.

Ông ta vừa thấy Edward đã cúi người rất sâu.

"Công tước Blackwell, thật vinh hạnh. Chúng tôi không biết ngài ghé thăm nên chưa kịp chuẩn bị..."

Edward không nhìn ông ta.

"Phu nhân Harrington đâu?"

"Phu nhân đang ở phòng khách. Tôi lập tức báo..."

"Không cần."

Edward bước thẳng vào.

Quản gia Harrington cứng người.

Noah đi theo phía sau, giọng bình tĩnh:

"Công tước không thích chờ."

Ella bước cuối cùng.

Khi nàng đi qua cổng, người gác cổng nhìn nàng, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

Rõ ràng hắn nhận ra nàng.

Cô hầu gái từng bị bán đi vì tội ăn trộm.

Nhưng hôm nay nàng trở lại trong xe của Công tước Blackwell.

Khoác áo choàng sạch sẽ.

Đi sau Edward.

Ánh mắt ấy khiến Ella thấy sống lưng lạnh đi.

Nhưng lần này, nàng không cúi đầu trốn tránh.

Nàng chỉ lặng lẽ đi tiếp.

...

Phòng khách nhà Harrington vẫn giống trong ký ức của Ella.

Rèm xanh nhạt, thảm hoa cũ, lò sưởi đá trắng, trên tường treo tranh gia đình. Phu nhân Harrington ngồi trên ghế dài, bên cạnh là con gái út Amelia Harrington.

Khi Edward bước vào, phu nhân Harrington lập tức đứng dậy.

Bà ta khoảng ngoài bốn mươi, thân hình hơi đầy đặn, gương mặt trang điểm kỹ, trên cổ đeo chuỗi ngọc màu sữa. Vừa nhìn thấy Edward, nụ cười của bà ta lập tức nở ra.

"Công tước Blackwell, ngọn gió nào đưa ngài đến đây vậy? Thật là vinh hạnh cho nhà Harrington."

Edward không đáp ngay.

Anh đứng giữa phòng khách, ánh mắt lạnh lùng lướt qua phu nhân Harrington, rồi dừng trên Amelia.

Amelia Harrington khoảng mười tám tuổi, mặc váy hồng nhạt, tóc vàng được uốn xoăn tỉ mỉ. Nàng ta vốn đang tò mò nhìn vị Công tước trẻ tuổi nổi danh trong kinh thành, nhưng khi ánh mắt chạm đến Ella đứng phía sau, sắc mặt lập tức thay đổi.

Ella nhìn thấy.

Nàng biết Amelia nhận ra mình.

Phu nhân Harrington cũng nhận ra.

Nụ cười trên mặt bà ta hơi cứng lại.

"Đây không phải... Ella sao?"

Edward nhàn nhạt nói:

"Xem ra phu nhân còn nhớ cô ấy."

Phu nhân Harrington vội cười.

"Dĩ nhiên nhớ. Dù sao cô ta từng làm việc trong nhà ta. Chỉ là không ngờ sau khi bị bán đi, cô ta lại có may mắn được ngài mua về."

Chữ "may mắn" được nói rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến Ella thấy tim mình lạnh đi.

Edward nhìn bà ta.

"Ta cũng thấy may."

Phu nhân Harrington ngẩn ra.

Edward tiếp tục:

"Nếu không phải ta mua cô ấy, có lẽ đến giờ vẫn không biết nhà Harrington có thói quen vu oan hầu gái rồi bán đi để bịt miệng."

Không khí trong phòng khách lập tức đông cứng.

Phu nhân Harrington biến sắc.

"Công tước, lời này... e là quá nặng rồi."

Edward cởi găng tay, động tác thong thả.

"Ta thường nói chuyện khá nhẹ nhàng với phụ nữ."

Anh nâng mắt.

"Nhưng nếu phu nhân thích lời nặng hơn, ta có thể đổi cách."

Phu nhân Harrington lập tức im bặt.

Amelia ngồi bên cạnh, bàn tay siết chặt váy.

Edward nhìn Noah.

Noah bước lên, đặt sổ Greyhall và một tập hồ sơ lên bàn.

"Ba ngày trước, nhà Harrington gửi cô Ella Rose đến Greyhall với lý do trộm chiếc trâm cài bạc của phu nhân. Công tước muốn nghe lại toàn bộ sự việc."

Phu nhân Harrington cố giữ vẻ bình tĩnh.

"Chuyện đã rất rõ ràng. Chiếc trâm được tìm thấy dưới gối của Ella. Khi ấy toàn bộ người hầu đều có mặt. Cô ta không thể chối."

Edward kéo ghế ngồi xuống.

Tư thế của anh không vội vã, nhưng lại khiến toàn bộ căn phòng như bị đè xuống.

"Vậy hôm nay gọi toàn bộ người hầu có mặt hôm đó đến."

Phu nhân Harrington cứng người.

"Chuyện này..."

Edward nhìn bà ta.

"Không tiện?"

"Không phải, chỉ là một chuyện nhỏ của người hầu, không đáng để Công tước mất thời gian như vậy."

Edward khẽ cười.

"Phu nhân Harrington, cô ấy hiện là người của Blackwell."

Ella đứng phía sau anh, đầu ngón tay khẽ run.

Người của Blackwell.

Nếu là hôm qua, nghe bốn chữ này nàng sẽ thấy mình giống một món đồ được đóng dấu chủ sở hữu.

Nhưng hôm nay, khi Edward nói trước mặt phu nhân Harrington, nàng lại nghe ra một ý nghĩa khác.

Anh đang nói, người mà các người từng tùy tiện vu oan, hiện có Blackwell chống lưng.

Edward nhàn nhạt nói tiếp:

"Chuyện của cô ấy, với ta không nhỏ."

Phu nhân Harrington cuối cùng không còn cười nổi.

Bà ta nhìn quản gia.

"Gọi người đến."

Quản gia Harrington vội rời đi.

Amelia cúi đầu uống trà, nhưng tay run đến mức tách trà chạm vào đĩa sứ phát ra âm thanh rất nhỏ.

Ella nhìn nàng ta.

Rất lâu sau, nhẹ giọng gọi:

"Tiểu thư Amelia."

Amelia khựng lại.

Ella bước lên một bước.

Edward hơi nghiêng mắt nhìn nàng, nhưng không ngăn cản.

Ella nhìn cô gái từng đặt chiếc trâm dưới gối mình.

Giọng nàng vẫn hiền.

Nhưng lần này không còn là sự cam chịu.

"Hôm đó, trước khi phu nhân tìm thấy chiếc trâm trong phòng tôi, cô có từng vào khu người hầu không?"

Amelia ngẩng phắt đầu.

"Ngươi nói gì vậy?"

Ella nhìn nàng ta.

"Tôi hỏi, hôm đó cô có từng vào phòng tôi không?"

Amelia lập tức đứng dậy.

"Ngươi là cái gì mà dám chất vấn ta?"

Câu nói ấy vừa dứt, cả phòng khách yên xuống.

Edward nâng mắt.

Ánh mắt xám lạnh rơi trên người Amelia.

Chỉ một cái nhìn, sắc mặt Amelia đã trắng đi.

Edward chậm rãi nói:

"Cô ấy hỏi, thì cô trả lời."

Amelia nhìn Edward, môi run nhẹ.

"Thưa Công tước, con không..."

"Ngồi xuống."

Giọng Edward không lớn.

Nhưng Amelia gần như lập tức ngồi xuống.

Phu nhân Harrington vội nói:

"Công tước, Amelia còn nhỏ, bị một hầu gái vu khống nên nhất thời kích động."

Edward nhìn bà ta.

"Mười tám tuổi không nhỏ. Đủ tuổi tham dự vũ hội, đủ tuổi đính hôn, cũng đủ tuổi chịu trách nhiệm về lời nói dối của mình."

Phu nhân Harrington tái mặt.

Ella nhìn Amelia.

Trong lòng nàng không hề thấy vui.

Nàng từng nghĩ nếu có ngày gặp lại Amelia, mình sẽ hận, sẽ tức giận, sẽ muốn nàng ta cũng nếm thử cảm giác bị dồn vào đường cùng.

Nhưng giờ phút này, khi nhìn thấy Amelia run rẩy trước Edward, Ella chỉ thấy rất mệt.

Thì ra người từng khiến nàng bị bán đi cũng biết sợ.

Chỉ là khi ấy, người sợ là Ella, nên không ai để ý.

...

Không lâu sau, những người hầu từng có mặt hôm đó lần lượt được gọi tới.

Quản sự nhà Harrington, bà bếp trưởng, hai hầu gái phòng giặt, một người hầu nam, và cô hầu gái cũ từng nói với người của Noah rằng đã thấy Amelia vào khu người hầu.

Tên cô ấy là Anne.

Anne là một cô gái gầy, tóc màu nâu xám, khoảng hai mươi tuổi. Khi nhìn thấy Ella, ánh mắt cô ấy thoáng né tránh.

Ella nhận ra.

Anne từng ngủ giường bên cạnh nàng trong khu người hầu nhà Harrington.

Ngày nàng bị vu oan, Anne đứng trong đám đông, không nói một câu.

Edward không vòng vo.

Anh để Noah hỏi từng người một.

Quản sự nói phát hiện chiếc trâm dưới gối Ella.

Bếp trưởng nói phu nhân Harrington rất tức giận.

Hai hầu gái phòng giặt nói Ella từng phủ nhận.

Người hầu nam nói hôm đó Amelia có đi qua hành lang khu người hầu, nhưng không biết đi đâu.

Đến lượt Anne, cô ấy cúi đầu rất thấp.

Noah hỏi:

"Ngày hôm đó, cô có thấy tiểu thư Amelia vào phòng của Ella Rose không?"

Phòng khách yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng củi cháy trong lò sưởi.

Anne run giọng:

"Tôi..."

Phu nhân Harrington lập tức nói:

"Anne, ngươi nghĩ kỹ rồi hẵng nói. Công việc của mẹ ngươi vẫn do nhà Harrington giúp đỡ."

Anne tái mặt.

Ella nhìn cô ấy.

Rõ ràng Anne đang sợ.

Sợ mất việc.

Sợ liên lụy gia đình.

Sợ nói thật rồi sẽ bị phạt.

Ella bỗng hiểu rất rõ.

Hôm đó không ai làm chứng cho nàng, có lẽ không hẳn vì tất cả đều xấu.

Có người chỉ là quá sợ.

Sợ đến mức chọn im lặng trước nỗi oan của người khác.

Edward đặt tách trà xuống bàn.

Âm thanh rất nhẹ.

Nhưng đủ khiến phu nhân Harrington ngừng lại.

Anh nhìn Anne.

"Ta không hỏi mẹ cô nhận ơn ai. Ta hỏi cô đã nhìn thấy gì."

Anne ngẩng đầu, môi run run.

Edward nói tiếp:

"Nói thật, Blackwell bảo vệ cô. Nói dối, Harrington cũng không giữ được cô."

Phu nhân Harrington sắc mặt trắng bệch.

Anne cắn môi đến bật máu.

Cuối cùng, cô ấy quỳ xuống.

"Thưa Công tước, tôi thấy tiểu thư Amelia vào phòng Ella."

Amelia bật dậy.

"Ngươi nói bậy!"

Anne run rẩy nói tiếp:

"Tôi thấy tiểu thư cầm một chiếc khăn tay, bên trong giống như bọc thứ gì đó. Sau khi tiểu thư rời đi không lâu, quản sự liền dẫn người đến lục phòng. Sau đó... sau đó tìm thấy chiếc trâm dưới gối Ella."

"Anne!"

Phu nhân Harrington giận dữ quát.

Anne cúi đầu sát đất.

"Tôi xin lỗi. Tôi biết mình nên nói từ hôm đó. Nhưng tôi sợ. Mẹ tôi bệnh, em trai tôi còn nhỏ, tôi không thể mất việc. Ella, tôi xin lỗi..."

Ella đứng yên.

Lời xin lỗi ấy đến quá muộn.

Muộn đến mức không thể xóa đi Greyhall.

Không thể xóa đi những ngày nàng bị coi là kẻ trộm.

Không thể xóa đi cảm giác đứng trên bục đấu giá và nghe người khác ra giá cho mình.

Nhưng khi nghe Anne nghẹn ngào nói xin lỗi, Ella vẫn không thấy nhẹ nhõm như mình tưởng.

Nàng chỉ thấy lòng trống rỗng.

Edward nhìn Amelia.

"Cô muốn tự nói, hay để ta tiếp tục hỏi?"

Amelia run lên.

"Con... con không cố ý..."

Phu nhân Harrington vội quay sang con gái.

"Amelia!"

Nhưng Amelia đã hoảng.

Dưới ánh mắt Edward, tất cả sự kiêu ngạo của một tiểu thư quý tộc được nuông chiều đều tan đi.

"Cô ta chỉ là một hầu gái. Con chỉ muốn dọa cô ta một chút. Con không nghĩ phu nhân sẽ bán cô ta nhanh như vậy..."

Ella nhắm mắt.

Cuối cùng cũng nghe được rồi.

Sự thật.

Thì ra chỉ là "dọa một chút".

Chỉ vì một chút đố kỵ, một chút buồn chán, một chút trò đùa của tiểu thư quý tộc, cuộc đời nàng suýt rơi vào tay William Hart.

Edward đứng dậy.

Cả căn phòng như lạnh đi.

"Chỉ là một hầu gái?"

Amelia lùi lại.

Edward bước tới trước mặt nàng ta, ánh mắt lạnh đến mức không còn chút nhiệt độ.

"Cô có biết nếu hôm đó ta không mua cô ấy, cô ấy sẽ rơi vào tay ai không?"

Amelia lắc đầu, nước mắt trào ra.

"Con không biết..."

"Không biết nên có thể làm?"

Edward cười rất khẽ.

"Nhà Harrington dạy con gái như vậy?"

Phu nhân Harrington cuối cùng cũng đứng không vững.

"Công tước, chuyện này là lỗi của Amelia. Nhưng con bé còn nhỏ, xin ngài nể tình..."

"Nể tình?"

Edward quay đầu nhìn bà ta.

"Phu nhân nể tình ai khi bán Ella đến Greyhall?"

Phu nhân Harrington cứng họng.

Edward nhìn Noah.

"Viết lại lời khai."

Noah lập tức lấy giấy.

Edward nói tiếp:

"Amelia Harrington vu oan Ella Rose trộm chiếc trâm. Phu nhân Harrington không điều tra, cố ý bán người vô tội đến Greyhall. Tất cả người có mặt ký tên làm chứng."

Phu nhân Harrington thất thanh:

"Công tước, nếu chuyện này truyền ra, danh dự nhà Harrington sẽ..."

Edward lạnh lùng ngắt lời:

"Thì sao?"

Bà ta sững lại.

Edward nhìn bà ta, từng chữ rất chậm:

"Khi danh dự của Ella bị các người giẫm nát, phu nhân có từng hỏi nếu chuyện đó truyền ra, cô ấy sẽ sống thế nào không?"

Phu nhân Harrington không nói được gì.

Ella đứng phía sau Edward.

Nàng nhìn bóng lưng anh.

Rộng.

Thẳng.

Lạnh lùng.

Kiêu hãnh.

Giống như một bức tường chặn trước mặt nàng và tất cả những ác ý đã từng ép nàng quỳ xuống.

Nàng biết mình không nên dựa vào bức tường ấy.

Nhưng khoảnh khắc này, nàng thật sự muốn.

Chỉ một lúc thôi.

...

Lời khai được viết xong.

Anne ký đầu tiên.

Sau đó là người hầu nam, hai hầu gái phòng giặt, bếp trưởng, quản sự. Phu nhân Harrington ban đầu còn không chịu ký, nhưng khi Edward nhắc đến việc có thể đưa chuyện này lên hội đồng quý tộc, bà ta cuối cùng run tay ký tên.

Amelia là người ký cuối cùng.

Nét chữ của nàng ta méo mó vì sợ.

Sau khi mọi thứ hoàn tất, Edward đưa bản giấy cho Ella.

Ella nhìn tờ giấy trước mặt, chậm rãi nhận lấy.

Trên đó viết rõ.

Ella Rose không trộm chiếc trâm.

Người vu oan là Amelia Harrington.

Sự trong sạch của nàng, thứ nàng đã mất bằng nước mắt và sỉ nhục, cuối cùng nằm trên một tờ giấy mỏng.

Nhẹ đến khó tin.

Nặng đến mức nàng gần như không cầm nổi.

Edward nhìn nàng.

"Muốn nói gì không?"

Ella ngẩng đầu.

"Với ai ạ?"

"Với bọn họ."

Ella nhìn phu nhân Harrington, nhìn Amelia, nhìn Anne, nhìn những người từng im lặng trước nỗi oan của mình.

Nàng từng có rất nhiều lời muốn nói.

Muốn hỏi vì sao.

Muốn hỏi họ có từng hối hận không.

Muốn hỏi một hầu gái nghèo trong mắt họ thật sự rẻ đến mức chỉ cần một chiếc trâm là có thể bị đẩy vào Greyhall sao.

Nhưng đến khi thật sự đứng ở đây, nàng lại phát hiện có những câu hỏi không cần đáp án nữa.

Ella nhẹ nhàng cúi người.

Không phải cúi thấp như người hầu phạm lỗi.

Chỉ là một cái cúi đầu lịch sự, bình tĩnh.

"Cầu mong các vị từ nay đừng dùng số phận của người khác để làm trò tiêu khiển nữa."

Giọng nàng rất nhẹ.

Không sắc bén.

Không oán độc.

Nhưng chính sự nhẹ nhàng ấy lại khiến Amelia khóc nấc lên.

Phu nhân Harrington mặt xám như tro.

Edward nhìn Ella.

Trong đôi mắt xám lạnh của anh, có thứ gì đó lặng lẽ thay đổi.

Nếu hôm nay người bị vu oan là anh, anh sẽ khiến nhà Harrington trả giá đến mức không còn cơ hội ngẩng đầu trong giới quý tộc.

Nhưng Ella chỉ nói một câu như vậy.

Không phải vì nàng yếu.

Mà vì nàng vẫn giữ lại phần mềm mại mà thế giới này chưa kịp phá hỏng.

Điều đó khiến Edward vừa tức giận, vừa không thể rời mắt.

...

Khi rời khỏi nhà Harrington, trời lại bắt đầu mưa nhỏ.

Ella bước xuống bậc thềm, tay vẫn cầm bản lời khai.

Gió lạnh thổi qua, khiến mép giấy khẽ rung.

Edward đi bên cạnh nàng.

"Không hối hận?"

Ella quay sang.

"Chuyện gì?"

"Không yêu cầu bọn họ trả giá nặng hơn."

Ella nhìn màn mưa trước mặt.

"Nếu ngài hỏi tôi có hận không, tôi có."

Nàng dừng lại một chút.

"Nhưng nếu hôm nay tôi biến thành người giống họ, có lẽ tôi sẽ càng hận chính mình hơn."

Edward cười nhạt.

"Cô nghĩ đòi lại công bằng là trở nên giống họ?"

Ella lắc đầu.

"Không. Nhưng tôi đã lấy lại thứ tôi cần nhất rồi."

Nàng cúi xuống nhìn tờ giấy.

"Sự thật."

Edward nhìn nàng.

Không biết vì sao, anh bỗng thấy cô gái đứng dưới mưa trước mặt mình còn khó nắm bắt hơn cả những âm mưu trong nghị viện.

Nàng rõ ràng yếu.

Nhưng có lúc lại mạnh đến mức khiến người khác không biết phải làm gì với nàng.

Edward đưa tay.

Ella chưa kịp phản ứng, tờ giấy trong tay nàng đã được anh lấy đi.

"Thưa ngài?"

Edward gấp tờ giấy lại, đưa cho Noah phía sau.

"Để hắn giữ. Cô cầm sẽ ướt."

Ella khựng lại.

"Vâng."

Edward nhìn nàng.

"Cô lại muốn cảm ơn?"

Ella mím môi.

"Không có."

"Vậy lên xe."

Ella bước đến xe ngựa.

Nhưng vừa đặt chân lên bậc, nàng bỗng loạng choạng.

Cả buổi sáng căng thẳng khiến chân nàng mềm đi, lại thêm cơn mưa lạnh, trước mắt nàng bỗng tối sầm trong một khoảnh khắc.

Một bàn tay lập tức giữ lấy eo nàng.

Rất chắc.

Rất ấm.

Ella ngẩng đầu.

Edward đã đứng sát phía sau từ lúc nào.

Anh một tay giữ eo nàng, tay còn lại nắm lấy cổ tay nàng, gần như ôm nàng từ phía sau để nàng không ngã.

Khoảng cách quá gần.

Lưng nàng gần như chạm vào ngực anh.

Mùi gỗ tuyết tùng lạnh quen thuộc bao phủ lấy nàng.

Ella cứng người.

"Thưa Công tước, tôi..."

"Đừng động."

Giọng Edward rất thấp.

Ella lập tức im lặng.

Edward nhìn sắc mặt nàng.

"Vừa rồi còn nói không yếu."

Ella nhỏ giọng:

"Tôi chỉ hơi chóng mặt."

"Hơi chóng mặt mà suýt ngã dưới bánh xe?"

Ella nhìn xuống.

Bánh xe thật sự rất gần.

Nàng nhất thời không nói được gì.

Edward khẽ cau mày.

Không đợi nàng phản ứng, anh trực tiếp bế nàng lên.

Ella kinh ngạc đến mức quên cả thở.

"Ngài!"

Edward ôm nàng bước lên xe, giọng lạnh nhạt:

"Nếu cô còn muốn giữ thể diện trước nhà Harrington, tốt nhất đừng giãy."

Ella lập tức cứng đờ.

Noah đứng phía sau lập tức quay mặt đi, giả vờ mình không thấy gì.

Người hầu nhà Harrington đứng ở cửa càng không dám thở mạnh.

Edward đặt Ella vào xe, sau đó ngồi xuống đối diện nàng.

Cửa xe đóng lại.

Khoang xe trở nên kín đáo.

Ella ôm chặt mép áo choàng, mặt đỏ lên rất nhạt.

"Thưa ngài, tôi có thể tự đi."

Edward nhìn nàng.

"Cô vừa chứng minh điều ngược lại."

Ella cúi đầu.

"Xin..."

Nàng dừng lại.

Edward nhướng mày.

"Tiếp tục."

Ella mím môi.

"Tôi làm phiền ngài."

Edward nhìn nàng, ánh mắt sâu xuống.

"Cô đúng là rất giỏi khiến người khác tức giận."

Ella ngẩng lên, hơi hoang mang.

"Tôi lại nói sai sao?"

Edward không đáp ngay.

Anh nhìn nàng thật lâu.

Sau đó, giọng anh thấp xuống:

"Ta bế cô, không phải vì cô làm phiền ta."

Ella khựng lại.

Edward nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể câu tiếp theo không quan trọng.

"Chỉ là ta không thích nhìn cô ngã."

Trong xe yên tĩnh.

Mưa rơi lên nóc xe.

Ella nhìn gương mặt nghiêng lạnh lùng của anh, trái tim lại bắt đầu đập sai nhịp.

Nàng vội cúi đầu.

"Vâng."

Edward nhắm mắt lại.

"Đừng vâng với ta bằng giọng đó."

Ella không hiểu.

"Giọng gì?"

Edward không mở mắt.

"Giọng như thể chỉ cần ta tử tế một chút, cô sẽ lập tức ghi nợ cả đời."

Ella im lặng.

Rất lâu sau, nàng nhẹ nhàng nói:

"Vì với tôi, sự tử tế vốn rất hiếm."

Edward mở mắt.

Ella nhìn xuống tay mình.

"Người có nhiều thứ có lẽ không hiểu. Nhưng với người không có gì, một chút lòng tốt cũng rất dễ nhớ."

Edward nhìn nàng.

Câu nói ấy khiến cơn tức trong lòng anh tan đi rất chậm, rồi lại biến thành thứ gì đó nặng hơn.

Anh bỗng muốn hỏi, vậy nếu ta đối xử tốt với cô nhiều hơn một chút thì sao?

Cô sẽ nhớ ta bao lâu?

Nhưng câu hỏi ấy không nên nói ra.

Cũng không giống lời Edward Blackwell sẽ nói.

Vì vậy anh chỉ lạnh nhạt đáp:

"Vậy cô nên học cách quen dần."

Ella ngẩng đầu.

Edward nhìn nàng.

"Ở Blackwell, cô sẽ gặp nhiều hơn một chút."

Ella không nói gì.

Nàng sợ mình mở miệng, giọng sẽ run.

Ngoài cửa sổ, nhà Harrington dần lùi lại sau màn mưa.

Lần này, khi rời khỏi nơi đó, Ella không còn là cô hầu gái bị buộc tội.

Nàng có lời khai trong tay.

Có người làm chứng.

Có người tin nàng.

Và có một người đàn ông vừa bế nàng lên xe trước mặt những kẻ từng khinh thường nàng, bằng dáng vẻ kiêu hãnh như thể đó là chuyện đương nhiên.

...

Khi xe ngựa trở về Blackwell, Mary đã chờ ở cửa sau.

Vừa thấy Ella xuống xe, nàng lập tức chạy tới.

"Ella, cô ổn chứ?"

Ella khẽ gật đầu.

"Tôi ổn."

Mary nhìn sắc mặt nàng, rồi nhìn Edward bước xuống sau nàng, không dám hỏi nhiều.

Edward giao áo cho người hầu, sau đó nhìn Ella.

"Về phòng nghỉ."

Ella vội nói:

"Tôi còn việc ở thư viện..."

Edward nhìn nàng.

Ella im lặng.

"Vâng. Tôi về phòng."

Mary vội đỡ nàng.

Khi hai cô gái đi xa, Noah bước đến bên Edward.

"Thưa Công tước, lời khai đã được cất kỹ. Còn nhà Harrington..."

Edward lạnh nhạt nói:

"Cho họ một đêm để sợ."

Noah cúi đầu.

"Vâng."

"Ngày mai gửi bản sao đến Greyhall. Bắt bọn họ sửa hồ sơ."

"Còn bản còn lại?"

Edward nhìn về phía hành lang nơi Ella vừa biến mất.

"Giữ lại."

Noah hỏi:

"Để làm bằng chứng?"

Edward im lặng một lát.

"Để khi cô ấy quên mất mình vô tội, có thứ nhắc cô ấy nhớ."

Noah cúi đầu rất thấp.

"Vâng."

Edward bước vào dinh thự.

Ánh nến trong đại sảnh sáng lên từng ngọn.

Dưới chân cầu thang, quản gia Lane đứng chờ.

"Thưa Công tước, phu nhân Margaret gửi thư."

Edward tháo găng tay.

"Lại là thư?"

"Vâng. Bà ấy mời ngài tối mai đến dùng bữa tại dinh thự phụ của bá tước Edmund. Lady Vivian Ash cũng sẽ có mặt."

Edward khẽ cười.

"Nhanh thật."

Lane hỏi:

"Ngài có đi không?"

Edward bước lên cầu thang.

"Đi."

Lane hơi ngạc nhiên.

Edward dừng lại ở bậc thứ ba, quay đầu nhìn ông.

"Nhắn lại với cô ruột ta, ta sẽ đến."

Anh dừng một chút.

"Và ta sẽ mang theo Ella."

Cả đại sảnh im phăng phắc.

Lane ngẩng đầu, lần đầu tiên trên gương mặt nghiêm nghị hiện rõ vẻ kinh ngạc.

"Thưa Công tước, mang cô Ella đến bữa tối của bá tước Edmund... e là không thích hợp."

Edward nhìn ông.

"Chính vì không thích hợp nên ta mới mang cô ấy đi."

Lane im lặng.

Edward lạnh nhạt nói:

"Bọn họ muốn xem điểm yếu của ta trông thế nào."

Khóe môi anh hơi cong lên, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng.

"Vậy ta cho bọn họ nhìn rõ."

Nói xong, anh đi thẳng lên tầng.

Ở cuối hành lang phía Đông, Ella chưa biết gì về quyết định này.

Nàng đang ngồi bên giường, Mary giúp nàng cởi áo choàng, miệng không ngừng hỏi nàng ở nhà Harrington đã xảy ra chuyện gì.

Ella chỉ kể rất ngắn.

Nàng nói Amelia đã thừa nhận.

Nàng nói Anne đã làm chứng.

Nàng nói mình đã lấy lại sự trong sạch.

Nhưng nàng không nói Edward đã bế nàng lên xe.

Càng không nói trong khoảnh khắc ấy, nàng đã nghe thấy trái tim mình đập mạnh đến mức tưởng như cả thế giới đều có thể nghe thấy.

Mary nắm tay nàng, mắt đỏ hoe.

"Vậy tốt rồi. Ella, cuối cùng cũng tốt rồi."

Ella nhìn dải vải trên ngón tay mình.

"Ừ."

Nàng nhẹ nhàng đáp.

"Cuối cùng cũng có người tin tôi."

Ngoài trời, mưa lại rơi.

Nhưng đêm nay, tiếng mưa không còn giống Greyhall.

Nó giống tiếng gì đó đang được gột rửa rất chậm.

Ella nằm xuống giường, tay đặt trước ngực.

Nàng biết mình nên ngủ.

Nhưng khi nhắm mắt, thứ hiện lên không phải nhà Harrington, không phải Amelia, cũng không phải tờ lời khai.

Mà là Edward.

Là đôi mắt xám lạnh của anh.

Là bàn tay anh giữ lấy eo nàng dưới bậc xe.

Là giọng nói kiêu hãnh mà trầm thấp bên tai.

"Chỉ là ta không thích nhìn cô ngã."

Ella mở mắt trong bóng tối.

Rất lâu sau, nàng kéo chăn che nửa gương mặt, giọng nhỏ đến mức chính nàng cũng gần như không nghe thấy:

"Không được thích ngài ấy..."

Nhưng câu nói ấy càng ngày càng giống một lời cầu xin vô vọng.

Bởi ở tầng hai, Edward Blackwell cũng đang đứng trước cửa sổ, nhìn mưa rơi xuống vườn hồng trắng, trong đầu lại hiện lên dáng vẻ Ella ngẩng đầu hỏi anh:

"Vì sao?"

Anh từng nghĩ mình chỉ cần cho nàng sự trong sạch.

Nhưng giờ phút này, anh bắt đầu muốn nhiều hơn.

Muốn nàng không còn sợ.

Muốn nàng không cúi đầu trước bất kỳ ai.

Muốn nàng nhìn anh bằng ánh mắt không còn phòng bị.

Muốn nàng, dù chỉ một lần, không gọi anh là Công tước.

Mà gọi tên anh.

Edward.

Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện, Edward nhắm mắt, khẽ cười lạnh với chính mình.

"Thật sự điên rồi."

Mưa rơi ngoài cửa sổ.

Sợi dây vô hình giữa hai người lặng lẽ siết chặt thêm một vòng.

Mà ngày mai, trước mặt cả gia tộc Blackwell, sợi dây ấy sẽ lần đầu tiên bị kéo ra dưới ánh đèn.

Bình luận (Lời Thú Nhận Của Amelia) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận