Có những lời đồn không cần ai cố ý truyền đi, cũng có thể bay khắp một dinh thự chỉ sau một đêm.
Sáng hôm sau, khi Ella bước vào phòng ăn nhỏ của người hầu, mọi tiếng nói chuyện lập tức im bặt.
Không ai nhìn nàng như trước nữa.
Có tò mò.
Có ghen tị.
Có dè chừng.
Và cũng có cả khinh miệt được giấu rất khéo sau những cái liếc mắt.
Ella ngồi xuống cạnh Mary, vừa cầm tách trà lên đã nghe một hầu gái nói khẽ:
"Ngồi cùng bàn với quý tộc rồi mà vẫn ăn ở đây sao?"
Mary cau mày định đáp trả, nhưng Ella nhẹ nhàng đặt tay lên tay nàng.
"Không sao."
Clara ngồi đối diện, chống cằm nhìn nàng.
"Hôm qua cô thật sự ngồi cạnh Công tước trong bữa tối gia tộc Blackwell?"
Ella đặt tách trà xuống.
"Vâng."
"Công tước kéo ghế cho cô?"
"Vâng."
"Còn nắm tay cô rời khỏi dinh thự Edmund?"
Ella im lặng một thoáng.
Rồi vẫn đáp:
"Vâng."
Cả bàn ăn càng yên tĩnh.
Clara bật cười.
"Cô Ella, cô đúng là lợi hại hơn tôi tưởng. Một cô gái từ Greyhall, mới đến vài ngày đã khiến Công tước vì mình đối đầu với phu nhân Margaret, bá tước Edmund, cả ngài Cedric."
Ella ngẩng đầu nhìn Clara.
Ánh mắt nàng vẫn dịu dàng.
Nhưng lần này, nàng không cúi xuống.
"Nếu một người bị vu oan rồi được trả lại trong sạch, bị xúc phạm rồi có người đứng ra ngăn cản, thì nên gọi đó là may mắn, hay gọi là lợi hại?"
Clara khựng lại.
Không ai trong phòng ăn nói gì nữa.
Ella cúi đầu dùng bữa tiếp.
Mary nhìn nàng, ánh mắt hơi sáng lên.
Đó là lần đầu tiên nàng thấy Ella không dùng im lặng để nuốt xuống tất cả.
...
Trong thư phòng tầng hai, Edward cũng đang nghe về lời đồn.
Noah đứng trước bàn, thấp giọng báo cáo:
"Thưa Công tước, tin cô Ella ngồi cạnh ngài đã lan ra ngoài. Phu nhân Margaret gửi thư cho Lady Vivian ngay trong đêm. Người của bá tước Edmund cũng bắt đầu hỏi lại chuyện Greyhall và nhà Harrington."
Edward tựa lưng vào ghế.
"Bọn họ muốn đào quá khứ của Ella."
"Vâng. Ngoài ra, Cedric đã sai người đến câu lạc bộ phía Tây. Có thể sẽ gặp William Hart."
Nghe đến cái tên ấy, ánh mắt Edward lạnh xuống.
"Cho người theo dõi."
"Vâng."
Noah lại đặt một tập hồ sơ khác lên bàn.
"Còn sổ sách bến cảng phía Nam, quả thật có dấu hiệu thất thoát. Một vài khoản liên quan đến người của bá tước Edmund và Cedric."
Edward lật qua vài trang, khóe môi hơi cong.
"Tốt."
Noah hơi khựng.
Edward nhàn nhạt nói:
"Có dao trong tay vẫn hơn chỉ có tức giận."
Noah lập tức hiểu.
Margaret và Edmund muốn dùng Ella làm điểm yếu của Edward.
Nhưng Edward không định chỉ phòng thủ.
Anh sẽ đánh vào thứ bọn họ thật sự sợ mất.
Quyền lực.
Tiền bạc.
Và danh dự Blackwell mà họ luôn treo trên miệng.
Edward khép hồ sơ lại.
"Còn Ella?"
Noah đáp:
"Cô ấy đã đến phòng ăn người hầu. Có vài lời bàn tán, nhưng chưa có chuyện lớn. Mary ở cạnh cô ấy."
Edward im lặng một lát.
"Nếu có ai quá phận, để Lane xử lý."
"Vâng."
Noah cúi đầu, nhưng trong lòng rất rõ.
Công tước trước đây chưa từng để tâm những chuyện nhỏ trong khu người hầu.
Bây giờ, ngay cả việc Ella ăn sáng có bị làm khó hay không, anh cũng muốn biết.
...
Sau bữa sáng, Ella trở lại thư viện.
Ở đây yên tĩnh hơn nhiều.
Mùi giấy cũ, ánh sáng xám nhạt qua khung cửa sổ, bình hồng trắng trên bàn phụ, tất cả khiến nàng dễ thở hơn.
Ella thay nước cho hoa, rồi lau lại bàn làm việc của Edward.
Khi tay nàng chạm đến con dao rọc giấy bằng bạc, nàng bỗng nhớ đến đêm qua.
Nhớ bàn tay Edward nắm lấy cổ tay nàng trước mặt mọi người.
Nhớ câu anh nói với Cedric.
"Còn muốn giữ bàn tay đó không?"
Ella nhắm mắt.
Không được nghĩ nữa.
Nếu nàng cứ giữ lấy từng khoảnh khắc ấy trong lòng, nàng sẽ không thể quay đầu.
Cửa thư viện mở ra.
Edward bước vào.
Ella lập tức cúi đầu.
"Thưa Công tước."
Edward nhìn nàng.
"Đêm qua ngủ được không?"
"Vâng."
"Nói dối."
Ella khựng lại.
Edward đặt vài phong thư xuống bàn.
"Quầng mắt cô rất rõ."
Ella vô thức chạm tay dưới mắt.
"Chỉ là hơi khó ngủ."
"Vì bữa tối?"
Ella im lặng.
Edward nhìn nàng.
"Nói."
Ella cúi mắt.
"Vì lời đồn. Tôi biết sau tối qua, mọi người sẽ nhìn tôi khác đi."
"Khác thì sao?"
Ella ngẩng đầu.
"Với ngài, ánh mắt người khác có lẽ không quan trọng. Nhưng với người như tôi, chỉ một ánh mắt khác đi cũng có thể khiến đường lui biến mất."
Edward nhìn nàng rất lâu.
Anh hiểu.
Nếu người hầu xem nàng không còn thuộc về họ, còn giới quý tộc lại không chấp nhận nàng, Ella sẽ bị kẹt giữa hai thế giới.
Một mình.
Edward chậm rãi nói:
"Ta sẽ không để cô không có đường lui."
Ella nhìn anh.
Lòng nàng khẽ run.
Nhưng nàng lại cúi đầu rất nhanh.
"Ngài không nên hứa như vậy."
"Vì sao?"
"Bởi vì tôi sẽ nhớ."
Thư viện yên tĩnh hẳn xuống.
Ella siết tay áo.
"Nếu ngài chỉ nhất thời nói vậy, tôi cũng sẽ nhớ. Nếu sau này ngài quên, tôi vẫn sẽ nhớ. Như vậy không tốt."
Edward bước tới gần.
Ella không lùi.
Anh cúi mắt nhìn nàng.
"Vậy cứ nhớ."
Ella ngẩng lên.
Edward nói:
"Ta không nói để cô quên."
Trái tim Ella đập mạnh một nhịp.
Nàng vội cúi đầu, cầm khăn lau lên.
"Tôi còn phải dọn kệ phía Đông."
Edward nhìn dáng vẻ trốn tránh vụng về ấy, không vạch trần.
Anh chỉ nói:
"Chiều nay Henry Grey sẽ đến."
Chiếc khăn trong tay Ella khựng lại.
"Ngài Henry?"
Edward nhìn nàng.
"Vui?"
"Không phải."
"Trả lời nhanh vậy?"
Ella hơi bối rối.
"Vì tôi sợ ngài hiểu lầm."
Edward khẽ cười.
"Ta đã hiểu lầm gì?"
Ella không đáp.
Edward bước về bàn làm việc, giọng bình thản nhưng hơi lạnh:
"Henry đến trả bản thảo cổ. Không cần tránh hắn."
"Vâng."
Một lát sau, Edward lại nói:
"Cũng không cần cười với hắn quá lâu."
Ella sững lại.
Nàng nhìn Edward.
Anh vẫn cúi đầu đọc thư, như thể vừa rồi chưa nói gì khác thường.
Nhưng tai Ella lại nóng lên rất chậm.
"Vâng."
...
Chiều hôm đó, Henry Grey đến Blackwell.
Anh mặc áo khoác màu xanh xám, tay cầm hộp gỗ đựng bản thảo. Dáng vẻ vẫn dịu dàng, lễ độ, giống một chút ánh sáng lạc vào dinh thự u tối này.
Vừa vào thư viện, Henry đã nhìn thấy Ella.
"Cô Ella, hôm nay cô khỏe chứ?"
"Tôi khỏe. Cảm ơn ngài."
Henry mỉm cười.
"Tôi nghe nói chuyện nhà Harrington đã được làm rõ. Chúc mừng cô."
Ella hơi ngẩng lên.
"Ngài cũng biết sao?"
"Tin đồn đi rất nhanh. Nhưng không phải tin đồn nào cũng xấu."
Henry nhìn nàng, giọng dịu xuống.
"Có những sự thật vốn nên được trả lại cho người bị lấy mất."
Ella nhìn anh.
Lòng nàng nhẹ đi một chút.
"Cảm ơn ngài."
Từ bàn làm việc, Edward đặt bút xuống.
Âm thanh không lớn.
Nhưng đủ khiến cả hai quay lại.
Henry lễ độ gật đầu.
"Công tước Blackwell."
Edward nhàn nhạt đáp:
"Ngài Grey."
Không khí trong thư viện lập tức lạnh hơn.
Henry đặt hộp gỗ lên bàn.
"Tôi đã xem xong bản thảo. Có vài trang bị ẩm, nếu Công tước cần, tôi có thể giới thiệu người phục chế."
"Không cần."
Henry hơi dừng, rồi vẫn mỉm cười.
"Vậy tôi sẽ để lại ghi chú."
Trước khi rời đi, Henry lấy ra một tờ giấy nhỏ.
"Cô Ella, hôm trước cô nói thích hoa hồng trắng. Tôi tình cờ tìm thấy một đoạn ghi chép cũ về loài hoa ấy."
Ella do dự.
Nàng không dám nhận ngay.
Không phải vì Henry.
Mà vì Edward đang ở đó.
Nhưng cuối cùng, nàng vẫn nhẹ nhàng nhận lấy.
"Cảm ơn ngài."
Henry nói:
"Trong đó viết, hoa hồng trắng không yếu ớt. Nó chỉ chọn cách nở trong im lặng."
Ella nhìn dòng chữ trên giấy.
"Nở trong im lặng..."
Henry gật đầu.
"Rất giống cô."
Chiếc ghế của Edward khẽ dịch trên nền đá.
Ella giật mình.
Edward bước đến bên nàng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Henry.
"Ngài Grey có vẻ rất thích so sánh người hầu của ta với hoa."
Henry bình tĩnh đáp:
"Vì cô ấy khiến người ta nghĩ đến điều đẹp đẽ."
Không khí đông cứng.
Edward lạnh giọng:
"Cảm ơn ngài đã trả bản thảo."
Đó là lời tiễn khách.
Henry hiểu, khẽ cúi đầu rồi rời khỏi thư viện.
Cánh cửa đóng lại.
Edward nhìn tờ giấy trong tay Ella.
"Hay lắm."
Ella ngẩng lên.
"Thưa ngài?"
"Ta bảo cô không cần cười với hắn quá lâu, cô lại nhận giấy của hắn."
Ella nhỏ giọng:
"Ngài ấy chỉ chép một dòng về hoa hồng trắng."
"Và nói cô giống hoa."
Edward bước gần hơn.
"Nghe vui không?"
Ella nhìn anh.
"Ngài đang không vui sao?"
Edward khựng lại.
"Rõ vậy?"
Ella gật đầu.
"Vâng."
Edward nhìn nàng thật lâu.
"Ta không thích hắn nhìn cô như thể hắn hiểu cô hơn ta."
Ella đứng im.
Tờ giấy trong tay bị nàng siết đến hơi nhăn.
Edward nói tiếp, giọng thấp hơn:
"Và ta càng không thích cô vì một câu nói của hắn mà nhìn hắn như vậy."
Ella khẽ hỏi:
"Như thế nào?"
Edward im lặng.
Như thể cô được nhìn thấy.
Như thể cô được trân trọng.
Như thể hắn trao cho cô thứ mà ta vẫn chưa biết cách trao.
Nhưng Edward không nói ra.
Anh chỉ lạnh giọng:
"Như thể cô quên mất mình đang ở Blackwell."
Mặt Ella hơi trắng.
"Thưa Công tước, tôi chưa từng quên."
Edward biết nàng hiểu sai.
Nhưng lời đã nói ra rồi.
Ella đặt tờ giấy lên bàn phụ.
"Nếu ngài không thích, tôi không đọc nữa."
Nàng xoay người định đi.
Edward nắm lấy cổ tay nàng.
"Ella."
Nàng dừng lại.
Rất lâu sau, Edward thấp giọng:
"Ta không bảo cô bỏ."
Ella im lặng.
"Muốn đọc thì đọc."
"Nhưng ngài sẽ không vui."
"Đó là chuyện của ta."
Ella quay đầu nhìn anh.
Ánh mắt nàng dịu nhưng buồn.
"Không phải. Ở Blackwell, tâm trạng của ngài cũng sẽ trở thành chuyện của tôi."
Edward khựng lại.
Câu nói ấy quá nhẹ.
Nhưng lại khiến anh không thể phản bác.
Cuối cùng, anh buông tay.
"Ta sẽ không làm gì Henry Grey."
Ella hơi ngẩn ra.
Edward lạnh mặt nói thêm:
"Ít nhất là hôm nay."
Ella suýt bật cười, nhưng vẫn kìm lại.
"Vậy tôi có thể đọc dòng giấy ấy không?"
Edward nhìn nàng.
"Đọc."
Ella cầm lại tờ giấy.
Nhưng trước khi nhìn dòng chữ, nàng lại nhìn Edward một cái.
Rất nhanh.
Rất khẽ.
Nhưng Edward vẫn thấy.
Cơn giận trong lòng anh dịu xuống một chút.
Không nhiều.
Nhưng đủ để anh không còn muốn ném tờ giấy kia vào lò sưởi.
...
Đêm đó, Ella ngồi bên cửa sổ thư viện, đọc lại dòng chữ Henry chép.
Hoa hồng trắng không yếu ớt.
Nó chỉ chọn cách nở trong im lặng.
Nàng gấp tờ giấy lại, đặt vào trong cuốn sách về các loài hoa.
Không phải vì Henry.
Mà vì câu ấy khiến nàng nghĩ đến chính mình.
Ngoài cửa, Edward đứng trong bóng tối một lúc.
Anh thấy nàng cất tờ giấy.
Thấy nàng chạm nhẹ lên trang sách.
Thấy gương mặt nàng dưới ánh nến dịu đi.
Trong lòng anh vẫn không vui.
Nhưng lần đầu tiên, Edward không bước vào cắt ngang.
Nếu muốn Ella thật sự ở lại bên mình, anh không thể chỉ dùng tay giữ nàng.
Anh phải học cách để nàng có một khoảng trời riêng.
Dù điều đó khiến anh khó chịu đến mức muốn phát điên.
Edward xoay người rời đi.
Noah đã đứng chờ ngoài hành lang.
"Thưa Công tước, Cedric thật sự đã gặp William Hart."
Ánh mắt Edward lập tức lạnh xuống.
"Có nhắc đến Ella?"
"Có. Cũng nhắc đến Greyhall."
Edward khẽ cười.
Lạnh đến đáng sợ.
"Vậy thì để bọn chúng gặp thêm vài lần."
Noah hơi ngẩng đầu.
"Ngài không ngăn lại sao?"
Edward nhìn về phía cửa thư viện.
Bên trong, ánh nến vẫn sáng.
"Muốn bắt rắn, phải để nó bò ra khỏi hang."
Đêm càng sâu, Blackwell càng yên tĩnh.
Nhưng dưới sự yên tĩnh ấy, lời đồn, âm mưu và những cảm xúc chưa được gọi tên đều đang âm thầm lớn lên.
Ella nghĩ mình chỉ cần đứng vững là đủ.
Edward nghĩ mình chỉ cần bảo vệ nàng là đủ.
Nhưng có những thứ một khi đã nảy mầm trong bóng tối, sẽ không dừng lại chỉ vì người ta sợ nó lớn lên.
Bình luận (Lời Đồn Sau Bữa Tối) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận