Ngưu Ma Vương Trùng Sinh: Ta Thành Sư Huynh Của Tôn Ngộ Không

Trước biển lập lời thề - Tìm núi Linh Đài Phương Thốn

Cập nhật: 04/06/2026 1 lượt xem

Chiếc thuyền nhỏ đi trong khe sương gần một ngày.

Không thấy mặt trời.

Không thấy chim bay.

Không thấy cá nhảy.

Chỉ có tiếng mái chèo khua nước và tiếng thở rất nhẹ của biển. Ngưu Ma Vương ngồi ở mũi thuyền, không hỏi thêm về bóng núi ban nãy. Hắn biết càng gần thứ mình muốn tìm, càng không thể nóng vội.

Lão ngư dân cũng không nói nhiều.

Hai người giống như đã đạt thành một thứ ăn ý kỳ lạ.

Lão chèo thuyền.

Hắn giữ tâm.

Đến lúc hoàng hôn, sương mù phía trước bỗng tản ra.

Trước mặt xuất hiện một bãi đá dài.

Bãi đá không thuộc về hòn đảo nào. Nó chỉ là một dải đá đen nhô lên giữa biển, kéo dài về phía xa như sống lưng của một con rồng cổ chết chìm. Sóng đánh vào hai bên, bọt trắng tung lên, nhưng trên bãi đá lại khô ráo lạ thường.

Lão ngư dân đưa thuyền cập vào mép đá.

“Xuống đi.”

Ngưu Ma Vương đứng dậy.

“Đây là đâu?”

“Nơi ta đưa được ngươi đến.”

“Sau đó thì sao?”

“Sau đó phải tự đi.”

Ngưu Ma Vương nhìn bãi đá kéo dài vào sương.

“Đi bộ trên biển?”

“Đường cầu đạo vốn không phải lúc nào cũng cần thuyền.”

Ngưu Ma Vương im lặng một lát, rồi bước xuống bãi đá.

Gió nơi đây rất lạ. Nó không thổi từ biển vào, cũng không thổi từ trời xuống, mà giống như thổi từ sâu trong lòng người ra ngoài. Mỗi bước đi trên đá, hắn đều nghe thấy trong đầu vang lên những âm thanh cũ.

Tiếng Thiết Phiến hỏi hắn vì sao không bảo vệ được con.

Tiếng Hồng Hài Nhi gọi phụ vương.

Tiếng Tôn Ngộ Không gọi đại ca.

Tiếng yêu binh dưới Hỏa Diệm Sơn kêu gào trước khi chết.

Tiếng Phật hiệu trên trời.

Tiếng sấm khô trước miếu hoang.

Tất cả đan vào nhau, nhưng lần này hắn không bị kéo vào mộng.

Hắn chỉ đứng yên nghe.

Nghe cho rõ.

Nhớ cho kỹ.

Rồi để chúng lắng xuống.

Lão ngư dân đứng trên thuyền nhìn hắn.

“Ngươi không sợ những tiếng ấy sao?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Sợ.”

“Vậy sao không bị chúng kéo lại?”

“Vì ta biết chúng không gọi ta quay về. Chúng gọi ta đi tiếp.”

Lão ngư dân gật đầu.

“Ngươi học nhanh hơn ta tưởng.”

Ngưu Ma Vương quay đầu nhìn lão.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Lão ngư dân cười.

“Ngươi vẫn muốn hỏi?”

“Muốn.”

“Nhưng sẽ không ép ta nói?”

“Sẽ không.”

Lão ngư dân nhìn hắn, ánh mắt lộ vẻ hài lòng.

“Vậy là có tiến bộ.”

Ngưu Ma Vương không nói.

Lão ngư dân chậm rãi đặt mái chèo xuống.

“Ta là người đưa đò ở vùng biển này. Có người gọi ta là lão ngư, có người gọi ta là kẻ giữ cửa sương, cũng có người bảo ta là một ý niệm còn sót lại của những kẻ cầu đạo năm xưa. Tên không quan trọng.”

“Ngươi thuộc Thiên Đình?”

“Không.”

“Thuộc Phật môn?”

“Không.”

“Thuộc Bồ Đề Tổ Sư?”

Lão ngư dân cười mà không đáp.

Ngưu Ma Vương hiểu.

Không đáp chưa chắc là phủ nhận.

Nhưng lúc này, biết đến đó đã đủ.

Hắn cúi người chắp tay.

“Đa tạ đưa đường.”

Lão ngư dân nhìn hắn.

“Ngươi là yêu, lại chịu chắp tay với một lão chèo thuyền?”

Ngưu Ma Vương nói:

“Kiếp trước ta không cúi đầu, cuối cùng bị ép đến xương cũng nát. Kiếp này ta cúi đầu với người đáng cúi, không thấy nhục.”

Lão ngư dân im lặng hồi lâu.

Sau đó lão cười lớn.

Tiếng cười vang trên mặt biển, làm sương mù quanh thuyền tản ra từng lớp.

“Hay. Câu này đáng giá hơn cây Lang Nha Bổng kia nhiều.”

Nói xong, lão ném một vật sang.

Ngưu Ma Vương đưa tay bắt lấy.

Đó là một mảnh gỗ nhỏ, hình dạng như nửa chiếc lá, bên trên không khắc bản đồ, chỉ có ba vết dao rất mảnh.

Một vết như núi.

Một vết như trăng.

Một vết như tâm.

Ngưu Ma Vương hỏi:

“Đây là gì?”

“Không phải bản đồ. Chỉ là vật nhắc đường.”

“Dùng thế nào?”

“Khi ngươi không biết đi đâu, đừng hỏi trời, đừng hỏi biển, cũng đừng hỏi người khác. Cầm nó, hỏi chính mình.”

Ngưu Ma Vương nhìn mảnh gỗ.

Trên đó không có linh lực rõ ràng, nhưng khi cầm vào tay, lòng hắn bỗng yên hơn một chút.

Lão ngư dân nói:

“Đi hết bãi đá này, ngươi sẽ đến một vùng đất lạ. Ở đó có người, có yêu, có đạo quán giả, có tiên duyên giả, cũng có một hai dấu vết thật. Muốn tìm Linh Đài Phương Thốn Sơn, phải tự phân biệt.”

“Ta phải đi bao lâu?”

“Khi nào ngươi không còn chỉ hỏi bao lâu, có lẽ sẽ gần hơn một chút.”

Ngưu Ma Vương khẽ gật đầu.

Lão ngư dân lại nói:

“Nhớ kỹ ba điều.”

“Điều thứ nhất, đừng tùy tiện nói chuyện tương lai.”

“Điều thứ hai, đừng tùy tiện dùng oán khí kiếp trước để quyết định chuyện kiếp này.”

“Điều thứ ba, nếu thật gặp được Bồ Đề Tổ Sư, đừng cầu ông ấy giúp ngươi thắng. Hãy cầu ông ấy dạy ngươi nhìn rõ mình.”

Ngưu Ma Vương ghi nhớ từng chữ.

Lão ngư dân chống mái chèo, thuyền nhỏ bắt đầu rời bãi đá.

Ngưu Ma Vương hỏi:

“Chúng ta còn gặp lại không?”

Lão ngư dân cười khàn.

“Người trên đường đạo, gặp hay không gặp đều là duyên. Nếu ngươi đi đủ xa, có lẽ sẽ hiểu ta là ai. Nếu đi không đủ xa, biết cũng vô ích.”

Thuyền nhỏ lùi vào sương.

Trước khi biến mất, giọng lão ngư dân lại truyền đến:

“Ngưu Ma Vương.”

Đây là lần đầu tiên lão gọi thẳng tên hắn.

Ngưu Ma Vương ngẩng đầu.

Lão ngư dân nói:

“Đừng vội làm Bình Thiên Đại Thánh nữa.”

“Trước hết, học làm một người không phụ lòng mình đi.”

Sương mù khép lại.

Thuyền biến mất.

Biển rộng chỉ còn tiếng sóng.

Ngưu Ma Vương đứng trên bãi đá, tay cầm cành cây khô, cổ tay buộc sợi dây đỏ, trong áo cất mảnh gỗ ba vết dao.

Hắn nhìn về phía cuối bãi đá.

Nơi đó sương trắng cuộn nhẹ, không biết dẫn đến bờ nào, núi nào, đời nào.

Nhưng hắn đã không còn là kẻ vừa tỉnh lại bên bờ suối, chỉ biết hận trời, hận Phật, hận số mệnh.

Hắn đã biết mình thua vì sao.

Cũng biết mình cần đổi từ đâu.

Hắn không thể chỉ làm yêu vương.

Không thể chỉ chiếm núi.

Không thể chỉ chờ Tôn Ngộ Không xuất hiện rồi nói vài câu khuyên bảo.

Hắn phải học đạo trước.

Phải nhìn rõ thiên cơ trước.

Phải trở thành người đủ tỉnh táo để khi ván cờ Tây Du mở ra, hắn không còn là quân cờ mù lòa bị đẩy vào lửa.

Ngưu Ma Vương chậm rãi quỳ một gối xuống bãi đá, không quỳ trời, không quỳ Phật, chỉ đặt tay lên ngực mình.

Hắn nói từng chữ:

“Ta, Ngưu Ma Vương, từng thua dưới Hỏa Diệm Sơn.”

“Thua vì ngạo.”

“Thua vì ngu.”

“Thua vì không hiểu thiên cơ.”

“Kiếp này, ta không cầu trời thương, không cầu Phật độ, không cầu ai ban cho đường sống.”

“Ta chỉ cầu một con đường để tự mình đi rõ.”

Hắn đứng dậy.

Ánh mắt nhìn thẳng về phía sương mù cuối bãi đá.

“Bồ Đề Tổ Sư, nếu ngài thật sự ở nơi Linh Đài Phương Thốn Sơn, vậy xin đợi ta.”

“Đệ tử chưa được nhận này, đang đến.”

Nói xong, hắn bước về phía trước.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Mỗi bước đi, tiếng sóng sau lưng lại nhỏ hơn một chút.

Mỗi bước đi, sương mù trước mặt lại tách ra một chút.

Đến bước thứ chín, bãi đá dưới chân bỗng biến mất.

Ngưu Ma Vương không rơi xuống biển.

Hắn đứng trên một con đường đất ẩm sau mưa.

Phía trước là núi xanh trập trùng, mây trắng lững lờ, chim hót trong rừng xa. Xa hơn nữa, có tiếng chuông rất nhẹ vọng đến, như thật như mộng.

Ngưu Ma Vương quay đầu.

Biển lớn đã không còn.

Bãi đá không còn.

Sương mù cũng không còn.

Chỉ có con đường núi quanh co dẫn về nơi sâu thẳm.

Hắn cúi đầu nhìn mảnh gỗ trong tay.

Ba vết dao trên đó sáng lên rất khẽ, rồi lại tắt.

Ngưu Ma Vương cất mảnh gỗ vào áo, cầm cành cây khô tiếp tục bước đi.

Hắn không biết Linh Đài Phương Thốn Sơn còn cách bao xa.

Không biết Bồ Đề Tổ Sư có thật sự đang đợi hắn hay không.

Không biết phía trước còn bao nhiêu giả tiên, giả đạo, bao nhiêu khảo nghiệm, bao nhiêu con mắt đang nhìn.

Nhưng hắn biết một điều.

Từ hôm nay, số mệnh cũ đã bắt đầu lệch khỏi đường ban đầu.

Và hắn, một con trâu từng chết dưới Hỏa Diệm Sơn, đã chính thức bước lên con đường tìm đạo trước Tôn Ngộ Không.

Cuối con đường ấy, có lẽ là tiên sơn.

Có lẽ là vực sâu.

Nhưng hắn sẽ đi.

Đi cho đến khi gặp được Bồ Đề.

Đi cho đến khi nhìn rõ ván cờ Tây Du.

Đi cho đến khi có đủ tư cách nói với Tôn Ngộ Không một câu:

“Lão Thất, kiếp này, đại ca đến trước rồi.”

Bình luận (Trước biển lập lời thề - Tìm núi Linh Đài Phương Thốn) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận