Ngưu Ma Vương Trùng Sinh: Ta Thành Sư Huynh Của Tôn Ngộ Không

Bên suối tỉnh mộng cũ - Trâu trẻ nhớ kiếp xưa

Cập nhật: 03/06/2026 4 lượt xem

Ngưu Ma Vương sau khi bị trấn dưới Hỏa Diệm Sơn, thần hồn tưởng đã tan theo lửa dữ. Nào ngờ trong chỗ sinh tử mịt mờ, lại có một điểm linh quang cuốn lấy tàn hồn, khiến hắn tỉnh lại bên bờ suối vắng. Trước mắt chẳng thấy thiên binh, chẳng nghe Phật hiệu, cũng không có Hỏa Diệm Sơn lửa cháy ngút trời. Chỉ có nước suối trong veo, cỏ xanh ướt sương, chim rừng chuyền cành, gió sớm thổi qua khe đá.

Ngưu Ma Vương cúi đầu soi bóng mình dưới nước.

Trong suối hiện ra một gương mặt trẻ tuổi. Sừng trâu mới nhú, lông mày còn sắc, mắt tuy sáng mà chưa nhuốm vẻ tang thương. Thân hình tuy cao lớn hơn yêu quái đồng tuổi, nhưng khí huyết chưa thành, yêu lực còn mỏng, so với Bình Thiên Đại Thánh ngày trước thật chẳng khác chi lửa đom đóm so cùng mặt trời.

Hắn đưa tay sờ lên ngực.

Không có vết thương.

Lại sờ đến vai.

Không có vết đao của Dương Tiễn.

Lại nắm thử hai bàn tay.

Xương cốt nguyên lành, da thịt chưa nứt, máu chưa khô, hồn chưa tán.

Ngưu Ma Vương ngồi lặng hồi lâu, bỗng ngửa mặt cười lớn. Tiếng cười vang động núi rừng, làm mấy con chim nhỏ kinh hãi bay vút lên trời. Nhưng cười được một lúc, tiếng cười ấy dần nghẹn lại, giống như trong cổ có lửa than lấp kín.

Hắn lẩm bẩm:

“Ta còn sống.”

Nói rồi lại nhìn mặt nước, hai mắt đỏ lên.

“Không, không phải còn sống. Là trở lại. Là trời xanh chưa để ta chết hẳn.”

Gió núi thổi qua, mặt suối lay động. Bóng người trong nước cũng vỡ thành từng mảnh. Nhìn bóng ấy, Ngưu Ma Vương bỗng thấy trước mắt hiện ra cảnh tượng cũ.

Hắn thấy Hỏa Diệm Sơn sụp xuống.

Thấy bàn tay vàng của Phật môn đè ngang trời.

Thấy Dương Tiễn cầm đao đứng giữa mây.

Thấy Tôn Ngộ Không khoác cà sa, cầm Kim Cô Bổng mà không thể bước tới.

Nghĩ đến Tôn Ngộ Không, trong lòng hắn lại nhói lên.

Năm xưa, hai người từng ngồi đối ẩm trên Hoa Quả Sơn. Một người là Ngưu Ma Vương, một người là Mỹ Hầu Vương. Khi ấy, con khỉ kia chưa biết mình sẽ thành Tề Thiên Đại Thánh, càng chưa biết sau này sẽ thành Đấu Chiến Thắng Phật. Nó chỉ biết uống rượu, đánh nhau, cười lớn, miệng nói trời cao đất rộng không nơi nào lão Tôn không tới được.

Lúc ấy Ngưu Ma Vương cũng chẳng biết mình sau này sẽ bị chôn dưới Hỏa Diệm Sơn.

Hai kẻ ngông cuồng gặp nhau, chỉ cảm thấy thế gian này nhỏ bé, thiên cung kia cũng chẳng có gì đáng sợ.

Nào ngờ đến cuối cùng, một người bị trấn dưới Ngũ Hành Sơn năm trăm năm, một người bị vùi trong Hỏa Diệm Sơn chẳng rõ còn ngày ra hay không.

Ngưu Ma Vương nhìn trời, trong lòng thầm nói:

“Lão Thất, ngươi thành Phật rồi, nhưng ánh mắt ấy chẳng giống người vui. Kiếp này nếu ta còn gặp ngươi, ta nhất định phải hỏi cho rõ. Rốt cuộc con đường Tây Du kia là con đường thành Phật, hay là xiềng xích đổi tên?”

Nghĩ đoạn, hắn nhắm mắt, vận chuyển yêu khí trong người.

Yêu khí vừa động, Ngưu Ma Vương liền nhíu mày.

Yếu.

Quá yếu.

Kinh mạch còn non, yêu đan chưa thành, gân cốt tuy có thiên phú nhưng chưa qua rèn luyện. Nếu lúc này gặp một tiểu yêu tu luyện vài trăm năm, thắng bại còn khó nói. Chớ nói chi Thiên Đình, Phật môn, Nhị Lang Thần, Quan Âm, Như Lai.

Ngưu Ma Vương thở dài một tiếng.

“Hay cho một giấc trọng sinh. Cho ta ký ức một đời, lại trả ta thân xác non nớt. Đây là thương xót ta, hay là thử ta?”

Vừa nói xong, hắn bỗng nghe trong rừng có tiếng chân vội vã. Tiếng ấy rất nhẹ, nhưng hắn vốn là đại yêu từng trải, tai mắt hơn hẳn thường nhân. Chỉ nghe một lúc đã biết có ba kẻ đang chạy tới, phía sau còn có hai kẻ đuổi theo.

Không bao lâu, từ trong bụi cây có một con tiểu yêu lông xám lăn ra. Thân nó giống chồn, mặt mũi lem luốc, trên vai có vết thương chảy máu. Vừa thấy Ngưu Ma Vương đứng đó, nó thất kinh, tưởng gặp thêm địch, vội quỳ xuống dập đầu.

“Đại vương tha mạng! Đại vương tha mạng!”

Ngưu Ma Vương cúi đầu nhìn nó.

“Ai là đại vương của ngươi?”

Tiểu yêu run rẩy đáp:

“Tiểu yêu không có đại vương. Tiểu yêu chỉ hái mấy quả linh táo trong núi, bị bọn Lang Sơn bắt gặp, chúng nói cả vùng này là địa bàn của chúng, muốn moi tim tiểu yêu nộp cho Lang Sơn Vương.”

Ngưu Ma Vương nghe xong, ánh mắt hơi động.

Lang Sơn Vương?

Trong ký ức kiếp trước của hắn, vùng núi này quả có một con sói yêu xưng vương. Nhưng khi đó Ngưu Ma Vương còn trẻ, chỉ một côn đã đánh chết sói yêu ấy, cũng chẳng thèm nhớ tên. Về sau nghĩ lại, những trận đánh nhỏ như vậy có vô số, hắn nào để vào lòng.

Lúc ấy, từ trong rừng lại có hai con sói yêu chạy ra. Một con cầm đao răng cưa, một con cầm xiên sắt, mắt xanh miệng nhọn, yêu khí tanh hôi. Chúng vừa thấy tiểu yêu lông xám quỳ dưới chân Ngưu Ma Vương, liền dừng lại.

Tên cầm đao nheo mắt nhìn Ngưu Ma Vương, cười khẩy:

“Ồ, lại thêm một con ngưu yêu. Ngươi là đồng bọn của nó?”

Ngưu Ma Vương không đáp.

Tên cầm xiên quát:

“Hỏi ngươi đó! Câm rồi sao?”

Ngưu Ma Vương chậm rãi đứng dậy.

Thân hình hắn lúc này còn trẻ, nhưng vẫn cao hơn hai tên sói yêu một cái đầu. Hắn không phóng yêu khí, cũng không cầm binh khí, chỉ đứng yên mà nhìn.

Ánh mắt ấy khiến hai tên sói yêu có chút khó chịu.

Tên cầm đao mắng:

“Nhìn cái gì? Biết bọn ta là ai không? Bọn ta là thuộc hạ của Lang Sơn Vương. Trong vòng ba trăm dặm này, cây cỏ, chim thú, yêu quái đều thuộc về đại vương nhà ta. Con chồn kia trộm linh táo, đáng bị moi tim. Ngươi nếu biết điều thì cút sang một bên.”

Tiểu yêu lông xám sợ đến phát run, bò ra sau lưng Ngưu Ma Vương.

Ngưu Ma Vương nhìn hai tên sói yêu, lòng bỗng sinh ra một cảm giác lạ.

Kiếp trước, hắn từng gặp cảnh này rất nhiều.

Kẻ mạnh cướp kẻ yếu.

Đại yêu nuốt tiểu yêu.

Yêu vương chiếm núi, dưới trướng lạm sát, ăn thịt đồng loại, tranh đoạt linh vật. Khi đó hắn chẳng thấy có gì sai. Trong mắt hắn, yêu giới vốn là vậy. Kẻ yếu không giữ được mạng, chỉ trách đạo hạnh không đủ.

Nhưng sau khi thấy Hỏa Diệm Sơn thành tro, thấy vô số tiểu yêu chết vì một câu “Bình Thiên Đại Thánh” của mình, hắn mới biết nếu yêu tộc cứ mãi như vậy, dù có thêm mười Ngưu Ma Vương cũng chỉ là một đám ô hợp chờ bị thiên binh dọn sạch.

Ngưu Ma Vương khẽ nói:

“Một quả linh táo, đáng moi tim sao?”

Tên sói yêu cười lớn:

“Trong địa bàn của Lang Sơn Vương, đừng nói một quả linh táo, dù một chiếc lá cũng là của đại vương. Nó dám lấy, đương nhiên phải chết.”

Ngưu Ma Vương hỏi:

“Vậy nếu ta lấy mạng các ngươi, có phải cũng chỉ trách các ngươi đạo hạnh không đủ?”

Hai tên sói yêu ngẩn ra.

Tên cầm đao lập tức nổi giận:

“Muốn chết!”

Hắn vung đao chém tới. Đao tuy thô, nhưng lực không nhỏ, kéo theo gió tanh phả vào mặt.

Ngưu Ma Vương không né xa, chỉ nghiêng người nửa bước. Lưỡi đao lướt qua vai hắn, chém rách một góc áo. Ngay sau đó, tay phải hắn chụp lấy cổ tay tên sói yêu, năm ngón dùng lực.

Rắc!

Xương cổ tay gãy lìa.

Tên sói yêu chưa kịp kêu, Ngưu Ma Vương đã thúc một quyền vào ngực nó. Chỉ nghe bụp một tiếng trầm, tên sói yêu bay ngược ra sau, đập vào thân cây, phun máu ngất đi.

Tên cầm xiên kinh hãi, vội đâm tới. Ngưu Ma Vương cúi người tránh qua, một cước đá trúng đầu gối hắn.

Rắc!

Tên sói yêu quỳ sụp xuống đất.

Ngưu Ma Vương nắm lấy xiên sắt trong tay hắn, bẻ cong như bẻ cành khô, rồi ném xuống trước mặt.

Tên sói yêu đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng, vội dập đầu:

“Tha mạng! Tha mạng! Tiểu yêu có mắt không tròng, không biết đại vương lợi hại!”

Ngưu Ma Vương lạnh lùng nói:

“Trở về nói với Lang Sơn Vương. Trong vòng ba ngày, bảo hắn đến đây gặp ta.”

Tên sói yêu run giọng hỏi:

“Đại vương muốn gì?”

Ngưu Ma Vương nhìn về phía núi xa.

“Muốn mượn đầu hắn một chút, xem thử yêu giới này có phải chỉ biết ăn thịt lẫn nhau hay không.”

Tên sói yêu sợ đến hồn vía bay mất, vội kéo đồng bọn bị thương chạy vào rừng, không dám ngoảnh đầu.

Tiểu yêu lông xám quỳ dưới đất, miệng há hốc hồi lâu mới nói được:

“Đại vương, ngài… ngài thật sự muốn gặp Lang Sơn Vương sao? Hắn tu luyện đã hơn ba trăm năm, dưới trướng có mấy trăm sói yêu, hung ác lắm!”

Ngưu Ma Vương nhìn nó.

“Ngươi sợ?”

Tiểu yêu gật đầu lia lịa.

“Sợ chứ! Tiểu yêu đạo hạnh thấp kém, gặp bọn chúng chỉ có đường chết.”

Ngưu Ma Vương im lặng một lát, rồi nói:

“Sợ là đúng. Kẻ yếu biết sợ mới sống lâu. Nhưng chỉ biết sợ thì cả đời vẫn là kẻ yếu.”

Tiểu yêu nghe không hiểu hết, nhưng cảm thấy lời ấy rất nặng, vội cúi đầu.

Ngưu Ma Vương không nói thêm, xoay người đi về phía dòng suối, rửa vết máu dính trên tay. Nước lạnh chạm vào da, khiến hắn tỉnh táo hơn mấy phần.

Đánh bại hai tên sói yêu nhỏ, chẳng có gì đáng mừng.

Nếu là kiếp trước, loại tiểu yêu ấy ngay cả tư cách đứng trước mặt hắn cũng không có. Nhưng lần giao thủ vừa rồi vẫn khiến hắn nhận ra một điều: thân thể này còn yếu, yêu lực còn cạn, mỗi một lần ra tay đều phải tính toán. Nếu gặp Lang Sơn Vương thật sự, muốn thắng chưa chắc dễ dàng.

Nghĩ tới đây, Ngưu Ma Vương không những không buồn, ngược lại còn cười nhạt.

“Tốt.”

Tiểu yêu lông xám ngạc nhiên hỏi:

“Đại vương nói gì tốt?”

Ngưu Ma Vương nhìn bàn tay mình, chậm rãi nói:

“Biết mình yếu, mới còn cứu được.”

Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn về phương xa.

Sau rặng núi kia là Lang Sơn.

Xa hơn nữa là yêu giới mênh mông.

Xa hơn nữa là Linh Đài Phương Thốn Sơn mà hắn nhất định phải tìm.

Hắn không thể ở lại đây quá lâu. Nhưng trước khi cầu đạo, hắn cần hiểu rõ thân thể hiện tại của mình mạnh yếu ra sao, cần một trận chiến để thử xương cốt, cũng cần một chuyện nhỏ để nhắc mình rằng kiếp này không thể chỉ nghĩ cho bản thân.

Kiếp trước, hắn từng muốn làm yêu vương trước, rồi mới nghĩ đến bảo vệ kẻ khác.

Kết quả hắn chẳng bảo vệ được ai.

Kiếp này, dù chỉ là một con tiểu yêu vô danh, hắn cũng muốn thử đổi cách sống.

Lúc ấy, trên trời bỗng có một con chim đen bay qua. Nó lượn một vòng trên đỉnh đầu Ngưu Ma Vương, rồi vỗ cánh bay về phía bắc.

Ngưu Ma Vương ngẩng đầu nhìn theo.

Trong mắt hắn lóe lên ánh sáng lạnh.

“Đã có kẻ đi báo tin rồi.”

Tiểu yêu lông xám nghe vậy, sợ hãi nói:

“Đại vương, vậy chúng ta mau chạy đi!”

Ngưu Ma Vương lắc đầu.

“Không chạy.”

Tiểu yêu lông xám ngẩn người hỏi:

“Vì sao”

Ngưu Ma Vương nhặt một cành cây khô bên suối, tiện tay vung thử. Cành cây xé gió, phát ra tiếng vun vút. Tuy chỉ là cành khô, nhưng vào tay hắn lại như một cây thiết côn.

Hắn nhìn về phía rừng sâu, giọng bình thản:

“Bởi vì từ hôm nay, ta không muốn vừa gặp số mệnh đã quay đầu.”

Tiểu yêu lông xám đứng ngây ra.

Nó không hiểu số mệnh là gì.

Nó chỉ thấy ngưu yêu trước mặt rõ ràng còn trẻ, áo quần thô sơ, trên tay chỉ cầm một cành cây khô, nhưng bóng lưng lại lớn đến lạ thường. Lớn như một ngọn núi. Lớn như có thể che gió mưa cho rất nhiều yêu quái nhỏ bé phía sau.

Gió rừng nổi lên.

Lá cây xào xạc.

Ngưu Ma Vương đứng bên bờ suối, mắt nhìn phương bắc. Trong lòng hắn biết, Lang Sơn Vương chẳng đáng là gì so với Thiên Đình, Phật môn. Nhưng nếu ngay cả một Lang Sơn Vương cũng không vượt qua nổi, vậy nói gì đến phá thiên mệnh?

Hắn siết chặt cành cây trong tay, thầm nghĩ:

“Kiếp trước, ta dùng Hỗn Thiết Côn đánh khắp yêu giới, cuối cùng vẫn bị bàn tay vàng ép chết. Kiếp này, ta bắt đầu lại từ một cành cây khô. Từng bước một, từng trận một, ta phải học cách thắng mà không ngạo, bại mà không mê.”

Mặt trời dần lên cao.

Ánh nắng chiếu xuống dòng suối, lấp lánh như vảy rồng.

Ngưu Ma Vương quay lại nhìn tiểu yêu lông xám.

“Ngươi tên gì?”

Tiểu yêu vội đáp:

“Tiểu yêu không có tên. Bọn chúng đều gọi tiểu yêu là Chồn Xám.”

Ngưu Ma Vương nói:

“Từ nay gọi là Hôi Linh.”

Tiểu yêu sững sờ.

“Đại vương… ban tên cho tiểu yêu?”

Ngưu Ma Vương nói:

“Có tên thì dễ nhớ mình là ai. Sau này đừng sống như con thú chỉ biết chạy nữa.”

Hôi Linh ngơ ngác một lúc, rồi quỳ xuống dập đầu.

“Hôi Linh tạ ơn đại vương!”

Ngưu Ma Vương không nhận tiếng đại vương ấy, chỉ nhìn về phía Lang Sơn, chậm rãi bước đi.

Hôi Linh vội vàng đứng dậy chạy theo, vừa chạy vừa hỏi:

“Đại vương, chúng ta đi đâu?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Đi tìm sói.”

Hôi Linh nuốt nước bọt.

“Tìm sói làm gì?”

Ngưu Ma Vương không quay đầu, chỉ nói:

“Hỏi đường.”

Hôi Linh đáp:

“Hỏi đường gì?”

Ngưu Ma Vương nhìn trời xanh, ánh mắt trầm xuống.

“Đường sửa mệnh.”

Bình luận (Bên suối tỉnh mộng cũ - Trâu trẻ nhớ kiếp xưa) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận