Ngưu Ma Vương Trùng Sinh: Ta Thành Sư Huynh Của Tôn Ngộ Không

Lang Sơn sói dữ chặn đường: Ngưu yêu một trận tỉnh thân

Cập nhật: 03/06/2026 2 lượt xem

Ngưu Ma Vương sau khi tỉnh lại bên dòng suối cũ, biết mình đã được sống lại một đời, trong lòng vừa mừng vừa sợ. Mừng là vì Hỏa Diệm Sơn chưa thành kết cục cuối cùng, Thiết Phiến Công Chúa chưa oán hận, Hồng Hài Nhi chưa bị thu phục, Tôn Ngộ Không cũng chưa thành Đấu Chiến Thắng Phật. Sợ là vì thân thể hiện nay còn non yếu, yêu lực chưa thành, nếu vẫn mang thói cũ tự phụ mà đi, e rằng chưa gặp Thiên Đình Phật môn đã chết dưới tay một yêu quái vô danh.

Bởi vậy sau khi đánh lui hai tên sói yêu, hắn không hề đắc ý.

Hắn đứng bên bờ suối, nhìn bóng mình trong nước. Trong suối là một ngưu yêu trẻ tuổi, sừng mới nhú, vai rộng, mắt sáng, khí huyết dồi dào nhưng đạo hạnh còn cạn. So với Bình Thiên Đại Thánh ngày trước, thật chẳng khác nào cây non trước cổ thụ ngàn năm.

Hắn thầm nghĩ:

“Ngưu Ma Vương, ngươi đã chết một lần rồi. Nếu kiếp này còn lấy chút kinh nghiệm cũ mà xem thường thiên hạ, vậy chẳng cần Phật môn ra tay, chính ngươi cũng tự tìm đường chết.”

Tiểu chồn Hôi Linh đứng sau lưng hắn, mặt còn tái vì sợ. Nó vốn chỉ là một tiểu yêu hèn mọn trong núi, thường ngày thấy sói yêu đã sợ mất mật, nay thấy Ngưu Ma Vương chẳng những đánh người của Lang Sơn, còn bảo chúng về gọi Lang Sơn Vương đến gặp, trong lòng vừa kính vừa kinh.

Hôi Linh run giọng hỏi:

“Đại vương, chúng ta thật sự không chạy sao?”

Ngưu Ma Vương quay đầu nhìn nó.

“Chạy đi đâu?”

Hôi Linh cứng họng.

Nó nhìn bốn phía rừng sâu, lại nhìn con đường núi ngoằn ngoèo phía xa. Quả thật, với kẻ yếu như nó, dù chạy đến đâu cũng chỉ đổi một nơi để sợ hãi. Hôm nay trốn Lang Sơn, ngày mai lại gặp Hổ Lĩnh. Hôm nay tránh sói yêu, ngày mai lại gặp chim dữ. Đời tiểu yêu vốn là như thế, không chết trong miệng kẻ này thì cũng chết dưới tay kẻ khác.

Ngưu Ma Vương thấy nó cúi đầu không nói, bèn nói:

“Ngươi sợ là đúng. Kẻ yếu mà không biết sợ, chết còn nhanh hơn.”

Hôi Linh ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn hắn.

Ngưu Ma Vương nói tiếp:

“Nhưng nếu cả đời chỉ biết sợ, vậy sống thêm trăm năm cũng chỉ là một miếng thịt biết chạy.”

Hôi Linh nghe không hiểu hết, chỉ cảm thấy lời ấy nặng như đá núi, đè xuống ngực khiến nó thở chẳng thông.

Đang lúc ấy, trong rừng bỗng vang lên một tiếng chim kêu quái dị.

Tiếng kêu ấy rất ngắn, vừa vang lên đã tắt, nhưng Ngưu Ma Vương lập tức ngẩng đầu. Chỉ thấy trên cành cây xa xa có một con chim lông đen đang đậu, mắt đỏ như máu, đầu nghiêng nghiêng nhìn hắn. Vừa thấy hắn ngẩng lên, con chim ấy vỗ cánh bay thẳng về phía bắc.

Hôi Linh kinh hãi nói:

“Là Hắc Nha của Lang Sơn! Nó đi báo tin rồi!”

Ngưu Ma Vương nhặt một cành cây khô dưới đất, tiện tay vung thử. Cành cây xé gió kêu vun vút. Dù chỉ là gỗ mục trong tay người khác, nhưng vào tay hắn lại có mấy phần khí thế của thiết côn.

Hôi Linh càng sợ, vội nói:

“Đại vương, Lang Sơn Vương không giống bọn tiểu yêu vừa rồi. Nó tu luyện hơn ba trăm năm, lại có mấy trăm sói yêu dưới trướng. Nghe nói một cây Lang Nha Bổng của nó nặng ngàn cân, từng đập chết cả một con hổ tinh thành đạo. Chúng ta ở lại đây, chẳng phải chờ chết sao?”

Ngưu Ma Vương hỏi:

“Ngươi từng thấy nó ra tay?”

Hôi Linh gật đầu lia lịa.

“Từng thấy! Năm trước có một con lợn rừng tinh không chịu nộp linh quả, bị nó một bổng đánh vỡ đầu. Máu chảy xuống khe núi ba ngày còn chưa hết mùi tanh.”

Ngưu Ma Vương hơi gật đầu.

Ba trăm năm đạo hạnh, có pháp khí thô nặng, lại biết dùng bầy sói kết thế. Với thân thể hiện tại của hắn, quả thật không thể xem thường.

Hắn lại hỏi:

“Lang Sơn Vương có nhược điểm gì?”

Hôi Linh ngẩn ra.

Nó không ngờ Ngưu Ma Vương lại hỏi câu này. Trong mắt nó, đại yêu đánh nhau chẳng phải đều là ai mạnh hơn thì thắng sao? Nhược điểm là thứ gì, nó chưa từng nghĩ đến.

Hôi Linh lắp bắp:

“Tiểu yêu… tiểu yêu không biết.”

Ngưu Ma Vương nhìn nó, không trách.

Kiếp trước hắn cũng từng như vậy. Gặp địch chỉ biết vung côn đánh tới, cảm thấy côn nặng hơn, yêu lực mạnh hơn thì có thể thắng. Nhưng sau này gặp Dương Tiễn, gặp Phật môn, gặp bàn tay vàng che trời kia, hắn mới hiểu cõi tam giới này không chỉ có sức mạnh. Có người thắng bằng pháp bảo, có người thắng bằng trận thế, có người thắng bằng mưu tính, lại có kẻ ngồi ngoài ván cờ, chỉ cần một nét bút đã khiến người khác sinh tử đổi chiều.

Nghĩ tới đây, Ngưu Ma Vương cầm cành cây đi về phía bắc.

Hôi Linh vội chạy theo.

“Đại vương đi đâu?”

“Đi gặp sói.”

“Nhưng không phải đại vương bảo chờ chúng đến sao?”

“Chờ là để chúng chọn trận thế. Đi là để ta chọn chỗ đánh.”

Hôi Linh há miệng, chẳng nói nên lời.

Nó không hiểu cái gì gọi là chọn chỗ đánh. Nhưng nó bỗng cảm thấy vị ngưu yêu trước mặt khác hẳn những yêu quái mình từng gặp. Hắn không giống kẻ chỉ biết gầm thét, cũng không giống kẻ ỷ mạnh hiếp yếu. Mỗi câu mỗi bước của hắn đều có tính toán, nhưng khí thế lại chẳng hề hèn nhát.

Hai người đi được chừng vài dặm thì đến một khe núi hẹp. Hai bên là vách đá dựng đứng, chính giữa chỉ có một lối đi đủ cho ba bốn người sóng vai. Dưới chân đá vụn lởm chởm, phía trước có vài cây cổ thụ mọc nghiêng, rễ cây trồi lên như móng rồng bám đất.

Ngưu Ma Vương nhìn qua một vòng, rồi dừng lại.

Hôi Linh hỏi nhỏ:

“Đại vương muốn đánh ở đây?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Sói thắng ở bầy. Nếu để chúng vây bốn phía, ta khó chống. Chỗ này đường hẹp, chúng đông cũng không thể cùng lên.”

Hôi Linh nghe vậy, mắt sáng lên một chút, nhưng rất nhanh lại lo lắng.

“Nhưng Lang Sơn Vương thì sao?”

Ngưu Ma Vương nhìn cành cây trong tay.

“Vậy phải xem nó có thật sự mạnh như lời đồn không.”

Nói chưa dứt, trong rừng phía xa đã vang lên tiếng tru dài. Một tiếng vừa dứt, mười tiếng nổi lên. Mười tiếng chưa tắt, trăm tiếng đáp lại. Khắp núi rừng đều là tiếng sói tru, khiến chim thú kinh hoàng, gió núi cũng như lạnh thêm mấy phần.

Hôi Linh sợ đến hai chân mềm nhũn.

“Chúng đến rồi!”

Chỉ thấy từ cuối khe núi, từng con sói yêu hiện ra. Con đi bằng bốn chân, con hóa nửa người nửa thú, tay cầm đao rỉ, xiên sắt, gậy xương. Đôi mắt xanh lập lòe trong bóng cây, miệng chảy nước dãi, nanh trắng như dao.

Bầy sói dừng lại ngoài khe, không vội xông vào.

Sau đó, một tiếng bước chân nặng nề vang lên.

Đám sói tách ra hai bên. Một con sói lớn cao hơn trượng bước tới. Nó khoác da hổ, lông xám đen, trên mặt có vết sẹo dài từ mắt trái xuống mõm. Trong tay nó cầm cây Lang Nha Bổng đầy gai sắt, mỗi bước đi đều khiến đá vụn dưới chân lăn lóc.

Con ấy chính là Lang Sơn Vương.

Lang Sơn Vương nhìn Ngưu Ma Vương đứng giữa khe, lại nhìn Hôi Linh đang trốn sau tảng đá, bèn cười gằn:

“Ta tưởng kẻ nào dám đánh người của bản vương, hóa ra là một con ngưu yêu chưa mọc đủ sừng.”

Ngưu Ma Vương nhìn nó, không đáp.

Lang Sơn Vương nheo mắt.

“Ngươi biết bản vương đến mà còn dám đứng đây, xem ra cũng có chút gan. Nói đi, ngươi muốn chết thế nào?”

Ngưu Ma Vương hỏi:

“Ngươi là Lang Sơn Vương?”

Lang Sơn Vương cười lớn:

“Đúng vậy! Trong vòng ba trăm dặm này, nghe tên bản vương, tiểu yêu phải quỳ, dã thú phải trốn, nhân tộc phải dâng lễ. Ngươi đã biết tên ta, còn không tự chặt hai tay, quỳ xuống xin chết?”

Ngưu Ma Vương nói:

“Ta có mấy câu muốn hỏi.”

Lang Sơn Vương hơi ngẩn ra, rồi cười dữ hơn.

“Hỏi? Được! Bản vương cho ngươi hỏi trước khi chết.”

Ngưu Ma Vương nói:

“Núi này vốn của ai?”

Lang Sơn Vương đáp:

“Của kẻ mạnh.”

“Linh quả trong núi vốn của ai?”

“Của kẻ giữ được nó.”

“Tiểu yêu bị ngươi ăn thịt, mạng vốn của ai?”

Lang Sơn Vương mất kiên nhẫn, quát:

“Mạng của chúng đương nhiên cũng là của kẻ mạnh! Trong yêu giới, mạnh ăn yếu là đạo lý từ xưa. Chúng yếu, chúng đáng chết. Ta mạnh, ta làm vương. Ngươi hỏi mấy lời vô dụng này làm gì?”

Ngưu Ma Vương im lặng.

Những lời ấy hắn không lạ.

Thậm chí quá quen.

Kiếp trước, tuy chưa chắc hắn nói trắng ra như vậy, nhưng trong lòng cũng từng nghĩ như vậy. Hắn từng cho rằng yêu giới chính là mạnh ăn yếu, ai nắm được côn lớn hơn thì có quyền nói đạo lý. Nhưng cuối cùng, khi Thiên Đình và Phật môn dùng đạo lý ấy đè xuống đầu hắn, hắn mới biết thứ mình từng tin cũng có ngày trở thành xiềng xích trói mình.

Hắn thầm nghĩ:

“Thì ra kẻ đáng ghét nhất không phải Lang Sơn Vương. Mà là cái bóng của ta ngày trước ở trên người nó.”

Lang Sơn Vương thấy hắn không nói, tưởng hắn sợ, bèn quát:

“Sao? Hỏi xong rồi thì quỳ xuống đi!”

Ngưu Ma Vương ngẩng đầu.

“Hỏi xong rồi.”

“Vậy quỳ đi!”

Ngưu Ma Vương nắm chặt cành cây, giọng bình thản:

“Ta chỉ muốn biết giết ngươi có oan không. Bây giờ biết rồi.”

Lang Sơn Vương giận dữ.

“Xé xác hắn!”

Bầy sói lập tức gào rú xông vào khe núi.

Nhưng khe núi hẹp, chúng đông mà chẳng thể cùng lên. Ba con sói đi đầu vừa lao tới đã thấy cành cây trong tay Ngưu Ma Vương quét ngang. Một con bị đánh vỡ răng, một con bị điểm trúng cổ họng, một con bị đá bay vào vách đá.

Ngưu Ma Vương không dùng sức bừa. Hắn dùng từng bước, từng điểm, từng khe hở giữa bầy sói. Cành cây trong tay khi thì quét, khi thì đâm, khi thì gạt. Mỗi chiêu đều không hoa mỹ, nhưng đánh vào chỗ đau nhất, yếu nhất, hiểm nhất.

Mười mấy con sói yêu lần lượt ngã xuống.

Hôi Linh trốn sau đá nhìn mà trợn tròn mắt. Nó từng thấy yêu quái đánh nhau, toàn là gầm thét, cắn xé, lấy sức đè người. Nhưng Ngưu Ma Vương đánh khác hẳn. Hắn giống như đã biết trước đối phương sẽ lao tới từ đâu, móng vuốt sẽ chụp vào đâu, binh khí sẽ chém hướng nào.

Song Ngưu Ma Vương trong lòng không hề nhẹ nhõm.

Hắn biết mình đang hao sức.

Thân thể hiện tại không chịu nổi đánh lâu. Cành cây trong tay cũng đã nứt. Nếu Lang Sơn Vương cứ để thuộc hạ thay phiên tiêu hao, hắn sẽ rất phiền.

Quả nhiên, Lang Sơn Vương đứng ngoài khe nhìn một lúc, bỗng cười lạnh:

“Có chút bản lĩnh. Nhưng ngươi chống được bao lâu?”

Nó ngửa đầu tru dài.

Tiếng tru vừa vang, bầy sói lập tức lùi lại, không còn xông bừa. Chúng chia thành hai hàng, con trước dùng khiên gỗ và thân thể chắn đường, con sau dùng xiên dài đâm tới, rõ ràng đã quen vây giết địch thủ trong khe hẹp.

Ngưu Ma Vương ánh mắt hơi lạnh.

“Không ngu như vẻ ngoài.”

Mấy cây xiên đâm tới cùng lúc. Hắn nghiêng người tránh, cành cây đánh gãy một cây, nhưng vai vẫn bị một mũi xiên rạch qua, máu lập tức chảy xuống.

Hôi Linh kêu lên:

“Đại vương!”

Ngưu Ma Vương không quay đầu.

“Câm miệng. Nhìn cho kỹ.”

Hôi Linh ngẩn ra.

Ngưu Ma Vương vừa lùi vừa đánh, nói tiếp:

“Nhớ kỹ bọn chúng phối hợp thế nào, nhớ kẻ nào ra lệnh, nhớ ai sợ chết, ai hung hãn. Muốn sống trong yêu giới, mắt phải sáng hơn móng vuốt.”

Hôi Linh run rẩy, nhưng vẫn cố mở to mắt nhìn.

Lang Sơn Vương nghe vậy, cười khẩy:

“Đến lúc này còn dạy tiểu yêu? Ngươi thật coi mình là đại thánh sao?”

Nói xong, nó rốt cuộc ra tay.

Lang Sơn Vương nhảy lên, Lang Nha Bổng trong tay từ trên cao nện xuống. Gió dữ ép xuống làm cỏ cây hai bên khe rạp cả xuống đất.

Ngưu Ma Vương không đỡ cứng. Hắn nghiêng người, để Lang Nha Bổng đập xuống bên cạnh. Đất đá nổ tung, cành cây trong tay hắn nhân cơ hội đâm vào cổ tay Lang Sơn Vương.

Nhưng Lang Sơn Vương da dày thịt cứng, cành cây vừa chạm vào đã gãy rắc một tiếng.

Lang Sơn Vương cười dữ:

“Chỉ bằng cành mục này?”

Nó vung tay trái đánh tới.

Ngưu Ma Vương vội đưa tay đỡ, cả người bị đánh văng vào vách đá. Lưng va mạnh, ngực khí huyết cuộn lên, khóe miệng trào máu.

Lang Sơn Vương bước tới, cười nói:

“Bản vương còn tưởng ngươi có thần thông gì. Hóa ra chỉ biết chút mánh khóe.”

Ngưu Ma Vương chống tay đứng dậy.

Đau.

Đau thật sự.

Từ khi tỉnh lại đến nay, hắn vẫn mang thần hồn cũ, ký ức cũ, khí phách cũ. Nhưng một chưởng này đánh vào thân thể trẻ tuổi, khiến hắn hiểu rõ mình hiện giờ yếu đến mức nào.

Hắn thầm nghĩ:

“Đúng rồi. Phải đau như vậy mới tỉnh. Nếu ngay cả một Lang Sơn Vương cũng không thể ép ta chảy máu, ta lại sẽ quên mình đã không còn là Bình Thiên Đại Thánh.”

Lang Sơn Vương thấy hắn vẫn đứng dậy được, trong mắt hiện lên vẻ hung ác.

“Còn chưa chết?”

Nó lại vung bổng đánh tới.

Lần này Ngưu Ma Vương không lùi. Hắn bước thẳng về trước, để gai sắt trên Lang Nha Bổng rạch qua cánh tay, rồi áp sát vào trong. Lang Nha Bổng nặng thì nặng, nhưng một khi bị áp sát, trái lại khó xoay chuyển.

Ngưu Ma Vương nhặt nửa đoạn cành gãy, đâm mạnh vào vết sẹo nơi mắt trái Lang Sơn Vương.

Lang Sơn Vương hoảng hốt nghiêng đầu. Đoạn cành không đâm trúng mắt, nhưng xé toạc vết sẹo cũ, máu đen chảy đầy mặt.

Nó đau đến gầm lên, một chân đá vào bụng Ngưu Ma Vương.

Ngưu Ma Vương bị đá lùi, nhưng tay phải đã chụp lấy lông gáy của nó. Hắn mượn lực kéo mình quay trở lại, đầu gối thúc mạnh vào dưới xương sườn Lang Sơn Vương.

Ầm!

Yêu khí của Lang Sơn Vương nghẽn lại một nhịp.

Chỉ một nhịp ấy là đủ.

Ngưu Ma Vương nắm tay thành quyền, đánh liên tiếp ba quyền vào cùng một vị trí.

Quyền thứ nhất, đánh tan lớp yêu khí hộ thân.

Quyền thứ hai, đánh nứt xương sườn.

Quyền thứ ba, đánh sâu vào nội phủ.

Lang Sơn Vương phun ra một ngụm máu, loạng choạng lùi lại. Nó vừa kinh vừa giận, ngửa đầu tru dài, muốn gọi yêu khí của bầy sói nhập thân.

Bầy sói xung quanh lập tức tru theo.

Yêu khí đen từ bốn phía tụ lại.

Ngưu Ma Vương ánh mắt trầm xuống.

Nếu để nó tụ thành công, trận này sẽ kéo dài hơn nữa. Thân thể hắn không chống nổi.

Trong chớp mắt ấy, hắn không do dự nữa. Thần hồn từng là Bình Thiên Đại Thánh chợt động. Một luồng uy áp cổ xưa, hung hãn, bá đạo từ sâu trong ánh mắt hắn bộc phát ra.

Không phải yêu lực.

Mà là khí thế của kẻ từng đứng ngang hàng với Tề Thiên Đại Thánh, từng dám cười mắng thiên cung, từng bị Phật chưởng đè xuống mà vẫn không quỳ.

Bầy sói đang tru bỗng im bặt.

Có con cụp đuôi ngã xuống đất, có con run rẩy lùi lại, có con sợ đến không dám nhìn vào mắt hắn.

Yêu khí tụ về Lang Sơn Vương lập tức đứt đoạn.

Lang Sơn Vương trợn mắt:

“Ngươi rốt cuộc là…”

Nó chưa nói hết, Ngưu Ma Vương đã bước tới.

Một quyền đánh vào cổ họng.

Một quyền đánh vào ngực.

Một quyền cuối cùng đánh thẳng giữa trán.

Ầm!

Lang Sơn Vương ngã xuống đất.

Cây Lang Nha Bổng rơi bên cạnh, phát ra một tiếng trầm nặng.

Rừng núi im phăng phắc.

Gió thổi qua khe đá, mang theo mùi máu tanh.

Ngưu Ma Vương đứng trước xác Lang Sơn Vương, vai áo rách nát, cánh tay chảy máu, hơi thở nặng nề. Hắn thắng, nhưng thắng không dễ. Nếu Lang Sơn Vương cẩn thận hơn một chút, nếu bầy sói phối hợp thêm một lúc, nếu thân thể hắn yếu hơn mấy phần, kết quả hôm nay khó nói.

Hắn cúi đầu nhìn bàn tay đầy máu của mình.

“Nhớ kỹ đi. Đây mới là bắt đầu. Ngươi không phải trở về để dễ dàng thắng tất cả. Ngươi trở về để học cách không thua lần nữa.”

Bầy sói thấy Lang Sơn Vương đã chết, lần lượt quỳ xuống.

“Đại vương tha mạng!”

“Chúng tôi nguyện hàng!”

“Xin đại vương tha mạng!”

Tiếng cầu xin vang khắp khe núi.

Ngưu Ma Vương nhìn bọn chúng, ánh mắt lạnh lùng.

Kiếp trước, hắn có lẽ sẽ thu hết. Dù sao bầy sói cũng là một phần thế lực. Nhưng hiện tại hắn không muốn lại sa vào con đường chiếm núi lập cờ quá sớm. Hắn còn phải cầu đạo, còn phải tìm Bồ Đề, còn phải chuẩn bị trước khi Tôn Ngộ Không xuất thế.

Hắn nói:

“Ta không làm đại vương của các ngươi.”

Bầy sói ngẩn ra.

Ngưu Ma Vương chỉ xác Lang Sơn Vương.

“Kẻ mạnh ăn yếu, cuối cùng cũng bị kẻ mạnh hơn ăn lại. Đó là đạo lý của Lang Sơn Vương. Nhưng từ hôm nay, trong vùng núi này đổi một đạo lý khác.”

Một con sói yêu cả gan hỏi:

“Xin hỏi… đạo lý gì?”

Ngưu Ma Vương lạnh giọng:

“Không được tùy ý ăn yêu đã khai linh trí. Không được cướp linh quả cứu mạng. Không được lấy mạnh hiếp yếu làm thú vui. Ai phạm, ta trở lại sẽ giết.”

Bầy sói cúi đầu, không dám thở mạnh.

Ngưu Ma Vương gọi:

“Hôi Linh.”

Hôi Linh vội chạy ra.

“Có tiểu yêu!”

Ngưu Ma Vương nhặt Lang Nha Bổng lên, cắm mạnh xuống đất trước mặt nó.

“Ngươi ở lại đây.”

Hôi Linh sợ hãi:

“Đại vương, tiểu yêu yếu như vậy, sao ở lại được?”

Ngưu Ma Vương nói:

“Chính vì yếu mới phải học nhìn, học nhớ, học dùng đầu óc. Ta không bảo ngươi làm vương. Ta chỉ bảo ngươi thay ta nhìn nơi này. Ai phá quy củ, nhớ kỹ tên.”

Hôi Linh nhìn Lang Nha Bổng trước mặt, lại nhìn bầy sói đang quỳ, cả người run lên.

“Nếu chúng không nghe thì sao?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Vậy cứ sống đến ngày ta trở lại.”

Hôi Linh ngẩng đầu.

“Đại vương sẽ trở lại sao?”

Ngưu Ma Vương nhìn về phía đông, nơi mây trắng đang trôi qua đỉnh núi.

“Sẽ.”

Chỉ một chữ, nhưng nặng tựa lời thề.

Hôi Linh quỳ xuống, dập đầu thật mạnh.

“Hôi Linh nhớ kỹ!”

Ngưu Ma Vương không nói thêm. Hắn xoay người rời khỏi khe núi, vết thương trên vai vẫn chảy máu, bước chân không nhanh nhưng vững vàng.

Sau lưng hắn, bầy sói vẫn quỳ rạp dưới đất, không con nào dám đứng lên. Hôi Linh đứng cạnh Lang Nha Bổng, nhìn theo bóng lưng ngưu yêu dần xa, trong lòng lần đầu tiên sinh ra một cảm giác lạ.

Nó không biết cảm giác ấy gọi là gì.

Có lẽ là hy vọng.

Có lẽ là kính sợ.

Cũng có lẽ là từ hôm nay, trong núi này, những tiểu yêu như nó rốt cuộc cũng có một cái tên để chờ đợi.

Mà Ngưu Ma Vương đi giữa nắng chiều, lòng lại càng tỉnh táo hơn.

Lang Sơn Vương chết rồi, nhưng Thiên Đình chưa động. Phật môn chưa động. Tôn Ngộ Không còn chưa ra đời. Thiết Phiến chưa gặp. Hồng Hài Nhi càng chỉ là một nỗi đau nằm sâu trong ký ức.

Con đường trước mặt còn dài vô tận.

Hắn nhìn bàn tay mình, máu đã khô lại thành vệt đen.

“Phải cầu đạo. Chỉ có sức mạnh thô bạo, cuối cùng vẫn chỉ thành một con trâu bị dắt vào lò mổ. Ta phải tìm Linh Đài Phương Thốn Sơn. Phải gặp Bồ Đề Tổ Sư. Phải nhìn rõ thiên cơ trước khi ván cờ Tây Du bắt đầu.”

Gió thổi qua núi.

Áo vải trên người hắn tung bay phần phật.

Một con trâu từng chết ở Hỏa Diệm Sơn, nay lại bắt đầu đi về phía biển lớn.

Bình luận (Lang Sơn sói dữ chặn đường: Ngưu yêu một trận tỉnh thân) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận