Ngưu Ma Vương Trùng Sinh: Ta Thành Sư Huynh Của Tôn Ngộ Không

Tên gọi Tôn Ngộ Không - Ba chữ làm động tâm thất

Cập nhật: 09/06/2026 0 lượt xem

Sau buổi hỏi về chữ sinh, Mỹ Hầu Vương ngoan hơn được đúng nửa ngày.

Sáng hôm sau, hắn ngồi ở hàng cuối nghe giảng. Lưng ban đầu thẳng, hai tay đặt trên gối, vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng chưa đến một khắc, cái đuôi sau lưng đã bắt đầu quét nhẹ trên mặt đất.

Một chiếc lá rơi xuống vai.

Hắn liếc nhìn.

Không động.

Một con kiến bò qua chân.

Hắn cúi mắt.

Tay phải hơi nhúc nhích, rồi lại rút về trong tay áo.

Thanh Phong ngồi cạnh nhìn thấy, nhỏ giọng nói:

“Khá hơn hôm qua.”

Mỹ Hầu Vương hạ giọng đáp:

“Ta đã nói ta học rất nhanh.”

Vừa nói xong, hắn đắc ý nhếch miệng, cái đuôi lại vung mạnh một cái, quét bay chiếc bút tre của Thanh Phong.

Thanh Phong nhắm mắt.

“Ngươi đừng vui quá.”

Mỹ Hầu Vương lập tức ngồi thẳng lại.

“Biết rồi.”

Ngưu Ma Vương ngồi phía sau, lặng lẽ nhìn cảnh ấy.

Hắn thấy từng cử chỉ nhỏ của con khỉ kia: tai giật khi nghe tiếng chim, ngón tay co lại khi muốn nghịch thứ gì đó, ánh mắt sáng lên mỗi khi nghe đến hai chữ “trường sinh”. Tất cả đều sống động hơn bất kỳ ký ức nào hắn từng giữ.

Đây không phải Tề Thiên Đại Thánh.

Đây là một con khỉ đang cố học cách ngồi yên.

Buổi giảng kết thúc, Bồ Đề Tổ Sư không để mọi người lui ngay.

Ngài nhìn về phía Mỹ Hầu Vương.

“Ngươi bước lên.”

Mỹ Hầu Vương lập tức bật dậy.

Thanh Phong vội kéo tay áo hắn.

“Đi. Không phải nhảy.”

Mỹ Hầu Vương đành đặt chân xuống, bước từng bước lên trước. Đi được nửa đường, hắn vẫn không nhịn được nghiêng đầu nhìn hai bên, như thể tiền viện hôm nay khác hôm qua.

Đến trước mặt Bồ Đề, hắn chắp tay cúi đầu.

Động tác vẫn vụng.

Nhưng thành thật.

Bồ Đề hỏi:

“Ngươi vào núi đã mấy ngày?”

Mỹ Hầu Vương đáp:

“Ba ngày.”

“Biết mình sai điều gì chưa?”

Mỹ Hầu Vương gãi đầu.

“Đi quá nhanh, nói quá nhiều, ngồi không yên, quét sân còn làm lá bay, gánh nước làm đổ hơn nửa thùng, nghe giảng thì nhìn kiến…”

Hắn nói một hơi, rồi ngẩng đầu hỏi:

“Còn gì nữa không ạ?”

Có đệ tử không nhịn được cúi đầu cười.

Thanh Phong đứng bên dưới nhỏ giọng:

“Ngươi còn tự hào nữa…”

Bồ Đề lại hỏi:

“Vậy biết mình tốt ở đâu không?”

Mỹ Hầu Vương sững lại.

Hắn không ngờ Tổ Sư hỏi câu này.

Suy nghĩ một lát, hắn đáp:

“Đệ tử học nhanh.”

“Còn gì nữa?”

“Không sợ khó.”

“Còn gì nữa?”

Mỹ Hầu Vương nhíu mày.

“Muốn sống.”

Bồ Đề khẽ gật đầu.

“Muốn sống, muốn học, muốn biết trời đất này còn có gì. Tâm ấy không xấu.”

Mỹ Hầu Vương mắt sáng lên.

“Tổ Sư muốn dạy con trường sinh rồi?”

Bồ Đề nói:

“Trước khi học đạo, cần có tên.”

Mỹ Hầu Vương khựng lại.

“Tên?”

“Ngươi không thể mãi gọi là Mỹ Hầu Vương.”

Mỹ Hầu Vương lập tức nói:

“Nhưng bầy khỉ đều gọi con như vậy.”

“Đó là danh của núi ngươi. Không phải danh nhập đạo.”

Mỹ Hầu Vương gãi má.

“Vậy Tổ Sư đặt cho con một cái thật oai được không?”

Thanh Phong nhỏ giọng:

“Ngươi yêu cầu cũng nhiều thật.”

Bồ Đề nhìn con khỉ trước mặt, ánh mắt sâu mà tĩnh.

“Ngươi là khỉ đá trời sinh, từ Hoa Quả Sơn mà đến. Linh tâm thông minh, nhưng tâm viên khó định. Nay vào cửa ta, cần biết chữ không.”

Mỹ Hầu Vương chớp mắt.

“Không? Không gì ạ?”

“Không phải không có gì. Là không bị hình sắc trói, không bị sinh tử lừa, không bị một niệm kéo đi.”

Mỹ Hầu Vương nghe đến mơ hồ, nhưng vẫn cố gật đầu.

Bồ Đề chậm rãi nói:

“Từ hôm nay, ngươi họ Tôn.”

“Danh là Ngộ Không.”

“Tôn Ngộ Không.”

Ba chữ ấy rơi xuống.

Gió trong sân như ngừng lại.

Ngưu Ma Vương đứng phía sau, toàn thân cứng đờ.

Tôn Ngộ Không.

Ba chữ này hắn đã nghe vô số lần trong kiếp trước.

Trong tiếng cười.

Trong rượu.

Trong chiến trận.

Trong tiếng gọi đại ca.

Trong Phật quang lạnh lẽo.

Trong giấc mộng bị thiêu cháy dưới Hỏa Diệm Sơn.

Bây giờ, ba chữ ấy lại vang lên lần đầu trong đời này.

Không phải từ miệng Thiên Đình.

Không phải từ miệng yêu tộc.

Không phải từ miệng hắn.

Mà từ chính Bồ Đề Tổ Sư.

Tâm thất chấn động.

Căn phòng hắn đặt hình bóng Mỹ Hầu Vương bỗng sáng rực. Bóng cũ và bóng mới suýt chồng lên nhau: Mỹ Hầu Vương cầm chổi, Tề Thiên Đại Thánh cầm gậy, Đấu Chiến Thắng Phật đứng trong Phật quang.

Ngưu Ma Vương siết chặt tay trong tay áo.

Không được gọi.

Không được lộ.

Không được để tương lai đè lên hiện tại.

Hắn vận Tàng Tâm Quyết.

Một hơi.

Hai hơi.

Ba hơi.

Cuối cùng, tâm thất chậm rãi yên xuống.

Phía trước, con khỉ mới được đặt tên đang ngẩn người.

“Tôn… Ngộ Không…”

Hắn lặp lại từng chữ.

Sau đó mắt càng lúc càng sáng.

“Tên này hay!”

Thanh Phong nhỏ giọng hỏi:

“Ngươi hiểu nghĩa chưa mà khen hay?”

Tôn Ngộ Không lập tức đáp:

“Nghe hay trước đã, hiểu sau.”

Thanh Phong nghẹn lời.

Bồ Đề nói:

“Từ hôm nay, trong núi gọi ngươi là Ngộ Không.”

Tôn Ngộ Không lập tức cúi đầu, lần này nghiêm túc hơn hẳn.

“Đệ tử Tôn Ngộ Không, bái kiến Tổ Sư!”

Giọng hắn vang khắp tiền viện.

Trong trẻo.

Sáng rõ.

Mang theo sự vui mừng không giấu được.

Ngưu Ma Vương cúi mắt, che đi dao động trong lòng.

Bồ Đề nhìn thoáng qua hắn, rồi nói:

“Lui đi.”

Tôn Ngộ Không vừa lui xuống đã chạy tới trước mặt Thanh Phong.

“Thanh Phong, ta có tên rồi!”

Thanh Phong đáp:

“Ta nghe thấy.”

“Tôn Ngộ Không!”

“Ta cũng nghe thấy.”

“Ngươi gọi thử đi.”

Thanh Phong liếc hắn.

“Ngộ Không.”

Tôn Ngộ Không lập tức cười đến nhe răng.

“Hay!”

Sau đó hắn quay phắt sang Ngưu Ma Vương.

“Ngưu!”

Ngưu Ma Vương ngẩng đầu.

Tôn Ngộ Không chạy tới trước mặt hắn, hai tay chống hông, cái đuôi sau lưng vung qua vung lại đầy đắc ý.

“Ta có tên rồi.”

“Ừ.”

“Ngươi gọi thử đi.”

Ngưu Ma Vương im lặng.

Chỉ một câu thôi.

Chỉ cần gọi “Ngộ Không”.

Nhưng với hắn, câu ấy nặng như cả kiếp trước.

Tôn Ngộ Không nghiêng đầu.

“Sao vậy? Tên khó gọi à?”

Ngưu Ma Vương nhìn con khỉ trước mặt.

Mắt nó sáng, sạch, không chút phòng bị.

Hắn chậm rãi mở miệng:

“Ngộ Không.”

Hai chữ ấy rơi ra rất nhẹ.

Tôn Ngộ Không lập tức cười lớn.

“Đúng rồi! Sau này gọi ta như vậy.”

Ngưu Ma Vương gật đầu.

“Được.”

Tôn Ngộ Không lại hỏi:

“Tên này có hợp với ta không?”

Ngưu Ma Vương nhìn hắn một lúc.

“Hợp.”

“Vì sao?”

“Vì ngươi sẽ hiểu nó.”

Tôn Ngộ Không nhíu mày.

“Lại nói chuyện khó hiểu.”

Thanh Phong chen vào:

“Ngươi quen dần đi. Hắn nói chuyện lúc nào cũng như giấu nửa câu sau.”

Tôn Ngộ Không lập tức nhìn Ngưu Ma Vương đầy tò mò.

“Ngươi thật sự giấu nửa câu sau à?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Có khi nhiều hơn nửa.”

Tôn Ngộ Không bật cười.

“Vậy sau này ta sẽ hỏi cho hết.”

Ngưu Ma Vương nhìn hắn.

“Ngươi hỏi được thì hỏi.”

“Ta nhất định hỏi được.”

Tôn Ngộ Không nói xong, xoay người chạy đi khoe tên mới với đám đệ tử viện ngoài. Hắn chạy rất nhanh, vừa chạy vừa gọi:

“Ta có tên rồi! Tôn Ngộ Không! Các ngươi nhớ lấy!”

Thanh Phong vội đuổi theo.

“Không được chạy trong viện!”

“Tên mới phải chạy mới vang!”

“Ngươi đứng lại!”

Tiếng ồn lại lan khắp sân núi.

Ngưu Ma Vương đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng ấy xa dần.

Bồ Đề Tổ Sư đi đến bên cạnh hắn.

“Gọi được rồi?”

Ngưu Ma Vương cúi đầu.

“Gọi được.”

“Lòng có loạn không?”

“Có.”

“Loạn bao nhiêu?”

Ngưu Ma Vương im lặng một lát.

“Suýt nữa không giữ được.”

Bồ Đề nói:

“Nhưng giữ được.”

“Chỉ lần này.”

“Vậy lần sau tiếp tục giữ.”

Ngưu Ma Vương nhìn về phía Tôn Ngộ Không vừa chạy đi.

“Đệ tử sợ gọi nhiều rồi sẽ quên hắn là người của đời này.”

Bồ Đề đáp:

“Vậy mỗi lần gọi, nhớ một điều.”

“Điều gì?”

“Tên là mới được đặt hôm nay.”

Ngưu Ma Vương khẽ chấn động.

Bồ Đề nói tiếp:

“Không phải tên trong chiến trận. Không phải tên dưới núi. Không phải tên trong Phật quang. Là tên vừa được gọi lần đầu trước sân này.”

Ngưu Ma Vương cúi đầu thật sâu.

“Đệ tử ghi nhớ.”

Chiều hôm đó, Tôn Ngộ Không vì quá vui nên gánh nước đổ nhiều hơn hôm qua.

Thanh Phong tức đến mắng suốt một đường.

Tôn Ngộ Không vẫn cười.

“Ta có tên rồi, hôm nay đổ nước cũng đáng.”

Thanh Phong nói:

“Ngày mai đổ tiếp thì không đáng.”

Tôn Ngộ Không lập tức đáp:

“Ngày mai ta sẽ đổ ít hơn.”

Ngưu Ma Vương đứng dưới sân, nghe hai người cãi nhau, khóe miệng khẽ cong.

Trong tâm thất, căn phòng của Tôn Ngộ Không yên tĩnh hơn hắn tưởng.

Trên cửa phòng ấy, hôm nay có thêm ba chữ.

Tôn Ngộ Không.

Nhưng bên dưới ba chữ ấy, Ngưu Ma Vương tự đặt thêm một câu nhỏ.

Tên này mới được đặt hôm nay.

Không thuộc về kiếp trước.

Không thuộc về số mệnh đã qua.

Thuộc về con khỉ đang chạy trong sân, vì có tên mới mà vui đến làm đổ nước.

Ngưu Ma Vương mở mắt.

Ngoài sân, Tôn Ngộ Không lại hét lên:

“Ngưu! Ngày mai ngươi dạy ta gánh nước không đổ nhé!”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Được.”

“Không được đổi ý!”

“Không đổi.”

Tôn Ngộ Không cười lớn.

Dưới ánh chiều, tiếng cười ấy vang rất xa.

Ngưu Ma Vương đứng yên, lặng lẽ nghe.

Lần này, hắn không thấy đau như trước.

Chỉ thấy trong lòng có một chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống.

Không nát.

Không loạn.

Chỉ rơi đúng chỗ.

Bình luận (Tên gọi Tôn Ngộ Không - Ba chữ làm động tâm thất) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận