Một tiếng sư huynh đầu tiên - Ngưu Ma Vương nhận duyên đời này
Cập nhật: 09/06/2026 • 0 lượt xem
Sau khi có tên mới, Tôn Ngộ Không vui suốt ba ngày.
Đi quét sân, hắn gọi:
“Thanh Phong, ngươi nhớ tên ta chưa?”
Đi gánh nước, hắn lại hỏi:
“Ngưu, ngươi thấy tên ta có hợp với dáng đi này không?”
Đến lúc ăn cơm, hắn còn dùng đũa gõ nhẹ vào bát, lẩm bẩm:
“Tôn Ngộ Không… Tôn Ngộ Không… nghe càng gọi càng thuận tai.”
Thanh Phong chịu không nổi, đặt bát xuống.
“Ngươi còn nhắc nữa, ta sẽ gọi ngươi là con khỉ mới đến.”
Tôn Ngộ Không lập tức ôm bát lùi lại.
“Không được. Tổ Sư đặt tên cho ta rồi.”
Thanh Phong hừ một tiếng.
“Vậy ngươi cũng phải học quy củ của đệ tử trong núi.”
Tôn Ngộ Không nhai cơm, hai má phồng lên.
“Quy củ gì nữa?”
Thanh Phong chỉ vào Ngưu Ma Vương đang ngồi cách đó không xa.
“Hắn vào núi trước ngươi.”
Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn Ngưu Ma Vương.
Ngưu Ma Vương đang ăn rất chậm. Lưng thẳng, mắt cụp xuống, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như thường ngày.
Tôn Ngộ Không nghiêng đầu.
“Rồi sao?”
Thanh Phong nói:
“Vậy ngươi phải gọi hắn là sư huynh.”
Chiếc đũa trong tay Ngưu Ma Vương khẽ dừng lại.
Rất nhẹ.
Nhưng Tôn Ngộ Không nhìn thấy.
Hắn lập tức nhảy khỏi ghế, chạy đến trước mặt Ngưu Ma Vương. Cái đuôi sau lưng vung qua vung lại, mắt sáng đầy tò mò.
“Ngươi là sư huynh của ta?”
Ngưu Ma Vương ngẩng đầu.
Trong lòng hắn chấn động.
Sư huynh.
Kiếp trước, hắn từng là đại ca.
Đại ca của Tôn Ngộ Không.
Một tiếng ấy gắn với rượu, chiến trận, kết nghĩa, phản bội, bất lực và quá nhiều hối hận.
Còn hiện tại, con khỉ trước mặt chưa từng cùng hắn uống rượu kết nghĩa.
Chưa từng đại náo thiên cung.
Chưa từng bị đè dưới núi.
Chưa từng oán hắn.
Chưa từng gọi hắn là đại ca.
Nó chỉ vừa được Bồ Đề đặt tên.
Chỉ vừa học quét sân.
Chỉ vừa gánh nước đổ hơn nửa thùng.
Vậy tiếng “sư huynh” này không phải món nợ cũ.
Là duyên mới.
Tôn Ngộ Không thấy hắn im lặng, liền cúi sát mặt tới.
“Ngươi không muốn làm sư huynh của ta à?”
Thanh Phong đứng bên cạnh nhíu mày.
“Ngươi hỏi kiểu gì vậy?”
Tôn Ngộ Không không để ý, vẫn nhìn Ngưu Ma Vương.
Ngưu Ma Vương chậm rãi đặt bát xuống.
Tàng Tâm Quyết vận chuyển trong lòng.
Hắn tự nhắc mình:
“Đây không phải Lão Thất gọi đại ca.”
“Đây là Ngộ Không gọi sư huynh.”
“Hôm nay mới bắt đầu.”
Hắn nhìn Tôn Ngộ Không, đáp:
“Ta vào núi trước ngươi. Theo quy củ, đúng là sư huynh.”
Tôn Ngộ Không lập tức cười.
Nụ cười rất sáng, rất nhanh, như ánh mặt trời đột nhiên nhảy khỏi mây.
“Vậy sư huynh!”
Hai chữ ấy vang lên rất tự nhiên.
Không nặng.
Không đau.
Không có máu, không có Phật quang, không có Ngũ Hành Sơn.
Chỉ là một con khỉ mới nhập môn, đứng trong nhà ăn của Phương Thốn Sơn, vui vẻ gọi người vào núi trước mình một tiếng sư huynh.
Ngưu Ma Vương cảm thấy trong tâm thất có thứ gì đó run lên.
Cánh cửa căn phòng đặt Tôn Ngộ Không khẽ mở.
Bóng cũ muốn bước ra.
Nhưng hắn không để nó ra.
Hắn chỉ nhìn con khỉ trước mặt, rất lâu sau mới đáp:
“Ừ.”
Tôn Ngộ Không chớp mắt.
“Chỉ ừ thôi?”
“Vậy ngươi muốn gì?”
“Ít nhất cũng phải nói: sư đệ.”
Thanh Phong suýt bật cười.
Ngưu Ma Vương nhìn hắn.
Tôn Ngộ Không chống nạnh, vẻ mặt rất nghiêm túc.
“Ngươi là sư huynh, ta là sư đệ. Có qua có lại mới đúng.”
Ngưu Ma Vương im lặng một lát.
Sau đó hắn nhẹ giọng nói:
“Sư đệ.”
Tôn Ngộ Không lập tức vui đến nhảy lên một cái.
“Được! Từ nay ta có sư huynh rồi!”
Thanh Phong nhắc:
“Trong núi ngươi có rất nhiều sư huynh.”
Tôn Ngộ Không quay đầu nhìn nó.
“Nhưng Ngưu là người đầu tiên ta nhận.”
Thanh Phong nghẹn lại.
Ngưu Ma Vương cũng khựng.
Tôn Ngộ Không nói xong, lại ngồi xuống bên cạnh hắn, cầm bát ăn tiếp, như vừa nói một chuyện rất bình thường.
Nhưng với Ngưu Ma Vương, câu ấy không bình thường chút nào.
Người đầu tiên ta nhận.
Kiếp trước, hắn và Tôn Ngộ Không kết nghĩa là do rượu, do thế lực, do yêu tộc tụ hội, do hào khí ngút trời.
Kiếp này, tất cả bắt đầu từ một bát cơm chay, một cái ghế gỗ, một con khỉ chưa ngồi yên nổi, và một tiếng sư huynh rất đơn giản.
Thanh Phong nhìn hai người, bỗng lẩm bẩm:
“Các ngươi mới quen mấy ngày mà cứ như quen lâu lắm rồi.”
Tôn Ngộ Không vừa ăn vừa đáp:
“Có người nhìn một cái đã thấy quen.”
Ngưu Ma Vương cúi mắt.
Bàn tay đặt trên đầu gối hơi siết lại.
Thanh Phong hỏi:
“Vậy ngươi thấy Ngưu quen ở đâu?”
Tôn Ngộ Không suy nghĩ một lát.
“Không biết.”
“Không biết mà nói quen?”
“Ừ. Hắn nhìn ta rất kỳ lạ.”
Ngưu Ma Vương ngẩng đầu.
Tôn Ngộ Không quay sang hắn, cười hì hì.
“Giống như sợ ta chạy mất.”
Nhà ăn bỗng yên một thoáng.
Thanh Phong hơi ngẩn ra.
Ngưu Ma Vương nhìn Tôn Ngộ Không.
Con khỉ ấy nói rất vô tâm.
Nhưng lại trúng.
Hắn thật sự sợ.
Sợ nó chạy về con đường cũ.
Sợ nó bị đè dưới núi.
Sợ nó đứng trong Phật quang, muốn bước mà không bước được.
Sợ mình lại một lần bất lực nhìn nó bị kéo đi.
Nhưng những điều ấy không thể nói.
Hắn chỉ đáp:
“Ngươi chạy nhanh quá, dễ đụng vào tường.”
Tôn Ngộ Không lập tức cười lớn.
“Ta đâu có ngốc như vậy.”
Thanh Phong nhỏ giọng:
“Hôm qua ngươi vừa đụng cột hành lang.”
“Đó là vì ta quay đầu nhìn chim.”
“Vậy khác gì?”
Tôn Ngộ Không không đáp được, chỉ cúi đầu ăn cơm.
Ngưu Ma Vương nhìn hắn, khóe miệng khẽ động.
Buổi chiều, Tôn Ngộ Không vẫn phải gánh nước.
Lần này hắn gánh tốt hơn trước.
Đuôi không còn vung quá mạnh.
Mắt cũng ít nhìn sang hai bên hơn.
Nhưng vừa đi được nửa đường, hắn bỗng quay đầu gọi:
“Sư huynh!”
Ngưu Ma Vương đang quét sân, động tác khựng lại.
Tôn Ngộ Không cười rạng rỡ.
“Ngươi xem! Hôm nay ta chưa làm đổ!”
Vừa nói xong, chân hắn giẫm lên một viên đá nhỏ.
Hai thùng nước lập tức nghiêng đi.
Ào.
Nước đổ ra một phần.
Thanh Phong ở xa hét lên:
“Ta đã bảo đừng quay đầu khoe!”
Tôn Ngộ Không nhìn thùng nước, tai hơi cụp xuống.
Ngưu Ma Vương đi tới, nhặt viên đá nhỏ dưới chân hắn ném sang một bên.
“Sư đệ.”
Tôn Ngộ Không lập tức ngẩng đầu.
“Gì?”
“Đi hết đường rồi hãy khoe.”
Tôn Ngộ Không ngẩn ra, sau đó cười hì hì.
“Nhớ rồi.”
Hắn quay lại giếng múc nước.
Lần này đi chậm hơn.
Ngưu Ma Vương đứng nhìn.
Trong tâm thất, tiếng “sư huynh” vừa rồi vẫn còn vang.
Nhưng nó không còn kéo theo máu lửa kiếp trước như hắn tưởng.
Nó giống một chiếc lá mới rơi xuống mặt nước.
Có gợn.
Nhưng không làm vỡ bóng trăng.
Tối hôm ấy, Ngưu Ma Vương ngồi một mình dưới sân trúc.
Trúc côn đặt ngang trên gối.
Gió đêm thổi qua, lá rơi rất nhẹ.
Tôn Ngộ Không từ viện ngoài chạy tới, trong tay cầm hai quả rừng nhỏ.
“Sư huynh.”
Ngưu Ma Vương mở mắt.
“Chuyện gì?”
Tôn Ngộ Không ném một quả cho hắn.
“Cho ngươi.”
Ngưu Ma Vương nhận lấy.
“Ở đâu ra?”
“Thanh Phong nói không được hái cây Tĩnh Tâm. Cho nên ta hái cây khác.”
“Cây nào?”
Tôn Ngộ Không chỉ về phía xa.
“Cây thấp thấp cạnh giếng.”
Ngưu Ma Vương nhìn quả trong tay.
Quả xanh, nhỏ, hơi chua.
Không có linh khí.
Chỉ là quả dại bình thường.
Hắn cắn một miếng.
Chua đến mức đầu lưỡi tê nhẹ.
Tôn Ngộ Không cũng cắn một miếng, lập tức nhăn mặt.
“Chua quá.”
Ngưu Ma Vương hỏi:
“Vậy sao còn hái?”
“Nhìn nó đỏ một bên, tưởng ngọt.”
“Lần sau nhìn kỹ hơn.”
“Ừ.”
Tôn Ngộ Không ngồi xuống bên cạnh hắn, hai chân đung đưa trên bậc đá.
Một lát sau, hắn hỏi:
“Sư huynh.”
“Ừ.”
“Sau này ngươi sẽ dạy ta đánh côn không?”
Ngưu Ma Vương nhìn trúc côn trên gối.
“Sẽ.”
“Một ngày nào đó?”
“Một ngày nào đó.”
“Vậy trước đó ta học gì?”
“Quét sân. Gánh nước. Nghe giảng. Ngồi yên.”
Tôn Ngộ Không thở dài thật dài.
“Cầu đạo thật phiền.”
Ngưu Ma Vương nhìn hắn.
“Nhưng ngươi vẫn học.”
Tôn Ngộ Không cắn quả chua, nhăn mặt nhưng vẫn không nhả ra.
“Vì ta muốn trường sinh.”
Ngưu Ma Vương cúi đầu nhìn quả trong tay.
“Vậy học tiếp.”
Tôn Ngộ Không gật đầu.
“Ừ, học tiếp.”
Đêm ấy, trong tâm thất của Ngưu Ma Vương, căn phòng của Tôn Ngộ Không có thêm một tiếng gọi mới.
Sư huynh.
Hắn đặt tiếng gọi ấy vào giữa phòng.
Không để nó biến thành “đại ca” của kiếp trước.
Cũng không để nó nhẹ đến mức bị quên mất.
Chỉ đặt đúng chỗ.
Hắn thầm nói:
“Ngày hôm nay, ta nhận một sư đệ.”
“Không phải để thay thế huynh đệ cũ.”
“Mà là để bắt đầu lại từ đây.”
Ngoài viện, Tôn Ngộ Không lại gọi vọng sang:
“Sư huynh! Ngày mai nhớ dạy ta gánh nước không đổ!”
Thanh Phong tức giận hét:
“Đêm rồi, ngủ!”
Ngưu Ma Vương nhìn trăng trên đầu, khẽ đáp rất nhỏ:
“Ừ.”
Bình luận (Một tiếng sư huynh đầu tiên - Ngưu Ma Vương nhận duyên đời này) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận