Khỉ đá học nhịn
Cập nhật: 11/06/2026 • 0 lượt xem
Sáng hôm sau, Tôn Ngộ Không gánh nước ít đổ hơn thật.
Hai thùng nước treo trên đòn gánh, thân hắn hơi cúi về trước, bước chân nhỏ hơn mọi ngày. Cái đuôi sau lưng dựng lên để giữ thăng bằng, nhưng không chạm vào thùng.
Đi được nửa đường, hắn liếc sang Ngưu Ma Vương.
Ngưu Ma Vương đang quét sân.
Tôn Ngộ Không lập tức nhếch miệng, định khoe.
Nhưng vừa mở miệng, hắn nhớ lời hôm qua, vội ngậm lại.
Đi hết đường rồi hãy khoe.
Hắn cắn răng đi tiếp.
Nước trong thùng lắc nhẹ, nhưng không tràn.
Đến bậc đá, hắn đặt thùng xuống, hai tay chống nạnh, ngẩng mặt lên.
“Sư huynh! Hôm nay không đổ!”
Thanh Phong đi tới nhìn.
“Còn đổ một chút.”
Tôn Ngộ Không cúi đầu.
Dưới đáy thùng có vài giọt nước rơi xuống nền.
Hắn lập tức nói:
“Vài giọt không tính.”
Thanh Phong đáp:
“Ở đây tính.”
Tôn Ngộ Không nhăn mặt.
“Ngươi đúng là khó tính.”
Ngưu Ma Vương đi tới, nhìn hai thùng nước.
“Tiến bộ.”
Hai chữ ấy vừa ra, mắt Tôn Ngộ Không lập tức sáng lên.
“Thấy chưa! Sư huynh nói ta tiến bộ.”
Thanh Phong hừ nhẹ.
“Tiến bộ không có nghĩa là được kiêu.”
Tôn Ngộ Không vỗ ngực.
“Ta chỉ vui, chưa kiêu.”
Vừa nói xong, hắn cười đến lộ răng.
Thanh Phong lắc đầu.
“Rõ ràng đã kiêu rồi.”
Đúng lúc đó, Minh Tâm và Lục Trần đi ngang qua viện ngoài.
Lục Trần nhìn hai thùng nước, lại nhìn Tôn Ngộ Không, khóe miệng cong lên.
“Quả nhiên là khỉ. Gánh được hai thùng nước cũng vui như thắng trận.”
Tôn Ngộ Không quay đầu.
Tai hắn dựng lên.
“Ngươi nói gì?”
Lục Trần nhàn nhạt đáp:
“Ta nói sai sao? Vào núi cầu đạo, lại vì mấy thùng nước mà nhảy nhót. Nếu không biết, còn tưởng Phương Thốn Sơn thu thêm một con khỉ diễn trò.”
Thanh Phong biến sắc.
“Lục Trần, ngươi đừng quá lời.”
Tôn Ngộ Không đặt đòn gánh xuống.
Cạch.
Âm thanh không lớn, nhưng sắc mặt hắn đã đổi.
Mấy ngày nay hắn ồn ào, hay cười, hay nhảy, nhìn cái gì cũng tò mò. Nhưng lúc này, đôi mắt sáng ấy hẹp lại, giống một con thú nhỏ bị chọc vào chỗ đau.
“Ngươi gọi ai diễn trò?”
Lục Trần cười lạnh.
“Ở đây còn con khỉ thứ hai sao?”
Tôn Ngộ Không bước lên một bước.
Thanh Phong vội kéo hắn.
“Ngộ Không, đừng gây chuyện.”
Tôn Ngộ Không không nhìn Thanh Phong, chỉ nhìn Lục Trần.
Cái đuôi sau lưng hắn không còn vung vẩy nữa, mà căng cứng thành một đường. Hai bàn tay nắm lại, móng tay gần như cắm vào lòng bàn tay.
“Ta đến học đạo, không phải để ngươi mắng.”
Lục Trần đáp:
“Muốn người khác không mắng, trước hết học giống đệ tử trong núi đi. Đừng cả ngày kêu la như khỉ hoang.”
Tôn Ngộ Không vụt lao lên.
Nhanh đến mức Thanh Phong không kịp giữ.
Nhưng hắn vừa nhảy được nửa bước, một cây chổi tre đã chắn ngang trước ngực.
Không nặng.
Không sắc.
Chỉ là một cây chổi đang quét sân.
Nhưng Tôn Ngộ Không đụng vào đó, thân thể lập tức khựng lại.
Ngưu Ma Vương đứng bên cạnh, một tay cầm chổi.
“Sư đệ.”
Tôn Ngộ Không quay phắt sang.
“Sư huynh, hắn mắng ta!”
“Ta nghe thấy.”
“Vậy ngươi còn chặn ta?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
Ngưu Ma Vương nhìn hắn.
“Vì ngươi đang muốn đánh vì tức.”
Tôn Ngộ Không trừng mắt.
“Hắn sai trước.”
“Đúng.”
“Vậy ta đánh hắn có gì sai?”
“Có.”
Tôn Ngộ Không cứng lại.
Lục Trần đứng phía sau cười khẩy.
“Nghe chưa? Ngay cả sư huynh của ngươi cũng biết ngươi sai.”
Ngưu Ma Vương nhìn sang Lục Trần.
Ánh mắt hắn bình tĩnh, nhưng lạnh xuống.
“Ngươi cũng sai.”
Lục Trần khựng lại.
Ngưu Ma Vương nói:
“Lấy lời chọc giận người khác không phải bản lĩnh. Nếu ngươi muốn thử hắn, nói thẳng. Nếu chỉ muốn thấy hắn mất mặt, đó là tâm nhỏ.”
Sắc mặt Lục Trần khó coi.
Minh Tâm nhíu mày, nhưng không nói gì.
Tôn Ngộ Không vẫn chưa nguôi giận.
Hắn đẩy cây chổi trước ngực.
“Tránh ra.”
Ngưu Ma Vương không tránh.
“Ngươi muốn đánh, có thể. Nhưng trước khi đánh, nói rõ vì sao đánh.”
“Vì hắn mắng ta!”
“Đánh xong thì sao?”
Tôn Ngộ Không khựng lại.
Ngưu Ma Vương hỏi tiếp:
“Đánh hắn ngã, lời mắng có biến mất không?”
Tôn Ngộ Không im lặng.
“Đánh hắn bị thương, ngươi có vui hơn không?”
Tôn Ngộ Không mím môi.
Có lẽ có.
Nhưng chỉ một lúc.
Rồi sao nữa?
Bồ Đề sẽ phạt hắn.
Thanh Phong sẽ thở dài.
Sư huynh sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt thất vọng.
Nghĩ đến đó, bàn tay Tôn Ngộ Không chậm rãi buông ra.
Nhưng hắn vẫn tức.
Rất tức.
Ngực phập phồng, tai đỏ lên, mắt vẫn nhìn chằm chằm Lục Trần.
“Vậy phải nhịn à?”
Ngưu Ma Vương đáp:
“Không phải nuốt xuống giả như không có gì.”
“Vậy là gì?”
“Nhớ lấy. Sau này nếu cần đánh, đánh cho đúng lý do.”
Tôn Ngộ Không nhìn hắn.
“Bây giờ chưa đúng?”
“Chưa.”
“Vì sao?”
“Vì hắn chỉ muốn kéo ngươi loạn.”
Tôn Ngộ Không siết răng.
Một lúc sau, hắn quay đầu nhìn Lục Trần.
“Ta nhớ ngươi.”
Lục Trần lạnh mặt.
“Muốn báo thù?”
Tôn Ngộ Không nhặt đòn gánh lên.
“Không. Ta sẽ học nhanh hơn ngươi.”
Lục Trần ngẩn ra.
Tôn Ngộ Không vác đòn gánh lên vai, hai thùng nước đã vơi vì vừa rồi va chạm.
Hắn nhìn số nước còn lại, hít một hơi, rồi quay về giếng.
“Thanh Phong, làm lại có tính không?”
Thanh Phong ngẩn ra, rồi gật đầu.
“Tính.”
“Vậy ta làm lại.”
Hắn bước đi rất nhanh, nhưng lần này không nhảy.
Cái đuôi vẫn căng vì tức, vai vẫn run nhẹ, nhưng chân hắn đặt xuống từng bước một.
Ngưu Ma Vương nhìn bóng lưng ấy, chậm rãi thu chổi về.
Minh Tâm đi tới, liếc nhìn Lục Trần.
“Đi.”
Lục Trần còn muốn nói gì, nhưng bị ánh mắt Minh Tâm chặn lại, cuối cùng chỉ hừ lạnh rồi rời đi.
Thanh Phong thở ra.
“Suýt nữa thì loạn.”
Ngưu Ma Vương nhìn cây chổi trong tay.
“Chưa loạn là tốt.”
Thanh Phong nhìn hắn.
“Ngươi vừa rồi rất nhanh.”
“Không nhanh bằng hắn.”
“Nhưng chặn được.”
Ngưu Ma Vương im lặng.
Chặn được lần này.
Chưa chắc chặn được lần sau.
Con khỉ kia trời sinh không chịu cúi đầu. Bị chọc một câu đã muốn lao lên. Sau này nếu bị cả Thiên Đình chọc giận, nếu bị cả trời đất ép xuống, cơn giận ấy sẽ lớn đến mức nào?
Hắn không thể nhốt cơn giận của Tôn Ngộ Không.
Chỉ có thể dạy hắn nhìn rõ vì sao mình đánh.
Một lát sau, Tôn Ngộ Không quay lại.
Hai thùng nước đầy hơn trước.
Lần này hắn đi đến bậc đá, đặt xuống rất cẩn thận.
Không đổ.
Nhưng mặt hắn vẫn còn tức.
Hắn nhìn Ngưu Ma Vương.
“Sư huynh.”
“Ừ.”
“Nhịn khó thật.”
“Ừ.”
“Khó hơn gánh nước.”
“Ừ.”
Tôn Ngộ Không ngồi phịch xuống bậc đá, ôm đòn gánh, cúi đầu nhìn nền sân.
“Nhưng ta nhịn được rồi.”
Ngưu Ma Vương gật đầu.
“Ta thấy.”
Tôn Ngộ Không ngẩng lên.
“Vậy có tính tiến bộ không?”
“Có.”
Mắt hắn sáng lên một chút.
Nhưng rất nhanh lại bĩu môi.
“Tiến bộ này chẳng vui bằng gánh nước không đổ.”
Thanh Phong đứng bên cạnh nói:
“Nhưng quan trọng hơn.”
Tôn Ngộ Không nhìn nó.
“Thật?”
Thanh Phong gật đầu.
“Thật.”
Tôn Ngộ Không ôm đòn gánh, ngồi yên một lúc lâu.
Gió thổi qua, chiếc lá trúc rơi xuống đầu hắn.
Lần này hắn không phủi ngay.
Chỉ để nó nằm đó.
Ngưu Ma Vương nhìn chiếc lá trên đầu Tôn Ngộ Không, khóe miệng khẽ cong.
Trong tâm thất, hình ảnh hôm nay được đặt vào căn phòng riêng.
Một con khỉ đỏ tai vì tức.
Một cây chổi chắn ngang trước ngực.
Một bước không lao tới.
Rất nhỏ.
Nhưng rất quan trọng.
Ngưu Ma Vương thầm nói:
“Ngày hôm nay, ngươi học nhịn.”
“Còn ta học cách chặn ngươi mà không biến thành xiềng xích.”
Xa xa, Tôn Ngộ Không bỗng ngẩng đầu gọi:
“Sư huynh!”
“Gì?”
“Nếu lần sau hắn còn mắng ta thì sao?”
Ngưu Ma Vương đáp:
“Trước hết gánh xong nước.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi hỏi mình có đáng đánh không.”
Tôn Ngộ Không suy nghĩ một lát, rồi gật đầu.
“Được. Nhưng nếu đáng đánh, ngươi không được chặn ta.”
Ngưu Ma Vương nhìn hắn.
“Nếu thật sự đáng, ta không chặn.”
Tôn Ngộ Không lập tức cười.
“Vậy được.”
Thanh Phong nhỏ giọng:
“Ta bắt đầu lo rồi.”
Ngưu Ma Vương nhìn con khỉ đang cười, trong lòng cũng nhẹ đi một chút.
Ít nhất hôm nay, hắn đã không đánh.
Và cũng không quên.
Bình luận (Khỉ đá học nhịn) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận