Ngưu Ma Vương Trùng Sinh: Ta Thành Sư Huynh Của Tôn Ngộ Không

Côn tre chặn khỉ đá - Một trận thử sức dưới sân trúc

Cập nhật: 11/06/2026 0 lượt xem

Từ sau chuyện với Lục Trần, Tôn Ngộ Không yên tĩnh hơn được hai ngày.

Nói là yên tĩnh, thật ra chỉ là bớt chạy lung tung.

Hắn vẫn ngồi nghe giảng mà tai giật theo tiếng chim. Vẫn gánh nước được nửa đường thì liếc nhìn bóng mình trong thùng. Vẫn quét sân một lúc lại dùng chổi xoay hai vòng trên tay, khiến Thanh Phong phải hét lên:

“Chổi không phải côn!”

Tôn Ngộ Không chống chổi xuống đất, nghiêng đầu hỏi:

“Vậy côn khác chổi ở đâu?”

Thanh Phong đáp rất nhanh:

“Côn dùng để đánh. Chổi dùng để quét.”

Tôn Ngộ Không lập tức nhìn về phía Ngưu Ma Vương.

“Nhưng sư huynh dùng chổi chặn ta hôm trước.”

Thanh Phong nghẹn lại.

Ngưu Ma Vương đang quét sân gần đó, nghe vậy chỉ nói:

“Thứ trong tay là gì không quan trọng bằng tâm lúc cầm nó.”

Tôn Ngộ Không cau mày.

“Lại khó hiểu.”

Hắn bước đến trước mặt Ngưu Ma Vương, nhìn cây trúc côn đặt bên bậc đá.

Cây côn ấy không có gì nổi bật. Thân trúc hơi cong, một đoạn có vết cháy đen do sét đánh. Không sáng, không nặng, không có linh quang.

Nhưng mỗi lần Ngưu Ma Vương cầm nó, khí thế lại khác.

Tôn Ngộ Không nhìn hồi lâu, mắt càng lúc càng sáng.

“Sư huynh.”

“Ừ.”

“Đấu một trận đi.”

Thanh Phong lập tức quay đầu.

“Ngươi lại muốn gây chuyện?”

Tôn Ngộ Không xua tay.

“Không phải gây chuyện. Ta chỉ muốn xem bản lĩnh của sư huynh.”

Thanh Phong nói:

“Hôm trước ngươi suýt đánh nhau chưa đủ à?”

Tôn Ngộ Không nghiêm túc đáp:

“Hôm trước là tức. Hôm nay là hỏi.”

Ngưu Ma Vương dừng chổi.

Câu này khiến hắn nhìn Tôn Ngộ Không thêm một lát.

“Ngươi muốn hỏi gì?”

Tôn Ngộ Không chỉ vào trúc côn.

“Hỏi xem vì sao ngươi chặn được ta.”

Gió thổi qua sân trúc.

Lá rơi lác đác.

Thanh Phong vốn định ngăn, nhưng thấy Ngưu Ma Vương không từ chối, đành lùi sang một bên.

Ngưu Ma Vương cầm trúc côn lên.

“Chỉ thử ba chiêu.”

Tôn Ngộ Không lập tức cười.

“Được!”

Vừa dứt lời, hắn đã lao tới.

Không báo trước.

Không lấy đà.

Thân hình nhỏ gọn vụt qua sân như một bóng xám. Hai tay hắn chụp thẳng vào cổ tay Ngưu Ma Vương, động tác nhanh mà linh hoạt, giống khỉ vồ quả trên cành cao.

Thanh Phong còn chưa kịp kêu, trúc côn trong tay Ngưu Ma Vương đã nghiêng xuống.

Không đánh.

Chỉ đặt ngang.

Đầu côn chạm nhẹ vào cổ tay Tôn Ngộ Không.

Tôn Ngộ Không lập tức cảm thấy lực của mình bị lệch đi. Hắn vốn lao thẳng tới, nhưng cổ tay vừa chạm côn, thân thể tự nhiên trượt sang bên nửa bước.

Bụp.

Hắn đặt chân xuống đất, quay đầu nhìn Ngưu Ma Vương.

“Lại nữa!”

Chiêu thứ hai, hắn không lao thẳng.

Hắn nhảy lên cành trúc thấp bên cạnh, dùng hai chân đạp một cái, thân thể xoay trên không, từ phía sau chụp xuống vai Ngưu Ma Vương.

Động tác nhanh hơn trước.

Cái đuôi kéo theo một vệt gió.

Ngưu Ma Vương không quay đầu.

Hắn chỉ bước lệch sang phải một tấc.

Trúc côn dựng thẳng sau lưng.

Tôn Ngộ Không chụp hụt, ngực suýt đụng vào đầu côn. Hắn vội xoay người, hai tay chống lên thân côn, lật một vòng rơi xuống đất.

Lần này, hắn không cười ngay.

Hắn nhìn Ngưu Ma Vương, mắt sáng hơn.

“Sư huynh, ngươi đoán trước được?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Ngươi nhìn vai ta trước khi nhảy.”

Tôn Ngộ Không ngẩn ra.

“Ta có nhìn à?”

“Có.”

Thanh Phong đứng ngoài nhỏ giọng:

“Ngươi nhìn rất rõ.”

Tôn Ngộ Không gãi đầu, rồi lập tức nhe răng cười.

“Vậy chiêu cuối ta không nhìn.”

Ngưu Ma Vương nói:

“Được.”

Tôn Ngộ Không cúi thấp người.

Lần này hắn không nhìn vai, không nhìn tay, cũng không nhìn cây côn.

Hắn nhìn xuống đất.

Rồi bất ngờ bật lên.

Thân hình hóa thành một đường cong nhỏ, không đánh trên, cũng không đánh sau, mà quét ngang từ dưới chân Ngưu Ma Vương.

Nhanh.

Khéo.

Hoàn toàn là bản năng của khỉ đá.

Ngưu Ma Vương ánh mắt khẽ động.

Nếu là người thường, chắc chắn bị quét ngã.

Nhưng hắn không phải người thường.

Ngay khi Tôn Ngộ Không vừa động, trúc côn trong tay hắn đã hạ xuống.

Đầu côn chạm đất.

Cạch.

Không đánh vào Tôn Ngộ Không.

Chỉ chắn đúng nơi chân hắn sẽ quét tới.

Tôn Ngộ Không đá vào thân côn, lực bị chặn lại. Hắn lập tức mượn lực lộn ngược ra sau, đáp xuống đất bằng cả hai tay lẫn hai chân.

Giống một con khỉ thật sự.

Hắn ngẩng đầu lên, mắt tròn xoe.

“Ngươi lại biết?”

Ngưu Ma Vương thu côn.

“Ngươi không nhìn ta, nhưng chân ngươi nói trước.”

Tôn Ngộ Không cúi đầu nhìn chân mình.

“Chân cũng biết nói?”

Thanh Phong ở bên cạnh bật cười.

Ngưu Ma Vương đáp:

“Thân thể có lúc thành thật hơn miệng.”

Tôn Ngộ Không đứng dậy, phủi bụi trên tay áo.

Hắn không giận.

Ngược lại càng hưng phấn.

“Sư huynh, ngươi dạy ta cái này đi!”

“Chưa được.”

“Vì sao?”

“Ngươi còn chưa gánh nước không đổ.”

Tôn Ngộ Không lập tức xị mặt.

“Sao chuyện gì cũng quay về gánh nước?”

Ngưu Ma Vương nhìn hắn.

“Vì ngươi vừa rồi ba chiêu đều muốn nhanh.”

“Nhanh không tốt sao?”

“Tốt.”

“Vậy vì sao không dạy?”

“Vì ngươi chỉ biết nhanh, chưa biết dừng.”

Tôn Ngộ Không im lặng.

Hắn cúi đầu nhìn tay mình, rồi nhìn chỗ trúc côn vừa chạm đất.

Ba lần.

Cả ba lần, Ngưu Ma Vương đều không đánh hắn.

Không đập, không quật, không làm hắn đau.

Chỉ làm hắn lệch đi, hụt đi, dừng lại.

Tôn Ngộ Không bỗng hiểu một chút.

“Sư huynh.”

“Ừ.”

“Ngươi không muốn thắng ta?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Ta muốn ngươi thấy mình đang động thế nào.”

Tôn Ngộ Không gãi đầu.

Câu này vẫn khó.

Nhưng không khó đến mức không hiểu.

Hắn nhìn Ngưu Ma Vương một lát, rồi cúi đầu rất nhanh.

“Ta thua.”

Thanh Phong kinh ngạc.

“Ngươi chịu nhận thua?”

Tôn Ngộ Không lập tức ngẩng đầu.

“Ba chiêu đều không chạm được vào sư huynh, đương nhiên là thua.”

Thanh Phong nhìn hắn như nhìn chuyện lạ.

Tôn Ngộ Không lại nói:

“Nhưng lần sau chưa chắc.”

Ngưu Ma Vương khẽ gật đầu.

“Lần sau rồi nói.”

Tôn Ngộ Không nhặt cây chổi bên cạnh lên, thử đặt ngang trước ngực như Ngưu Ma Vương vừa làm.

Thanh Phong lập tức cảnh giác.

“Ngươi muốn làm gì?”

“Không làm gì. Ta thử cầm thôi.”

Hắn cầm chổi, đứng yên một lát.

Cái đuôi sau lưng khẽ vung, mắt nhìn vào khoảng sân trống trước mặt.

Rất hiếm khi hắn yên tĩnh như vậy.

Một lát sau, hắn hỏi:

“Sư huynh, nếu chổi cũng có thể chặn người, vậy sau này ta dùng chổi đánh yêu được không?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Được, nếu ngươi biết vì sao đánh.”

Tôn Ngộ Không cười.

“Vậy ta phải học lâu thật.”

Thanh Phong nói:

“Ngươi biết là tốt.”

Tôn Ngộ Không chống chổi lên vai, vừa đi về phía giếng vừa nói:

“Nhưng ta học nhanh.”

Thanh Phong lập tức đuổi theo.

“Đừng vác chổi như côn!”

“Ta chỉ vác thôi!”

“Vác cũng không được!”

Tiếng hai người lại ồn ào khắp viện.

Ngưu Ma Vương đứng dưới sân trúc, nhìn trúc côn trong tay.

Vừa rồi hắn chỉ dùng ba chiêu rất nhẹ.

Nhưng trong khoảnh khắc Tôn Ngộ Không lao tới, ký ức cũ vẫn suýt trào lên.

Hắn nhớ đến Kim Cô Bổng.

Nhớ đến bóng dáng Tề Thiên Đại Thánh phóng qua mây lửa.

Nhớ đến huynh đệ từng sóng vai chiến đấu.

Nhưng lần này, hắn không dùng ký ức ấy để thắng.

Hắn chỉ chặn một con khỉ mới nhập môn.

Chặn đúng ba lần.

Không hơn.

Không nặng.

Không biến thành dây trói.

Bồ Đề Tổ Sư không biết đã đứng dưới hiên từ lúc nào.

“Ba chiêu không tệ.”

Ngưu Ma Vương cúi đầu.

“Đệ tử vẫn động tâm.”

“Động tâm mà côn không loạn, đã là tiến bộ.”

Ngưu Ma Vương nhìn về phía Tôn Ngộ Không.

“Hắn học rất nhanh.”

“Ngươi sợ?”

“Sợ.”

“Sợ hắn đi nhanh quá?”

“Vâng.”

Bồ Đề nhìn sân trúc.

“Người như hắn vốn không thể đi chậm mãi.”

Ngưu Ma Vương im lặng.

Bồ Đề lại nói:

“Ngươi không cần kéo hắn chậm lại. Chỉ cần khi hắn sắp ngã, cho hắn biết mặt đất ở đâu.”

Ngưu Ma Vương cúi đầu.

“Đệ tử hiểu.”

Chiều hôm ấy, Tôn Ngộ Không gánh nước lại đổ.

Không phải vì mất tập trung.

Mà vì hắn vừa đi vừa lẩm bẩm:

“Chân cũng biết nói… thân thể thành thật hơn miệng…”

Nghĩ quá nhập thần, chân giẫm lệch bậc đá.

Ào.

Thanh Phong hét lên:

“Tôn Ngộ Không!”

Tôn Ngộ Không nhìn thùng nước vơi, thở dài.

“Sư huynh nói đúng.”

Thanh Phong hỏi:

“Đúng cái gì?”

“Ta còn chưa biết dừng.”

Nói xong, hắn quay lại giếng.

Lần này không cãi.

Ngưu Ma Vương đứng xa xa nhìn, khóe miệng hơi cong.

Trong tâm thất, hình ảnh hôm nay được đặt xuống.

Một con khỉ lao tới ba lần.

Một cây trúc côn chặn đúng ba tấc.

Một câu thua nói ra rất nhẹ.

Ngưu Ma Vương thầm nghĩ:

“Ngươi học được thua.”

“Đó là chuyện tốt.”

Bởi vì một ngày nào đó, nếu Tôn Ngộ Không học được thua trước khi trời đất ép hắn thua, có lẽ rất nhiều chuyện sẽ khác.

Bình luận (Côn tre chặn khỉ đá - Một trận thử sức dưới sân trúc) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận