Ba ngày quét sân chung - Khỉ đá bắt đầu hiểu sư huynh
Cập nhật: 11/06/2026 • 0 lượt xem
Sau trận thử ba chiêu, Tôn Ngộ Không càng nhìn Ngưu Ma Vương nhiều hơn.
Lúc nghe giảng, hắn quay đầu nhìn.
Lúc gánh nước, hắn quay đầu nhìn.
Ngay cả lúc ăn cơm, hắn cũng cắn đũa nhìn.
Thanh Phong chịu không nổi, gõ bát một cái.
“Ngươi nhìn hắn làm gì?”
Tôn Ngộ Không chống cằm, đuôi sau lưng khẽ vung.
“Ta đang nghĩ.”
“Ngươi cũng biết nghĩ?”
“Đương nhiên.”
“Vậy nghĩ ra chưa?”
Tôn Ngộ Không chỉ về phía Ngưu Ma Vương.
“Sư huynh rõ ràng rất mạnh, vì sao lúc nào cũng làm như mình yếu?”
Ngưu Ma Vương đang uống nước, động tác hơi dừng.
Thanh Phong cũng im lặng.
Tôn Ngộ Không không nhận ra không khí đổi khác, vẫn tiếp tục nói:
“Nếu là ta, có bản lĩnh như vậy, ta đã khoe cho mọi người biết rồi.”
Thanh Phong lạnh lùng đáp:
“Cho nên ngươi mới hay bị phạt.”
Tôn Ngộ Không bĩu môi.
Đúng lúc ấy, Bồ Đề Tổ Sư từ ngoài viện đi vào.
Mọi người lập tức đứng dậy hành lễ.
Bồ Đề nhìn Tôn Ngộ Không.
“Ngươi muốn biết vì sao hắn không khoe?”
Tôn Ngộ Không chớp mắt.
“Muốn.”
Bồ Đề lại nhìn Ngưu Ma Vương.
“Ngươi muốn hắn biết không?”
Ngưu Ma Vương cúi đầu.
“Đệ tử không dám giấu điều nên dạy.”
Bồ Đề gật đầu.
“Vậy ba ngày tới, hai ngươi cùng quét sân trước.”
Tôn Ngộ Không ngẩn ra.
“Chỉ quét sân?”
Bồ Đề nói:
“Quét đến khi ngươi nhìn ra vì sao.”
Tôn Ngộ Không còn muốn hỏi, nhưng Thanh Phong đã vội kéo tay áo hắn.
“Đừng hỏi nữa. Hỏi nữa là năm ngày.”
Tôn Ngộ Không lập tức ngậm miệng.
Ngày đầu tiên, Tôn Ngộ Không quét rất nhanh.
Chổi trong tay hắn vung vù vù, lá trúc bay lên từng lớp. Hắn chạy từ góc sân này sang góc sân kia, chân nhẹ như gió, đuôi dựng lên đầy đắc ý.
Chưa đến nửa canh giờ, sân trước đã như vừa gặp lốc.
Lá không ít đi.
Chỉ đổi chỗ.
Ngưu Ma Vương đứng bên cạnh, chậm rãi quét từng đường.
Tôn Ngộ Không nhìn sân của mình, lại nhìn sân của Ngưu Ma Vương.
Bên Ngưu, lá gom thành từng đống nhỏ.
Bên hắn, lá bay cả lên mái hiên.
Hắn gãi đầu.
“Sư huynh, vì sao ta càng quét càng nhiều?”
Ngưu Ma Vương đáp:
“Vì ngươi chỉ muốn nhanh.”
“Không nhanh thì bao giờ mới xong?”
“Quét đúng thì sẽ xong.”
“Quét nhanh không đúng à?”
“Nhanh mà loạn thì không đúng.”
Tôn Ngộ Không chống chổi, suy nghĩ một lát.
Sau đó hắn quét chậm lại.
Chậm được mười mấy hơi.
Rồi lại nhanh.
Thanh Phong đứng ngoài nhìn, lắc đầu.
“Khỉ vẫn là khỉ.”
Tôn Ngộ Không lập tức quay đầu.
“Ta nghe thấy!”
Vừa quay đầu, chổi quét lệch, lá lại bay tứ tung.
Ngưu Ma Vương nhìn hắn.
“Lại loạn.”
Tôn Ngộ Không nghẹn lại, đành cúi đầu quét tiếp.
Ngày thứ hai, Tôn Ngộ Không học nhìn gió.
Hắn không còn vung chổi bừa bãi, mà đứng yên quan sát lá rơi. Khi gió thổi từ bên trái, hắn quét sang phải. Khi gió ngừng, hắn mới gom lá lại.
Động tác vẫn vụng.
Nhưng đã giống đang quét sân hơn.
Hắn vừa quét vừa liếc Ngưu Ma Vương.
Ngưu Ma Vương không nhanh.
Mỗi bước đều ổn.
Chổi hạ xuống không nặng, không nhẹ. Lá dưới chân hắn như tự biết đường mà gom lại.
Tôn Ngộ Không nhìn hồi lâu, bỗng hỏi:
“Sư huynh, ngươi đang nhịn phải không?”
Ngưu Ma Vương dừng chổi.
“Nhịn gì?”
“Nhịn không quét nhanh hơn.”
Ngưu Ma Vương nhìn hắn.
Tôn Ngộ Không nghiêm túc nói:
“Ta thấy được. Ngươi có thể quét nhanh hơn, nhưng ngươi không làm.”
Ngưu Ma Vương im lặng một lát, rồi đáp:
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Vì nhanh hơn không cần thiết.”
Tôn Ngộ Không nhíu mày.
“Có bản lĩnh mà không dùng, không khó chịu sao?”
“Có.”
“Vậy sao vẫn không dùng?”
“Vì không phải lúc nào dùng hết bản lĩnh cũng là đúng.”
Tôn Ngộ Không cầm chổi đứng yên.
Gió thổi qua, một chiếc lá rơi xuống vai hắn.
Lần này hắn không phủi.
“Giống hôm trước ngươi chặn ta?”
“Ừ.”
“Ngươi có thể đánh ngã ta, nhưng không đánh?”
“Ừ.”
Tôn Ngộ Không cúi đầu nhìn cây chổi trong tay.
“Vậy không khoe bản lĩnh cũng là bản lĩnh?”
Ngưu Ma Vương nhìn hắn, trong mắt có chút ý cười.
“Có lúc là vậy.”
Tôn Ngộ Không lẩm bẩm:
“Khó hiểu, nhưng có vẻ lợi hại.”
Ngày thứ ba, Tôn Ngộ Không ít nói hơn.
Hắn vẫn hay ngứa tay.
Thấy lá rơi đẹp, hắn muốn bắt.
Thấy chim bay qua, tai hắn lại giật.
Thấy Thanh Phong đi ngang, hắn muốn trêu.
Nhưng mỗi lần như vậy, hắn lại nhìn cây chổi trong tay, rồi nhìn sân trước mặt.
Sau đó tiếp tục quét.
Đến chiều, sân trước sạch hơn mọi ngày.
Thanh Phong bước tới, nhìn quanh một vòng.
“Không tệ.”
Tôn Ngộ Không lập tức ngẩng đầu.
“Thật?”
Thanh Phong nói:
“Ít nhất hôm nay không có lá trên mái.”
Tôn Ngộ Không cười đến nhe răng.
Hắn chạy đến trước mặt Ngưu Ma Vương, nhưng chạy được nửa đường liền dừng lại, nhớ ra sân vừa quét sạch.
Thế là hắn đổi sang đi bộ.
Từng bước.
Dù dáng đi vẫn hơi nhún nhảy.
“Sư huynh.”
“Ừ.”
“Ta hình như hiểu một chút rồi.”
“Hiểu gì?”
Tôn Ngộ Không chống chổi xuống đất, nghiêng đầu nghĩ.
“Không khoe bản lĩnh không phải vì yếu. Là vì biết lúc nào cần dùng.”
Ngưu Ma Vương nhìn hắn.
“Còn gì nữa?”
“Dùng bản lĩnh làm loạn, người khác nhìn thì thấy oai. Nhưng sau đó phải tự quét lại.”
Thanh Phong đứng bên cạnh bật cười.
“Câu này nghe rất giống ngươi tự rút ra.”
Tôn Ngộ Không hừ một tiếng.
“Đương nhiên là ta tự rút ra.”
Ngưu Ma Vương gật đầu.
“Vậy nhớ lấy.”
Tôn Ngộ Không vỗ ngực.
“Nhớ.”
Nói xong, hắn bỗng nhìn Ngưu Ma Vương rất lâu.
“Sư huynh.”
“Gì?”
“Ngươi trước kia chắc từng phải quét lại rất nhiều thứ mình làm loạn.”
Ngưu Ma Vương im lặng.
Gió chiều thổi qua sân trúc.
Lá mới lại rơi xuống.
Một chiếc rơi giữa hai người.
Ngưu Ma Vương nhìn chiếc lá ấy, rất lâu sau mới đáp:
“Ừ. Rất nhiều.”
Tôn Ngộ Không không hỏi tiếp.
Hiếm khi hắn không hỏi đến cùng.
Hắn chỉ cúi xuống, dùng chổi quét chiếc lá kia vào đống lá cạnh chân.
Động tác vẫn chưa thật khéo.
Nhưng rất nghiêm túc.
Bồ Đề Tổ Sư đứng dưới hiên, lặng lẽ nhìn hai người.
Thanh Phong nhỏ giọng hỏi:
“Tổ Sư, hắn hiểu thật sao?”
Bồ Đề đáp:
“Hiểu một chút.”
“Một chút có đủ không?”
“Với nó, một chút đã là bắt đầu.”
Chiều hôm đó, Tôn Ngộ Không không đi khoe mình quét sạch sân.
Hắn chỉ cầm chổi trả lại chỗ cũ, rồi ngồi xuống bậc đá, hai chân đung đưa.
Ngưu Ma Vương đi qua, nghe hắn nhỏ giọng nói:
“Sư huynh.”
“Ừ.”
“Ngày mai ta có thể học thứ khác chưa?”
Ngưu Ma Vương hỏi:
“Ngươi muốn học gì?”
“Cái gì cũng được. Miễn không phải quét sân.”
Ngưu Ma Vương nhìn sân vừa sạch chưa được bao lâu đã lại có lá rơi.
“Ngày mai vẫn phải quét.”
Tôn Ngộ Không lập tức ngã ngửa ra bậc đá.
“Cầu đạo thật phiền!”
Thanh Phong từ xa hét lên:
“Ngươi nói câu này bao nhiêu lần rồi!”
Tôn Ngộ Không đáp rất nhanh:
“Vì nó luôn đúng!”
Ngưu Ma Vương nhìn hắn, khóe miệng khẽ cong.
Trong tâm thất, hình ảnh ba ngày này được đặt xuống.
Một con khỉ học quét chậm.
Một cây chổi không bay loạn.
Một câu hiểu được một chút.
Chỉ một chút thôi.
Nhưng đời này, rất nhiều chuyện có lẽ sẽ bắt đầu khác đi từ chính một chút ấy.
Bình luận (Ba ngày quét sân chung - Khỉ đá bắt đầu hiểu sư huynh) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận