Miếu hoang gặp lão thần: Một câu chỉ đường đông hải
Cập nhật: 03/06/2026 • 1 lượt xem
Ngưu Ma Vương sau khi giết Lang Sơn Vương, tuy ngoài mặt vẫn bình thản, nhưng thân thể đã chịu thương không nhẹ. Một trận ấy đối với Bình Thiên Đại Thánh kiếp trước chẳng đáng kể gì, song với thân xác trẻ tuổi hiện nay, lại như lấy đá đè lên xương non, mỗi bước đi đều kéo theo đau đớn âm ỉ.
Hắn rời khỏi khe núi, đi mãi đến khi mặt trời khuất sau rặng cây mới dừng lại bên một con suối nhỏ. Nước suối chảy qua đá xanh, lạnh buốt tận xương. Ngưu Ma Vương cởi áo ngoài, để lộ vết thương trên vai và cánh tay. Gai sắt của Lang Nha Bổng rạch qua da thịt, miệng vết thương tuy không sâu đến xương nhưng máu đã thấm đỏ nửa thân áo.
Hắn cúi xuống rửa vết máu.
Nước lạnh chạm vào vết thương, đau như dao cắt.
Ngưu Ma Vương chỉ nhíu mày, không kêu một tiếng.
Hắn nhìn dòng máu bị nước cuốn đi, trong lòng thầm nghĩ:
“Lang Sơn Vương chỉ là một con sói yêu ba trăm năm đạo hạnh, vậy mà đã khiến ta chật vật đến thế. Nếu lúc này gặp thiên tướng, gặp La Hán, gặp một kẻ thật sự biết pháp thuật, ta lấy gì chống lại?”
Nghĩ đến đây, hắn không khỏi cười nhạt.
Kiếp trước hắn thua, nhưng thua trong đại cục. Thua dưới tay Thiên Đình, Phật môn, dưới bàn tay vàng che trời, dưới một ván cờ mà hắn không nhìn thấu. Kiếp này nếu chết vì xem nhẹ một con yêu nhỏ, vậy quả thật đáng cười hơn cả kiếp trước.
Hắn xé một mảnh áo, buộc tạm vết thương.
Vừa buộc xong, trong rừng bỗng có tiếng gió lạ.
Không phải gió núi.
Gió núi thổi qua lá cây sẽ có tiếng xào xạc. Gió này lại lặng như bóng, lạnh như hơi từ miếu cổ lâu ngày không người hương khói.
Ngưu Ma Vương ngẩng đầu.
Phía trước rừng cây có ánh lửa lập lòe.
Hắn nheo mắt nhìn kỹ, mới thấy nơi ấy có một ngôi miếu nhỏ đã đổ nửa mái. Trước miếu cỏ dại mọc cao ngang gối, cửa gỗ mục nát, bên trong có một pho tượng đá phủ bụi. Ánh lửa vừa rồi chính là từ một cây hương cháy dở trên bàn thờ.
Miếu hoang mà còn hương mới.
Việc này không bình thường.
Ngưu Ma Vương đứng dậy, nhặt cây Lang Nha Bổng của Lang Sơn Vương mang theo từ trước, chậm rãi bước tới.
Cây bổng ấy đối với hắn lúc này còn hơi nặng, nhưng dùng tạm vẫn hơn cành cây khô. Mỗi bước hắn đi qua, đầu bổng kéo trên đất đá, phát ra tiếng ken két trầm thấp.
Đến trước cửa miếu, hắn dừng lại.
“Ra đi.”
Trong miếu im lặng.
Chỉ có khói hương bay lên từng sợi mỏng.
Ngưu Ma Vương lạnh giọng nói:
“Không ra, ta đập nát tượng.”
Lời vừa dứt, pho tượng đá trong miếu bỗng run lên. Một lát sau, từ sau tượng chui ra một lão nhân thấp bé, râu tóc lưa thưa, mặc áo quan màu đất đã cũ, đầu đội mũ thần lệch sang một bên. Lão vừa ra đã vội chắp tay, mặt mày hốt hoảng.
“Đại vương chớ giận! Tiểu thần chỉ là Sơn Thần giữ núi, miếu nhỏ hương tàn, tuyệt không dám đắc tội đại vương!”
Ngưu Ma Vương nhìn lão.
“Sơn Thần?”
Lão nhân gật đầu liên tục.
“Phải, phải. Tiểu thần coi giữ mấy dãy núi quanh đây. Chỉ là núi nghèo, hương hỏa ít, thần vị thấp, nói ra e làm bẩn tai đại vương.”
Ngưu Ma Vương cười nhạt.
“Lang Sơn Vương ăn yêu nhỏ trong địa giới của ngươi, ngươi không quản. Bây giờ thấy ta giết nó, ngươi lại trốn trong miếu nhìn. Sơn Thần các ngươi giữ núi như vậy sao?”
Sơn Thần nghe vậy, mặt già đỏ lên, rồi lại trắng bệch.
Lão thở dài:
“Đại vương nói không sai. Nhưng tiểu thần chỉ là chức nhỏ trong núi, có miếu mà không có binh, có thần vị mà không có pháp lực. Lang Sơn Vương mỗi tháng đem lễ vật đến cúng, ta còn sống được. Nếu ta quản nó, ngày sau miếu này cũng không còn.”
Ngưu Ma Vương nhìn lão hồi lâu.
Lời ấy khó nghe, nhưng thật.
Tam giới này không phải nơi nào có thần cũng có công đạo. Có thần lớn giữ thiên điều, có thần nhỏ giữ hương hỏa. Có kẻ vì đạo mà chết, cũng có kẻ vì sống mà câm.
Kiếp trước Ngưu Ma Vương ghét nhất hạng thần linh như vậy. Nhưng sau khi chết một lần, hắn mới hiểu có nhiều kẻ không phải không biết đúng sai, chỉ là yếu đến mức không dám nói đúng sai.
Ngưu Ma Vương hỏi:
“Ngươi ra đây làm gì?”
Sơn Thần cúi đầu đáp:
“Tiểu thần thấy đại vương giết Lang Sơn Vương, trong lòng vừa kinh vừa mừng. Kinh là vì đại vương tuổi còn trẻ mà sát khí quá nặng. Mừng là vì đám tiểu yêu trong núi rốt cuộc có thể yên ổn mấy ngày.”
Ngưu Ma Vương nói:
“Chỉ mấy ngày?”
Sơn Thần cười khổ:
“Lang Sơn Vương chết, tất có yêu khác nổi lên. Núi này xưa nay là vậy. Một con sói chết, một con hổ tới. Một con hổ chết, một con chim dữ chiếm trời. Nếu không có người lập đạo, chỉ giết một yêu vương chẳng đổi được gì lâu dài.”
Ngưu Ma Vương ánh mắt hơi động.
Lời này trúng vào điều hắn đang nghĩ.
Hắn không thể ở lại đây làm đại vương. Cũng không thể vừa trọng sinh đã sa vào chuyện chiếm núi thu quân. Nhưng nếu chỉ giết Lang Sơn Vương rồi bỏ đi, rốt cuộc có khác gì cắt một nhánh cỏ mà không nhổ gốc?
Hắn nhìn Sơn Thần.
“Vậy theo ngươi, muốn đổi lâu dài phải làm gì?”
Sơn Thần im lặng một lúc, rồi đáp:
“Phải có pháp.”
“Pháp?”
“Pháp không chỉ là thần thông. Pháp là quy củ, là truyền thừa, là thứ khiến kẻ yếu biết dựa vào đâu để sống, khiến kẻ mạnh biết điều gì không được vượt qua. Yêu tộc trong núi chỉ biết ăn nuốt lẫn nhau, bởi vì chúng không có pháp. Không có pháp thì chỉ còn răng và móng.”
Ngưu Ma Vương đứng lặng.
Câu ấy như một tiếng chuông nhỏ gõ trong lòng hắn.
Kiếp trước hắn có lực, có danh, có binh, có huynh đệ, nhưng không có pháp.
Hắn có thể khiến vạn yêu quỳ xuống gọi một tiếng Bình Thiên Đại Thánh, nhưng không thể khiến yêu tộc thật sự đứng thẳng. Vì vậy khi hắn ngã, tất cả liền tan.
Ngưu Ma Vương thầm nghĩ:
“Thì ra ta từng thiếu không chỉ là sức mạnh. Ta thiếu một con đường để người đi sau không lặp lại cái chết của ta.”
Hắn hỏi:
“Ngươi biết nơi nào có thể cầu pháp?”
Sơn Thần ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt do dự.
“Đại vương là yêu.”
“Yêu thì không được cầu pháp?”
“Không phải không được. Chỉ là yêu cầu pháp khó hơn người cầu pháp gấp trăm lần. Người vào đạo môn, còn có người thương. Yêu vào đạo môn, trước tiên đã bị nghi là tà.”
Ngưu Ma Vương cười lạnh.
“Ta không cần người thương.”
Sơn Thần nhìn hắn hồi lâu, rồi hạ giọng:
“Nếu đại vương chỉ muốn học chút yêu thuật mạnh hơn, trong Tây Ngưu Hạ Châu có không ít đại yêu có thể dạy. Nhưng nếu đại vương muốn tìm một thứ có thể nhìn rõ thiên cơ, có thể sửa lại đường đi của mình, vậy phải đi xa hơn.”
“Xa đến đâu?”
“Ra biển.”
Ngưu Ma Vương ánh mắt ngưng lại.
Sơn Thần chỉ về phía đông.
“Đi về phía đông. Qua ba dãy núi, vượt Hắc Thủy Hà, sẽ thấy bờ biển. Ngoài biển có thuyền, có đảo, có tiên duyên, cũng có đường chết. Tiểu thần từng nghe các đạo nhân qua núi nói, thế gian có một ngọn tiên sơn không ở trong bản đồ, không thuộc Thiên Đình quản, không nhận sắc phong của ai. Người có duyên đi một bước là đến, người vô duyên đi vạn năm cũng chẳng thấy.”
Tim Ngưu Ma Vương khẽ động.
“Ngọn núi ấy tên gì?”
Sơn Thần lắc đầu.
“Tiểu thần không biết. Chỉ nghe có câu: Linh đài trong tâm hiện, phương thốn giữa mộng tìm.”
Ngưu Ma Vương siết chặt tay.
Linh Đài.
Phương Thốn.
Linh Đài Phương Thốn Sơn.
Tà Nguyệt Tam Tinh Động.
Nơi Tôn Ngộ Không kiếp trước bái sư học đạo.
Nơi sinh ra Cân Đẩu Vân, bảy mươi hai phép biến hóa, cũng là nơi khiến một con khỉ đá từ vô danh thành Tề Thiên Đại Thánh.
Ngưu Ma Vương ngẩng đầu nhìn về phía đông. Bầu trời nơi ấy đang dần tối, mây đỏ như máu tụ lại trên đỉnh núi xa.
Sơn Thần thấy sắc mặt hắn thay đổi, bèn hỏi nhỏ:
“Đại vương thật muốn đi?”
Ngưu Ma Vương đáp:
“Muốn.”
“Đường ấy không dễ. Ngoài biển có yêu, có quỷ, có sương mù nuốt thuyền. Huống chi tiên sơn không phải cứ tìm là thấy.”
Ngưu Ma Vương nói:
“Nếu dễ tìm, cũng không đáng để ta đi.”
Sơn Thần thở dài.
“Đại vương giết Lang Sơn Vương, trong núi tất loạn mấy ngày. Tiểu thần sẽ cố giữ miếu, nhờ Hôi Linh và đám sói còn lại tạm lập quy củ. Nhưng đại vương phải hiểu, một lời của ngài chưa đủ đổi cả yêu giới.”
Ngưu Ma Vương gật đầu.
“Ta biết.”
Hắn biết quá rõ.
Nếu một lời có thể đổi yêu giới, kiếp trước hắn đã chẳng chết ở Hỏa Diệm Sơn. Nếu một trận thắng có thể phá số mệnh, Tôn Ngộ Không đã chẳng bị đè dưới Ngũ Hành Sơn năm trăm năm.
Sơn Thần thấy hắn không còn vẻ nóng nảy của yêu quái tầm thường, trong lòng càng kinh dị. Lão lấy từ sau tượng đá ra một mảnh gỗ cũ, bên trên khắc vài nét đường núi thô sơ.
“Đây là đường ra Hắc Thủy Hà. Tiểu thần chỉ giúp được đến đó.”
Ngưu Ma Vương nhận lấy mảnh gỗ.
“Đa tạ.”
Sơn Thần vội cúi đầu.
“Tiểu thần không dám nhận lời tạ. Chỉ mong đại vương ngày sau nếu thật thành đại đạo, nhớ rằng trong núi từng có rất nhiều tiểu yêu chỉ muốn sống qua một đêm yên ổn.”
Ngưu Ma Vương im lặng.
Một lát sau, hắn nói:
“Ta sẽ nhớ.”
Nói xong, hắn quay người rời khỏi miếu.
Gió đêm thổi qua, cây hương trên bàn thờ bỗng cháy sáng hơn một chút. Sơn Thần đứng trước cửa miếu, nhìn bóng lưng ngưu yêu trẻ tuổi đi xa dần, trong lòng không hiểu vì sao lại sinh ra một tia hy vọng.
Nhưng đúng lúc ấy, bầu trời bỗng vang lên một tiếng sấm khô.
Không mưa.
Không mây đen.
Chỉ có một tia sét mảnh như ngón tay rạch ngang trời, đánh xuống ngọn cây trước miếu, khiến thân cây cháy xém một nửa.
Sơn Thần sắc mặt đại biến, vội quỳ xuống đất, run rẩy không dám ngẩng đầu.
Ngưu Ma Vương dừng bước, quay lại nhìn vết cháy trên thân cây.
Trong lòng hắn bỗng lạnh xuống.
Đây không giống sét thường.
Giống như một lời cảnh cáo.
Hắn vừa nhắc tới Linh Đài Phương Thốn Sơn, trời liền có động tĩnh. Có lẽ không phải trời thật sự nghe được, nhưng ít nhất trong ván cờ này, có vài con mắt đã bắt đầu nhìn về phía hắn.
Ngưu Ma Vương thầm nghĩ:
“Ta mới chỉ bước ra bước đầu tiên, đã có kẻ không muốn ta đi tiếp sao?”
Hắn không quay lại miếu nữa.
Cũng không hỏi Sơn Thần thêm gì.
Có những lời, hỏi tiếp chỉ khiến người trả lời chết nhanh hơn.
Hắn cất mảnh gỗ vào áo, cầm Lang Nha Bổng đi về phía đông.
Đêm ấy, trăng non treo trên đầu núi.
Sau lưng là Lang Sơn vừa đổi chủ, trước mặt là đường ra biển chưa biết sinh tử. Ngưu Ma Vương đi một mình giữa núi rừng, vết thương chưa lành, yêu lực chưa đủ, nhưng ánh mắt lại càng lúc càng sáng.
Hắn biết từ giờ phút này, con đường của mình không còn là đường xưng vương cũ.
Hắn phải cầu pháp.
Phải cầu đạo.
Phải tìm Bồ Đề Tổ Sư trước khi Tôn Ngộ Không bước vào ván cờ Tây Du.
Dưới ánh trăng lạnh, hắn nhìn phương đông, khẽ nói:
“Lão Thất, kiếp này ta sẽ đến trước ngươi.”
Gió núi thổi qua.
Không ai đáp lời.
Chỉ có tiếng lá rừng xào xạc, như bánh xe số mệnh bắt đầu chuyển động một lần nữa.
Bình luận (Miếu hoang gặp lão thần: Một câu chỉ đường đông hải) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận