Huynh đệ dưới sân trúc
Cập nhật: 11/06/2026 • 0 lượt xem
Sau ba ngày quét sân chung, Tôn Ngộ Không bắt đầu quen gọi Ngưu Ma Vương là sư huynh.
Lúc gánh nước, hắn gọi.
“Sư huynh, thùng bên trái lại nặng hơn bên phải.”
Ngưu Ma Vương đáp:
“Vì ngươi múc đầy bên trái hơn.”
Lúc nghe giảng, hắn gọi.
“Sư huynh, câu vừa rồi Tổ Sư nói nghĩa là gì?”
Ngưu Ma Vương nói:
“Nghe hết buổi rồi hỏi.”
Lúc ăn cơm, hắn cũng gọi.
“Sư huynh, rau này đắng quá.”
Thanh Phong lạnh lùng chen vào:
“Rau đắng là để tĩnh tâm.”
Tôn Ngộ Không nhăn mặt.
“Vậy tâm ta hôm nay chắc rất tĩnh.”
Thanh Phong nhìn bát cơm của hắn.
“Ngươi còn chưa ăn hết.”
Tôn Ngộ Không lập tức cúi đầu ăn thêm một miếng, mặt nhăn như nuốt thuốc.
Ngưu Ma Vương nhìn cảnh ấy, lòng bình yên hơn trước rất nhiều.
Ban đầu, mỗi tiếng “sư huynh” đều khiến tâm hắn chấn động. Hắn phải vận Tàng Tâm Quyết, phải nhắc mình đây không phải tiếng “đại ca” của kiếp trước.
Nhưng mấy ngày qua, tiếng gọi ấy dần có hình dáng riêng.
Nó xuất hiện bên thùng nước bị đổ.
Bên cây chổi tre.
Bên bát rau đắng.
Bên những câu hỏi ngốc nghếch mà thật lòng.
Nó không còn chỉ thuộc về ký ức cũ nữa.
Nó đang trở thành chuyện của đời này.
Chiều hôm ấy, Bồ Đề Tổ Sư gọi hai người đến sân trúc.
Trong sân, lá rơi rất ít.
Gió cũng nhẹ.
Tôn Ngộ Không đứng bên cạnh Ngưu Ma Vương, hai tay đặt sau lưng, cố làm ra dáng nghiêm chỉnh. Nhưng cái đuôi sau lưng vẫn lắc nhẹ, bán đứng hắn rất nhanh.
Bồ Đề nhìn hắn.
“Ba ngày quét sân, học được gì?”
Tôn Ngộ Không lập tức đáp:
“Không được quét quá nhanh.”
Bồ Đề không nói.
Tôn Ngộ Không suy nghĩ thêm.
“Không được vui quá, giận quá, gấp quá.”
Bồ Đề vẫn nhìn hắn.
Tôn Ngộ Không gãi đầu, rồi nhỏ giọng hơn:
“Còn có… bản lĩnh không phải để khoe.”
Bồ Đề khẽ gật đầu.
“Vậy sư huynh của ngươi học được gì?”
Tôn Ngộ Không quay sang nhìn Ngưu Ma Vương.
Ngưu Ma Vương cúi đầu.
“Đệ tử học được rằng, không thể dùng nỗi sợ của mình để giữ người khác đứng yên.”
Tôn Ngộ Không chớp mắt.
Hắn nghe không hiểu hết, nhưng vẫn cảm thấy câu ấy có liên quan đến mình.
Bồ Đề hỏi:
“Giữ người khác đứng yên, có phải bảo vệ không?”
Ngưu Ma Vương đáp:
“Có khi là bảo vệ.”
“Có khi?”
“Có khi là trói buộc.”
Tôn Ngộ Không lập tức dựng tai.
“Trói buộc?”
Ngưu Ma Vương nhìn hắn.
“Giống như nếu ta vì sợ ngươi ngã mà không cho ngươi leo cây, vậy không phải giúp ngươi.”
Tôn Ngộ Không lập tức hiểu.
“Vậy ngươi sẽ cho ta leo?”
“Leo được thì leo.”
“Nếu ta rơi?”
“Ta sẽ nhìn trước xem ngươi có tự đứng dậy được không.”
Tôn Ngộ Không nhíu mày.
“Ngươi không đỡ ta ngay?”
“Không.”
“Vì sao?”
“Vì nếu lần nào cũng có người đỡ, ngươi sẽ không biết mình có thể đứng dậy.”
Tôn Ngộ Không ngẩn ra.
Một lát sau, hắn gật đầu rất nghiêm túc.
“Có lý.”
Thanh Phong đứng ngoài sân nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Hiếm khi ngươi thấy có lý nhanh như vậy.”
Tôn Ngộ Không quay đầu.
“Ta nghe thấy.”
Thanh Phong lập tức nhìn trời.
Bồ Đề tiếp tục hỏi:
“Vậy nếu nó thật sự rơi đến mức không đứng dậy được thì sao?”
Ngưu Ma Vương im lặng một lát.
“Đệ tử sẽ đỡ.”
“Dùng tâm gì để đỡ?”
Ngưu Ma Vương siết nhẹ tay áo.
“Không dùng tâm cũ.”
Bồ Đề nhìn hắn.
“Vậy dùng tâm gì?”
Ngưu Ma Vương quay đầu nhìn Tôn Ngộ Không.
Con khỉ ấy đang nhìn hắn, đôi mắt sáng, sạch, không chút nghi ngờ.
Ngưu Ma Vương chậm rãi đáp:
“Dùng tâm của sư huynh đời này.”
Tôn Ngộ Không ngẩn ra.
Gió thổi qua sân trúc.
Một chiếc lá rơi xuống giữa hai người.
Tôn Ngộ Không bỗng cười.
Nụ cười rất nhanh, rất sáng.
“Vậy ta nhận.”
Ngưu Ma Vương nhìn hắn.
“Nhận gì?”
Tôn Ngộ Không vỗ ngực.
“Nhận ngươi làm sư huynh đời này.”
Thanh Phong suýt bật cười.
“Cái này cũng cần ngươi nhận sao?”
Tôn Ngộ Không nghiêm túc nói:
“Đương nhiên. Gọi miệng là một chuyện, trong lòng nhận là chuyện khác.”
Câu này vừa ra, sân trúc bỗng yên tĩnh.
Ngay cả Ngưu Ma Vương cũng không ngờ hắn sẽ nói như vậy.
Tôn Ngộ Không bước đến trước mặt hắn.
Hắn không cúi đầu theo kiểu lễ nghi chuẩn mực.
Chỉ đứng thẳng, hai mắt nhìn rõ ràng, giọng trong trẻo:
“Sư huynh, sau này ngươi dạy ta gánh nước, quét sân, nhìn gió, biết dừng. Còn ta sau này học được bản lĩnh lớn, cũng sẽ che chở ngươi.”
Ngưu Ma Vương im lặng.
Trong lòng hắn bỗng đau nhẹ.
Che chở ta?
Kiếp trước, con khỉ này từng che chở rất nhiều người.
Cũng từng bị rất nhiều người bỏ lại dưới núi.
Ngưu Ma Vương không muốn nghe lời hứa quá sớm.
Nhưng ánh mắt trước mặt quá thật.
Hắn không thể dùng đau khổ cũ để phủ nhận một tấm lòng mới.
Ngưu Ma Vương chậm rãi đưa tay ra.
Tôn Ngộ Không nhìn bàn tay ấy, lập tức đưa tay vỗ lên.
Bốp.
Không phải lễ kết nghĩa.
Không có rượu.
Không có thiên địa chứng giám.
Chỉ là hai bàn tay chạm nhau dưới sân trúc.
Một bàn tay lớn, có vết chai.
Một bàn tay nhỏ hơn, còn đỏ vì gánh nước.
Ngưu Ma Vương nói:
“Được.”
Tôn Ngộ Không cười rạng rỡ.
“Vậy từ hôm nay, ngươi là sư huynh ta thật rồi.”
Ngưu Ma Vương đáp:
“Ừ.”
Thanh Phong nhìn hai người, bỗng nhỏ giọng:
“Rõ ràng đã gọi mấy ngày rồi…”
Nhưng lần này không ai để ý đến nó.
Bồ Đề Tổ Sư đứng dưới gốc trúc, ánh mắt bình lặng.
“Nhớ kỹ hôm nay.”
Tôn Ngộ Không hỏi:
“Vì sao ạ?”
Bồ Đề nói:
“Vì sau này đường dài, có những lúc ngay cả tiếng sư huynh cũng sẽ rất nặng.”
Tôn Ngộ Không nghe không hiểu.
Nhưng Ngưu Ma Vương hiểu.
Hắn cúi đầu.
“Đệ tử ghi nhớ.”
Tôn Ngộ Không nhìn hắn, rồi cũng học theo cúi đầu.
“Đệ tử cũng nhớ.”
Bồ Đề phất tay.
“Đi quét sân.”
Tôn Ngộ Không lập tức ngẩng đầu.
“Vẫn quét ạ?”
Thanh Phong thở dài.
“Vừa cảm động được một chút…”
Ngưu Ma Vương cầm chổi đưa cho Tôn Ngộ Không.
“Quét đi, sư đệ.”
Tôn Ngộ Không nhận lấy chổi, nhếch miệng cười.
“Được, sư huynh.”
Hai người đứng dưới sân trúc, mỗi người một cây chổi.
Gió nhẹ thổi qua, lá rơi xuống.
Tôn Ngộ Không lần này không quét vội.
Hắn nhìn hướng gió, rồi mới hạ chổi.
Lá gom lại một chỗ nhỏ.
Hắn vui đến định khoe, nhưng nhớ lời cũ, đành cúi đầu quét tiếp.
Ngưu Ma Vương nhìn thấy, khóe miệng khẽ cong.
Trong tâm thất, căn phòng của Tôn Ngộ Không có thêm một hình ảnh mới.
Không phải đại thánh.
Không phải Phật.
Không phải con khỉ dưới núi.
Mà là một sư đệ đứng dưới sân trúc, tay cầm chổi, miệng gọi hắn một tiếng sư huynh.
Ngưu Ma Vương đặt hình ảnh ấy ở vị trí rất sáng.
Hắn thầm nói:
“Duyên mới đã thành.”
“Lần này, ta sẽ không để tiếng gọi ấy trở thành tiếc nuối.”
Ngoài sân, Tôn Ngộ Không bỗng nhỏ giọng hỏi:
“Sư huynh.”
“Ừ.”
“Nếu ta quét xong trước ngươi thì sao?”
“Vậy quét lại chỗ chưa sạch.”
“Cầu đạo thật phiền.”
“Ừ.”
Tôn Ngộ Không thở dài, nhưng tay vẫn tiếp tục quét.
Lá trúc rơi xuống.
Hai bóng người một lớn một nhỏ đứng trong sân, chậm rãi quét qua buổi chiều yên tĩnh của Phương Thốn Sơn.
Bình luận (Huynh đệ dưới sân trúc) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận