Ngưu Ma Vương Trùng Sinh: Ta Thành Sư Huynh Của Tôn Ngộ Không

Ngộ Không Học Phép Đầu Tiên

Cập nhật: 15/06/2026 0 lượt xem

Từ hôm Bồ Đề truyền cho Ngưu Ma Vương quyển Tàng Cốt Sơ Dẫn, thời gian của hai người bắt đầu khác nhau.

Buổi sáng, họ vẫn cùng quét sân, gánh nước, nghe giảng.

Nhưng đến chiều, Tôn Ngộ Không ở viện ngoài học kinh pháp nhập môn, còn Ngưu Ma Vương đến sau núi luyện thân.

Một người ngồi dưới mái hiên, mắt sáng như sao, nghe gì cũng muốn hỏi.

Một người đứng bên hồ đá, hít thở chậm rãi, dẫn khí đi qua từng đoạn xương, từng đường mạch.

Tôn Ngộ Không từng hỏi:

“Sư huynh, luyện cái này có đau không?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Có.”

“Đau hơn gánh nước?”

“Đau hơn.”

“Vậy có vui không?”

Ngưu Ma Vương nhìn hắn.

“Không vui.”

“Vậy sao còn luyện?”

“Vì cần.”

Tôn Ngộ Không gãi đầu, vẻ mặt rất khó hiểu.

“Nếu là ta, ta thích học cái gì vui hơn.”

Thanh Phong đứng bên cạnh lập tức nói:

“Cho nên ngươi mới khó dạy.”

Tôn Ngộ Không cười hì hì.

“Nhưng ta học nhanh.”

Thanh Phong không phản bác được.

Điều này là thật.

Tôn Ngộ Không học rất nhanh.

Nhanh đến mức đệ tử viện ngoài bắt đầu quen với chuyện hắn hôm qua còn viết chữ méo, hôm nay đã đọc thông một đoạn kinh. Hôm qua còn gánh nước đổ nửa thùng, hôm nay đã có thể đi hết đường mà chỉ sóng sánh vài giọt.

Chỉ là mỗi lần tiến bộ, hắn đều muốn khoe.

“Sư huynh, nhìn này!”

“Sư huynh, ta làm được rồi!”

“Sư huynh, ta lại hiểu thêm một câu!”

Tiếng hắn vang khắp viện, như thể sợ cả núi không biết hắn vui.

Ngưu Ma Vương thường chỉ đáp một chữ.

“Ừ.”

Hoặc hai chữ.

“Không tệ.”

Nhưng chỉ cần vậy, Tôn Ngộ Không đã vui đến lắc đuôi.

Ngày hôm đó, Bồ Đề Tổ Sư gọi riêng Tôn Ngộ Không vào tiền điện.

Tin truyền ra, viện ngoài lập tức xôn xao.

Thanh Phong nhìn Ngưu Ma Vương.

“Ngươi đoán Tổ Sư muốn dạy hắn cái gì?”

Ngưu Ma Vương đang lau trúc côn, tay hơi dừng.

Hắn không cần đoán.

Nhưng hắn không thể nói.

“Đến lúc hắn học pháp rồi.”

Thanh Phong gật đầu.

“Cũng đúng. Hắn học nhanh như vậy, nếu cứ bắt quét sân mãi, chắc nó trèo lên mái điện hỏi Tổ Sư mất.”

Ngưu Ma Vương không đáp.

Trong lòng hắn đã trầm xuống.

Pháp.

Biến hóa.

Thần thông.

Những thứ từng đưa Tôn Ngộ Không lên đến đỉnh trời, cũng đẩy hắn vào mắt của Thiên Đình và Phật môn.

Tiền điện đóng cửa suốt một canh giờ.

Khi Tôn Ngộ Không bước ra, cả người hắn khác hẳn.

Không phải khí tức mạnh hơn rõ ràng.

Mà là ánh mắt.

Mắt hắn sáng đến mức gần như phát ra ánh lửa. Hai tay siết chặt tay áo, nhưng vẫn không giấu được sự hưng phấn. Hắn bước được vài bước, rồi đột nhiên nhảy lên thành lan can.

Thanh Phong lập tức hét:

“Không được nhảy!”

Tôn Ngộ Không vội nhảy xuống.

Nhưng vừa chạm đất, hắn lại quay một vòng tại chỗ.

“Sư huynh!”

Ngưu Ma Vương nhìn hắn.

“Ừ.”

“Tổ Sư dạy ta pháp biến hóa!”

Quả nhiên.

Ngưu Ma Vương siết nhẹ trúc côn.

Tôn Ngộ Không không nhận ra vẻ mặt hắn thay đổi, vẫn chạy tới trước mặt hắn, hai tay khua qua khua lại.

“Ngài nói vạn vật trong trời đất đều có hình, hình có thể đổi, khí có thể chuyển. Nếu hiểu được căn bản, thân không chỉ là thân này!”

Hắn nói rất nhanh.

Nói đến mức suýt cắn vào lưỡi.

Thanh Phong nhắc:

“Nói chậm lại.”

Tôn Ngộ Không hít một hơi, nhưng chỉ chậm được nửa câu.

“Tổ Sư còn nói, ta tâm động nhanh, thân cũng linh, có thể học biến hóa. Sư huynh, biến hóa đấy!”

Hắn vui đến mức hai chân cứ nhún lên, như bất cứ lúc nào cũng muốn biến thành một luồng gió bay đi.

Ngưu Ma Vương nhìn hắn.

“Ngươi học được rồi?”

Tôn Ngộ Không lập tức khựng lại.

“Chưa.”

Thanh Phong bật cười.

Tôn Ngộ Không vội nói:

“Nhưng ta hiểu một chút!”

Nói xong, hắn nhắm mắt lại.

Hai tay đặt trước ngực, miệng lẩm bẩm mấy câu pháp quyết còn rất vụng. Khí tức quanh người hắn khẽ động.

Một lát sau, tai hắn hơi ngắn lại.

Lông trên tay cũng nhạt đi một chút.

Nhưng chưa đầy một hơi, toàn bộ lại bật trở về.

Bụp.

Tai khỉ dựng lên.

Đuôi sau lưng cũng vung mạnh một cái.

Tôn Ngộ Không mở mắt, hơi thất vọng.

“Chỉ được một chút.”

Thanh Phong nói:

“Ngươi mới học một ngày, còn muốn biến thành gì?”

Tôn Ngộ Không nghiêm túc đáp:

“Chim.”

“Để làm gì?”

“Để bay lên mái mà không bị ngươi mắng.”

Thanh Phong giận đến nói không ra lời.

Ngưu Ma Vương nhìn Tôn Ngộ Không, lòng vừa buồn cười vừa nặng.

Biến hóa đầu tiên của hắn không phải để đánh trời.

Không phải để trốn thiên binh.

Không phải để lừa yêu quái.

Chỉ là muốn biến thành chim để bay lên mái.

Đời này, mọi thứ vẫn còn rất nhỏ.

Nhỏ đến mức khiến người ta không nỡ chạm mạnh.

Tôn Ngộ Không bỗng nhìn Ngưu Ma Vương.

“Sư huynh, ngươi có muốn học không?”

Thanh Phong lập tức nói:

“Pháp Tổ Sư truyền riêng, sao ngươi hỏi bừa?”

Tôn Ngộ Không gãi đầu.

“Ta chỉ hỏi thôi.”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Không.”

Tôn Ngộ Không ngẩn ra.

“Ngươi không muốn biến hóa?”

“Không phải đường của ta.”

“Nhưng biến hóa rất lợi hại.”

“Ừ.”

“Ngươi thật sự không tiếc?”

Ngưu Ma Vương nhìn hắn, sau đó nhìn cây trúc côn trong tay mình.

“Có một chút.”

Tôn Ngộ Không lập tức nói:

“Vậy sao không xin Tổ Sư?”

“Vì hợp với ngươi, chưa chắc hợp với ta.”

Tôn Ngộ Không nhíu mày.

Câu này hắn từng nghe gần giống trước đó.

Một người là gió, một người là đá.

Hắn ngẫm một lát, rồi gật đầu.

“Cũng đúng. Ngươi biến thành chim chắc nặng lắm.”

Thanh Phong suýt cười ra tiếng.

Ngưu Ma Vương cũng im lặng một thoáng.

Tôn Ngộ Không thấy hắn không giận, liền cười hì hì.

“Nhưng nếu sau này ta học được, ta có thể biến cho ngươi xem.”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Được.”

“Ta sẽ biến thành chim trước.”

“Ừ.”

“Rồi biến thành hổ.”

“Ừ.”

“Rồi biến thành ngươi.”

Ngưu Ma Vương quay đầu nhìn hắn.

Tôn Ngộ Không cười càng vui.

“Để xem làm Ngưu Ma Vương có khó không.”

Ngưu Ma Vương nói:

“Khó.”

“Khó ở đâu?”

“Đứng lâu rất mỏi.”

Tôn Ngộ Không ngẩn ra, rồi ôm bụng cười.

Thanh Phong nhìn hai người, lắc đầu.

“Các ngươi càng ngày càng giống thật sự là sư huynh đệ.”

Chiều hôm đó, Tôn Ngộ Không không gánh nước cho ra hồn.

Hắn cứ đi được vài bước lại thử vận pháp. Khi thì tai ngắn lại một chút. Khi thì tay bớt lông một chút. Khi thì đuôi biến mất được nửa hơi, làm hắn vui đến mức thùng nước nghiêng đổ.

Thanh Phong hét suốt một đường.

“Tôn Ngộ Không! Không được luyện pháp khi gánh nước!”

Tôn Ngộ Không vội giữ thùng.

“Ta quên!”

“Ngươi lúc nào cũng quên!”

Ngưu Ma Vương đứng bên sân, nhìn cảnh ấy rất lâu.

Bỗng nhiên, trên bầu trời xa có một tia sáng rất mảnh lóe lên.

Không phải sét.

Cũng không phải sao.

Chỉ như một đường ánh mắt rất xa quét ngang qua tầng mây.

Ngưu Ma Vương lập tức vận Tàng Tâm Quyết.

Tâm thất khép lại.

Hình bóng Tôn Ngộ Không được đặt sâu hơn một chút.

Bồ Đề Tổ Sư không biết đã đứng sau hắn từ lúc nào.

“Thấy rồi?”

Ngưu Ma Vương thấp giọng:

“Vâng.”

“Chỉ là một cái liếc rất xa.”

“Nhưng đã bắt đầu.”

Bồ Đề nhìn Tôn Ngộ Không đang bị Thanh Phong mắng vì làm đổ nước.

“Thiên phú càng sáng, càng khó giấu.”

Ngưu Ma Vương hỏi:

“Có thể che hắn không?”

“Che được nhất thời.”

“Về sau?”

“Phải xem chính hắn học được bao nhiêu.”

Ngưu Ma Vương im lặng.

Tôn Ngộ Không lúc này vừa múc lại nước, vừa lẩm bẩm pháp quyết biến hóa. Đuôi hắn thoắt ẩn thoắt hiện, làm Thanh Phong sợ đến mức túm lấy áo hắn kéo lại.

“Đuôi ngươi biến mất thì ai giữ thăng bằng?”

Tôn Ngộ Không kinh ngạc:

“Đúng nhỉ!”

Ngưu Ma Vương nhìn cảnh ấy, trong lòng nặng xuống, nhưng không còn hoảng như trước.

Đường cũ đã bắt đầu hiện ra.

Nhưng đời này không hoàn toàn giống cũ.

Bởi vì hắn đang đứng ở đây.

Tôn Ngộ Không bỗng quay đầu gọi lớn:

“Sư huynh! Ta vừa làm đuôi biến mất được nửa hơi!”

Ngưu Ma Vương nhìn hắn.

“Rất giỏi.”

Tôn Ngộ Không cười đến mắt cong lại.

Sau đó thùng nước lại nghiêng.

Ào.

Thanh Phong hét:

“Ngươi giỏi thì gánh nước cho xong trước đã!”

Tôn Ngộ Không vội vàng quay lại.

Ngưu Ma Vương khẽ thở ra.

Trong tâm thất, hắn đặt hình ảnh hôm nay xuống.

Một con khỉ mới học biến hóa.

Một cái đuôi biến mất nửa hơi.

Một tia mắt xa trên trời.

Hắn thầm nói:

“Đường cũ bắt đầu mở.”

“Nhưng lần này, ta sẽ đi bên cạnh ngươi lâu hơn.”

Bình luận (Ngộ Không Học Phép Đầu Tiên) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận