Ngưu Ma Vương Trùng Sinh: Ta Thành Sư Huynh Của Tôn Ngộ Không

Bồ Đề Dạy Một Côn Chậm

Cập nhật: 15/06/2026 0 lượt xem

Từ ngày Tôn Ngộ Không học biến hóa, viện ngoài càng không yên.

Sáng sớm, hắn thử làm tai mình ngắn lại.

Giữa trưa, hắn thử làm đuôi biến mất.

Đến chiều, khi đang gánh nước, hắn lại cố biến bàn tay thành móng chim. Kết quả đòn gánh trượt khỏi vai, hai thùng nước đổ sạch xuống sân.

Thanh Phong đứng bên cạnh, mặt lạnh như đá.

“Tôn Ngộ Không.”

Tôn Ngộ Không nhìn hai thùng rỗng, rồi nhìn bàn tay vẫn là tay khỉ của mình.

“Ta chỉ thiếu một chút nữa thôi.”

“Ngươi thiếu một thùng nước.”

“Ta múc lại.”

“Ngươi nói câu này rất thuận miệng rồi đấy.”

Tôn Ngộ Không cười khan, vội chạy về giếng.

Ngưu Ma Vương đứng dưới sân trúc, nhìn cảnh ấy một lát rồi quay người đi về phía sau núi.

Hôm nay là ngày Bồ Đề Tổ Sư bảo hắn bắt đầu học côn pháp riêng.

Sau núi, hồ đá vẫn yên như gương.

Bồ Đề đứng bên hồ, trong tay cầm một cành trúc khô.

Ngưu Ma Vương hành lễ.

“Đệ tử đến rồi.”

Bồ Đề ném cành trúc cho hắn.

“Đánh xuống.”

Ngưu Ma Vương nhận lấy.

Cành trúc rất nhẹ.

Nhẹ đến mức chỉ cần hơi dùng sức là có thể gãy.

Hắn nhìn Bồ Đề.

“Dùng cái này?”

“Ừ.”

Ngưu Ma Vương không hỏi thêm.

Hắn giơ cành trúc lên, hạ xuống.

Vù.

Cành trúc xé gió, rơi rất nhanh.

Nhưng chưa chạm đất, nó đã nứt ra một đường.

Bồ Đề nói:

“Lại.”

Ngưu Ma Vương đổi lực.

Lần thứ hai, cành trúc không nứt, nhưng đầu cành chạm đất quá nhẹ, gần như không có lực.

Bồ Đề nói:

“Lại.”

Ngưu Ma Vương tiếp tục.

Một lần.

Hai lần.

Mười lần.

Đến lần thứ hai mươi, cành trúc trong tay hắn cuối cùng vẫn gãy.

Rắc.

Âm thanh rất nhỏ.

Nhưng Ngưu Ma Vương biết mình sai.

Bồ Đề hỏi:

“Biết sai ở đâu không?”

Ngưu Ma Vương nhìn cành trúc gãy.

“Đệ tử vẫn muốn đánh thắng.”

“Thắng ai?”

Ngưu Ma Vương im lặng.

Bồ Đề nói:

“Trước mặt ngươi không có địch.”

Ngưu Ma Vương cúi đầu.

“Nhưng trong lòng có.”

“Có ai?”

Rất nhiều.

Thiên Đình.

Phật môn.

Ngũ Hành Sơn.

Hỏa Diệm Sơn.

Cái bóng Bình Thiên Đại Thánh cũ.

Và cả chính hắn.

Ngưu Ma Vương chậm rãi đáp:

“Có quá khứ.”

Bồ Đề gật đầu.

“Vậy hôm nay, côn pháp đầu tiên của ngươi không phải đánh người.”

“Là gì?”

“Giấu lực.”

Bồ Đề phất tay, một cành trúc khác rơi vào tay hắn.

“Côn của ngươi không đi đường của Ngộ Không. Hắn nhanh, biến, phá. Ngươi nặng, ổn, giữ. Nếu ngươi học côn mà chỉ cầu mạnh, ngươi sẽ trở lại thành Ngưu Ma Vương cũ.”

Ngưu Ma Vương siết nhẹ cành trúc.

“Đệ tử hiểu.”

“Ngươi chưa hiểu. Đánh đi.”

Ngưu Ma Vương hít sâu.

Lần này, hắn không nghĩ đến kẻ địch.

Không nghĩ đến trời.

Không nghĩ đến Phật.

Không nghĩ đến kiếp trước.

Hắn chỉ nhìn mặt đất trước mắt.

Cành trúc hạ xuống.

Chậm hơn.

Ổn hơn.

Đầu cành chạm đất.

Cạch.

Không gãy.

Cũng không bật lên.

Bồ Đề nói:

“Nhớ cảm giác này.”

Ngưu Ma Vương nhìn cành trúc.

Một côn này không mạnh.

Không oai.

Nếu dùng để đánh yêu, chưa chắc làm đối phương bị thương.

Nhưng lực đã đi đúng chỗ.

Không thừa.

Không thiếu.

Bồ Đề nói:

“Tàng Cốt Côn, chữ tàng đứng trước chữ côn.”

“Vì sao?”

“Vì trước khi học đánh ra ngoài, ngươi phải học giữ lại bên trong.”

Ngưu Ma Vương cúi đầu.

“Giữ lực?”

“Giữ lực, giữ tâm, giữ sát niệm.”

Bồ Đề nhìn hắn.

“Ngươi từng dùng sức quá nhiều. Đời này, nếu vẫn gặp chuyện là dốc hết, người đầu tiên bị côn pháp của ngươi đánh gãy sẽ là chính ngươi.”

Ngưu Ma Vương im lặng.

Hắn hiểu.

Kiếp trước, hắn luôn nghĩ đánh hết sức mới gọi là không hối hận.

Nhưng rất nhiều lần, hắn đánh xong rồi vẫn thua.

Vì hắn chỉ biết dùng sức.

Không biết giữ đường lui.

Không biết giữ người sau lưng.

Không biết giữ chính mình tỉnh táo.

Bồ Đề lại ném thêm ba chiếc lá xuống mặt đất.

“Đánh chiếc lá giữa. Không làm động hai chiếc còn lại.”

Ngưu Ma Vương nhìn ba chiếc lá.

Lá nằm rất gần nhau.

Nếu dùng lực mạnh, cả ba đều sẽ bay.

Hắn giơ cành trúc.

Hạ xuống.

Chiếc lá giữa hơi rung.

Hai chiếc bên cạnh cũng động.

Bồ Đề nói:

“Lại.”

Ngưu Ma Vương tiếp tục.

Lần thứ hai, lá giữa bay lên, hai lá bên cạnh cũng lệch khỏi chỗ cũ.

“Lại.”

Lần thứ ba, cành trúc chạm quá nhẹ, chiếc lá giữa không động.

“Lại.”

Mặt trời chậm rãi nghiêng về phía tây.

Không biết đánh bao nhiêu lần, cuối cùng đầu cành trúc rơi xuống đúng mép chiếc lá giữa.

Lá giữa xoay một vòng rồi dừng lại.

Hai chiếc lá bên cạnh không động.

Bồ Đề khẽ gật đầu.

“Được.”

Ngưu Ma Vương thở ra.

Chỉ một bài nhỏ, nhưng mồ hôi đã thấm ướt lưng áo.

Bồ Đề nói:

“Sau này khi ngươi đứng giữa Ngộ Không, Thiết Phiến, Hồng Hài Nhi và đại cục tam giới, ngươi cũng phải học như vậy.”

Ngưu Ma Vương khẽ chấn động.

Bồ Đề không nói rõ tương lai.

Nhưng chỉ một câu đã đủ.

“Đánh một chỗ, đừng làm hại hai chỗ khác.”

Ngưu Ma Vương cúi đầu thật sâu.

“Đệ tử ghi nhớ.”

Khi hắn trở về viện ngoài, trời đã tối.

Tôn Ngộ Không đang ngồi trên bậc đá, tay cầm một chiếc lá, cố biến nó thành cánh chim.

Lá không biến.

Nhưng hắn nhìn rất nghiêm túc.

Thấy Ngưu Ma Vương, hắn lập tức ngẩng đầu.

“Sư huynh! Hôm nay ngươi học gì?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Đánh lá.”

Tôn Ngộ Không ngẩn ra.

“Ngươi cũng đánh lá?”

“Ừ.”

“Lá có thù với chúng ta à?”

Thanh Phong đi ngang qua, nghe vậy suýt trượt chân.

Ngưu Ma Vương nhìn chiếc lá trong tay hắn.

“Ngươi học biến lá thành chim?”

“Ừ. Nhưng nó không nghe lời.”

“Lá vốn không cần nghe lời.”

Tôn Ngộ Không nghiêng đầu.

“Vậy phải làm sao?”

“Hiểu nó trước.”

Tôn Ngộ Không nhìn chiếc lá.

Một lát sau, hắn thở dài.

“Cầu đạo thật phiền.”

Ngưu Ma Vương ngồi xuống bên cạnh hắn.

“Ừ.”

Tôn Ngộ Không nhìn cành trúc trong tay Ngưu Ma Vương.

“Sư huynh, côn pháp của ngươi lợi hại không?”

“Hiện tại chưa.”

“Sau này thì sao?”

“Có lẽ.”

“Có thể đánh thắng ta không?”

Ngưu Ma Vương nhìn hắn.

“Không biết.”

Tôn Ngộ Không cười.

“Vậy sau này thử.”

“Được.”

Gió đêm thổi qua.

Chiếc lá trong tay Tôn Ngộ Không rơi xuống đất.

Hắn cúi xuống nhặt, rồi bỗng nói:

“Sư huynh, hôm nay ta làm đuôi biến mất được một hơi.”

“Rất giỏi.”

“Nhưng làm xong suýt ngã.”

“Vì đuôi giúp ngươi giữ thăng bằng.”

“Thanh Phong cũng nói vậy.”

“Vậy nghe.”

Tôn Ngộ Không bĩu môi.

“Nghe thì nghe.”

Ngưu Ma Vương nhìn con khỉ bên cạnh.

Một người học biến.

Một người học giữ.

Một người muốn thành chim.

Một người học đánh một chiếc lá mà không động hai chiếc lá bên cạnh.

Khác nhau rất xa.

Nhưng lại cùng ở dưới sân trúc này.

Đêm ấy, trong tâm thất, Ngưu Ma Vương đặt xuống hình ảnh ba chiếc lá.

Một chiếc động.

Hai chiếc yên.

Hắn thầm nói:

“Đời này, ta không chỉ học cách đánh.”

“Ta phải học cách không làm tổn thương những điều cần giữ.”

Ngoài sân, Tôn Ngộ Không lại gọi:

“Sư huynh!”

“Gì?”

“Nếu ta biến thành chim thật, ngươi có muốn xem không?”

Ngưu Ma Vương đáp:

“Muốn.”

Tôn Ngộ Không lập tức cười.

“Vậy ta nhất định học được.”

Ngưu Ma Vương nhìn trăng trên mái viện, khẽ nói:

“Ừ. Ngươi nhất định học được.”

Bình luận (Bồ Đề Dạy Một Côn Chậm) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận