Hắc Thủy Hà gặp nạn - Ngưu Ma Vương biết mình còn yếu
Cập nhật: 03/06/2026 • 2 lượt xem
Ngưu Ma Vương đi suốt một đêm.
Đường núi phía đông không dễ đi. Dãy này nối tiếp dãy kia, khe sâu chồng lên vực tối, cây cổ thụ mọc chen nhau, rễ già trồi khỏi mặt đất như rắn lớn nằm chờ. Sương núi dày đặc, có lúc phủ kín cả lối trước mặt. Nếu là người thường đi vào nơi này, chỉ sợ quanh quẩn ba ngày cũng chưa thoát được.
Nhưng Ngưu Ma Vương không dừng.
Vết thương trên vai vì đi lâu mà rách miệng, máu thấm qua lớp vải buộc tạm, từng giọt nhỏ xuống đất. Cây Lang Nha Bổng kéo sau lưng để lại một vệt dài trên đường núi. Tiếng kim thiết ma sát với đá sỏi vang lên đều đều, nghe như tiếng chuông tang lặng lẽ trong đêm.
Hắn không thấy đau sao?
Đau chứ.
Nhưng thứ khiến hắn khó chịu hơn không phải vết thương, mà là tiếng sấm khô trước miếu hoang.
Tia sét ấy không mạnh, cũng không thật sự đánh vào hắn. Nhưng nó giống như một ngón tay lạnh lẽo từ trên cao đưa xuống, khẽ điểm vào con đường hắn vừa chọn.
Không giết.
Chỉ cảnh cáo.
Điều này còn đáng sợ hơn giết.
Bởi vì nó chứng tỏ có thứ gì đó đã nhìn thấy hắn.
Ngưu Ma Vương ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm bị cành lá che khuất, trong lòng thầm nghĩ:
“Ta vừa nhắc đến Linh Đài Phương Thốn Sơn, trời liền sinh dị tượng. Là Thiên Đình? Là Phật môn? Hay là một thứ cao hơn cả hai?”
Hắn không biết.
Kiếp trước, hắn chỉ biết đánh.
Thấy thiên binh thì đánh thiên binh, thấy La Hán thì đánh La Hán, thấy ai cản đường thì một côn quét qua. Khi ấy hắn tưởng đó là hào khí. Bây giờ nghĩ lại, đó cũng là mù lòa.
Một người không nhìn thấy người đánh cờ, cầm quân mạnh đến đâu cũng chỉ là quân cờ lớn hơn một chút.
Đến gần sáng, hắn đi tới một khe núi thấp. Trong khe có một dòng nước đen chảy qua, không rộng lắm, nhưng mùi tanh hôi bốc lên nồng nặc. Nước sông lặng như dầu, mặt nước không phản chiếu trăng sao, chỉ đen đặc một màu.
Ngưu Ma Vương dừng lại.
Trên mảnh gỗ Sơn Thần đưa có khắc ba chữ xiêu vẹo: Hắc Thủy Hà.
“Đến rồi.”
Hắn cúi xuống nhặt một hòn đá ném vào sông.
Tõm.
Hòn đá vừa chìm xuống, mặt nước lập tức sủi lên vài bọt khí. Một lát sau, một mảng đá vụn trắng xám nổi lên, như bị thứ gì dưới nước gặm nát.
Ngưu Ma Vương nhíu mày.
Nước này có độc.
Nếu là kiếp trước, hắn hóa nguyên hình đạp nước mà qua cũng chẳng hề hấn gì. Nhưng thân thể hiện tại chưa luyện thành yêu thân, vết thương lại chưa khép miệng. Nếu tùy tiện xuống nước, độc khí nhập thể, nhẹ thì nằm lại mấy ngày, nặng thì chết không rõ ràng.
Hắn men theo bờ sông đi một đoạn, muốn tìm nơi nước cạn.
Đi chưa được bao xa, bỗng nghe phía trước có tiếng người kêu cứu.
“Cứu mạng! Có ai không! Cứu con ta với!”
Tiếng kêu khàn đặc, đầy tuyệt vọng.
Ngưu Ma Vương dừng bước.
Hắn vạch bụi cây nhìn qua, chỉ thấy bên bờ sông có một lão nhân áo vải đang quỳ trên đất, hai tay nắm chặt lấy một thiếu niên chừng mười ba, mười bốn tuổi. Nửa thân dưới của thiếu niên đã bị mấy sợi rong đen quấn lấy, đang bị kéo dần xuống nước.
Mặt thiếu niên trắng bệch, hai tay bấu vào bùn đất đến bật máu.
“Cha! Cứu con!”
Lão nhân khóc đến khản giọng.
“Đừng buông! Đừng buông tay!”
Nhưng sức lão nhân quá yếu, còn rong đen dưới sông lại càng lúc càng siết chặt. Mỗi lần nước sông động lên, thiếu niên lại bị kéo xuống thêm một chút.
Ngưu Ma Vương nhìn cảnh ấy, ánh mắt hơi trầm.
Nếu là kiếp trước, hắn chưa chắc đã quản.
Không phải vì hắn thích thấy người chết, mà vì trong mắt hắn khi ấy, nhân tộc cũng được, tiểu yêu cũng được, phàm linh nhỏ bé đều như cỏ ven đường. Cỏ mọc rồi cỏ chết, chẳng liên quan đến đại yêu xưng thánh như hắn.
Nhưng hiện tại, hắn không thể làm như không thấy.
Hắn nhớ tới Hồng Hài Nhi.
Nhớ tới ánh mắt Thiết Phiến Công Chúa năm xưa khi hỏi hắn vì sao không bảo vệ được con.
Ngưu Ma Vương thở ra một hơi, cầm Lang Nha Bổng bước tới.
Lão nhân thấy hắn, đầu tiên là giật mình, sau đó như gặp được cứu tinh, vội kêu lên:
“Tráng sĩ! Cứu con ta! Xin ngài cứu con ta!”
Ngưu Ma Vương không nói nhiều, bước đến bên bờ sông, giơ Lang Nha Bổng nện xuống đám rong đen.
Ầm!
Rong đen bị đánh nát một đoạn, thiếu niên lập tức được lão nhân kéo lên nửa thân. Nhưng ngay lúc ấy, mặt sông bỗng nổ tung.
Một cái miệng lớn đầy răng nhọn từ dưới nước lao ra, tiến thẳng về phía cánh tay Ngưu Ma Vương.
Đó là một con thủy yêu hình cá sấu, toàn thân phủ vảy đen, lưng mọc gai nhọn, hai mắt vàng đục như đèn quỷ. Mùi tanh từ miệng nó phả ra, khiến lão nhân gần đó suýt ngất.
Ngưu Ma Vương đã có phòng bị, nghiêng người tránh qua. Miệng thủy yêu cắn hụt, răng nhọn đập vào đá, tóe ra mấy tia lửa.
Hắn vung Lang Nha Bổng nện vào đầu nó.
Keng!
Âm thanh vang lên như đánh vào sắt đá.
Thủy yêu đau đớn gầm lên, nhưng chưa bị trọng thương. Cái đuôi lớn từ dưới nước quét tới, hất tung bùn đá bên bờ.
Ngưu Ma Vương nhảy lùi.
Nhưng hắn quên mất vết thương trên vai.
Chỉ một động tác mạnh, miệng vết thương lập tức rách toạc. Cơn đau khiến cánh tay hắn khựng lại trong thoáng chốc.
Chính thoáng chốc ấy, thủy yêu há miệng phun ra một luồng nước đen.
Ngưu Ma Vương vội xoay người tránh, nhưng vẫn bị một ít nước độc bắn lên cánh tay trái.
Xèo!
Da thịt lập tức bốc khói.
Đau rát truyền thẳng vào xương.
Ngưu Ma Vương cắn răng.
“Thân thể này vẫn quá yếu.”
Thủy yêu thấy hắn bị thương, càng thêm hung dữ. Nó bò hẳn lên bờ, bốn chân cào đá, cái đuôi quét ngang, ép lão nhân và thiếu niên lùi vào góc chết.
Thiếu niên run rẩy kêu:
“Cha…”
Lão nhân ôm lấy con, sắc mặt xám như tro.
Ngưu Ma Vương nhìn thủy yêu, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Hắn có thể lùi.
Nếu lùi, thủy yêu sẽ ăn hai cha con kia, còn hắn giữ được mạng, giữ được sức, tiếp tục đi về phía đông.
Kiếp trước, hắn đã từng lùi rất nhiều lần.
Lùi trước Phật môn sau khi Hồng Hài Nhi bị bắt.
Lùi trước thế cục sau khi Tôn Ngộ Không bị trấn.
Lùi sau những chén rượu và cơn giận không đi đến đâu.
Cuối cùng lùi đến Hỏa Diệm Sơn.
“Không lùi.”
Ngưu Ma Vương siết chặt Lang Nha Bổng.
Thủy yêu lao tới.
Lần này hắn không né tránh nữa. Hắn bước thẳng lên, Lang Nha Bổng quét ngang vào miệng thủy yêu. Thủy yêu há miệng cắn lấy thân bổng, răng nhọn kẹp chặt không buông.
Ngưu Ma Vương chờ chính khoảnh khắc ấy.
Hắn bỏ bổng, áp sát vào thân thủy yêu, tay phải chụp lấy một mảnh gai trên lưng nó, mượn lực nhảy lên. Tay trái tuy bị độc ăn mòn, vẫn nắm chặt thành quyền, đánh mạnh xuống mắt phải thủy yêu.
Phập!
Quyền không đủ sắc để xuyên sâu, nhưng lực đánh làm con mắt vàng đục nổ tung.
Thủy yêu gào thét lăn lộn.
Ngưu Ma Vương bị hất văng xuống đất, lưng đập vào đá, trước mắt tối sầm. Chưa kịp đứng dậy, cái đuôi thủy yêu đã quét tới, đánh trúng sườn hắn.
Ầm!
Thân thể hắn bay ra, đập gãy một thân cây nhỏ.
Máu trào lên cổ họng.
Ngưu Ma Vương chống tay đứng dậy, ngực đau như nứt. Hắn biết nếu đánh tiếp như vậy, mình không chắc thắng được.
Không phải vì kinh nghiệm không đủ.
Mà vì thân thể không theo kịp kinh nghiệm.
Đây là điều đau đớn nhất.
Hắn từng biết vô số cách giết một con thủy yêu loại này, nhưng giờ mỗi cách đều cần sức mạnh, tốc độ hoặc pháp lực mà hắn chưa có.
Thủy yêu mất một mắt, càng hung cuồng. Nó bỏ qua hai cha con, quay sang lao thẳng vào Ngưu Ma Vương.
Ngưu Ma Vương nhìn cây Lang Nha Bổng vẫn còn mắc trong miệng nó.
Ánh mắt hắn chợt lóe.
Hắn không lùi, trái lại đứng yên.
Thủy yêu lao đến gần.
Ba trượng.
Hai trượng.
Một trượng.
Ngay khi cái miệng đầy răng nhọn sắp nuốt lấy hắn, Ngưu Ma Vương bỗng nghiêng người, tay phải chụp lấy đầu Lang Nha Bổng đang lộ ra ngoài miệng thủy yêu, dùng hết sức vặn mạnh.
Lang Nha Bổng vốn bị nó cắn ngang trong miệng, lúc này bị vặn ngang, gai sắt lập tức xé rách hàm trên hàm dưới.
Thủy yêu đau đến điên cuồng, thân thể mất thăng bằng, nửa người trượt lên bờ đá.
Ngưu Ma Vương gầm khẽ, kéo mạnh Lang Nha Bổng xuống.
Rắc!
Hàm thủy yêu bị xé lệch.
Hắn thuận thế giơ đầu bổng, đâm thẳng vào con mắt còn lại của nó.
Phập!
Lần này thủy yêu không còn gào được nữa.
Thân thể to lớn co giật mấy cái, rồi đổ sập xuống đất.
Mặt sông Hắc Thủy Hà lại trở về yên lặng.
Lão nhân và thiếu niên ngơ ngác nhìn cảnh ấy, hồi lâu mới hoàn hồn. Lão vội kéo con quỳ xuống, dập đầu liên tục.
“Đa tạ tráng sĩ cứu mạng! Đa tạ tráng sĩ cứu mạng!”
Thiếu niên cũng run rẩy nói:
“Đa tạ đại ca…”
Ngưu Ma Vương chống Lang Nha Bổng, hơi thở nặng nề. Máu từ khóe miệng chảy xuống, tay trái bị độc ăn mòn đỏ đen, vai và sườn đau nhói từng cơn.
Hắn không thấy vui vì thắng.
Trái lại, trong lòng càng lạnh.
Một Lang Sơn Vương đã khiến hắn bị thương.
Một thủy yêu giữ sông lại suýt lấy mạng hắn.
Vậy mà hắn còn nghĩ đến Thiên Đình, Phật môn, Bồ Đề Tổ Sư, Tôn Ngộ Không, Tây Du đại cục.
Khác nào trẻ con mới biết đi đã muốn chạy lên trời?
Hắn thầm nghĩ:
“Ngưu Ma Vương, nhớ kỹ. Biết trước vài chuyện không có nghĩa là ngươi mạnh hơn số mệnh. Nếu không thật sự tu thành bản lĩnh, mọi lời thề đều chỉ là tiếng gió.”
Lão nhân thấy hắn bị thương nặng, vội nói:
“Tráng sĩ, nhà lão cách đây không xa. Xin ngài theo lão về băng bó. Ơn cứu mạng này, cha con lão dù làm trâu làm ngựa cũng khó báo.”
Ngưu Ma Vương vốn muốn từ chối.
Nhưng độc trên tay trái đang lan dần. Nếu không xử lý, e sẽ ảnh hưởng đến hành trình sau này.
Hắn gật đầu.
“Dẫn đường.”
Nhà lão nhân nằm dưới chân núi, chỉ là một căn nhà gỗ đơn sơ. Trong nhà không có vật quý, nhưng sạch sẽ. Lão nhân lấy thảo dược phơi khô giã nát, đắp lên tay trái Ngưu Ma Vương. Thuốc vừa chạm vào vết thương, độc khí đen liền bốc lên từng sợi mỏng.
Thiếu niên đứng bên cạnh, nhìn hắn vừa sợ vừa kính.
“Đại ca, ngươi là thần tiên sao?”
Ngưu Ma Vương nhắm mắt dưỡng thần, đáp:
“Không phải.”
“Vậy ngươi là đại hiệp?”
“Cũng không phải.”
Thiếu niên ngập ngừng hỏi:
“Vậy ngươi là ai?”
Ngưu Ma Vương im lặng một lát.
Câu hỏi này, ngay cả hắn cũng chưa chắc trả lời được.
Kiếp trước hắn là Bình Thiên Đại Thánh, là Ngưu Ma Vương, là yêu vương Hỏa Diệm Sơn, là phu quân của Thiết Phiến, là phụ thân của Hồng Hài Nhi, là đại ca của Tôn Ngộ Không.
Nhưng tất cả những cái tên ấy cuối cùng đều bị chôn dưới núi lửa.
Kiếp này, hắn là ai?
Hắn mở mắt, nhìn ánh lửa nhỏ trong bếp.
“Ta là một kẻ đi tìm đường.”
Thiếu niên không hiểu.
“Đường gì?”
Ngưu Ma Vương nhìn bàn tay bị thương của mình, chậm rãi nói:
“Đường để lần sau không phải bất lực nhìn người khác bị kéo xuống nước.”
Thiếu niên nghe không hiểu hết, nhưng vẫn cúi đầu thật sâu.
Đêm ấy, Ngưu Ma Vương ở lại nhà lão nhân.
Mưa rơi ngoài mái gỗ.
Tiếng mưa lộp bộp, kéo dài đến tận canh ba.
Hắn ngồi bên cửa sổ, không ngủ.
Tay trái đau nhức, sườn phải tê buốt, vai vẫn còn rỉ máu. Nhưng chính đau đớn ấy lại khiến hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Kiếp trước, hắn luôn tin mình mạnh.
Mạnh đến mức chẳng cần học ai.
Mạnh đến mức chẳng cần cúi đầu.
Mạnh đến mức cuối cùng bị một bàn tay vàng đè xuống, mới biết mình chẳng hiểu gì về trời cao.
Kiếp này, trận Lang Sơn và Hắc Thủy Hà đã đánh tan chút tự phụ cuối cùng trong lòng hắn.
Hắn cần đạo.
Không phải yêu thuật thô thiển.
Không phải vài chiêu đấu pháp giết yêu nhỏ.
Mà là đạo pháp chân chính, là con mắt có thể nhìn xuyên sương mù thiên cơ.
Hắn nhìn về phía đông.
Sau Hắc Thủy Hà, đường ra biển đã gần hơn.
Mà sau biển lớn, có lẽ chính là nơi Tôn Ngộ Không năm xưa từng đặt chân tới trước khi trở thành Tề Thiên Đại Thánh.
Ngưu Ma Vương khẽ nói:
“Bồ Đề Tổ Sư, ta không biết ngài có thu một con yêu như ta hay không. Nhưng con đường này, ta nhất định phải đi.”
Ngoài trời, mưa dần tạnh.
Phía đông hiện lên một vệt sáng rất mỏng.
Ngày mới sắp đến.
Ngưu Ma Vương đứng dậy, cầm lấy Lang Nha Bổng.
Trước khi đi, lão nhân và thiếu niên tiễn hắn ra cửa. Lão nhân đưa cho hắn một túi thảo dược khô, còn thiếu niên do dự hồi lâu, cuối cùng lấy ra một sợi dây đỏ cũ buộc quanh cán bổng.
“Đại ca, mẹ ta nói dây đỏ trừ tà. Ta không biết có tác dụng không, nhưng… mong ngươi bình an.”
Ngưu Ma Vương nhìn sợi dây đỏ ấy.
Một vật phàm tục, chẳng có linh khí, cũng chẳng chống được yêu ma.
Nhưng hắn không gỡ xuống.
Hắn chỉ gật đầu.
“Đa tạ.”
Thiếu niên cười.
Nụ cười ấy sạch sẽ đến mức khiến Ngưu Ma Vương hơi thất thần.
Hắn bỗng nghĩ, có lẽ chính vì trên đời còn những thứ nhỏ bé như vậy, nên dù tam giới đầy ván cờ, đầy giả dối, đầy thần Phật cao cao tại thượng, vẫn có người không chịu cúi đầu.
Hắn xoay người đi về phía đông.
Sau lưng là căn nhà gỗ nhỏ dần khuất trong sương sớm.
Trước mặt là đường núi dẫn ra biển lớn.
Ngưu Ma Vương bước đi, vết thương còn đau, thân thể còn yếu, nhưng trong lòng đã không còn dao động.
Hắn không phải kẻ thắng trở về.
Hắn là kẻ thua đang học lại từng bước một.
Mà bước tiếp theo, chính là vượt biển cầu đạo.
Bình luận (Hắc Thủy Hà gặp nạn - Ngưu Ma Vương biết mình còn yếu) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận