Thành phố Bắc Minh về đêm sáng đến chói mắt.
Tòa nhà truyền hình nằm giữa trung tâm thành phố được bao phủ bởi những dải đèn bạc. Màn hình LED khổng lồ treo trên cao liên tục phát trailer chương trình âm nhạc mới, ánh sáng xanh tím quét qua những tấm kính cao tầng, khiến cả quảng trường giống như một sân khấu khổng lồ chưa chính thức mở màn.
Đêm nay là buổi công bố The Final Stage.
Chương trình âm nhạc sống còn được mong chờ nhất năm.
Từ chiều, khu vực trước tòa nhà truyền hình đã bị fan và phóng viên vây kín. Hai bên thảm đỏ dựng đầy hàng rào bảo vệ, bảng tên nhà tài trợ, máy quay và đèn chiếu. Tiếng hò hét của fan hòa lẫn tiếng shutter máy ảnh, tiếng gọi tên nghệ sĩ, tiếng nhân viên hậu trường thúc giục nhau qua bộ đàm, tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn chỉ thuộc về giới giải trí.
Một chiếc xe bảo mẫu màu đen chậm rãi dừng lại trước thảm đỏ.
Cửa xe vừa mở, ánh đèn flash lập tức bùng lên như mưa sao băng.
Thẩm Hạ Nhiên bước xuống xe.
Cô mặc một chiếc váy đen ôm nhẹ lấy thân hình thon thả. Thiết kế không quá phô trương, nhưng đường cắt ở vai và eo vừa đủ làm nổi bật khí chất lạnh lùng, sắc sảo.
Mái tóc dài buông sau lưng, vài lọn tóc bị gió đêm thổi vương lên gò má trắng lạnh.
Cô không cười nhiều.
Cũng không cố tỏ ra thân thiện trước ống kính.
Thẩm Hạ Nhiên chỉ ngẩng đầu nhìn về phía trước, bình tĩnh bước lên thảm đỏ, như thể những tiếng gọi đang dồn dập xung quanh không đủ để khiến cô dao động.
Nhưng phóng viên hiển nhiên không định để cô đi qua dễ dàng.
"Hạ Nhiên! Nhìn bên này!"
"Thẩm Hạ Nhiên, cô có thể chia sẻ lý do tham gia The Final Stage không?"
"Có tin nói Lục Tinh Dã cũng là cố vấn mùa này, cô đã biết chưa?"
Bước chân Hạ Nhiên hơi chậm lại.
Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn.
Nhưng chỉ cần một khoảnh khắc đó, đám phóng viên đã lập tức nhận ra điểm có thể khai thác.
Micro chen lên sát hơn.
"Nhiều năm rồi cô và Lục Tinh Dã chưa từng xuất hiện chung. Lần này hai người tái ngộ có phải do chương trình cố ý sắp xếp không?"
"Trên mạng vẫn còn rất nhiều đồn đoán về quan hệ trước đây của hai người. Cô có muốn giải thích không?"
"Có người nói hai người từng kết thúc không vui, chuyện này có thật không?"
Trợ lý Tiểu Mễ đi phía sau lập tức biến sắc.
Cô vội bước lên chắn bớt micro.
"Xin lỗi, hôm nay chị Hạ Nhiên chỉ trả lời câu hỏi liên quan đến chương trình."
Nhưng phóng viên không lùi.
Ánh đèn flash liên tục chiếu vào mặt Hạ Nhiên.
Mỗi lần ánh sáng lóe lên, đáy mắt cô lại như bị phủ thêm một lớp lạnh mỏng.
Lục Tinh Dã.
Cái tên ấy đã rất lâu không được ai nhắc thẳng trước mặt cô như vậy.
Có những chuyện tưởng đã bị thời gian phủ bụi.
Nhưng chỉ cần một câu hỏi vô tình, lớp bụi ấy sẽ bị thổi tung, để lộ vết nứt cũ vẫn còn nguyên bên dưới.
Hạ Nhiên nhấc mắt.
Cô nhìn thẳng về phía ống kính gần nhất, khóe môi cong lên rất nhẹ.
"Tôi đến đây vì sân khấu."
Giọng cô không cao, nhưng rõ ràng.
"Những chuyện khác, tôi không có gì để nói."
Nói xong, cô không dừng lại thêm, xoay người bước vào trong sảnh.
Sau lưng, tiếng phóng viên vẫn dồn dập đuổi theo.
"Vậy cô có ngại đứng chung sân khấu với Lục Tinh Dã không?"
"Hạ Nhiên, cô đang né tránh sao?"
"Cô và Lục Tinh Dã thật sự có thù oán à?"
Tiểu Mễ đi theo Hạ Nhiên vào thang máy riêng. Cửa thang máy vừa khép lại, tiếng ồn ào ngoài kia lập tức bị chặn đứng.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng thang máy vận hành rất khẽ.
Tiểu Mễ nhìn điện thoại, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
"Chị Nhiên, hot search lên rồi."
Hạ Nhiên đứng trước vách kính thang máy, nhìn thành phố Bắc Minh rực sáng bên ngoài.
"Ừ."
"Chị không xem sao?"
"Không cần."
Tiểu Mễ mím môi, nhưng vẫn không nhịn được mà đọc nhỏ.
"Thẩm Hạ Nhiên Lục Tinh Dã tái ngộ đang lên top bảy."
"The Final Stage mời cặp đôi từng có tin đồn top mười hai."
"Còn có một tag khác..."
Hạ Nhiên không quay đầu.
"Nói."
Tiểu Mễ do dự một chút.
"Lục Tinh Dã Diệp San San hẹn hò."
Không gian trong thang máy yên tĩnh xuống.
Hạ Nhiên nhìn bóng mình phản chiếu trên vách kính.
Rất lâu sau, cô mới nhàn nhạt đáp:
"Không liên quan đến chị."
Tiểu Mễ không nói nữa.
Cửa thang máy mở ra ở tầng mười hai.
Hành lang hậu trường sáng trắng. Nền đá bóng đến mức có thể phản chiếu bóng người. Nhân viên đeo tai nghe đi qua đi lại, người cầm bảng lịch trình, người đẩy giá treo trang phục, người vừa chạy vừa gọi điện cho tổ đạo diễn.
Hạ Nhiên vừa bước ra khỏi thang máy, vài ánh mắt đã vô thức nhìn về phía cô.
Không quá lộ liễu.
Nhưng cũng không đủ kín đáo.
Trong những ánh mắt ấy có tò mò, dò xét, và cả chút chờ xem kịch hay.
Tiểu Mễ cau mày.
"Em ghét nhất kiểu nhìn này."
Hạ Nhiên không để ý.
"Phòng nghỉ ở đâu?"
"Cuối hành lang bên trái."
Hai người tiếp tục đi về phía trước.
Vừa qua khúc quanh, bước chân Hạ Nhiên dừng lại.
Ở đầu hành lang đối diện, một nhóm người đang đi tới.
Người đàn ông đi đầu mặc vest đen, dáng người cao thẳng, vai rộng, chân dài. Anh không cần cố ý tỏ ra nổi bật, cũng không cần nói bất kỳ câu nào, nhưng ánh mắt của tất cả mọi người gần như đều vô thức rơi lên người anh.
Lục Tinh Dã.
Đỉnh lưu quốc dân.
Cái tên chỉ cần xuất hiện ba giây trong trailer cũng có thể khiến mạng xã hội nổ tung.
Anh đi giữa ánh đèn trắng lạnh, gương mặt đẹp đến mức gần như xa cách. Sống mũi cao, đường hàm sắc, đôi mắt đen nhạt không có cảm xúc rõ ràng.
Anh giống một người đã quen đứng trên cao.
Quen được người khác ngước nhìn.
Cũng quen không để bất kỳ ai dễ dàng bước vào thế giới của mình.
Hạ Nhiên nhìn anh.
Lục Tinh Dã cũng nhìn cô.
Khoảng cách giữa hai người không xa.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, hành lang như bị kéo dài ra vô tận.
Nhân viên xung quanh lập tức nhận ra bầu không khí khác thường. Có người đang nói chuyện cũng chợt im bặt. Có người giả vờ cúi đầu xem tài liệu, nhưng ánh mắt vẫn không nhịn được mà lướt qua hai người.
Lục Tinh Dã dừng lại trước mặt cô.
Anh nhìn cô vài giây, khóe môi khẽ động.
"Lâu rồi không gặp."
Giọng anh rất thấp.
Không nghe ra vui hay giận.
Hạ Nhiên ngước mắt nhìn anh.
Người đàn ông trước mặt vẫn có gương mặt từng khiến cô chỉ cần nhìn một lần đã thấy yên tâm.
Nhưng ánh mắt anh bây giờ lại lạnh đến mức khiến người ta đau.
Cô khẽ cong môi.
"Lâu rồi không gặp, Lục lão sư."
Hai chữ "lão sư" vừa rơi xuống, ánh mắt Lục Tinh Dã lập tức lạnh đi.
"Lão sư?"
Anh nhìn cô, giọng rất thấp.
"Thẩm Hạ Nhiên, cô gọi tôi như vậy, không thấy buồn cười sao?"
Hạ Nhiên đáp:
"Vậy anh muốn tôi gọi anh là gì?"
Cô dừng lại một chút.
"Người cũ?"
"Hay người năm đó chính tay kết án tôi?"
Không khí lập tức đông lại.
Tiểu Mễ đứng sau lưng Hạ Nhiên căng thẳng đến mức không dám thở mạnh. Quản lý của Lục Tinh Dã cũng vô thức nhìn quanh, sợ gần đó có người đang quay lén.
Lục Tinh Dã nhìn cô.
Ánh mắt anh giống mặt hồ đóng băng, không có chút gợn sóng.
"Cô vẫn giỏi như vậy."
"Giỏi đứng trước ánh đèn."
"Giỏi giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra."
Đầu ngón tay Hạ Nhiên khẽ siết lại.
Rất nhanh.
Nhanh đến mức không ai nhìn thấy.
Cô ngẩng đầu, nụ cười trên môi vẫn không đổi.
"Còn anh vẫn giỏi như vậy."
"Giỏi tin người ngoài."
"Giỏi quay lưng."
"Giỏi khiến tôi nhớ lại vì sao mình không nên gặp anh."
Ánh mắt Lục Tinh Dã trầm xuống.
Trong khoảnh khắc, thứ gì đó sắc bén lướt qua giữa hai người.
Như dao.
Không chảy máu, nhưng đủ đau.
Đúng lúc ấy, một nhân viên hậu trường bưng khay nước đi ngang qua, thấy bầu không khí không đúng, vội vàng bước tới phá vỡ khoảng lặng.
"Hạ Nhiên lão sư, Lục lão sư, hai vị dùng nước không ạ?"
Trên khay có cà phê đá, nước suối và trà nóng.
Tiểu Mễ vừa định lấy trà nóng cho Hạ Nhiên, nhân viên đã đưa nhầm ly cà phê đá về phía cô.
Hạ Nhiên chưa kịp nhận, Lục Tinh Dã đã vô thức lên tiếng.
"Cô ấy không uống đá."
Cả hành lang yên tĩnh.
Ngay cả chính Lục Tinh Dã cũng khựng lại.
Hạ Nhiên nhìn anh.
Ánh mắt cô rất nhạt, nhưng đáy mắt như có thứ gì đó bị chạm vào.
Một giây sau, cô nhận lấy ly cà phê đá từ tay nhân viên.
"Khẩu vị con người cũng sẽ thay đổi."
Nói xong, cô uống một ngụm.
Vị đắng lạnh vừa chạm đầu lưỡi, dạ dày cô đã hơi co lại.
Nhưng cô không nhíu mày.
Chỉ bình tĩnh cầm ly cà phê trong tay.
Lục Tinh Dã nhìn cô.
Ánh mắt càng tối.
Hạ Nhiên nghiêng người đi qua anh.
"Xin phép. Tôi còn lịch chụp."
Váy đen lướt qua hành lang, giống một vệt mực lạnh cắt ngang ánh đèn trắng.
Lục Tinh Dã đứng yên tại chỗ.
Quản lý phía sau anh nhíu mày, thấp giọng nói:
"Tinh Dã, cậu kiềm chế một chút. Tổ chương trình này thích nhất là cắt ghép drama. Nếu cậu và cô ấy bị quay lại đoạn vừa rồi, tối nay khỏi cần ngủ."
Lục Tinh Dã thu mắt lại.
"Quay thì quay."
Quản lý nghẹn họng.
"Cậu điên à?"
Lục Tinh Dã không đáp.
Anh nhìn về phía Hạ Nhiên vừa biến mất, ánh mắt lạnh nhạt nhưng bàn tay bên người lại siết nhẹ.
Phòng chụp poster được bố trí ở cuối hành lang.
Hạ Nhiên vừa bước vào, nhiếp ảnh gia đã lập tức sáng mắt.
Nền chụp màu đen, ánh sáng trắng từ hai bên hắt xuống, khói sân khấu mỏng lững lờ dưới chân. Cô đứng giữa khung hình, chỉ cần hơi nghiêng mặt, cả ekip dường như đều yên tĩnh trong vài giây.
Có những người sinh ra đã hợp với ánh đèn.
Thẩm Hạ Nhiên là kiểu người như vậy.
Dù bên ngoài có bao nhiêu tiếng mắng, chỉ cần cô đứng trước ống kính, mọi thứ lại tự động biến thành sân khấu của cô.
Nhiếp ảnh gia liên tục bấm máy.
"Rất tốt, ánh mắt lạnh hơn một chút."
"Đúng rồi, giữ như vậy."
"Nghiêng vai sang trái, đẹp lắm."
Hạ Nhiên phối hợp hoàn hảo.
Đến khi buổi chụp riêng gần kết thúc, cửa phòng chụp bị đẩy ra. Một nhân viên chạy vào, trên mặt có vẻ khó xử.
"Xin lỗi chị Hạ Nhiên, tổ đạo diễn vừa thông báo... lát nữa cần chụp thêm một bộ poster đôi."
Tiểu Mễ lập tức ngẩng đầu.
"Poster đôi? Với ai?"
Nhân viên nhìn Hạ Nhiên, giọng nhỏ đi.
"Với... Lục Tinh Dã lão sư."
Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh.
Tiểu Mễ cau mày.
"Trong lịch trình gửi cho chúng tôi không có mục này."
"Đúng là ban đầu không có." Nhân viên vội giải thích. "Nhưng hiện tại hot search của hai vị đang quá cao, tổ đạo diễn muốn nhân cơ hội đẩy nhiệt cho chương trình. Chỉ là poster quảng bá thôi, sẽ không có động tác thân mật."
Tiểu Mễ còn muốn nói gì đó, nhưng Hạ Nhiên đã lên tiếng trước.
"Chụp."
Tiểu Mễ kinh ngạc nhìn cô.
"Chị Nhiên..."
Hạ Nhiên nhìn mình trong gương.
Son môi đỏ sẫm, mắt kẻ sắc, váy đen ôm lấy thân hình mảnh mai.
Trên gương mặt ấy không có chút dao động nào.
"Nếu đã đến đây, chị không định trốn."
Mười phút sau, Lục Tinh Dã bước vào phòng chụp.
Anh đã thay một bộ vest khác, vẫn là màu đen, cổ áo hơi mở, khí chất lạnh lùng đến mức gần như có thể ép người khác lùi lại.
Nhiếp ảnh gia nhìn hai người đứng cùng khung hình, mắt sáng lên rõ rệt.
"Rất tốt, visual quá hợp. Hai người đứng gần hơn một chút."
Hạ Nhiên không động.
Lục Tinh Dã cũng không động.
Nhiếp ảnh gia hơi ngượng.
"À... chỉ cần gần hơn một chút thôi. Không cần quá thân mật."
Cuối cùng, Hạ Nhiên bước lên nửa bước.
Lục Tinh Dã cúi mắt nhìn cô.
Khoảng cách giữa họ được rút ngắn đến mức người ngoài nhìn vào có thể cảm thấy ám muội, nhưng chỉ có hai người biết bầu không khí ở giữa lạnh đến mức nào.
Máy ảnh vang lên liên tục.
"Rất đẹp."
"Ánh mắt tốt lắm."
"Thêm một tấm nhìn nhau được không?"
Hạ Nhiên ngẩng đầu.
Lục Tinh Dã cúi xuống.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Ống kính bắt trọn khoảnh khắc đó.
Một giây.
Hai giây.
Ba giây.
Rõ ràng không ai nói gì, nhưng xung quanh như có thứ gì đó căng lên.
Nhiếp ảnh gia kích động bấm máy liên tục.
"Đẹp! Chính là cảm giác này!"
Hạ Nhiên là người dời mắt trước.
Lục Tinh Dã nhìn cô, giọng rất khẽ:
"Cô diễn tốt hơn trước rồi."
Hạ Nhiên không nhìn anh.
"Anh cũng vậy."
"Cô nghĩ tôi đang diễn?"
"Chẳng lẽ không phải?"
Lục Tinh Dã im lặng.
Đúng lúc này, điện thoại của Tiểu Mễ rung lên.
Cô cúi đầu nhìn.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
Hạ Nhiên đi tới.
"Sao vậy?"
Tiểu Mễ vội tắt màn hình.
"Không có gì."
Hạ Nhiên nhìn cô.
"Đưa chị xem."
Tiểu Mễ do dự vài giây, cuối cùng vẫn đưa điện thoại qua.
Trên màn hình là một bức ảnh mới bị đẩy lên hot search.
Trong ảnh, Diệp San San ngồi trong xe riêng của Lục Tinh Dã. Ánh đèn trong xe rất tối, nhưng vẫn có thể nhìn thấy cô nghiêng người về phía anh, khoảng cách gần đến mức như sắp hôn nhau.
Dòng tiêu đề rất chói mắt.
Lục Tinh Dã Diệp San San hẹn hò.
Bạn gái tin đồn hiện tại của đỉnh lưu lộ ảnh thân mật.
Hạ Nhiên nhìn bức ảnh vài giây.
Không nói gì.
Tiểu Mễ thấp giọng:
"Chị, ảnh này có thể là góc chụp thôi."
Hạ Nhiên tắt màn hình.
"Có phải góc chụp hay không, liên quan gì đến chị?"
Nói xong, cô trả điện thoại lại cho Tiểu Mễ.
Giọng cô rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức Tiểu Mễ càng thấy khó chịu.
Cùng lúc đó, loa thông báo của tổ chương trình vang lên.
"Xin mời hai cố vấn Lục Tinh Dã và Thẩm Hạ Nhiên chuẩn bị cho phần công bố sân khấu mở màn."
"Tiết mục mở màn mùa này sẽ do hai vị cùng thực hiện."
Hạ Nhiên ngẩng đầu.
Cô vừa gặp lại người từng làm mình đau nhất.
Và cũng vừa biết, hiện tại bên cạnh anh đã có người khác.
Bình luận (Cô còn dám xuất hiện trước mặt tôi?) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận