Tôi Từng Là Bí Mật Của Đỉnh Lưu

Tôi lấy tư cách gì để để ý?

Cập nhật: 04/06/2026 1 lượt xem

Sáng hôm sau, Bắc Minh đổ mưa.

Mưa không lớn, nhưng dai dẳng. Những vệt nước mỏng trượt dài trên cửa kính xe, làm cả thành phố như bị phủ một lớp sương xám lạnh lẽo.

Thẩm Hạ Nhiên ngồi ở ghế sau xe bảo mẫu, trên người mặc áo khoác đen, tóc buộc thấp sau gáy. Gương mặt cô không trang điểm đậm như tối qua, chỉ thoa một lớp son nhạt, nhưng đôi mắt vẫn lạnh và tỉnh táo.

Tiểu Mễ ngồi bên cạnh, tay ôm laptop, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại.

"Chị Nhiên, bên chương trình gửi lịch rồi. Sáng nay họp với tổ đạo diễn, sau đó thử vocal. Chiều tập sân khấu với Lục Tinh Dã."

Hạ Nhiên nhắm mắt dựa vào lưng ghế.

"Ừ."

Tiểu Mễ nhìn cô.

"Chị ngủ được không?"

"Được một chút."

Thật ra không được.

Cả đêm qua, cô gần như chỉ nhìn hai hot search nằm sát nhau đến phát ngán.

Một cái là tên cô.

Một cái là tên Diệp San San.

Ở giữa đều có ba chữ Lục Tinh Dã.

Buồn cười thật.

Nhiều năm không gặp, lần đầu tên cô và tên anh xuất hiện cùng nhau, bên cạnh anh lại có thêm một người khác.

Xe dừng trước bãi đỗ riêng của tòa nhà truyền hình.

Bên ngoài đã có không ít phóng viên và paparazzi chờ sẵn. Bọn họ vừa nhìn thấy xe của Hạ Nhiên, lập tức ùa lên như đàn cá ngửi thấy mùi máu.

Bảo vệ nhanh chóng chắn thành một hàng.

Cửa xe mở ra.

Hạ Nhiên bước xuống.

Ống kính lập tức chĩa tới.

"Hạ Nhiên! Cô có thể nói gì về tin đồn giữa Lục Tinh Dã và Diệp San San không?"

"Cô có biết Diệp San San sẽ là khách mời của The Final Stage không?"

"Có người nói cô đang cố dùng sân khấu chung với Lục Tinh Dã để tạo nhiệt, cô phản hồi thế nào?"

Tiểu Mễ tức đến nhíu mày.

Nhưng Hạ Nhiên không dừng lại.

Cô đi thẳng vào trong, gót giày giẫm lên nền đá ướt, từng bước rất ổn.

Một phóng viên cố chen tới gần.

"Hạ Nhiên, cô có thấy ngại khi bị đặt cạnh bạn gái tin đồn hiện tại của Lục Tinh Dã không?"

Bước chân Hạ Nhiên khựng lại.

Cô quay đầu.

Ánh đèn flash lóe lên liên tục trên gương mặt cô.

Hạ Nhiên nhìn thẳng vào ống kính, giọng rất bình tĩnh:

"Tôi đến đây để tập sân khấu."

"Không phải để bình luận chuyện tình cảm của người khác."

Nói xong, cô quay người đi vào trong.

Cửa kính khép lại sau lưng cô.

Tiếng ồn bị chặn bên ngoài.

Trong đại sảnh, nhân viên chương trình đứng chờ đã lâu. Vừa thấy cô, người đó lập tức bước tới, thái độ cẩn thận hơn hôm qua rất nhiều.

"Hạ Nhiên lão sư, phòng tập vocal ở tầng tám."

Hạ Nhiên gật đầu.

"Đi thôi."

Phòng tập vocal nằm ở tầng tám.

Khi Hạ Nhiên bước vào, trong phòng chỉ có vài nhân viên âm nhạc và một chiếc piano đen đặt ở giữa. Cửa kính lớn nhìn ra thành phố mưa xám bên ngoài, ánh sáng lạnh phủ lên mặt đàn, tạo cảm giác vừa sạch sẽ vừa xa cách.

Nhạc sĩ phụ trách sân khấu mở màn tên là Từ Nghiêu, khoảng hơn ba mươi tuổi, tóc dài buộc sau gáy, tính tình khá thẳng.

Anh đưa bản nhạc cho Hạ Nhiên.

"Đây là bản phối mới của Sau Ánh Đèn. Vì sân khấu mở màn cần cao trào hơn, chúng tôi thêm một đoạn bridge ở giữa. Cô xem qua trước."

Hạ Nhiên nhận lấy.

Đầu ngón tay cô dừng lại ở tên bài hát trong vài giây.

Sau Ánh Đèn.

Ba chữ đơn giản.

Nhưng chỉ cần nhìn thôi, trong lồng ngực vẫn giống như có thứ gì đó rất nhỏ khẽ cựa mình.

Cô cúi mắt đọc bản nhạc.

Từ Nghiêu quan sát cô.

"Cô từng nghe bài này rồi đúng không?"

Hạ Nhiên không ngẩng đầu.

"Tối qua anh cũng nghe thấy rồi."

"Tôi hỏi thật."

"Vậy tôi cũng trả lời thật. Từng nghe."

Từ Nghiêu gõ nhẹ lên mặt đàn.

"Cô hát thử đoạn đầu đi."

Hạ Nhiên đặt bản nhạc lên giá.

Âm đàn vang lên.

Tiếng piano rất nhẹ.

Những nốt đầu tiên rơi xuống căn phòng yên tĩnh như giọt mưa chạm vào mặt hồ.

Hạ Nhiên đứng trước micro.

Cô nhắm mắt.

Khoảnh khắc ấy, cả phòng tập như lặng đi.

Rồi cô cất giọng.

Giọng hát của Hạ Nhiên không phải kiểu ngọt ngào mềm mại. Nó trong, lạnh, nhưng có độ khàn rất nhẹ ở cuối câu, giống một vết xước mỏng trên thủy tinh.

Rất đẹp.

Cũng rất đau.

Từ Nghiêu đang lật bản nhạc, động tác chợt dừng lại.

Mấy nhân viên trong phòng vô thức nhìn nhau.

Bọn họ đều là người làm âm nhạc, nghe qua rất nhiều sân khấu, rất nhiều bản thu. Nhưng có những giọng hát chỉ cần cất lên, người ta sẽ biết nó không phải đang trình diễn kỹ thuật.

Mà là đang kể một thứ từng thật sự xảy ra.

Hạ Nhiên hát đến câu cuối của đoạn verse thì dừng lại.

Từ Nghiêu im lặng vài giây.

Sau đó anh hỏi:

"Cô chắc là chỉ từng nghe bài này thôi chứ?"

Hạ Nhiên mở mắt.

"Anh muốn nói gì?"

Từ Nghiêu nhìn cô.

"Cảm giác của cô với bài này quá sâu."

Hạ Nhiên rời khỏi micro.

"Ca sĩ nên có cảm giác với bài hát. Đây không phải chuyện lạ."

Đúng lúc này, cửa phòng tập mở ra.

Lục Tinh Dã bước vào.

Anh mặc áo sơ mi đen, tay áo xắn đến khuỷu tay, trên cổ còn đeo tai nghe kiểm âm. So với bộ vest lạnh lùng tối qua, dáng vẻ hôm nay ít xa cách hơn một chút, nhưng ánh mắt vẫn khiến người khác khó lại gần.

Phía sau anh là quản lý và một trợ lý âm nhạc.

Không khí trong phòng lập tức thay đổi.

Từ Nghiêu khụ một tiếng.

"Đến đúng lúc. Hai người thử luôn đoạn song ca."

Hạ Nhiên nhìn Lục Tinh Dã.

Lục Tinh Dã cũng nhìn cô.

Không ai chào hỏi.

Từ Nghiêu cầm bản nhạc, giả vờ không thấy bầu không khí kỳ lạ giữa hai người.

"Đoạn đầu Hạ Nhiên hát trước. Tinh Dã vào ở câu thứ ba. Đến điệp khúc thì bè hòa. Hai người không cần đứng quá gần, đây là sân khấu âm nhạc, không phải sân khấu tình yêu."

Nói xong, anh lại thấy câu này có vẻ không ổn.

Trong phòng càng yên tĩnh hơn.

Tiểu Mễ cúi đầu giả vờ xem điện thoại.

Quản lý của Lục Tinh Dã ho nhẹ.

Từ Nghiêu tự cứu mình:

"Ý tôi là tập trung vào giọng hát."

Hạ Nhiên bước đến trước micro bên trái.

Lục Tinh Dã đứng ở micro bên phải.

Khoảng cách giữa hai người chưa đến hai mét.

Âm nhạc vang lên lần nữa.

Hạ Nhiên cất giọng trước.

Vẫn là giọng hát lạnh và trong ấy.

Đến câu thứ ba, Lục Tinh Dã vào.

Giọng anh trầm hơn cô rất nhiều. Không quá nặng kỹ thuật, nhưng có độ sâu đặc biệt, giống một lớp bóng tối vừa đủ phủ lên ánh sáng.

Hai giọng hát chạm vào nhau.

Cả phòng tập lặng đi.

Từ Nghiêu vốn đang cầm bút ghi chú, nhưng sau vài câu, anh quên cả viết.

Quá hợp.

Không phải kiểu hợp vì âm vực vừa vặn.

Mà là kiểu hợp đến mức khiến người nghe có cảm giác hai người này từng hát cùng nhau rất nhiều lần.

Biết đối phương sẽ ngắt ở đâu.

Biết đối phương sẽ kéo dài chữ nào.

Biết lúc nào nên lùi lại, lúc nào nên đẩy lên.

Giống như ký ức cơ thể.

Không cần nhìn nhau.

Không cần nhắc.

Vẫn có thể tìm thấy nhau trong cùng một nhịp.

Đúng lúc đó, cửa phòng tập lại được đẩy ra.

Một người phụ nữ mặc áo khoác màu kem bước vào.

Mái tóc dài buông nhẹ sau vai, gương mặt thanh tú, nụ cười dịu dàng.

Diệp San San.

Cô mang theo mấy túi cà phê và bánh ngọt.

"Xin lỗi, em đến có làm phiền mọi người không?"

Mấy nhân viên lập tức cười nói không sao.

Diệp San San đi tới, đưa đồ uống cho từng người rất tự nhiên.

Cuối cùng, cô dừng lại trước mặt Lục Tinh Dã.

Trong tay cô là một cốc nước ấm.

"Cổ họng anh không tốt, đừng uống lạnh."

Cả phòng hơi yên tĩnh.

Một câu rất nhẹ.

Nhưng đủ thân mật.

Hạ Nhiên đang cúi đầu nhìn bản nhạc.

Đầu ngón tay cô hơi khựng lại.

Rất nhanh.

Nhanh đến mức chỉ có Tiểu Mễ đứng cạnh mới nhìn thấy.

Lục Tinh Dã không nhận ngay.

Anh nhìn Hạ Nhiên.

Hạ Nhiên lại như không hề để ý.

Cô nói với Từ Nghiêu:

"Từ lão sư, tập tiếp được chưa?"

Từ Nghiêu nhìn bầu không khí trong phòng, đột nhiên cảm thấy chương trình này không cần biên kịch cũng đủ drama.

Anh gật đầu.

"Được. Tập lại đoạn điệp khúc."

Âm nhạc vang lên.

Lần này, Hạ Nhiên vào lệch nửa nhịp.

Rất nhỏ.

Người bình thường gần như không nghe ra.

Nhưng Lục Tinh Dã nghe thấy.

Từ Nghiêu cũng nghe thấy.

Từ Nghiêu dừng đàn.

"Vào lại."

Hạ Nhiên gật đầu.

"Xin lỗi."

Cô hát lại lần nữa.

Lần này không sai.

Nhưng Lục Tinh Dã nhìn cô rất lâu.

Sau buổi tập, Hạ Nhiên rời khỏi phòng trước.

Hành lang bên ngoài ít người hơn. Cửa kính cuối hành lang mở ra ban công nhỏ, gió mưa thổi vào mang theo hơi lạnh.

Hạ Nhiên vừa đi tới khúc quanh, phía sau đã vang lên tiếng bước chân.

"Hạ Nhiên."

Cô dừng lại.

Không quay đầu.

Lục Tinh Dã đứng sau lưng cô.

"Hôm nay cô phân tâm."

Hạ Nhiên cười nhạt.

"Lục lão sư nghĩ nhiều rồi."

"Vì Diệp San San?"

Câu hỏi rơi xuống.

Không khí yên tĩnh.

Hạ Nhiên chậm rãi quay lại nhìn anh.

"Anh đang hẹn hò với cô ấy?"

Lục Tinh Dã im lặng.

Chính sự im lặng đó đã đủ rõ.

Hạ Nhiên nhìn anh rất lâu.

Sau đó cô khẽ cười.

"Vậy chúc mừng anh."

Lục Tinh Dã cau mày.

"Cô thật sự không để ý?"

Hạ Nhiên nhìn anh.

Ánh mắt rất bình tĩnh.

Nhưng trong sự bình tĩnh ấy có một vết lạnh rất sâu.

"Lục Tinh Dã, tôi lấy tư cách gì để để ý?"

Anh cứng người.

Hạ Nhiên tiếp tục:

"Anh có người hiện tại của anh."

"Tôi có cuộc sống hiện tại của tôi."

"Chúng ta chỉ cần hoàn thành sân khấu này là được."

Nói xong, cô xoay người rời đi.

Đi đến cuối hành lang, dạ dày cô bỗng đau nhói.

Có lẽ vì ly cà phê đá tối qua.

Cũng có lẽ vì cả ngày chưa ăn gì.

Hạ Nhiên vịn nhẹ vào tường.

Đúng lúc đó, một bàn tay đưa tới trước mặt cô.

Trong tay người đó là hộp thuốc đau dạ dày và một túi cháo nóng.

Hạ Nhiên ngẩng đầu.

Cố Dạ Bạch đứng trước mặt cô.

Anh mặc áo khoác xám, tóc hơi ướt vì mưa. Dáng người cao, khí chất sạch sẽ trầm ổn, không giống người đứng dưới ánh đèn sân khấu, mà giống người quen ở phía sau điều khiển mọi thứ.

Cố Dạ Bạch.

Nhà sản xuất âm nhạc đứng sau album trở lại của Thẩm Hạ Nhiên.

Cũng là người đã kéo cô ra khỏi khoảng thời gian tăm tối nhất.

Anh nhìn cô.

Không hỏi cô có sao không.

Không hỏi cô có đau lòng không.

Anh chỉ nói:

"Ăn trước đã."

Hạ Nhiên nhìn anh.

"Anh đến đây làm gì?"

"Em không nghe điện thoại."

"Em đang tập."

"Anh biết."

Cố Dạ Bạch nhìn sắc mặt cô.

"Nhưng em lại quên ăn."

Giọng anh rất bình tĩnh.

Tự nhiên đến mức như thể anh đã chăm sóc cô như vậy rất nhiều lần.

Hạ Nhiên im lặng vài giây.

Cuối cùng vẫn nhận lấy thuốc.

Ở phía xa, Lục Tinh Dã nhìn thấy cảnh đó.

Ánh mắt anh dừng trên hộp thuốc trong tay Cố Dạ Bạch.

Đó là thuốc đau dạ dày.

Trước kia, anh cũng từng biết Hạ Nhiên hay đau dạ dày.

Nhưng hiện tại, người nhớ chuyện đó không phải anh.

Mà là một người đàn ông khác.

Cố Dạ Bạch đỡ Hạ Nhiên rời đi.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Lục Tinh Dã nhận ra một chuyện rất rõ ràng.

Thời gian của cô cũng không dừng lại để chờ anh.

Bình luận (Tôi lấy tư cách gì để để ý?) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận