Tôi Từng Là Bí Mật Của Đỉnh Lưu

Bạn gái tin đồn và người đứng cạnh cô

Cập nhật: 04/06/2026 0 lượt xem

Tin Cố Dạ Bạch xuất hiện ở hậu trường The Final Stage bị tung lên mạng ngay trong đêm.

Bức ảnh chụp từ xa.

Trong ảnh, Cố Dạ Bạch đứng bên cạnh Thẩm Hạ Nhiên, một tay cầm túi cháo, một tay đưa thuốc cho cô.

Khoảng cách không quá gần.

Cũng không có động tác thân mật.

Nhưng ánh mắt của anh quá dịu.

Dịu đến mức chỉ cần nhìn ảnh cũng biết, đây không phải sự quan tâm xã giao.

Truyền thông lập tức ngửi thấy mùi drama.

Một bên là Lục Tinh Dã và Diệp San San.

Một bên là Thẩm Hạ Nhiên và Cố Dạ Bạch.

Bốn cái tên nằm cùng nhau, đủ khiến hot search sáng hôm sau nổ tung.

Lục Tinh Dã Diệp San San nghi vấn hẹn hò.

Cố Dạ Bạch đưa thuốc cho Thẩm Hạ Nhiên.

The Final Stage tình cũ người mới.

Bình luận nhanh chóng chia thành nhiều phe.

"Vậy là cả hai đều có người mới rồi?"

"Thẩm Hạ Nhiên và Cố Dạ Bạch cũng đẹp đôi mà."

"Lục Tinh Dã có Diệp San San rồi, đừng kéo Hạ Nhiên nữa."

"Nhưng ánh mắt Lục Tinh Dã nhìn Hạ Nhiên hôm qua không giống hết tình."

"Diệp San San mới là người hiện tại, Thẩm Hạ Nhiên đừng chen vào."

"Tôi lại thấy Cố Dạ Bạch tử tế hơn Lục Tinh Dã nhiều."

Trong phòng nghỉ, Tiểu Mễ đọc bình luận đến mức tức nghẹn.

"Chị, đám truyền thông này đúng là không có gì cũng viết thành có. Anh Dạ Bạch chỉ đưa thuốc thôi mà."

Hạ Nhiên ngồi trên sofa, đang xem lại bản phối Sau Ánh Đèn.

"Trong mắt họ, sự thật không quan trọng."

Tiểu Mễ nhìn cô.

"Vậy cái gì quan trọng?"

"Chuyện nào có thể bán được."

Tiểu Mễ nghẹn lời.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Hạ Nhiên rung lên.

Là tin nhắn của Cố Dạ Bạch.

Anh chỉ gửi một câu.

Đã xử lý truyền thông phía anh. Em cứ tập trung ghi hình.

Hạ Nhiên nhìn dòng chữ ấy một lúc.

Sau đó trả lời:

Cảm ơn.

Gửi xong, cô đặt điện thoại xuống.

Tiểu Mễ nhìn thấy, nhỏ giọng hỏi:

"Chị, anh Dạ Bạch có bị ảnh hưởng không?"

"Anh ấy quen rồi."

"Nhưng lần này bị kéo vào cùng Lục Tinh Dã và Diệp San San..."

Hạ Nhiên im lặng.

Cô không muốn kéo Cố Dạ Bạch vào chuyện của mình.

Càng không muốn để anh trở thành công cụ đối trọng trong một câu chuyện mà ngay cả cô cũng không biết nên gọi là gì.

Tình cũ?

Người cũ?

Hay một đoạn quá khứ đã thối rữa từ lâu nhưng vẫn không chịu chết hẳn?

Tiếng gõ cửa vang lên.

Nhân viên chương trình bước vào, trên mặt mang theo nụ cười hơi cứng.

"Hạ Nhiên lão sư, lát nữa sẽ có một phần ghi hình hậu trường ngắn. Đạo diễn muốn mời cô, Lục lão sư, Diệp San San lão sư và Cố Dạ Bạch lão sư cùng xuất hiện."

Tiểu Mễ lập tức đứng bật dậy.

"Cùng xuất hiện? Vì sao?"

Nhân viên cười gượng.

"Chỉ là phần giao lưu âm nhạc thôi. Diệp lão sư là khách mời, Cố lão sư là nhà sản xuất album của chị Hạ Nhiên, mọi người cùng trao đổi về sân khấu..."

Tiểu Mễ cười lạnh.

"Giao lưu âm nhạc hay giao lưu hot search?"

Nhân viên không dám trả lời.

Hạ Nhiên gấp bản nhạc lại.

"Thời gian?"

"Hai mươi phút nữa, phòng nghỉ chung tầng chín."

"Được."

Tiểu Mễ quay sang nhìn cô.

"Chị Nhiên!"

Hạ Nhiên đứng dậy.

"Nếu chương trình đã muốn nhiệt, chị không xuất hiện thì họ cũng sẽ tự viết."

"Ít nhất khi chị có mặt, lời nào nên nói, lời nào không nên nói, chị tự quyết."

Hai mươi phút sau, phòng nghỉ chung tầng chín.

Ánh sáng trong phòng được điều chỉnh rất đẹp. Sofa màu xám đặt giữa phòng, phía sau là poster khổng lồ của The Final Stage. Trên bàn có cà phê, nước hoa quả và vài phần bánh nhỏ.

Khi Hạ Nhiên bước vào, Lục Tinh Dã đã có mặt.

Anh ngồi một bên sofa, trên tay cầm kịch bản ghi hình. Áo sơ mi đen, quần tây tối màu, cổ tay đeo chiếc đồng hồ bạc quen thuộc.

Diệp San San ngồi bên cạnh anh.

Khoảng cách không quá gần, nhưng cũng không xa.

Vừa nhìn đã thấy quen thuộc.

Như thể hai người vốn nên ngồi như vậy.

Diệp San San thấy Hạ Nhiên đi vào, lập tức mỉm cười.

"Chị Hạ Nhiên."

Hạ Nhiên gật đầu.

"Diệp tiểu thư."

Lục Tinh Dã ngẩng mắt nhìn cô.

Ánh mắt anh lướt qua sắc mặt cô, rồi dừng lại trên chai nước ấm trong tay cô.

Không phải đồ của chương trình.

Là loại nước Cố Dạ Bạch thường chuẩn bị cho cô.

Ngay sau đó, Cố Dạ Bạch cũng bước vào.

Anh mặc áo khoác xám nhạt, tay cầm một tập tài liệu âm nhạc. Vẻ mặt trầm ổn, không bị bầu không khí kỳ lạ trong phòng ảnh hưởng.

Anh đi đến bên cạnh Hạ Nhiên rất tự nhiên.

"Em để quên bản sửa lời ở chỗ anh."

Nói xong, anh đưa tài liệu cho cô.

Hạ Nhiên nhận lấy.

"Cảm ơn."

Cố Dạ Bạch nhìn cô.

"Đã ăn sáng chưa?"

Hạ Nhiên còn chưa trả lời, Tiểu Mễ đứng sau lưng đã nhỏ giọng nói:

"Ăn được nửa hộp cháo."

Cố Dạ Bạch khẽ nhíu mày.

"Nửa hộp?"

Hạ Nhiên bình tĩnh đáp:

"Đủ rồi."

"Không đủ."

Giọng anh không nặng, nhưng rất chắc.

"Buổi chiều còn tập vũ đài."

Trong phòng yên tĩnh đi một chút.

Diệp San San khẽ cười.

"Hạ Nhiên, cô và Cố lão sư thân nhau thật đấy."

Hạ Nhiên nhìn cô.

"Anh ấy là nhà sản xuất album của tôi."

Diệp San San chớp mắt.

"Chỉ vậy thôi sao?"

Không khí hơi khựng.

Lục Tinh Dã nhìn Hạ Nhiên.

Hạ Nhiên chưa kịp nói, Cố Dạ Bạch đã bình tĩnh đáp:

"Không chỉ vậy."

Mọi người nhìn anh.

Cố Dạ Bạch đứng bên cạnh Hạ Nhiên, giọng không cao nhưng rõ ràng:

"Tôi cũng là người đứng về phía cô ấy."

Căn phòng lặng xuống.

Hạ Nhiên nhìn Cố Dạ Bạch.

Im lặng vài giây.

Sau đó cô không phản bác.

Điều này khiến ánh mắt Lục Tinh Dã tối đi.

Diệp San San hơi khựng lại, rồi rất nhanh mỉm cười.

"Vậy tốt quá. Có người đứng về phía chị Hạ Nhiên, tôi cũng yên tâm."

Câu nói rất dịu.

Rất đúng mực.

Nhưng nghe vào tai lại không hiểu sao có chút khó chịu.

Đạo diễn bước vào, nhanh chóng sắp xếp vị trí.

"Lát nữa chúng ta quay một đoạn giao lưu ngắn thôi. Không cần căng thẳng. Chủ yếu nói về sân khấu mở màn, cảm nhận khi hợp tác, và một chút chia sẻ của khách mời."

Ông ta vừa nói xong, lại nhìn về phía Hạ Nhiên và Lục Tinh Dã.

"À, phần cuối có thể thử một đoạn live ngắn Sau Ánh Đèn. Hai vị thấy được không?"

Hạ Nhiên đáp:

"Được."

Lục Tinh Dã cũng nói:

"Được."

Cố Dạ Bạch ngồi ở ghế bên trái Hạ Nhiên.

Diệp San San ngồi bên phải Lục Tinh Dã.

Bốn người trong cùng một khung hình.

Đạo diễn vừa nhìn monitor, mắt đã sáng lên.

Quá đẹp.

Cũng quá căng.

Không cần kịch bản gì thêm, chỉ cần bốn người ngồi đó thôi cũng đủ khiến người xem không nỡ rời mắt.

Ghi hình bắt đầu.

MC hỏi vài câu cơ bản về chương trình.

Diệp San San trả lời rất khéo, luôn dịu dàng, luôn đúng mực. Cô nói mình rất mong chờ sân khấu của Lục Tinh Dã và Hạ Nhiên, cũng tin rằng hai người sẽ mang đến một màn trình diễn đáng nhớ.

Khi nhắc đến Lục Tinh Dã, cô luôn dùng giọng rất tự nhiên.

Không quá thân mật.

Nhưng đủ để người khác cảm thấy họ khác với quan hệ đồng nghiệp bình thường.

Đến lượt Cố Dạ Bạch, anh chỉ nói vài câu về âm nhạc.

"Điểm mạnh của Hạ Nhiên là cảm xúc được nén rất sâu. Cô ấy không hát để khoe kỹ thuật, mà hát như đang mở một cánh cửa."

MC lập tức hỏi:

"Cố lão sư hiểu Hạ Nhiên lão sư thật đấy."

Cố Dạ Bạch nhìn Hạ Nhiên.

Ánh mắt bình tĩnh.

"Vì tôi từng nghe cô ấy hát rất nhiều lần."

Lục Tinh Dã cụp mắt.

Bàn tay đặt trên đầu gối hơi siết lại.

Đến phần live ngắn, Hạ Nhiên và Lục Tinh Dã đứng lên.

Nhạc nền vang lên.

Chỉ là một đoạn điệp khúc ngắn của Sau Ánh Đèn.

Không có sân khấu lớn.

Không có khói.

Không có ánh đèn phức tạp.

Chỉ có hai chiếc micro và một căn phòng ghi hình.

Nhưng khi Hạ Nhiên cất giọng, cả phòng lập tức yên tĩnh.

Lục Tinh Dã vào sau cô hai nhịp.

Hai giọng hát hòa vào nhau.

Một lạnh.

Một trầm.

Một như vết thương chưa lành.

Một như bóng tối không chịu tan.

Diệp San San ngồi dưới, nụ cười trên môi dần nhạt đi.

Cô nhìn Lục Tinh Dã.

Rõ ràng anh vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt.

Nhưng ánh mắt khi hát cùng Hạ Nhiên lại không giống lúc anh hát với bất kỳ ai.

Đó không phải ánh mắt của một người đang diễn.

Cố Dạ Bạch cũng nhìn thấy.

Anh cụp mắt xuống.

Không nói gì.

Đoạn hát kết thúc.

Phòng ghi hình yên tĩnh vài giây rồi vang lên tiếng vỗ tay.

Đạo diễn kích động đến mức đứng dậy.

"Rất tốt! Cảm giác này quá tốt!"

Hạ Nhiên đặt micro xuống.

Cô không nhìn Lục Tinh Dã.

"Xin phép, tôi đi chuẩn bị phần tập chiều."

Nói xong, cô xoay người rời khỏi phòng.

Lục Tinh Dã đứng lại vài giây, rồi cũng đi theo.

Hành lang bên ngoài vắng người hơn.

Hạ Nhiên vừa đi đến khúc quanh, phía sau đã vang lên giọng anh.

"Cố Dạ Bạch là gì của cô?"

Bước chân Hạ Nhiên dừng lại.

Cô quay đầu.

"Vậy Diệp San San là gì của anh?"

Lục Tinh Dã im lặng.

Hạ Nhiên khẽ cười.

"Thấy chưa."

"Anh cũng không trả lời được."

Tinh Dã nhìn cô.

"Tôi và cô ấy không như cô nghĩ."

Hạ Nhiên đáp:

"Anh không cần giải thích."

"Người nên nghe câu đó không phải tôi."

Lục Tinh Dã tiến lên một bước.

"Hạ Nhiên."

Cô ngẩng đầu.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Bao nhiêu năm xa cách, bao nhiêu oán giận, bao nhiêu lời chưa nói, tất cả như bị ép vào một khoảnh khắc rất ngắn.

Hạ Nhiên nói:

"Lục Tinh Dã, anh có người hiện tại của anh."

"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như thể tôi phản bội anh thêm lần nữa."

Anh cứng người.

Hạ Nhiên tiếp tục:

"Anh hỏi Cố Dạ Bạch là gì của tôi sao?"

"Anh ấy là người không cần tôi chứng minh vô tội mới chịu đứng cạnh tôi."

"Cũng là người không để tôi phải đoán mình có phải người ngoài cuộc trong đời anh ấy hay không."

Câu này rất nhẹ.

Nhưng như một nhát dao cắt thẳng qua cổ họng Lục Tinh Dã.

Anh không nói được gì.

Vì cô nói đúng.

Hiện tại, bên cạnh anh có Diệp San San.

Dù anh chưa từng công khai.

Dù anh chưa từng thừa nhận.

Nhưng trong mắt mọi người, Diệp San San đang đứng ở vị trí đó.

Vậy anh dựa vào đâu mà khó chịu khi có người khác đứng cạnh Hạ Nhiên?

Hạ Nhiên không chờ anh trả lời.

Cô xoay người rời đi.

Ở góc hành lang phía sau, Diệp San San đứng yên.

Cô chỉ nghe được vài câu cuối.

Không rõ toàn bộ cuộc đối thoại.

Nhưng đủ để cô biết một chuyện.

Lục Tinh Dã không hề thờ ơ với Thẩm Hạ Nhiên như cô từng nghĩ.

Tối đó, Diệp San San đăng một bức ảnh.

Trong ảnh là bàn tay cô đặt cạnh chiếc đồng hồ bạc của Lục Tinh Dã.

Không lộ mặt.

Không tag tên.

Caption rất ngắn.

Có người nhớ nhắc tôi ăn tối.

Chưa đầy mười phút, hot search bùng lên.

Lục Tinh Dã Diệp San San ngầm công khai.

Hạ Nhiên nhìn thấy bài đăng đó trong phòng nghỉ.

Cô im lặng vài giây.

Sau đó tắt điện thoại.

Tiểu Mễ nhìn cô, lo lắng đến mức không dám nói chuyện.

Hạ Nhiên cầm bút, quay lại bản nhạc Sau Ánh Đèn.

Cô viết xuống vài ký hiệu trên khuông nhạc.

Đầu bút rất ổn.

Nét chữ cũng rất đẹp.

Nhưng khi Tiểu Mễ cúi xuống thu dọn tài liệu, cô nhìn thấy góc giấy bị đầu bút đâm rách một đường rất nhỏ.

Bình luận (Bạn gái tin đồn và người đứng cạnh cô) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận