Tôi Từng Là Bí Mật Của Đỉnh Lưu

Đừng gọi tên tôi như vậy

Cập nhật: 04/06/2026 0 lượt xem

Hot search của Diệp San San không hạ suốt cả đêm.

Có người nhớ nhắc tôi ăn tối.

Một câu rất ngắn.

Một bức ảnh rất mờ.

Nhưng đủ để cả giới giải trí mất ngủ.

Trong ảnh không có mặt Lục Tinh Dã.

Chỉ có chiếc đồng hồ bạc anh thường đeo, đặt cạnh bàn tay trắng nhỏ của Diệp San San. Ánh đèn nhà hàng rất dịu, ly nước bên cạnh phản chiếu một mảng sáng ấm áp, nhìn qua giống như một buổi hẹn riêng tư kín đáo.

Không xác nhận.

Không phủ nhận.

Nhưng chính sự mập mờ đó lại khiến người ta tin hơn bất kỳ lời công khai nào.

Sáng hôm sau, khi Hạ Nhiên đến tòa nhà truyền hình, bên ngoài đã chật kín phóng viên.

Cô vừa bước xuống xe, ánh đèn flash đã ập tới.

"Hạ Nhiên! Cô có biết tối qua Diệp San San đăng ảnh ngầm công khai với Lục Tinh Dã không?"

"Cô và Lục Tinh Dã từng có quá khứ, hiện tại lại cùng hát tình ca, cô có thấy khó xử không?"

"Có phải cô và Cố Dạ Bạch cũng đang hẹn hò không?"

"Quan hệ giữa bốn người rốt cuộc là thế nào?"

Tiểu Mễ đi phía sau, sắc mặt khó coi.

"Xin lỗi, hôm nay chị Hạ Nhiên có lịch tập. Những câu hỏi không liên quan đến công việc, chúng tôi không trả lời."

Nhưng phóng viên không buông.

Một chiếc micro gần như chạm tới vai Hạ Nhiên.

"Hạ Nhiên, cô có phải người thứ ba chen vào giữa Lục Tinh Dã và Diệp San San không?"

Bước chân Hạ Nhiên dừng lại.

Tiểu Mễ lập tức biến sắc.

"Anh nói gì vậy?"

Phóng viên kia vẫn không lùi, ánh mắt sáng lên như đã bắt được điểm nóng.

"Hiện tại trên mạng đều nói Diệp San San mới là bạn gái tin đồn của Lục Tinh Dã. Việc cô xuất hiện và cùng anh ấy hát tình ca liệu có ảnh hưởng đến quan hệ của họ không?"

Bảo vệ muốn kéo người kia ra.

Hạ Nhiên lại giơ tay ngăn lại.

Cô quay đầu nhìn thẳng vào ống kính.

Gương mặt cô rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức không giống một người đang bị ép vào thế khó xử.

"Tôi chỉ trả lời một lần."

Đám phóng viên lập tức yên tĩnh.

Hạ Nhiên nói:

"Tôi đến The Final Stage để làm cố vấn âm nhạc, không phải để chen vào đời tư của bất kỳ ai."

"Quan hệ giữa Lục Tinh Dã và Diệp San San là chuyện của họ."

"Còn tôi và Lục Tinh Dã, ở đây chỉ có quan hệ đồng nghiệp."

Cô dừng lại.

Ánh mắt lạnh hơn một chút.

"Nếu còn ai dùng từ 'người thứ ba' để bôi nhọ tôi, luật sư của tôi sẽ liên hệ."

Nói xong, cô xoay người đi vào trong.

Cửa kính khép lại sau lưng.

Tiếng ồn ào bị chặn ở bên ngoài.

Tiểu Mễ đi theo cô, tức đến mức mắt đỏ lên.

"Đám người đó đúng là quá đáng. Rõ ràng chị chẳng làm gì."

Hạ Nhiên tháo kính râm xuống.

"Trong giới này, không làm gì cũng có thể thành tội."

"Nhưng bọn họ dựa vào đâu mà nói chị là người chen vào?"

Hạ Nhiên không đáp.

Cô nhìn thang máy đang đi xuống từng tầng.

Trong bóng phản chiếu trên cửa kim loại, gương mặt cô vẫn lạnh, vẫn đẹp, vẫn không có vết nứt.

Nhưng trong lòng cô biết.

Có một câu hỏi, dù cô không muốn nghĩ đến, vẫn cứ lặp đi lặp lại.

Nếu Diệp San San thật sự là người hiện tại của Lục Tinh Dã.

Vậy sự xuất hiện của cô bây giờ tính là gì?

Cửa thang máy mở ra.

Hạ Nhiên bước vào.

Tiểu Mễ vẫn đang nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Rõ ràng người quen anh ta trước là chị..."

Hạ Nhiên nhìn con số tầng nhảy lên trên màn hình.

Một lúc sau, cô nói:

"Tiểu Mễ."

"Dạ?"

"Đừng nhắc chuyện trước kia nữa."

Tiểu Mễ khựng lại.

Hạ Nhiên nói rất nhẹ:

"Quen trước không có nghĩa là thắng."

"Càng không có nghĩa là người đó sẽ mãi đứng ở chỗ cũ."

Thang máy yên tĩnh.

Tiểu Mễ không nói nữa.

Đến tầng tám, cửa vừa mở, nhân viên chương trình đã đứng chờ.

"Hạ Nhiên lão sư, hôm nay tổ đạo diễn đổi lịch một chút. Buổi sáng tập sân khấu, buổi chiều quay phần phỏng vấn hậu trường."

Hạ Nhiên gật đầu.

"Biết rồi."

Cô bước về phía phòng tập.

Cửa phòng chưa mở hẳn, bên trong đã vang ra tiếng cười nói.

Giọng Diệp San San rất dễ nhận ra.

Mềm mại.

Dịu dàng.

Như một cốc nước ấm đặt đúng nơi người ta cần.

"Em không biết mọi người thích vị gì, nên mua mỗi loại một ít. Mong mọi người đừng chê."

Nhân viên trong phòng lập tức cười đáp.

"Diệp lão sư khách sáo quá."

"Chị đến còn mang đồ cho cả ekip, tốt quá đi mất."

"Không trách được mọi người đều thích chị."

Hạ Nhiên đứng ngoài cửa một giây.

Tiểu Mễ nhìn sắc mặt cô.

"Chị..."

Hạ Nhiên đẩy cửa bước vào.

Tiếng nói trong phòng hơi dừng lại.

Diệp San San quay đầu, nhìn thấy cô thì lập tức mỉm cười.

"Chị Hạ Nhiên đến rồi."

Hạ Nhiên gật đầu.

"Chào buổi sáng."

Diệp San San cầm một cốc trà nóng trên bàn, đi tới.

"Em có mua trà gừng. Sáng nay trời mưa lạnh, chị uống một chút cho ấm."

Cô đưa cốc trà đến trước mặt Hạ Nhiên.

Động tác tự nhiên.

Nụ cười cũng không có gì để bắt bẻ.

Xung quanh còn có máy quay hậu trường đang mở.

Hạ Nhiên nhìn cốc trà kia.

Rồi nhận lấy.

"Cảm ơn."

Diệp San San cười.

"Không có gì."

Cô quay sang nhìn Lục Tinh Dã đang đứng cách đó không xa.

"Em cũng mua cho anh một cốc nước ấm. Anh đừng uống cà phê lạnh nữa, cổ họng anh vốn không tốt."

Mấy nhân viên lập tức trao đổi ánh mắt.

Ánh mắt ấy rất nhanh.

Nhưng không qua được mắt Hạ Nhiên.

Lục Tinh Dã nhìn cốc nước trong tay Diệp San San, không nhận ngay.

Anh nói:

"Tôi có nước rồi."

Diệp San San hơi khựng.

Nhưng rất nhanh, cô lại cười.

"Vậy để đó lát nữa anh uống."

Cô đặt cốc nước lên bàn bên cạnh anh.

Không ép.

Không giận.

Dáng vẻ vừa đúng mực vừa săn sóc.

Như thể cô đã quá quen với sự lạnh nhạt của anh.

Cũng như thể cô có đủ tư cách để bao dung điều đó.

Hạ Nhiên cụp mắt, đặt cốc trà gừng lên bàn.

Cô không uống.

Từ Nghiêu bước vào, thấy bầu không khí kỳ lạ thì vỗ tay một cái.

"Được rồi, hôm nay chúng ta tập từ đoạn bridge. Chiều phải quay phỏng vấn, đừng để chậm tiến độ."

Mọi người lập tức trở lại vị trí.

Hạ Nhiên đứng trước micro bên trái.

Lục Tinh Dã đứng bên phải.

Khoảng cách giữa hai người không xa, nhưng cũng không gần.

Diệp San San ngồi ở ghế phía sau, tay cầm kịch bản khách mời, ánh mắt yên tĩnh nhìn về phía sân khấu tập.

Từ Nghiêu ngồi trước đàn.

"Ba, hai, một."

Âm nhạc vang lên.

Hạ Nhiên cất giọng trước.

So với hôm qua, giọng cô lạnh hơn.

Không phải lạnh vì thiếu cảm xúc.

Mà là cảm xúc bị nén xuống quá sâu, sâu đến mức mỗi chữ hát ra đều giống như bị phủ một lớp băng mỏng.

Lục Tinh Dã vào sau cô hai nhịp.

Giọng anh vẫn trầm.

Vẫn ổn.

Nhưng khi hai giọng hát hòa vào nhau, bầu không khí trong phòng lập tức thay đổi.

Từ Nghiêu ngẩng đầu.

Những nhân viên đang kiểm tra thiết bị cũng vô thức im lặng.

Diệp San San ngồi bên dưới, nụ cười trên môi dần nhạt đi.

Cô đã từng nghe Lục Tinh Dã hát rất nhiều lần.

Trong phim.

Trong chương trình.

Trong những buổi tiệc sau khi đóng máy, khi mọi người ồn ào muốn anh hát một đoạn.

Anh hát luôn rất hay.

Nhưng cũng luôn rất xa.

Giống như một người có thể đưa giọng hát đến tai mọi người, nhưng không cho bất kỳ ai chạm vào điều sâu nhất trong lòng mình.

Còn bây giờ, khi anh hát cùng Thẩm Hạ Nhiên, cảm giác đó khác hẳn.

Anh vẫn lạnh.

Nhưng cái lạnh ấy không còn là khoảng cách.

Mà giống một vết thương đã bị khơi lại.

Diệp San San siết nhẹ kịch bản trong tay.

Từ Nghiêu dừng đàn.

"Được, đoạn này tốt hơn hôm qua."

Anh nhìn Hạ Nhiên.

"Nhưng Hạ Nhiên, câu cuối của em đừng thu sớm quá. Cảm xúc đang lên thì giữ thêm nửa nhịp."

Hạ Nhiên gật đầu.

"Được."

Từ Nghiêu lại nhìn Lục Tinh Dã.

"Tinh Dã, em đừng ép giọng quá. Đoạn này không phải giận, là giữ lại."

Lục Tinh Dã nhíu mày.

"Giữ lại?"

Từ Nghiêu gật đầu.

"Đúng. Cảm giác như một người muốn kéo người kia lại, nhưng không còn tư cách mở miệng."

Phòng tập bỗng yên tĩnh.

Câu nói đó rơi xuống quá đúng chỗ.

Đúng đến mức ai cũng cảm thấy hơi khó xử.

Hạ Nhiên cụp mắt sửa bản nhạc.

Lục Tinh Dã nhìn cô.

Một giây.

Hai giây.

Rồi anh thu mắt lại.

"Biết rồi."

Từ Nghiêu ho nhẹ.

"Vậy tập lại."

Âm nhạc vang lên lần nữa.

Lần này, khi hát đến đoạn điệp khúc, Lục Tinh Dã vô thức tiến gần hơn nửa bước.

Không phải cố ý.

Chỉ là theo cảm xúc sân khấu.

Hạ Nhiên nhận ra.

Cô không lùi.

Nhưng ánh mắt lạnh đi.

Đến khi nhạc dừng, Từ Nghiêu hài lòng gật đầu.

"Đúng rồi. Khoảng cách này tốt hơn."

Hạ Nhiên tháo tai nghe.

"Tôi nghỉ năm phút."

Cô xoay người đi ra ngoài.

Tiểu Mễ vội đi theo.

Hành lang bên ngoài không có nhiều người.

Hạ Nhiên đứng cạnh máy bán nước tự động, lấy một chai nước suối.

Tiểu Mễ nhìn cô.

"Chị không uống trà Diệp San San đưa à?"

"Không khát."

"Chị rõ ràng khát."

Hạ Nhiên vặn nắp chai nước.

"Vậy thì chị thích nước suối hơn."

Tiểu Mễ mím môi.

"Chị Nhiên, chị không cần phải tỏ ra không sao."

Động tác uống nước của Hạ Nhiên hơi dừng lại.

Tiểu Mễ nhỏ giọng:

"Em biết chị khó chịu."

Hạ Nhiên nhìn cô.

Một lúc sau, cô hỏi:

"Khó chịu thì sao?"

"Khó chịu thì nói ra chứ sao."

"Nói với ai?"

Tiểu Mễ nghẹn lại.

Hạ Nhiên cười rất nhẹ.

"Nói với Lục Tinh Dã rằng chị để ý người hiện tại của anh ấy?"

"Hay nói với Diệp San San rằng tôi từng quen anh ta trước, nên cô đừng đứng gần quá?"

Tiểu Mễ cứng họng.

Hạ Nhiên cúi mắt.

"Tư cách là thứ rất quan trọng."

"Có tư cách mới được ghen."

"Có tư cách mới được hỏi."

"Có tư cách mới được đau trước mặt người khác."

Cô siết nhẹ chai nước trong tay.

"Còn chị thì không có."

Tiểu Mễ nghe mà thấy sống mũi cay.

Đúng lúc này, phía sau vang lên giọng nam trầm thấp.

"Ai nói cô không có?"

Hạ Nhiên quay đầu.

Lục Tinh Dã đứng cách đó vài bước.

Không biết anh đã đến từ lúc nào.

Tiểu Mễ nhìn anh, lập tức cảnh giác.

"Lục lão sư, anh nghe lén người khác nói chuyện có vẻ không hay lắm đâu."

Lục Tinh Dã không nhìn Tiểu Mễ.

Ánh mắt anh chỉ dừng trên người Hạ Nhiên.

Hạ Nhiên bình tĩnh hơn cô tưởng.

Cô đặt chai nước xuống.

"Lục lão sư có việc?"

Lục Tinh Dã nhìn cô.

"Cô vừa nói mình không có tư cách?"

Hạ Nhiên cười nhạt.

"Không phải sao?"

"Tối qua hot search của anh và Diệp San San còn treo đó. Sáng nay cô ấy đến đưa nước cho anh. Cả ekip đều biết quan hệ hai người không bình thường."

Cô dừng lại.

"Anh muốn tôi lấy tư cách gì để để ý?"

Lục Tinh Dã cau mày.

"Tôi và cô ấy không phải như cô nghĩ."

Hạ Nhiên nhìn anh.

"Câu này anh nên nói với truyền thông."

"Cũng nên nói với Diệp San San."

"Không cần nói với tôi."

Ánh mắt Lục Tinh Dã trầm xuống.

"Hạ Nhiên."

"Đừng gọi tên tôi như vậy."

Giọng cô rất nhẹ.

Nhưng lạnh.

"Chúng ta bây giờ chỉ là đồng nghiệp."

Lục Tinh Dã im lặng.

Cô nói tiếp:

"Ở trước ống kính, gọi tôi là Hạ Nhiên lão sư."

"Ở sau ống kính, nếu không có việc, tốt nhất đừng gọi tôi."

Nói xong, Hạ Nhiên xoay người định đi.

Nhưng vừa bước một bước, cổ tay cô đã bị giữ lại.

Bàn tay Lục Tinh Dã rất lạnh.

Tiểu Mễ lập tức biến sắc.

"Lục lão sư!"

Hạ Nhiên cúi mắt nhìn tay anh.

"Lục Tinh Dã, buông ra."

Anh không buông.

Giọng anh thấp xuống:

"Cô thật sự muốn phân rõ như vậy?"

Hạ Nhiên chậm rãi ngẩng đầu.

"Không phải anh phân rõ trước sao?"

Một câu.

Lục Tinh Dã cứng người.

Hạ Nhiên nhìn anh, từng chữ rất chậm:

"Năm đó anh phân rõ đúng sai."

"Phân rõ người đáng tin và người không đáng tin."

"Phân rõ anh và tôi từ đó không còn liên quan."

"Còn bây giờ, anh lại hỏi tôi có thật sự muốn phân rõ không?"

Cổ họng Lục Tinh Dã như bị nghẹn lại.

Anh nhìn cô.

Có một khoảnh khắc, anh muốn hỏi năm đó rốt cuộc cô đã muốn nói gì.

Nhưng lời đến bên môi lại không thốt ra được.

Vì anh biết, chỉ cần hỏi, cô sẽ lại dùng ánh mắt đó nhìn anh.

Ánh mắt như đang nói:

Bây giờ hỏi còn có ý nghĩa gì?

Hạ Nhiên rút tay ra.

Lần này, anh không giữ nữa.

Cô xoay người rời đi.

Tiểu Mễ vội đuổi theo.

Lục Tinh Dã đứng lại tại chỗ.

Hành lang sáng trắng.

Nhưng anh bỗng thấy nơi cổ tay mình vừa chạm vào cô trở nên trống rỗng đến khó chịu.

Cửa phòng tập mở ra.

Diệp San San đứng bên trong.

Cô nhìn thấy một phần cảnh vừa rồi.

Không nhiều.

Chỉ đủ thấy Lục Tinh Dã giữ tay Hạ Nhiên.

Cũng đủ thấy Hạ Nhiên lạnh lùng rút ra.

Diệp San San im lặng vài giây.

Sau đó cô mỉm cười, bước tới.

"Tinh Dã, đạo diễn đang tìm anh."

Lục Tinh Dã thu mắt lại.

"Ừ."

Diệp San San nhìn cổ tay anh.

Rồi rất nhanh dời mắt.

Giọng cô vẫn dịu dàng:

"Em vừa nghe trợ lý nói chiều nay có phần phỏng vấn chung. Nếu họ hỏi chuyện hot search, anh muốn trả lời thế nào?"

Lục Tinh Dã nhìn cô.

"Trả lời thật."

Nụ cười của Diệp San San hơi khựng lại.

"Thật?"

"Tôi và cô chưa từng công khai hẹn hò."

Diệp San San siết nhẹ tay.

"Nhưng anh cũng chưa từng phủ nhận."

"Vì trước đây tôi nghĩ không cần thiết."

Giọng anh rất bình tĩnh.

Nhưng chính sự bình tĩnh đó khiến Diệp San San thấy khó chịu.

Cô nhìn anh.

"Vậy bây giờ anh thấy cần thiết rồi sao?"

Lục Tinh Dã im lặng.

Diệp San San cười nhẹ.

Nụ cười vẫn đẹp.

Nhưng nhạt hơn lúc trước.

"Vì chị Hạ Nhiên?"

Lục Tinh Dã không trả lời.

Không trả lời, đôi khi còn rõ hơn trả lời.

Diệp San San cúi mắt.

"Em hiểu rồi."

Cô quay người đi vào phòng tập.

Lục Tinh Dã đứng ngoài hành lang thêm vài giây mới đi theo.

Buổi phỏng vấn chiều diễn ra trong phòng ghi hình nhỏ.

Tổ chương trình sắp xếp ghế rất khéo.

Lục Tinh Dã và Diệp San San ngồi cùng phía.

Hạ Nhiên và Cố Dạ Bạch ngồi phía đối diện.

Trên danh nghĩa là buổi trò chuyện về sân khấu mở màn.

Nhưng mọi người đều biết, khán giả muốn xem cái gì.

MC cười hỏi:

"Hôm nay bốn vị cùng xuất hiện ở đây, thật sự rất hiếm. Trên mạng có rất nhiều thảo luận về quan hệ giữa các vị, không biết mọi người có cảm thấy áp lực không?"

Diệp San San cười trước.

"Có áp lực thì cũng là áp lực tốt. Mọi người quan tâm chương trình, quan tâm sân khấu, đó là điều đáng mừng."

Câu trả lời rất tròn.

MC quay sang Lục Tinh Dã.

"Tinh Dã lão sư thì sao? Gần đây anh và San San lão sư có rất nhiều tin tức được quan tâm."

Không khí yên tĩnh đi.

Diệp San San vẫn cười.

Hạ Nhiên cụp mắt nhìn bản nhạc trong tay.

Cố Dạ Bạch ngồi cạnh cô, bình tĩnh uống nước.

Lục Tinh Dã cầm micro.

Anh vừa định nói, đạo diễn phía sau monitor lập tức căng thẳng.

Quản lý của anh đứng bên cạnh cũng nhíu mày.

Lục Tinh Dã im lặng một giây.

Sau đó nói:

"Những tin tức không liên quan đến sân khấu, tôi không muốn chiếm thời lượng chương trình."

Một câu rất khéo.

Không phủ nhận.

Cũng không xác nhận.

Diệp San San khẽ thở ra.

Nhưng Hạ Nhiên lại bật cười rất nhẹ.

Rất nhẹ thôi.

Gần như không có âm thanh.

Lục Tinh Dã nghe thấy.

Anh nhìn sang cô.

MC lập tức bắt được khoảnh khắc đó.

"Hạ Nhiên lão sư cười gì vậy?"

Hạ Nhiên ngẩng đầu.

Ánh mắt cô vẫn bình tĩnh.

"Không có gì."

"Tôi chỉ thấy Lục lão sư rất chuyên nghiệp."

Câu này nghe thì khen.

Nhưng Lục Tinh Dã nghe ra.

Cô đang nói anh vẫn giỏi né tránh như vậy.

MC không hiểu tầng ý này, cười nói:

"Vậy còn Hạ Nhiên lão sư và Cố lão sư thì sao? Hôm nay cũng có tin Cố lão sư đặc biệt đến hậu trường đưa thuốc cho cô."

Cố Dạ Bạch đặt ly nước xuống.

Anh không đợi Hạ Nhiên trả lời.

"Đúng."

MC hơi bất ngờ.

"Vậy hai vị..."

Cố Dạ Bạch nhìn về phía ống kính.

"Album mới của Hạ Nhiên do tôi sản xuất. Cô ấy là ca sĩ của tôi trong dự án này."

Anh dừng lại một chút.

"Và cũng là người tôi rất trân trọng."

Phòng ghi hình lập tức yên tĩnh.

Tiểu Mễ đứng sau máy quay, suýt nữa không giữ được biểu cảm.

Hạ Nhiên quay sang nhìn Cố Dạ Bạch.

Anh vẫn rất bình tĩnh.

Như thể vừa rồi chỉ nói một câu rất bình thường.

MC kích động đến mức mắt sáng lên.

"Trân trọng theo nghĩa..."

Cố Dạ Bạch mỉm cười nhạt.

"Theo nghĩa tôi sẽ không để bất kỳ ai tùy tiện làm tổn thương cô ấy."

Câu này vừa ra.

Không khí hoàn toàn thay đổi.

Diệp San San nhìn Cố Dạ Bạch.

Lục Tinh Dã nhìn Hạ Nhiên.

Hạ Nhiên không nói gì.

Cô không phản bác.

Cũng không né tránh.

Chính sự im lặng ấy khiến ánh mắt Lục Tinh Dã càng trầm.

Buổi phỏng vấn kết thúc trong bầu không khí vi diệu.

Khi máy quay tắt, Diệp San San đứng dậy trước.

Cô đi đến bên cạnh Hạ Nhiên, vẫn giữ nụ cười dịu dàng.

"Chị Hạ Nhiên, Cố lão sư đối với chị tốt thật."

Hạ Nhiên gật đầu.

"Ừ."

Diệp San San khựng lại.

Cô không ngờ Hạ Nhiên lại thừa nhận thẳng như vậy.

Hạ Nhiên nhìn cô.

"Cho nên Diệp tiểu thư không cần lo tôi không có người chăm sóc."

Không khí hơi lặng.

Diệp San San cười nhẹ.

"Chị hiểu lầm rồi. Tôi chỉ thấy vui cho chị."

"Vậy cảm ơn."

Hạ Nhiên nói xong, xoay người rời đi.

Cố Dạ Bạch đi theo cô.

Lục Tinh Dã nhìn bóng lưng hai người.

Rất lâu không động.

Diệp San San đứng bên cạnh anh.

Giọng cô rất nhẹ:

"Tinh Dã, anh đang nhìn gì vậy?"

Lục Tinh Dã thu mắt.

"Không có gì."

Diệp San San cười.

"Thật sao?"

Anh không đáp.

Buổi tối, phần phỏng vấn hậu trường được chương trình cắt thành teaser dài một phút tung lên mạng.

Trong video, có hai đoạn được giữ lại.

Một là Lục Tinh Dã nói:

"Những tin tức không liên quan đến sân khấu, tôi không muốn chiếm thời lượng chương trình."

Hai là Cố Dạ Bạch nhìn vào ống kính, bình tĩnh nói:

"Tôi sẽ không để bất kỳ ai tùy tiện làm tổn thương cô ấy."

Chưa đầy mười phút, hot search lại nổ.

Cố Dạ Bạch bảo vệ Thẩm Hạ Nhiên.

Lục Tinh Dã né tránh tin hẹn hò.

Diệp San San Lục Tinh Dã quan hệ thật hay giả.

Trong phòng nghỉ, Hạ Nhiên nhìn đoạn teaser kia.

Tiểu Mễ đứng bên cạnh, nhỏ giọng hỏi:

"Chị, anh Dạ Bạch nói vậy... có phải hơi rõ quá không?"

Hạ Nhiên không trả lời.

Điện thoại của cô rung lên.

Là tin nhắn của Cố Dạ Bạch.

Xin lỗi, câu đó có thể sẽ khiến em phiền hơn.

Hạ Nhiên nhìn một lúc.

Rồi trả lời:

Không phiền.

Gửi xong, cô đặt điện thoại xuống.

Cùng lúc đó, điện thoại lại hiện thêm một thông báo mới.

Diệp San San vừa đăng bài.

Lần này là một bức ảnh chụp bữa tối.

Trên bàn có hai phần ăn.

Một phần cay.

Một phần rất nhạt.

Caption:

Người không thích nói nhiều, thật ra vẫn luôn nhớ khẩu vị của tôi.

Bình luận lập tức bùng nổ.

"Trời ơi, ngọt quá!"

"Đây là xác nhận rồi còn gì?"

"Tinh Dã thật sự chăm San San quá."

"Vậy Hạ Nhiên và Cố Dạ Bạch cũng công khai đi, đừng kéo Tinh Dã nữa."

Tiểu Mễ tức đến mức muốn đập điện thoại.

"Cô ta cố ý đúng không? Cứ đăng kiểu này để ép anh ta thừa nhận?"

Hạ Nhiên nhìn bức ảnh.

Rất lâu.

Sau đó cô tắt màn hình.

"Không liên quan đến chị."

Tiểu Mễ nhìn cô.

Lại là câu này.

Nhưng lần này, giọng Hạ Nhiên thấp hơn rất nhiều.

Ngoài cửa sổ, Bắc Minh lên đèn.

Ánh sáng trải dài trên những tòa nhà cao tầng, đẹp đến mức lạnh lẽo.

Hạ Nhiên cầm bản nhạc Sau Ánh Đèn lên.

Đầu bút đặt xuống khuôn nhạc.

Một giây sau, đầu bút xuyên qua giấy.

Rách một lỗ rất nhỏ.

Cô nhìn vết rách ấy.

Rất lâu sau mới khẽ cười.

"Tiểu Mễ."

"Dạ?"

"Ngày mai nhắc chị đổi bản nhạc mới."

Tiểu Mễ nhìn cô, mắt hơi đỏ.

"Vâng."

Bình luận (Đừng gọi tên tôi như vậy) (0)

Vui lòng đăng nhập để bình luận