Sáng hôm sau, hot search của Diệp San San vẫn treo rất cao.
Một bức ảnh bữa tối.
Một câu nói mập mờ.
Vậy mà cả mạng đã thay cô viết xong một chuyện tình.
Lục Tinh Dã âm thầm chăm sóc Diệp San San.
Lục Tinh Dã nhớ khẩu vị của cô.
Lục Tinh Dã chỉ không công khai vì muốn bảo vệ cô.
Còn Thẩm Hạ Nhiên, trong miệng cư dân mạng, lại biến thành người cũ không biết điều.
Tiểu Mễ đọc bình luận mà tức đến đỏ mắt.
"Chị Nhiên, cô ta cố ý thật mà. Đăng kiểu đó ai chẳng hiểu lầm."
Hạ Nhiên ngồi trong xe, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính.
"Người nên giải thích không phải chị."
Tiểu Mễ im lặng.
Đúng vậy.
Người nên giải thích là Lục Tinh Dã.
Nhưng anh không nói.
Xe dừng trước tòa nhà truyền hình.
Hạ Nhiên vừa bước xuống, phóng viên đã ùa tới.
"Hạ Nhiên, cô có thấy mình đang bị đặt vào vị trí người chen vào giữa Lục Tinh Dã và Diệp San San không?"
"Cô và Lục Tinh Dã hát tình ca chung, có sợ Diệp San San hiểu lầm không?"
"Cô có thể nói rõ quan hệ giữa cô và Cố Dạ Bạch không?"
Tiểu Mễ vội chắn trước mặt cô.
"Xin lỗi, hôm nay chị Hạ Nhiên có lịch tập."
Nhưng một phóng viên vẫn cố chen lên.
"Vậy cô có phủ nhận mình là người thứ ba không?"
Bước chân Hạ Nhiên dừng lại.
Cô quay đầu nhìn thẳng vào ống kính.
Ánh mắt rất lạnh.
"Tôi đến The Final Stage để làm cố vấn âm nhạc."
"Không phải để chen vào đời tư của bất kỳ ai."
Cô dừng một chút.
"Còn nếu ai tiếp tục dùng từ 'người thứ ba' để bôi nhọ tôi, luật sư của tôi sẽ liên hệ."
Nói xong, cô xoay người đi vào trong.
Cửa kính khép lại sau lưng.
Tiểu Mễ thở phào, nhưng vẫn tức.
"Rõ ràng chị chẳng làm gì."
Hạ Nhiên tháo kính râm xuống.
"Trong giới này, không làm gì cũng có thể thành tội."
Đến phòng tập, bên trong đã có người.
Diệp San San ngồi bên cạnh bàn nghỉ, trước mặt là vài cốc nước ấm và bánh ngọt. Cô mặc váy màu kem, tóc buông nhẹ sau vai, nụ cười dịu dàng như không hề biết ngoài kia đang náo loạn vì mình.
Thấy Hạ Nhiên bước vào, cô đứng dậy.
"Chị Hạ Nhiên đến rồi."
Hạ Nhiên gật đầu.
"Chào buổi sáng."
Diệp San San cầm một cốc trà gừng đưa tới.
"Em mua trà nóng cho mọi người. Sáng nay trời lạnh, chị uống một chút cho ấm."
Hạ Nhiên nhìn cốc trà.
Rồi nhận lấy.
"Cảm ơn."
Diệp San San mỉm cười, sau đó quay sang Lục Tinh Dã đang đứng gần cửa sổ.
"Em cũng mua cho anh nước ấm. Cổ họng anh không tốt, đừng uống cà phê lạnh."
Câu nói rất tự nhiên.
Tự nhiên như thể cô đã quen chăm sóc anh như vậy.
Nhân viên trong phòng lập tức trao đổi ánh mắt.
Hạ Nhiên đặt cốc trà xuống bàn.
Không uống.
Lục Tinh Dã nhìn Diệp San San, không nhận cốc nước.
"Tôi có nước rồi."
Nụ cười của Diệp San San hơi khựng lại.
Nhưng rất nhanh, cô lại đặt cốc nước lên bàn.
"Vậy lát nữa anh uống."
Từ Nghiêu bước vào, vỗ tay.
"Được rồi, hôm nay tập đoạn cuối. Hai người vào vị trí."
Hạ Nhiên đứng trước micro bên trái.
Lục Tinh Dã đứng bên phải.
Âm nhạc vang lên.
Hạ Nhiên cất giọng trước.
Giọng cô vẫn ổn, nhưng lạnh hơn hôm qua. Từng chữ hát ra như có một lớp băng mỏng phủ lên.
Lục Tinh Dã vào sau cô hai nhịp.
Hai giọng hát hòa vào nhau.
Cả phòng tập lập tức yên tĩnh.
Rõ ràng hai người ngoài đời lạnh nhạt đến mức không muốn nhìn nhau, nhưng chỉ cần hát chung, cảm xúc lại ăn khớp đến đáng sợ.
Từ Nghiêu nghe một đoạn rồi dừng đàn.
"Không được."
Hạ Nhiên tháo tai nghe.
"Chỗ nào không được?"
Từ Nghiêu nhìn hai người.
"Hai người đang hát như đang cãi nhau."
Hạ Nhiên bình tĩnh đáp:
"Bài này vốn đâu phải tình ca ngọt ngào."
Từ Nghiêu nghẹn một chút.
"Không ngọt, nhưng phải đau. Hiện tại chỉ có gai."
Phòng tập yên tĩnh.
Lục Tinh Dã nhìn Hạ Nhiên.
Hạ Nhiên cụp mắt sửa bản nhạc.
Từ Nghiêu thở dài.
"Làm lại."
Âm nhạc vang lên lần nữa.
Lần này, khi vào đoạn điệp khúc, Lục Tinh Dã vô thức tiến gần hơn nửa bước.
Không phải cố ý.
Chỉ là cảm xúc sân khấu kéo anh lại gần cô.
Hạ Nhiên nhận ra.
Nhưng cô không lùi.
Chỉ hát tiếp, ánh mắt càng lạnh hơn.
Tập xong, cô tháo tai nghe.
"Tôi nghỉ năm phút."
Nói xong, cô xoay người đi ra ngoài.
Hành lang vắng hơn phòng tập.
Hạ Nhiên đứng cạnh máy bán nước, vừa lấy một chai nước suối thì phía sau vang lên giọng nam trầm thấp.
"Hạ Nhiên."
Cô dừng lại.
Không quay đầu.
"Lục lão sư có việc?"
Lục Tinh Dã đứng sau lưng cô.
"Diệp San San đăng gì, tôi không biết trước."
Hạ Nhiên khẽ cười.
"Vậy sao?"
"Ừ."
"Nhưng anh cũng không phủ nhận."
Không khí yên tĩnh.
Hạ Nhiên chậm rãi quay lại nhìn anh.
"Không phải người yêu, vậy là gì?"
Lục Tinh Dã im lặng.
Hạ Nhiên nhìn anh rất lâu.
"Anh để cô ấy ngồi xe anh."
"Để cô ấy đăng ảnh đồng hồ của anh."
"Để cô ấy nhắc khẩu vị của anh trước mặt tôi."
"Để mọi người gọi cô ấy là người hiện tại của anh."
Cô dừng lại.
"Rồi anh nói không phải như tôi nghĩ."
Lục Tinh Dã cau mày.
"Tôi chưa từng yêu cô ấy."
Hạ Nhiên khựng lại rất nhẹ.
Nhưng rất nhanh, cô bật cười.
"Vậy cô ấy tính là gì?"
Câu hỏi ấy khiến Lục Tinh Dã cứng người.
Hạ Nhiên nhìn anh.
"Người để anh quên tôi?"
"Người để anh chứng minh mình đã bước tiếp?"
"Hay chỉ là người anh cho phép đứng cạnh mình, nhưng không cho danh phận?"
Lục Tinh Dã không trả lời.
Hạ Nhiên cúi mắt.
"Anh có thể không yêu cô ấy."
"Nhưng anh đã cho cô ấy hy vọng."
"Anh có thể không thuộc về cô ấy."
"Nhưng trong mắt mọi người, cô ấy đang đứng ở vị trí đó."
Cô ngẩng đầu nhìn anh.
"Vậy anh dựa vào đâu mà khó chịu khi Cố Dạ Bạch đứng cạnh tôi?"
Lục Tinh Dã siết chặt tay.
Một câu cũng không nói được.
Đúng lúc ấy, cửa phòng tập mở ra.
Diệp San San đứng ở đó.
Cô nhìn hai người, nụ cười vẫn rất dịu.
"Em làm phiền hai người sao?"
Hạ Nhiên quay đầu.
"Không."
Cô cầm bản nhạc trên bàn cạnh cửa.
"Tôi ra ngoài trước."
Khi đi ngang qua Diệp San San, cô nghe cô ấy nhẹ giọng nói:
"Chị Hạ Nhiên, tối qua chắc chị hiểu lầm rồi. Bức ảnh đó chỉ là một bữa ăn bình thường thôi."
Hạ Nhiên dừng bước.
Cô nhìn Diệp San San.
"Vậy cô nên nói rõ với người hiểu lầm."
"Không phải nói với tôi."
Nói xong, cô đi thẳng ra ngoài.
Diệp San San đứng yên một lúc.
Sau đó cô quay sang Lục Tinh Dã.
"Tinh Dã, anh thật sự muốn phủ nhận sao?"
Lục Tinh Dã nhìn cô.
"Chuyện không đúng, sớm muộn cũng phải nói rõ."
Diệp San San khẽ cười.
"Không đúng?"
Cô nhìn anh, giọng vẫn nhẹ nhưng đã không còn dịu như trước.
"Vậy những lần anh để em ngồi xe anh là giả?"
"Những bữa tối anh ăn cùng em là giả?"
"Đêm quay phim anh uống say, em đưa anh về khách sạn, cũng là giả sao?"
Không khí trong phòng lập tức lặng xuống.
Lục Tinh Dã cau mày.
"San San."
"Em biết."
Diệp San San cắt lời anh.
"Anh chưa từng nói yêu em."
"Nhưng anh cũng chưa từng đẩy em ra."
Cô nhìn anh, mắt hơi đỏ.
"Tinh Dã, anh không thể vừa cho người khác tư cách đứng gần anh, vừa trách người ta tưởng mình đặc biệt."
Nói xong, cô xoay người rời khỏi phòng tập.
Cánh cửa khép lại.
Lục Tinh Dã đứng một mình trong căn phòng yên tĩnh.
Câu nói của Hạ Nhiên và Diệp San San lần lượt vang lên trong đầu anh.
"Vậy cô ấy tính là gì?"
"Anh cũng chưa từng đẩy em ra."
Lần đầu tiên, Lục Tinh Dã nhận ra sự im lặng của mình không chỉ làm đau Hạ Nhiên.
Mà cũng làm tổn thương cả người khác.
Bên ngoài hành lang, Hạ Nhiên đứng cạnh cửa kính.
Mưa đã ngừng.
Nhưng bầu trời Bắc Minh vẫn xám.
Tiểu Mễ đi tới, nhỏ giọng hỏi:
"Chị Nhiên, chị ổn không?"
Hạ Nhiên nhìn dòng xe dưới đường.
"Ổn."
Tiểu Mễ mím môi.
"Chị lại nói dối."
Hạ Nhiên khẽ cười.
"Ừ."
Cô thừa nhận rất nhẹ.
"Chị đang nói dối."
Tiểu Mễ ngẩn ra.
Hạ Nhiên nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính.
Rất lâu sau, cô nói:
"Nhưng nói thật thì có ích gì?"
"Anh ấy có người cần giải thích."
"Không phải chị."
Bình luận (Không phải người yêu, vậy là gì?) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận