Tin Diệp San San rời khỏi phòng tập với mắt đỏ nhanh chóng bị tung lên mạng.
Không ai biết trong phòng đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng cư dân mạng rất giỏi tưởng tượng.
Chỉ trong một tiếng, hot search mới đã leo lên top.
Diệp San San khóc sau buổi tập.
Lục Tinh Dã Thẩm Hạ Nhiên phòng tập.
Người cũ khiến người hiện tại tổn thương?
Tiểu Mễ nhìn màn hình điện thoại, tức đến bật cười.
"Chị Nhiên, bọn họ đúng là viết truyện còn nhanh hơn tác giả."
Hạ Nhiên ngồi trong phòng nghỉ, trên tay cầm bản nhạc Sau Ánh Đèn.
"Không cần đọc."
"Nhưng họ đang mắng chị."
"Không phải lần đầu."
Tiểu Mễ nghẹn lại.
Hạ Nhiên cúi mắt nhìn bản nhạc.
Trên tờ giấy mới thay, góc phải vẫn sạch sẽ, không còn vết rách hôm qua.
Nhưng lòng người thì không thể đổi mới dễ như một tờ giấy.
Buổi chiều, chương trình có phần ghi hình hậu trường.
Theo lịch, Hạ Nhiên và Lục Tinh Dã phải cùng kiểm tra sân khấu phụ. Cố Dạ Bạch cũng có mặt vì anh phụ trách chỉnh lại bản phối.
Hạ Nhiên vừa bước vào phòng điều khiển, đã thấy Lục Tinh Dã đứng cạnh màn hình lớn.
Anh đang nghe đạo diễn nói chuyện, gương mặt lạnh nhạt.
Diệp San San cũng ở đó.
Cô đứng cách anh không xa, mắt hơi đỏ, nhưng khi thấy Hạ Nhiên bước vào vẫn mỉm cười rất dịu.
"Chị Hạ Nhiên."
Hạ Nhiên gật đầu.
"Diệp tiểu thư."
Không khí lập tức kỳ lạ.
Đạo diễn thấy đủ người thì vội nói:
"Lát nữa hai vị cố vấn thử lại vị trí sân khấu. Cố lão sư xem giúp phần âm thanh. San San lão sư có thể ngồi dưới xem trước, tối nay cô còn phần khách mời."
Diệp San San nhẹ nhàng đáp:
"Được."
Hạ Nhiên không nói gì, đi thẳng lên sân khấu phụ.
Lục Tinh Dã đi sau cô.
Ánh đèn sân khấu bật lên.
Không quá sáng, nhưng đủ khiến bóng hai người kéo dài trên sàn.
Đạo diễn ở dưới nói lớn:
"Hai người đứng gần thêm chút. Đoạn điệp khúc cần cảm giác kéo nhau lại nhưng không chạm được."
Hạ Nhiên khẽ cười.
"Các anh rất thích kiểu không chạm được nhỉ?"
Đạo diễn ngượng một chút.
"Là cảm xúc sân khấu thôi."
Tinh Dã nhìn cô.
Hạ Nhiên không nhìn lại.
Âm nhạc vang lên.
Hai người bắt đầu thử vị trí.
Đến đoạn điệp khúc, Tinh Dã cần bước về phía Hạ Nhiên nửa bước. Hạ Nhiên cần nghiêng người tránh đi, nhưng ánh mắt phải giữ lại trên người anh.
Chỉ là một động tác rất nhỏ.
Nhưng khi họ làm, cả sân khấu như yên đi.
Cố Dạ Bạch đứng dưới, nhìn rất lâu.
Diệp San San cũng nhìn.
Nụ cười trên môi cô dần nhạt.
Có những chuyện không cần ôm, không cần hôn, cũng không cần nói rõ.
Chỉ một ánh mắt đã đủ khiến người ngoài hiểu, giữa hai người này từng có thứ gì đó rất sâu.
Nhạc dừng.
Hạ Nhiên lập tức thu mắt.
"Được chưa?"
Đạo diễn vẫn còn ngẩn ra, vội gật đầu.
"Được, rất tốt."
Hạ Nhiên bước xuống sân khấu.
Vừa xuống bậc cuối, dạ dày cô chợt nhói lên.
Bước chân cô khựng lại rất nhẹ.
Nhưng Cố Dạ Bạch đã nhìn thấy.
Anh đi tới, đưa cho cô một chai nước ấm.
"Uống một chút."
Hạ Nhiên nhận lấy.
"Cảm ơn."
Cố Dạ Bạch nhìn sắc mặt cô.
"Lại đau?"
"Không nghiêm trọng."
"Em nói câu này không đáng tin."
Hạ Nhiên khẽ cười.
"Vậy anh đừng tin."
Cố Dạ Bạch không nói nữa, chỉ lấy thuốc từ túi áo đưa cho cô.
Động tác rất tự nhiên.
Tự nhiên đến mức giống như anh đã làm điều này vô số lần.
Lục Tinh Dã đứng trên sân khấu nhìn xuống.
Ánh mắt anh dừng trên hộp thuốc trong tay Cố Dạ Bạch.
Rất lâu không dời đi.
Diệp San San đứng bên cạnh anh, nhẹ giọng nói:
"Cố lão sư chăm sóc chị Hạ Nhiên thật tốt."
Tinh Dã không đáp.
Diệp San San nhìn anh.
"Tinh Dã, anh đang ghen sao?"
Lục Tinh Dã thu mắt lại.
"Không liên quan đến cô."
Sắc mặt Diệp San San trắng đi một chút.
Cô cười nhẹ.
"Đúng vậy. Dù sao em cũng không phải người yêu anh."
Câu này khiến Tinh Dã im lặng.
Dưới sân khấu, Hạ Nhiên uống thuốc xong, ngẩng đầu vừa lúc nhìn thấy hai người đứng cạnh nhau.
Một người áo đen lạnh nhạt.
Một người váy trắng dịu dàng.
Rất xứng đôi.
Ít nhất trong mắt người ngoài là vậy.
Cô cụp mắt, trả chai nước cho Cố Dạ Bạch.
"Đi thôi."
Cố Dạ Bạch hỏi:
"Không tập nữa?"
"Không cần."
"Đau thì nói."
"Ừ."
Hai người đi về phía cửa.
Lục Tinh Dã bỗng bước xuống sân khấu.
"Hạ Nhiên."
Cô dừng lại.
Không quay đầu.
Tinh Dã đi đến sau lưng cô.
"Cô và Cố Dạ Bạch thân đến mức này từ bao giờ?"
Hạ Nhiên quay đầu nhìn anh.
Ánh mắt rất bình tĩnh.
"Câu này anh hỏi với tư cách gì?"
Lục Tinh Dã im lặng.
Hạ Nhiên khẽ cong môi.
"Anh cho phép Diệp San San đứng cạnh anh."
"Cho phép cô ấy ngồi xe anh."
"Cho phép cô ấy dùng sự im lặng của anh để trở thành người hiện tại."
Cô nhìn thẳng vào mắt anh.
"Vậy anh lấy tư cách gì để khó chịu khi Cố Dạ Bạch đứng cạnh tôi?"
Tinh Dã siết chặt tay.
Cố Dạ Bạch đứng bên cạnh Hạ Nhiên, không chen lời.
Nhưng sự im lặng của anh đã là một thái độ.
Anh đứng cạnh cô.
Không lùi.
Diệp San San nhìn cảnh đó, đầu ngón tay siết nhẹ.
Hạ Nhiên không chờ Tinh Dã trả lời.
Cô xoay người rời đi cùng Cố Dạ Bạch.
Sau lưng, Lục Tinh Dã đứng yên tại chỗ.
Đến lúc này anh mới hiểu.
Có những vị trí, một khi chính tay mình bỏ trống quá lâu, sẽ có người khác bước vào.
Tối đó, một đoạn clip hậu trường bị leak.
Trong clip, Cố Dạ Bạch đưa thuốc cho Hạ Nhiên.
Lục Tinh Dã đứng phía xa nhìn hai người.
Ánh mắt tối đến mức không thể che giấu.
Hot search lại nổ.
Lục Tinh Dã ghen?
Cố Dạ Bạch Thẩm Hạ Nhiên.
Diệp San San bị bỏ lại.
Hạ Nhiên nhìn những dòng chữ đó, chỉ cảm thấy mệt.
Tiểu Mễ lo lắng hỏi:
"Chị, mình có cần phản hồi không?"
Hạ Nhiên tắt điện thoại.
"Không cần."
"Nhưng chuyện càng lúc càng loạn rồi."
Hạ Nhiên nhìn bản nhạc trên bàn.
Rất lâu sau, cô nói:
"Loạn thì cứ để nó loạn."
"Người nên đau đầu không chỉ có mình chị."
Bình luận (Người được anh cho phép đứng cạnh) (0)
Vui lòng đăng nhập để bình luận